Thẩm Ấu Dao ra khỏi phòng, đi thẳng lên tầng sáu, bố cục của tầng sáu và tầng năm khác nhau, tầng năm xây thành các phòng riêng, thích hợp tụ tập bạn bè, nhưng tầng sáu có một số không gian mở, phù hợp với những người bình thường xa lạ giao tiếp.
Thẩm Ấu Dao dễ dàng nhìn thấy Đỗ Trạch Thần, có rất ít khuôn mặt phương Đông ở đây. Đỗ Trạch Thần rất ưa nhìn, hơn nữa cạnh anh có hai hoặc ba người phụ nữ xinh đẹp ngồi bên, từ khí chất và cách ăn mặc có lẽ là tiểu thư giàu có thuộc tầng lớp thượng lưu. Đối diện với anh là hai anh họ của cô và một số thanh niên đẹp trai, một trong số họ đang nói chuyện với Đỗ Trạch Thần, mặc dù Thẩm Ấu Dao không thể nghe thấy họ đang nói gì, nhưng cô có thể nhìn thấy sự kiên nhẫn dưới khuôn mặt tươi cười của Đỗ Trạch Thần.
Thẩm Ấu Dao lặng lẽ đến gần, ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện với họ.
"Cậu Đỗ, tôi thấy trò chơi “Thánh Châu" của anh rất có triển vọng, chúng ta có thể hợp tác, ngày mai tôi sẽ bảo thư ký của tôi đến tìm anh." Người phụ nữ tóc vàng bên phải Đỗ Trạch Thần nói, cô ấy mỉm cười trước khi nói, trông rất hấp dẫn .
Đỗ Trạch Thần chưa nói, Thẩm Ngọc Côn đã nói: "Đây là một cơ hội rất tốt. Đừng trông cô Mizze còn trẻ nhưng đã là tổng giám đốc của công ty AM, không bằng hai người hãy bàn bạc thật kỹ.”
Ngay cả Thẩm Ấu Dao cũng đã nghe nói về công ty AM, đây là công ty trò chơi xếp hạng thứ ba trên thế giới, nếu "Thánh Châu" có thể hợp tác với họ, nhất định sẽ một bước lên mây.
Thẩm Ấu Dao có chút khó hiểu, chẳng lẽ là cô đã hiểu lầm? Họ thực sự muốn giúp anh?
Cô lại nghe thấy Đỗ Trạch Thần từ chối: “Cảm ơn cô Mizze ưu ái, nhưng vấn đề hợp tác cần phải thảo luận sau." Anh liếc nhìn Thẩm Ngọc Côn, nói: “Mục đích em đến Mỹ lần này là để đính hôn với vợ em, đây là chuyện quan trọng nhất trong đời em, mọi chuyện phải đợi chuyện này kết thúc."
Thẩm Ngọc Côn thấy anh không bị lừa, Thẩm Ngọc Côn cảm thấy không hài lòng, nhưng ngoài mặt nở nụ cười nói: “Thấy cơ hội tốt như vậy vụt mất không phải là việc mà một người nắm quyền khôn ngoan nên làm, cậu chỉ biết yêu đương như vậy khiến tôi sợ em tôi sẽ phải chịu khổ cùng cậu."
Đỗ Trạch Thần cười thầm trong lòng: Nếu đồng ý, anh lại nói tôi chỉ nhằm vào tiền, vì tiền có thể bỏ mọi thứ đúng không.
Trong lòng anh không khỏi thở dài, hai ngày nay quả thật anh đã học được rất nhiều, cách làm việc của một gia tộc trăm tuổi này đúng là vừa quang minh lỗi lạc vừa gian xảo nham hiểm, ví dụ chỉ ra lỗi lầm của họ thì khiến họ không còn mặt mũi, nhưng nếu như không biết khó mà lui, thì chính là người mặt dày không biết xấu hổ, dù thế nào cũng không phải người tốt.
So Đỗ Hoằng Nghị nhỏ bé và nhà họ Đường mới kế thừa được bốn đời căn bản không so được với cách chơi đùa người khác thành thục như này.
Nhưng tất cả những điều này có thể phá giải bằng một trái tim kiên định, nói tới cùng chẳng qua là cám dỗ, bọn họ chỉ đặt cái lợi to hơn trước mắt anh, xem anh muốn hay không mà thôi.
Những tình tiết như tung tấm séc để đuổi người khác trong phim, tuy thô tục, nhưng lại rất thực dụng đối với đại đa số, không chịu bỏ đi chẳng qua là vì giá trị tấm séc chưa đủ, cho một triệu không chịu đi, vậy nếu cho mười triệu thì sao? Mười triệu chưa đủ, vậy một trăm triệu thì sao? Chỉ cần cho đủ tiền sẽ có thể thành công.
Phương pháp hiện tại của nhà họ Thẩm về bản chất cũng giống trong phim, họ cho anh một số tiền đủ lớn, anh có thể tự do lựa chọn, nhưng điều họ không thể biết là Thẩm Ấu Dao chưa bao giờ là con bài mặc cả trong đời anh.
Anh nhìn Thẩm Ngọc Côn, lắc đầu cười: “Đây là lần đầu tiên em nghe người ta nói em chỉ biết yêu, trên đời luôn có những chuyện cần được ưu tiên. Giờ chuyện kết hôn là chuyện quan trọng, em tin nếu cô Mizze chân thành muốn hợp tác, không để ý mấy ngày ngắn ngủi này, nếu chỉ vì mấy ngày này đã từ bỏ ý định, vậy sau này cũng không thể hợp tác thành công."
Cô Mizze cười bảo: “Chuyện làm ăn vốn phải chạy đua với thời gian, có khi bỏ lỡ chưa chắc đã có lại được cơ hội. ”
“Cô cũng nói là chưa chắc.” Đỗ Trạch Thần nói: “Nếu bỏ lỡ cơ hội này thì còn cơ hội khác, nhưng vợ tôi là độc nhất vô nhị, nếu bỏ lỡ tôi sẽ hối hận cả đời.”
Nói tóm lại, ông chỉ muốn cưới Thẩm Ấu Dao, dù có gặp thêm người khác tốt hơn, gặp cơ hội kinh doanh tốt hơn, ông đây đều không muốn.
Thẩm Ngọc Côn thầm hít vài hơi trong lòng, trên mặt vẫn nở nụ cười: “Đỗ thiếu gia trải qua nhiều chuyện cuối cùng xác nhận Ấu Dao là vợ của cậu, nhưng Ấu Dao chưa trải sự đời đã ở với cậu, chuyện này không công bằng lắm đâu nhỉ? Nếu cậu yêu em ấy không phải nên cho em ấy một cơ hội à?"
Đỗ Trạch Thần có thể cảm thấy rằng những người này thực sự muốn tốt cho Thẩm Ấu Dao, là vì cho rằng phẩm chất của những người mà cô tiếp xúc với thân phận lúc trước không tốt, gặp phải một người không ra gì đã thấy rất tốt, nhưng giờ thân phận của cô đã khác, cô có thể tiếp xúc với những người xuất chúng hơn, nói chung, họ cảm thấy rằng Thẩm Ấu Dao còn trẻ, bị anh lừa, nên cho lựa chọn thêm.
Nói thật, nếu như anh không biết những người này vốn muốn tốt cho Thẩm Ấu Dao, anh đã nói thẳng mặt từ lâu, nhưng...Dù sao anh cũng là rể tương lai, anh chịu!
Nhưng muốn anh tiếp lời anh ta cũng không được: “Chuyện tình cảm vốn không có công bằng, nhà họ Thẩm có gia nghiệp lớn, có lẽ tình cảm của mọi người bắt đầu từ việc cân đo đong đếm, nhưng anh cũng biết ngày trước em sống thoải mái, tuỳ ý nên không quan tâm đến chuyện này, em yêu cô ấy không phải vì thân phận của cô ấy, cô ấy yêu em cũng không phải vì thân phận của em, chỉ vì tâm hồn đồng điệu, nhất định là nhau.”
Đúng là biết tâng bốc bản thân. Thẩm Ngọc Côn lại hít một hơi, thông qua bài kiểm tra hai ngày qua, suy nghĩ của anh ta về anh có chút thay đổi, tuy năng lực của anh còn chưa vững chắc, nhưng anh có tấm lòng son giống Thẩm Ấu Dao, tình cảm của anh rất chân thận, hạnh phúc hơn nhiều cuộc hôn nhân dựa vào gia thế và lợi ích.
Nhưng anh ta vẫn không muốn buông tha cho anh: “Nếu cậu đã tự tin như vậy, có lẽ không sợ Ấu Dao quen biết thêm càng nhiều người tài giỏi trong gia tộc khác đâu nhỉ?"
Đỗ Trạch Thần chưa kịp nói, một giọng nói dịu dàng, bướng bỉnh vang lên từ phía sau: “Dù cho nước rộng ngàn sông, cũng chỉ cần một gáo mà no lòng mà, em thấy không thể chỉ vì mình có cơ hội lần nữa mà em phải thử quen thêm nhiều người? Em đã tìm thấy người em thích, người thích hợp với em, sao phải lãng phí thời gian và sức lực nữa? Anh, anh đã học câu chuyện con gấu bẻ ngô chưa? Ồ, anh chưa học ở Trung Quốc nên chắc anh không biết, nhưng anh phải thừa nhận phần lớn bảo vật không thể chọn, mà do vô tình bắt gặp, anh trân trọng nó nó sẽ là bảo bối của anh, nếu anh không trân trọng nó, nó chỉ là đống sắt vụn.”
Thẩm Ấu Dao hiếm khi tức giận: “Anh đang cỗ vũ em đi ngoại tình à?" Nói xong, cô phớt lờ Thẩm Ngọc Côn, kéo Đỗ Trạch Thần đang ngơ ngác: “Đi thôi!"
Sau khi đi được hai bước, cô lại quay lại nhìn Thẩm Ngọc Côn, tức giận nói: "Anh đã nghe nói quyết định bằng phiếu bầu chưa? Cho dù anh không đồng ý, chỉ cần em đồng ý là được!"
Nói xong, cô trực tiếp kéo Đỗ Trạch Thần đi ra ngoài, khi đi xuống lầu thì cô đụng phải Thẩm Ấu Phách đang tìm cô, đối phương nhìn thấy hai người đi cùng nhau thì sửng sốt, hỏi: "Ấu Dao, cơ thể của em?"
Thẩm Ấu Dao vẫn còn tức giận, ủ rũ nói: "Không sao, em phải về nhà trước."
Thẩm Ấu Phách sửng sốt, vội vàng lên lầu tìm anh trai, thấy anh ta lao ra ngoài, theo sau còn có một số người, đều là bạn tốt của Thẩm Ngọc Côn.
"Anh, anh làm gì thế?" Thẩm Ấu Phách vô cùng kinh ngạc: “Khiến em ấy tức giận rồi?"
Cô ấy thực sự không trách cô làm ầm lên, nói tính tình của Thẩm Ấu Dao tốt nhất trong số những người họ từng gặp cũng không ngoa, sở dĩ mọi người thích cô không phải vì không có xung đột về lợi ích, mà là vì tính cách dịu dàng và thông thấu của cô, lúc Thẩm Kỳ Phàm được “nhận” về, trong gia tộc Thẩm, không ai muốn làm quen.
Thẩm Ngọc Côn cười khổ: “Anh cũng không biết cô ấy sẽ rất tức giận như vậy."
Thẩm Ấu Phách nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của cô, lại cảm thấy đáng yêu: “Dù tức giận cũng lịch sự như vậy, thật ra em thấy ông không cần dạy cho em ấy bất lễ nghi nào nữa, em ấy sinh ra đã là người nhà họ Thẩm.”
Cô Mizze cười: “Tôi tin cô ấy là là người nhà họ Thẩm, không giống tên hề nhảy cầu lúc trước."
Tên hề nhảy cầu cô Mizze đang nói là Thẩm Kỳ Phàm, họ thực sự không thích Thẩm Kỳ Phàm, nhưng họ rất khoan dung, dù sao với những đứa trẻ lớn lên ở chợ, tâm lý khó tránh khỏi mất cân bằng vì thân phận và tiền tài đột nhiên tăng vọt, nhưng gặp Thẩm Ấu Dao họ mới biết tâm tính không liên quan tới thân phận.
“Lịch sự?” Người đàn ông bên cạnh Thẩm Ngọc Côn suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng cũng rất ngầu, tôi rất thích cô ấy.”
Thái độ vừa rồi của cô quả thực không hung hăng mà rất mạnh mẽ, bọn họ nhất thời đều sửng sốt, lời của cô rất đơn giản, nhưng có rất ít người có thể làm được, nhất là những người sinh ra ở tầng lớp quan trọng về danh lợi, họ nho nhã, sang trọng, nhưng họ lo lắng quá nhiều sợ sẽ đánh mất một số lợi ích.
Cô Mizze nói: "Tôi thấy mọi người không cần cố gắng nữa, tôi thấy hai người khá tốt, có thể không hề do dự trước lợi ích lớn như vậy, giữa những người ở đây ai có thể làm được?"
Họ không do dự lắc đầu, không ai làm được, ít nhất họ cần suy nghĩ, hoặc ít nhất sẽ thuyết phục cô ấy hoãn lại thời gian hợp tác.
Trên mặt cô Mizze hiện lên biểu cảm khao khát: “Thật ra, có lúc tôi ước gì ba tôi đừng quá chú trọng cái việc nắm bắt cơ hội này, tới được vị trí này, đã có rất nhiều cơ hội rồi, nhưng thời gian ở bên chúng tôi sẽ càng ngày càng ít đi."
Khi mọi người đi đến bãi đậu xe, họ thấy nơi đậu xe của Thẩm Ấu Dao không còn cái xe nào, nhưng có một vệ sĩ đang đứng ở đó, khi vệ sĩ nhìn thấy họ, vệ sĩ lập tức nói nói: "Cô cả, cô hai nhờ tôi chuyển lời, cô ấy và Đỗ Trạch Thần đã về nhà trước rồi, mọi người không cần lo lắng."
Thẩm Ấu Phách và Thẩm Ngọc Côn dở khóc dở cười, dù giận họ vẫn rất ân cần, có một người em như vậy ai nỡ ghét?
Thẩm Ấu Dao không biết rằng anh chị họ bắt đầu định giúp cô mà vẫn đang tức giận nắm lấy tay của Đỗ Trạch Thần không chịu buông ra.
Đỗ Trạch Thần nhìn cô, nghĩ đến lời cô vừa nói, trong lòng vừa mềm mại vừa ngọt ngào: “Em không cần làm như vậy, mọi người không phải người quá đáng, chỉ cần anh kiên trì, họ sẽ không làm gì được anh.”
Thẩm Ấu Dao cau mày, hung dữ nói: "Không được! Họ dựa vào đâu mà muốn bắt nạt anh?”
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Thật ra hai ngày qua bọn họ dạy dỗ anh rất nhiều, huống hồ họ muốn tốt cho em.”
Sự phiền muộn mấy ngày nay của Thẩm Ấu Dao bị chuyện hôm nay k.ích th.ích, khi cô nghĩ ở những nơi cô không thấy, Đỗ Trạch Thần bị các anh chị họ còn có các chú trong họ bài xích, cô rất tức giận: “Em đã nói em sẽ bảo vệ anh.” Cô hạ quyết tâm: “Lần này đến lượt em bảo vệ anh."
Đỗ Trạch Thần ôm cô vào trong lòng: “Sao ông trời đối xử với anh tốt như vậy nhỉ?"
Thẩm Ấu Dao tức giận đẩy anh ra, Đỗ Trạch Thần khó hiểu: “Sao vậy?”
Thẩm Ấu Dao ủ rũ nói: "Đừng ôm em, em hết giận bây giờ."
Đỗ Trạch Thần sửng sốt, sau đó bật cười thành tiếng, ý nghĩ xuất hiện mỗi ngày trong đầu lại hiện lên, sao cô có thể đáng yêu như vậy!
Không để khí thế của mình tiêu tan, Thẩm Ấu Dao không hề dính lấy Đỗ Trạch Thần mà kiên trì đến nhà họ Thẩm.
Sau khi xuống xe, cô kéo Đỗ Trạch Thần vào cửa, buổi tối, trong phòng khách chỉ có mấy người hầu, Thẩm Ấu Dao kéo Đỗ Trạch Thần về thẳng phòng dưới ánh mắt kinh ngạc của bọn họ: “Hôm nay tôi ở đây! Tôi sẽ không đi đâu cả."
Tác giả có lời muốn nói: Cô Thẩm tức giận rồi …