Tống Dĩ San không biết tới lời chế giễu trên mạng, cô ta chỉ cảm thấy nghi hoặc, thậm chí Nhạc Nhã Ninh còn tự mình đưa cô ta đến công ty TDO làm đại sứ, không nên lạnh nhạt với cô ta như vậy chứ?
"Cô Nhạc?" Cô ta nhịn không được cẩn thận gọi một tiếng.
Nhạc Nhã Ninh quay đầu lại nhìn cô ta, sau đó trở lại nói với Thẩm Ấu Dao: "Sau này có kết bạn với ai thì cẩn thận chút, với cái thể loại người đâm sau lưng người khác như này thì đừng quan tâm nữa."
Sắc mặt Tống Dĩ San trắng nhợt: "Cô Nhạc cô nói gì vậy?"
Thẩm Kỳ Phàm cũng nghi ngờ liếc nhìn Tống Dĩ San, lại nhìn về phía Nhạc Nhã Ninh: "Mẹ?"
Nhạc Nhã Ninh nhìn Thẩm Kỳ Phàm nói: "Không phải con từng gặp cô ta ở Mỹ sao, còn hỏi tại sao cô ta tìm mẹ?"
"Công ty TDO chọn Ấu Dao làm đại sứ, nhưng Ấu Dao cảm thấy lý lịch của bản thân vẫn chưa đủ, nên đã từ chối. Cô ta lại sống chết đòi bằng được, Ấu Dao thấy cô ta nóng lòng, thấy cũng không nên chặn đường người ta, tính cho cô ta, để cô ta tự đi thử sức, vốn dĩ cho rằng cô ta tự thấy mình không đủ tư cách va chạm cũng đã chịu yên tĩnh, không ngờ cô ta lại lấy cớ là bạn thân của thiên kim nhà họ Thẩm, bám dai như đỉa giành lấy chức đại sứ."
Nhạc Nhã Ninh đứng trước ống kính giải thích: "Việc tôi và lão Thẩm tìm được con gái chỉ có giới thượng lưu nước Mỹ biết, sao cô ta lại biết được chứ? Bởi vì công ty TDO nghe nói chúng tôi tìm được con gái ruột, cho rằng Thẩm Ấu Dao là giả, cho nên cô ta dựa vào danh xưng ‘Bạn thân của thiên kim nhà họ Thẩm’ mà trở thành đại sứ, điều này sẽ không được tính."
"Đương nhiên cô ta không cam lòng, vì thế nghĩ cách tìm tôi." Khóe miệng Nhạc Nhã Ninh nở nụ cười trào phúng*: "Làm bộ không biết chuyện tôi đã tìm được con gái, tố giác với tôi, nói Ấu Dao dụng ý giả mạo, bảo tôi không nên chậm trễ tìm ra đứa con gái thật sự…"
*Dùng lời hay câu văn mỉa mai, chua chát để chế giễu những thói rởm.
Tống Dĩ San càng nghe càng khó chịu, đáy lòng có dự cảm không rõ ràng: "Cô Nhạc, cô đang nói gì vậy…"
"Sao nào? Tôi nói gì sai sao?" Nhạc Nhã Ninh nói: "Ồ, tôi còn biết hôm nay cô sắp đặt chuyện này, chính vì không muốn thấy Ấu Dao sống tốt, muốn khiến con bé thân bại danh liệt phải không?"
Sắc mặt Tống Dĩ San trắng bệch: "Cô đang nói gì, tôi không hiểu."
Nhạc Nhã Ninh nói: "Không phải cô nói cho tôi biết Thẩm Ấu Dao tám tuổi mới bị cha mẹ bỏ rơi, con bé biết cha mẹ của mình là ai sao? Những điều này làm sao cô biết được?"
Tống Dĩ San lắc đầu định nói đã bị Nhạc Nhã Ninh ngắt lời: "Cô suy nghĩ đi rồi nói, lúc trước chuyện cô nói với tôi, tôi đều ghi lại."
Tống Dĩ San ngậm miệng, cô ta sợ Nhạc Nhã Ninh đưa ghi âm ra, như thế cô ta sẽ tiêu đời, tuy hiện tại cũng không chạy được đâu.
【 Chết tiệt, đầu tiên không quan tâm Thẩm Ấu Dao có dụng ý giả mạo, cô gái này thật sự quá đáng sợ rồi? 】
【 Tại sao cô ta không thể nhìn Thẩm Ấu Dao sống tốt? Người ta chọc ghẹo gì đến cô ta? 】
【 Hướng dẫn vào phòng livestream "Thiên Kim Thật Giả", không cần cảm ơn! 】
Trong livestream vốn dĩ đang duy trì câu chuyện "Thiên Kim Thật Giả" của đôi vợ chồng nhặt ve chai thì xuất hiện tình huống mới, xuất hiện cặp vợ chồng mang theo khí chất giàu có, người đàn bà dùng bàn tay đeo ba chiếc nhẫn kim cương nắm lấy tay cô gái nhặt ve chai kia, cũng không ngại bẩn, lớn tiếng nói: "Mấy người nhận bao nhiêu từ con nha đầu Hạ San San kia? Nhổ ra ngay cho bà!"
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi hoa văn như thổ phỉ giả nho sinh, chẳng ra cái gì cả, động tác nhanh nhẹn lúc nãy cứ như là ảo giác, lúc này bèn chắp tay ra sau, như đang quở trách: "Nha đầu chết tiệt kia, kiếm ra tiền không lo phụng dưỡng cha mẹ, toàn đi làm mấy chuyện thất đức!"
Tên phóng viên trực tiếp bị làm cho mơ hồ: "Là ai, hai người là ai? Xảy ra chuyện gì?"
"Bọn ta là ai?" Người đàn bà kia chống nạnh theo thói quen, kết quả nhận ra xuýt nữa làm rớt chiếc áo choàng tơ tằm, vội vàng ôm lấy, nhưng cũng không trì hoãn những lời tanh tách trên miệng: "Bọn ta là cha mẹ của Tống Dĩ San! Từ nhỏ đã cho nó đi học, vất vả lắm mới nuôi lên đại học, lại không lo đi học, nằng nặc đi đua đòi bạn bè đi làm diễn viên, hứ, bây giờ lộ ra chuyện giả mạo, bắt đầu ruồng bỏ hai lão gia tử tôi đây sao? Nếu không phải lúc trước chúng tôi nhận nuôi cô ta, cô ta có thể không thiếu ăn mặc mà được đi học sao?"
Người đàn ông nhíu mày nói: "Tôi đã nói giới giải trí không có gì tốt lành, giả mạo con gái của một gia đình tốt trong làng giải trí, bà xem con gái ngoan cũng biến thành xấu, thế mà lại tiêu tiền mướn người làm chuyện xấu."
Dựa vào lời người đàn ông kia, bà ta vội lại kéo bà già nhặt mót kia hung hăng nói: "Đưa tiền cho ta còn về, số tiền này là tiền dưỡng lão của bọn ta. . ."
【 Tống Dĩ San là được nhận nuôi, cho nên cô ta và Thẩm Ấu Dao có chung nguồn gốc, cùng một viện phúc lợi sao? 】
【 Tôi biết cô ta là ai rồi, cô ta giành đồ của Thẩm Ấu Dao dường như không phải lần đầu tiên . . . . . . 】
Rất nhanh có người moi ra được tin tức của Tống Dĩ San, một người trong cô nhi viện đã kể chuyện Tống Dĩ San vì thay thế để Thẩm Ấu Dao được nhận nuôi mà đã nhốt cô ấy trong kho hàng. . . . . .
【 Trước đây thấy bộ dạng của cặp cha mẹ nuôi vẫn còn chút đồng cảm với cô ta, hiện tại không có sự đồng cảm nào, cô ta tự đoạt lấy, bản thân nên chịu đựng đi. 】
【 Có người chú ý tới cha mẹ nuôi nói cô ta mạo danh bạn bè diễn trò. . . . . . Tôi bỗng nhiên cảm thấy chuyện này cũng không đơn giản. 】
【Quả thật Tống Dĩ San không phải xuất thân chính quy. . . . . . Chuyện này có lẽ còn có tình tiết, ngồi chờ đi. 】
【 Chẳng qua chuyện này đã có thể lý giải được tại sao cô ta không thuận mắt Thẩm Ấu Dao, bán đứng lương tâm giành cơ hội, kết quả là không ai có một cuộc sống tốt đẹp nếu tranh giành hoặc giành giật. Hơn nữa Thẩm Ấu Dao cũng chẳng sống được yên ổn, nếu là người bình thường chắc chắn sẽ có tâm lý mất cân bằng rồi, nhưng hình như tâm lý Tống San San đã vặn vẹo sẵn, cho nên mới làm ra chuyện đáng sợ như vậy. 】
【 Thì sao, cứ nói ngược lại đi? Quả nhiên đề cập tới tin tiêu cực Thẩm Ấu Dao khá thoải mái. 】
【 Cho nên, hiện tại chỉ có thể nói dối vợ chồng kia là giả, quả thật Tống Dĩ San hãm hại Thẩm Ấu Dao, nhưng Thẩm Ấu Dao có phải con ruột của ảnh hậu Nhạc hay không còn chưa chắc. 】
Trong lòng Thẩm Kỳ Phàm ngầm lo lắng, Nhạc Nhã Ninh sao lại hoàn toàn không có sự chán ghét Thẩm Ấu Dao cơ chứ, cô ta dụt dè kêu: "Mẹ?"
Nhạc Nhã Ninh nhìn về phía cô nói: "Kỳ Phàm, chuyện cười của hôm nay tới đây thôi, Ấu Dao là nhân vật của công chúng, câu chuyện cười này không tiếp tục được nữa."
Lông mày của Thẩm Kỳ Phàm vừa mới nhăn lại, chợt nghe Nhạc Nhã Ninh trịnh trọng giới thiệu với truyền thông nói: "Thẩm Ấu Dao thực sự là con gái ruột của tôi."
Thẩm Kỳ Phàm trắng mặt: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?"
Đầu óc Tống Dĩ San sớm đã hỗn loạn, nhưng nghe thấy lời Nhạc Nhã Ninh nói cũng không chịu thừa nhận: "Cô Nhạc cô, cô nói bậy, cô ta căn bản không có người thân là người Mỹ!"
Nhạc Nhã Ninh nực cười nhìn cô ta: "Từ khi nào con của tôi đến lượt cô chỉ định? Cô không thể vì bản thân bị cha mẹ ruột bỏ rơi, mà cho rằng cô nhi trên thiên hạ này đều bị cha mẹ bỏ rơi. Tôi đã bị mất con năm nó tám tuổi, con bé tám tuổi được người ta đưa vào cô nhi viện, tại sao lại không thể?"
Nhạc Nhã Ninh trào phúng nói: "Chuyện này thật sự quá hài hước, chẳng qua là một tên tiểu nhân vì ghen tị mà nổi điên khiến cho trò hài trăm ngàn chỗ hở, vốn đã không muốn để ý tới. Có điều nếu hôm nay mọi người muốn có chứng cứ, chúng ta giải quyết dứt khoát chuyện này, mọi người sẽ nhận ra bản thân vẫn luôn bị lừa gạt."
Bà ta nói xong, đưa tay về phía trợ lý ở sau, trợ lý lấy một tập tài liệu từ trong túi công văn ra.
"Vì để chứng minh sự thực cho mọi người, tôi đã làm giám định quan hệ." Nhạc Nhã Ninh nói: "Tôi thực sự sợ sức mạnh dư luận của các người đấy, các người mồm miệng đe dọa con gái của tôi đáng chết."
Mọi người bị cách nói của bà chọc cười, lại cảm thấy khoảng thời gian này trên mạng tố cáo Thẩm Ấu Dao bằng chữ thật sự đáng sợ.
Nhạc Nhã Ninh vừa nói vừa bày tài liệu ra, bà ngẩng đầu nhìn lên, tìm ra máy đang phát livestream, sau đó giơ tập tài liệu lên: "Nào, đẩy lại gần đây, nhìn cho rõ, đây, còn có trang khác nữa, xét nghiệm của Ấu Dao và ba con bé, để phòng ngừa các người nói con bé là con ruột của tôi, nhưng không phải con ruột của ông ấy. . ."
Mọi người cười vang, nhóm khán giả trên mạng cũng không khỏi cười rộ lên.
【Ảnh hậu Nhạc kinh nghiệm phong phú, trực tiếp chặn miệng đám người thích bắt bẻ người khác. 】
【 Đúng vậy, bằng không vừa nói là đại chiến con ruột lại bị thành là đại chiến con riêng. 】
Trở lại chủ đề chính, Nhạc Nhã Ninh nếu đã bày ra kết quả giám định kia thì Thẩm Ấu Dao đương nhiên là con ruột rồi, sau khi đưa ra kết quả này, một cuộc xả khí nho nhỏ đột nhiên xuất hiện trong các bình luận trên mạng.
【 May mắn tôi vẫn trốn không lên tiếng, tôi cảm giác có sự lừa gạt mà, quả nhiên, lần này không bị mất mặt, vui quá đi. 】
【 Tôi đã nói sẽ đảo ngược tình thế mà? Tin chưa? 】
【 Ha ha, lần này tôi cũng không lên tiếng, tự nhiên có cảm giác tự hào! Cuối cùng tôi cũng trưởng thành rồi, có thể phân biệt chân tướng rồi. 】
【 Tự hào +1】
. . . . . .
Đám người đột nhiên phả ra đa số là fans của Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao, mấy lần bạo lực mạng cũng đã khiến bọn họ trưởng thành.
【 Nhưng mà nếu Thẩm Ấu Dao là thật, người giống ảnh hậu Nhạc kia là ai? 】
【 Đúng vậy, cô gái có dáng vẻ bình tĩnh kia, giống nhau đến vậy, rất có cảm giác bị mê hoặc. 】
【 Rất rõ ràng cô ta và Tống Dĩ San là một bọn, muốn ức hiếp Thẩm Ấu Dao đây mà, đây là kế hoạch của ảnh hậu Nhạc và Thẩm Ấu Dao, thứ nhất giải quyết lời đồn, thứ hai trừng phạt kẻ xấu có mưu đồ bất chính. 】
【 Chân tướng, không thể luôn bị động chịu đòn, cũng phải chủ động tung ra mới được. 】
【 Trừng trị kẻ xấu là việc tôi thích nhất. 】
Thẩm Kỳ Phàm sắc mặt đã trắng bệch, lúc cô ta nghe Nhạc Nhã Ninh nói Thẩm Ấu Dao là con ruột của bà đã nhận ra có chỗ không đúng, lập tức cầm lấy điện thoại bấm một dãy số, kết quả còn chưa kịp bấm đã bị bảo vệ không biết đứng sau từ lúc nào đè lại, trực tiếp cầm điện thoại đi.
Ngày xưa việc xấu trong nhà không thể để truyền ra, tuy rằng nhà họ Thẩm nội chiến kịch liệt, nhưng hình tượng bên ngoài không thể chia rẽ, trước mắt với tư cách là một phần tử của nhà họ Thẩm, Nhạc Nhã Ninh vẫn đồng ý giúp bọn họ giấu mặt, dù sao ông cụ Thẩm đấu qua đấu lại với mấy người trong nhà, nhưng cũng không vượt quá giới hạn như tứ phòng, cho nên vì mặt mũi của nhà họ Thẩm, Nhạc Nhã Ninh không nói ra chuyện của Thẩm Kỳ Phàm.
Nhưng chuyện nên tố cáo thì vẫn nên tố cáo.
Thẩm Vĩnh Ninh đang đứng đợi bên ngoài quay lại hội trường, gửi cho ông cụ Thẩm giám định ruột thịt và cả dãy số lúc nãy của Thẩm Kỳ Phàm, nhằm theo sự chặt chẽ cẩn thận của ông cụ nhà họ Thẩm, sự việc được làm sáng tỏ như vậy, chắc chắn tứ phòng không thể tác quái nữa.
Nhưng nghĩ tới những ngày Thẩm Kỳ Phàm ở Thẩm gia đã gây ra những rắc rối cho con gái mình, trong lòng ông nảy ra một cách.
Cuối cùng Tống Dĩ San cũng phản ứng, bản thân bị ảnh hậu Nhạc mấy người họ hãm hại, nhưng lúc này cô cũng không dám oán hận gì, vội vàng chìa tay nắm lấy Thẩm Ấu Dao: "Xin lỗi Ấu Dao, tôi sai rồi, thật sự tôi không có ý muốn hại cô, tôi thật sự nghĩ cô là người giả mạo, không muốn thấy cô lầm đường lạc lối. . ."
Đáng tiếc cô ta còn chưa chạm vào người, đã bị bảo vệ cản đường lại.
Nhạc Nhã Ninh thấy phóng viên đập liên tục ở dưới: "Hôm nay những gì nên nói cũng đã nói, Ấu Dao tính tình im lìm, con bé cũng không phải là người thích gây chuyện, chỉ thích đi diễn mà thôi, không bằng mọi người hãy chú ý đến năng lực của con bé. 《 Hạ Diên Truyện 》 là bộ phim truyền hình đầu tiên con bé đảm nhận vai diễn quan trọng, hy vọng mọi người giúp đỡ, tôi cũng không ở đây lấn vai chính nữa."
Bà nói xong bèn cúi đầu tạ lỗi Kỷ Minh Thành: "Xin lỗi, xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy."
Kỉ Minh Thành đương nhiên sẽ không để bụng, ngay từ đầu ông ta không hề ngăn cản phóng viên chỉ ra chuyện này là chuyện cọ nhiệt, lúc biết Nhạc Nhã Ninh muốn đến, ông ta hai tay tán thành Thẩm Ấu Dao tuyên bố sẽ sáng tỏ lời đồn thiên kim thật giả.
Về phần Tống Dĩ San đồn đại, lúc trước bởi vì nguyên do của Triệu Hiểu Đan, tuy rằng vai diễn này danh nghĩa là nữ phụ, nhưng trên thực tế phiên vị cũng không quan trọng như Thẩm Ấu Dao, dường như tổn thất mang đến có thể không tính toán.
Nhạc Nhã Ninh đi rồi, tuyên bố sẽ tiếp tục, Thẩm Ấu Dao không ảnh hưởng gì, Tống Dĩ San lại bất kể như thế nào cũng không ổn định được trạng thái. Đợi người chủ trì tuyên bố cuộc họp kết thúc, trước tiên cô ta muốn túm lấy Thẩm Ấu Dao, lại bị Mạc Duyệt ngăn lại: "Thời gian qua cô là người thông minh, từ trước đến nay cũng chọn lựa quyết đoán, sao lại tự làm mình mất mặt?"
Tống Dĩ San ra sức lắc đầu, phía trước chọn lựa quyết đoán là vì cô ta biết bản thân điểm tốt, hoàn toàn không cần để ý, nhưng lúc này đây, mặc dù biết là phí công, cô ta cũng không cách nào nhìn tiền đồ rực rỡ của cô ta bị hủy diệt trước mắt. . .
Bởi vì khí thế của ảnh hậu Nhạc quá lớn, sớm đã lén rời khỏi, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao đi ra từ cửa chính, các phóng viên chờ ở cửa cuối cùng cũng có đất dụng võ, đưa micro ra hỏi: "Sự việc ngày hôm nay rõ ràng ván cờ của hai người, cho nên chuyện của Tống Dĩ San hai người đã lên kế hoạch trước đúng không?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Anh nói sai rồi nhỉ? Chúng tôi chỉ đang vạch trần bộ mặt thật mà thôi. Thật ra chúng tôi cũng có thể vạch trần sớm hơn, hoàn toàn không cần thiết phải ồn ào đến đây." Nói tới đây, anh thở dài nhìn trực diện vào ống kính: "Chẳng qua tôi thấy được khán giả trên mạng và fan hâm mộ vẫn cần học tập thêm, có những đứa ngốc, sau này người ta nói đó thì đã coi đó rồi."
【 Ha ha ha, chủ nhiệm dạy bảo rất đúng, thành tích lần này của tôi tốt lắm, từ đầu tới cuối vẫn chưa bị lừa, có thưởng gì không? 】
【 Ha ha ha, chủ nhiệm còn đặc biệt tìm án lệ thực tế đến dạy, thật sự hao tổn tâm tư mà. 】
【 Ừ, lần này nhất định ghi nhớ lời dạy bảo, sau này nhất định phải nghiêm túc phân rõ thị phi, tuyệt không nghe theo những bình luận được mua chuộc. 】
Nói xong, Đỗ Trạch Thần kéo lấy Thẩm Ấu Dao nói: "Thân phận của cô ấy là bà Đỗ, điều này sẽ vĩnh viễn không thay đổi, bây giờ cha mẹ cô ấy là ai các người cũng biết, điều này cũng sẽ không thay đổi. Cho nên, cô ấy không cần hâm mộ ai ghen tị ai, lại càng không cần phải lăng xê bản thân, có thể làm những gì cô muốn. Nhưng các người nhìn ánh mắt của cô ấy đi. . . . . ."
Thợ chụp ảnh rất phối hợp làm nổi bật hình ảnh lên, Thẩm Ấu Dao không hiểu vì sao mà nhìn Đỗ Trạch Thần, cặp mắt đó thật sự trong suốt vừa thuần túy, bây giờ bên trong tràn đầy ngây thơ. . .
Đỗ Trạch Thần đang định nói thì bị nghẹn lại, lộ ra vẻ mặt bị vẻ đáng yêu này chặn lại, cười nói:"Có phải quá đáng yêu rồi không?"
【 Đỗ thiếu gia thật sự hết cứu được rồi. . . . . . 】
【 A a a! Tôi cảm thấy tôi cũng hết cứu được nữa rồi, Thẩm Ấu Dao dễ thương quá đi à! 】
Thẩm Ấu Dao lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười, trong ánh mắt có hơi ngượng ngùng, giận dữ nhìn Đỗ Trạch Thần nói: "Nói gì đó?"
Đỗ Trạch Thần che ngực, cư dân mạng cũng bị vẻ đáng yêu này làm cho run rẩy.
Đỗ Trạch Thần hít sâu một hơi nhìn đám người kia nghiêm chỉnh nói: "Tôi và cô ấy cùng một nơi đi tới, từ lúc cô ấy là cô nhi, cô ấy cũng chưa từng thay đổi, cô ấy chỉ thích diễn, cũng hy vọng được chăm chỉ diễn, cho nên sau này mọi người chỉ cần quan tâm đến phim của cô ấy là được, những việc lộn xộn này cũng đừng quấy rầy cô ấy, tôi hy vọng lần sau cô ấy tiếp tục lên hot search, là vì kỹ năng biểu diễn của cô ấy."
Thẩm Ấu Dao cảm động nhìn anh, Đỗ Trạch Thần sờ đầu cô, im lặng nuông chiều.
【 A a a! ! Tôi không nói lung tung, nói hai người được chưa? 】
【 Tôi nhìn ánh mắt của họ, tôi lại tin vào tình yêu rồi . . .】
"Ấu Dao, tha lỗi cho tôi được không?" Giọng nói của Tống Dĩ San cứ như bệnh tâm thần truyền đến, cuối cùng cũng khiến cho mọi người chú ý.
Ống kính của các phóng viên cũng di chuyển sang, Tống Dĩ San quỳ một cái "Bùm" trên mặt đất, gương mặt rơi lệ nói: "Xin lỗi Ấu Dao, tôi biết tôi sai rồi, cô cho tôi một cơ hội được không? Tôi thật sự nghĩ cô là người giả mạo, mấy năm nay tôi sống rất khổ, tôi van xin cô bỏ qua cho tôi, chỉ cần cô bỏ qua cho tôi, sau này tôi nhất định sẽ trốn đi thật xa. . . . . ."
Cô ta khóc vô cùng thê thảm, làm cho người ta nhịn không được mà trong lòng động lòng trắc ẩn, Thẩm Ấu Dao thản nhiên nói: "Nếu thật sự đã coi tôi là giả mạo, vậy tại sao còn tìm người đến đóng giả làm cha mẹ tôi?"
Tống Dĩ San sửng sốt: "Cô đang nói gì vậy? Tôi không có."
Thấy cô ta chuyện xảy ra đến vậy còn ở đó giả ngu, Thẩm Ấu Dao nói thẳng: "Tôi tha thứ cô, nhưng pháp luật có tha thứ cho cô hay không thì tôi không thể nắm được, cô tự giải quyết đi."
Tống Dĩ San còn chưa kịp phản ứng lại, hai cảnh sát đẩy đám người kia ra tiến vào, nhìn Tống Dĩ San nói: "Cô Tống, cô có dính líu đến bịa đặt giả dối tin tức, bịa đặt phỉ báng, xâm phạm quyền danh dự người khác, mời cô đi với chúng tôi một chuyến."
"Không, tôi không có!" Tống Dĩ San luống cuống: "Các người dựa vào đâu mà bắt tôi? Tôi không có!"
Mọi người ở đây cũng sợ ngây người, không ngờ kết cục của Tống Dĩ San là như vậy, vội vàng cầm lấy camera ra quay. Tống Dĩ San giãy dụa không có một chút hình tượng nào: "Các người tìm sai người rồi, tôi không có bịa đặt, tôi không có bịa đặt!"
Cảnh sát nói: "Vợ chồng Ngô Đại Sơn đã nhận tội rồi. . ." Sau đó hai người kia dứt khoát nhét cô vào xe cảnh sát.
Sự kiện thiên kim thật giả sôi sùng sục cuối cùng cũng hạ màn, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần tiếp tục trở về quay phim, ác mộng của Tống Dĩ San mới bắt đầu.
Đôi vợ chồng nhặt ve chai chân chính kia, sở dĩ biết diễn như vậy, vì bọn họ là người chiến đấu nhặt ve chai, tranh địa bàn cướp lương thực đều vô cùng bá đạo, đương nhiên cũng không có đạo đức với lương tâm gì hết, bình thường am hiểu nhất là xướng ca mặt đen mặt đỏ, có nhiều tiền như vậy đương nhiên cũng ra sức.
Nhưng một người nhỏ bé như vậy không thể đứng trước cảnh sát, không kiên trì nổi một tiếng đã bán đứng Tống Dĩ San bán triệt để.
Cha mẹ nuôi mới biết hành động của bọn họ đều bị chụp lên mạng, Tống Dĩ San đắc tội nhân vật nổi tiếng, còn phải bồi thường rất nhiều phí tổn thất danh dự, sáng sớm hôm sau vợ chồng nhà họ Tống mang theo thỏa thuận đoạn tuyệt cha con đến cục cảnh sát tìm Tống Dĩ San.
"Không phải cô vẫn luôn muốn đoạn tuyệt quan hệ với chúng tôi sao?" Triệu Hoa nói: "Hôm nay đoạn tuyệt luôn đi, sau này chúng ta tự sống tốt phần mình đi, hai bên không thiếu nợ nhau."
Tống Dĩ San bình tĩnh nhìn thấy đôi vợ chồng, mọi bất hạnh của cô ta đều do bọn họ dựng lên. . . . . .
Tống Dĩ San chưa nói gì, ngoan ngoãn ký tên, trong lòng vợ chồng nhà họ Tống nhẹ nhàng thở ra, tuy Tống Dĩ San vẫn luôn muốn đoạn tuyệt quan hệ với họ, nhưng thời điểm cô ta phát đạt, bây giờ nghèo túng, bọn họ còn lo sợ cô ta sẽ bám lấy họ, không ngờ lại thẳng thắn như vậy.
Bởi vì còn có quyết định tạm giam chính thức, Tống Dĩ San đi cùng một viên cảnh sát nữ, cùng vợ chồng nhà họ Tống đến cục dân chính cục chính thức hủy bỏ quan hệ nuôi dưỡng.
Tống Dĩ San nhìn bóng dáng vợ chồng nhà họ Tống rời đi bỗng phát ra tiếng cười trào phúng: "Phí tổn thất danh dự tôi có thể trả, nhưng sổ của tôi không có tiền, còn có một ít tài sản cố định và tiền mặt ở chỗ của họ."
Nữ cảnh sát không biết nên thoải mái hay là nên trở thành trái tim băng giá, cô ta nhìn sắc mặt vợ chồng nhà họ Tống, chẳng qua Tống Dĩ San cũng không còn chỗ nào để đi, chỉ có thể nói ác nhân tự có ác nhân giày vò.
Vợ chồng Tống thị đợi đến lúc người của tòa án cưỡng chế thực hiện bồi thường mới phát hiện bọn họ bị Tống Dĩ San hãm hại .
Loại người đi một bước tìm một biện pháp dự phòng như Tống Dĩ San, sao có thể không gài bẫy vợ chồng nhà họ Tống? Lúc trước Tống Dĩ San tự mình mua căn nhà ở tỉnh, vợ chồng nhà họ Tống biết được trực tiếp mang theo đứa con bảo bối xông vào, ngang ngược đến ở, đuổi Tống Dĩ San đi.
Chỉ là bọn họ đã quên, căn phòng này là Tống Dĩ San đứng tên, nhiều năm như vậy, bọn họ sớm đã thành thói quen tự cho đồ của Tống Dĩ San là của chính mình.
Sau này căn nhà của Tống Dĩ San thành phố Yến cũng xài lại trò cũ, Tống Dĩ San không ở nhà bọn họ bèn trực tiếp cậy khóa đi vào. . . . . .
Bọn họ còn náo loạn đòi Tống Dĩ San mua xe cho họ, toàn bộ đều bị tòa án cưỡng chế tịch thu.
Vợ chồng nhà họ Tống kêu trời kêu đất không đồng ý, nhưng mà đến cả tư cách náo loạn cũng không có, dù sao bọn họ đã đoạn tuyệt quan hệ, cái gì cũng đã sai rồi, nếu không đi thì là chiếm đoạt trái phép. . .
Tài sản nhiều như vậy, vợ chồng nhà họ Tống đương nhiên không cam lòng, bọn họ đi tìm Tống Dĩ San, đáng tiếc Tống Dĩ San đã bị bắt, hai người lại đến tìm Thẩm Ấu Dao, bọn họ đều đã nghĩ kỹ, Thẩm Ấu Dao là nhân vật công chúng, cũng là người có thân phận, nhất định sẽ sợ mất mặt mất thể diện, chỉ cần bọn họ kiên trì đi gây náo loạn, cô ta sợ phiền phức có lẽ sẽ bỏ qua cho Tống Dĩ San, không cần phải đền nhiều tiền. . . . . .
Nhưng bọn họ lại quên mất, thân phận của Thẩm Ấu Dao, ở trấn nhỏ của họ người có thân phận còn có cách biệt một trời, bọn họ vừa mới đứng trước của đoàn phim mở miệng mắng vài câu, lập tức đã bị hai người bảo vệ cao to túm đến cục cảnh sát.
Sau vài ngày hai người đó không còn một chút dáng vẻ kiêu ngạo, xám xịt đi về trấn nhỏ.
Bởi vì không tạo ra hậu quả quá nghiêm trọng, cho nên mức hình phạt cân nhắc Tống Dĩ San hẳn là sẽ không nặng lắm, nhưng bởi vì do sự phổ biến rộng rãi của trực tuyến, tạo ra ảnh hưởng tồi tệ, vẫn tiến hành mở phiên toà thẩm tra xử lí.
Đương nhiên Thẩm Ấu Dao họ sẽ không đi, nhưng lại có một cô gái xinh đẹp xuất hiện, sau khi quan toà phán quyết xong, lúc Tống Dĩ San bị áp giải đi ghế dự thính*, cô gái xinh đẹp kia đi về phía Tống Dĩ San cười rộ lên: "Cảm ơn lúc trước cô đã lừa tôi, thực ra cho dù cô không chuốc thuốc, tôi cũng sẽ không thành công, sau này tôi mới biết được tên đạo diễn kia là người ghê tởm như vậy, tôi không giống cô, tôi sẽ không chấp nhận điều kiện như vậy . . . Nhưng tôi còn phải cảm ơn cô, nếu không có cô tôi sẽ không sẽ quen được chồng tôi, cũng không biết hạnh phúc đến như vậy. . ."
*Dự thính là ham dự vào để nghe chứ không phải là thành viên chính thức.
Tống Dĩ San nhìn thấy người con trai bên cạnh cô gái kia, có chút hoảng hốt, đó là người con trai năm đó thời trung học vẫn luôn theo đuổi cô ta, cô ta từng thích cậu ta, cậu ta là con gia đình giàu có, cũng từng cùng cô ta tiết kiệm chi tiêu ăn uống, đóng học phí cho cô ta. . .
Cậu ta thản nhiên nhìn cô ta: "Tống Dĩ San, tôi vẫn muốn nói một lời với cô, tạm biệt!" Cũng cùng nói lời tạm biệt thanh xuân vô tri kia.
Tống Dĩ San vô tri vô giác* bước ra toà án, rõ ràng chỉ có vài năm mà thôi, tại sao đời sống của cô ta đã trải qua một đời vậy. . . Khi nhìn thấy người đại diện đứng ở cửa, cô ta nghĩ, không, tôi còn có thể, tôi còn có đại sứ của công ty TDO, còn có thể kiên trì!
*Vô tri vô giác nghĩa là không có tri thức (không hiểu biết), không có giác ngộ gì. Vô là không. Tri là hiểu biết. Vô tri là không hiểu biết.
Nhưng mà khi nhìn thấy người đại diện kia hổn hển, hy vọng cuối cùng của cô ta cũng bị phá tan, hai tiếng trước, công ty TDO truyền ra vụ bê bối bắt chước. . .
Thẩm Ấu Dao không còn quan tâm đến kết cục của Tống Dĩ San, cô chỉ nghĩ trong cuộc sống của cô có tồn tại cảm giác có người bước qua mà thôi, sau khi sự việc thiên kim thật giả kết thúc, cô bèn cùng Đỗ Trạch Thần chạy về đoàn quay phim.
Tác giả có lời muốn nói: Sắp đến hồi kết…