• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tiểu Trân, nhanh lên! " Một người đàn ông cao gầy, có chút điển trai quay đầu về phía người phụ nữ đang kéo hai cái vali lớn đằng sau nói: "Sao em không đặt hai cái vali vào nhau rồi đẩy chúng đi? Nhìn em thật mệt mỏi mà. ”

Tôn Đình Đình có chút gai mắt liền nói:  "Anh giúp cô ấy kéo một cái thì không phải tốt hơn sao? Anh đường đường là đàn ông mà lại để cho phụ nữ kéo hành lý chứ? "

Đúng là chỉ được cái miệng .

Người đàn ông đó nói: "Đó là vợ tôi, cô ấy vốn là người đảm đang, cô quan tâm làm gì? Thế còn cô..." Anh ta nhìn Tôn Đình Đình từ trên xuống dưới rồi lại nhìn Trịnh Hân Vinh bên cạnh liền thở dài một hơi rồi chia sẻ triết lý cổ hủ của mình: "Phụ nữ không nên quá cưng chiều, kết hôn chính là vì sống qua ngày, bằng không chồng ở bên ngoài vất vả kiếm tiền về nuôi gia đình, về nhà lại phải hầu hạ cho vợ, là chồng chứ không phải nô lệ. ”

Tôn Đình Đình rất muốn hỏi lại một câu: Thế vợ anh là nô lệ à?

Cô còn chưa kịp mở miệng đã bị ông xã Trịnh Hân Vinh túm lấy lôi ra xa người đàn ông đó, nói: "Em so đo với người ta làm gì? Nãy giờ em thấy có ai cãi lại anh ta không? Chúng ta đến đây để hưởng tuần trăng mật chứ không phải trước bực vào người. ”

Đây vốn là một nhóm du lịch gồm có tám cặp vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật trên hòn đảo tình yêu, mọi người đều gặp nhau ở sân bay. Đàn ông sẽ cầm hành lý, còn phụ nữ thì thoải mái đi theo. Nếu có nhiều hành lý thì đàn ông sẽ cầm hành lý lớn còn phụ nữ sẽ kéo theo một số hành lý nhỏ. Chỉ có tên đàn ông thấp kém này, không xấu hổ mà chỉ biết khoa tay múa mồm, lại còn tự hào vỗ ngực nói: "Vợ tôi rất ngoan ngoãn và là người phụ nữ đảm đang. "

Nói đến đây, anh ta nhìn qua những người đàn ông khác với vẻ mặt đắc ý.

Tôn Đình Đình vẫn không nhịn được thầm mắng một câu: "Tên điên. ”

Một cô gái dáng người nhỏ nhắn trong nhóm cũng nhịn không được cũng khỏi bàn tán: "Mới đầu còn tưởng anh ta đẹp trai lại có vợ đầy phúc khí như vậy, ai ngờ vừa mở miệng chẳng khác gì đồ thiểu năng."

Chồng cô ta cưng chiều gõ vào trán: "Đừng tùy tiện mắng người khác. ”

Cô gái quay đầu cãi lại: "Em có chửi đâu? Em đây là đánh giá rất khách quan. ”

Tôn Đình Đình bị cô gái chọc cười thì nói: "Tôi là Tôn Đình Đình, chồng tôi là Trịnh Hân Vinh. ”

Cô gái nói: "Còn tôi là Diệp Nhược Mai." Cô gái chỉ vào người đàn ông bên cạnh rồi nói tiếp : "Đây là chồng tôi Lư Dũng Đình. ”

Bởi vì có người cùng chung suy nghĩ nên tâm trạng của Tôn Đình Đình tốt hơn nhiều, thấy người đàn ông kia vẫn đang giày vò giày vò vợ anh ta, liền nói: "Mong có ai đó làm cho anh ta một trận, không thì chắc tôi tức chết mất. ”

Có người không cùng quan điểm ở cạnh nên tâm trạng liền bị ảnh hưởng.

Chắc mọi người trong nhóm cũng mong như vậy nên điều ước của cô ta đã sớm thành hiện thực.

Khi 18 người cùng với hướng dẫn viên đến chiếc ghế bên cạnh cổng lên máy bay thì đã có một số người đã ngồi đó từ trước, nhưng ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cặp đôi không biết có phải là vợ chồng hay không.

Chỉ thấy họ mang khẩu trang giống nhau, đội mũ lưỡi trai cũng giống nhau, bọn họ mặc áo phông trắng cùng quần jean sáng màu rất đơn giản, rõ ràng là mặc đồ đôi. Tuy không nhìn rõ mặt nhưng nhìn cô gái cao cũng gần một mét bảy, còn người đàn ông thì cao hơn một mét tám lăm, nhưng cái chính ở đây là dáng người bọn họ vô cùng khí chất!

Hai người hình như đang chơi game, cô gái dựa vào lưng ghế ngồi thẳng còn người đàn ông thì dựa vào cô gái như cái xác không xương. Anh ta thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình của cô gái nói gì đó, đôi chân dài miên man tùy ý duỗi thẳng, chiếm gần một nửa lối đi.

Phát hiện có người tới, anh ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi tự giác thu chân lại, bất đắc dĩ ngồi ở bên cạnh ghế.

Lúc ngẩng đầu nhìn lại, Tôn Đình Đình nhìn thấy ánh mắt của anh ta dưới mũ lưỡi trai, trong lòng không khỏi giật mình, cô ta kích động túm lấy cánh tay Trịnh Hân Vinh.

Trịnh Hân Vinh bị cô bóp đến đau cả tay liền hỏi: "Làm sao vậy? ”

Tôn Đình Đình có chút kích động nhỏ giọng nói: "Là Đỗ thiếu gia, Đỗ thiếu gia! ”

Trịnh Hân Vinh nghe có chút không hiểu, anh là kỹ sư xây dựng, ngày ngày đi làm đều bận như chó, hầu hết thời gian đều trên công trường, vì vậy dù là ngôi sao nổi tiếng hiện nay cũng không biết gì.

Nhưng Diệp Nhược Mai lại nói : "Tôi nhìn cũng thấy có chút giống nhưng chắc là không phải rồi, vì hai ngày trước anh ấy và Thẩm Ấu Dao mới tổ chức hôn lễ ở nước ngoài xong chắc chắn hiện giờ không thể ở Trung Quốc, mà cho dù có ở Trung Quốc đi chăng nữa thì làm gì mà họ lại đi máy bay như chúng ta chứ? ”

Tôn Đình Đình cũng phản ứng lại: "Cũng đúng ha, người có tiền đều ngồi chuyên cơ riêng hoặc thông đạo chuyên dụng gì đó, làm gì mà ngồi máy bay như chúng ta. ”

Chính vì thế Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao cứ như vậy mà thuận lợi qua mắt được tất cả mọi người, một mình ra ngoài du lịch.

Địa điểm tuần trăng mật đã quyết định tự sớm, Mê Tình Đảo là thánh địa tuần trăng mật cực kỳ nổi tiếng, lúc ấy Thẩm Ấu Dao chỉ thuận miệng khen một câu, nếu có thể đi du lịch bình thường như trước đây thì tốt, du lịch vốn không chỉ là ngắm phong cảnh mà người và cảnh vật xung quanh mới là thú vị nhất.

Ngồi chuyên cơ bay đến lại ở trong biệt thự riêng cách xa đám đông, như vậy chỉ có thể ngắm phong cảnh.

Vì vậy, Đỗ Trạch Thần đã sắp xếp một chuyến đi bình thường, hai người giống như những cặp vợ chồng mới cưới bình thường, chuẩn bị hai chiếc hành lý rồi thoải mái ra lên đường.

Vì không nhờ đến trợ lý hay vệ sĩ mà hai người cùng nhau làm hết tất cả mọi việc nên hai người cảm thấy gần gũi hơn.

Sau khi chơi xong, Đỗ Trạch Thần hỏi Ấu Dao: "Còn chơi nữa không? ”

Hôm nay "Thánh Châu" vừa mới ra mắt game trên điện điện thoại, Thẩm Ấu Dao phải tải xuống chơi liền, nhưng tay cô lại bị thương nên đành phải dựa vào Đỗ Trạch Thần.

Thẩm Ấu Dao cũng không có gì khó chịu lắm, dù sao kéo chồng thua theo cũng không có áy náy gì, cô nhìn đồng hồ nói: "Không đủ thời gian đánh thêm một trận rồi. ”

Thế là hai người cất điện thoại đi thì cũng chú ý tới đoàn du lịch tuần trăng mật bên cạnh, tất cả đều là cặp vợ chồng mới cưới nên rất thú vị:

"Vợ tôi có chút cẩu thả nên phải xem chừng một chút."

"Nhà tôi đã mù đường lại còn thích chỉ đường, dù sao mọi người khi đi ra ngoài cũng đừng nghe theo anh ta chỉ là được rồi."

"Tối qua tôi lỡ làm vợ tôi nổi giận, thế là cô ấy lấy hộ chiếu của tôi đi lại còn nói sẽ bỏ lại tôi một mình ở nước ngoài."

"Vợ anh làm gì thế, đúng là có khí chất mà."

"Là giáo viên dạy mỹ thuật mà nói thế với tôi cô ấy ghen đấy."

"Ha ha, thế chẳng phải tôi đã nhỏ giọng rồi sao?"

Hai người say sưa lắng nghe, Đỗ Trạch Thần nói nhỏ vào tai Ấu Dao: "Thật giống như buổi họp mặt vậy. ”

Thẩm Ấu Dao bật cười, nhỏ giọng nói: "Anh cũng cảm thấy cô gái kia có khí chất sao? ”

Đỗ Trạch Thần không quay đầu, thân mật chạm vào đầu Thẩm Ấu Dao nói: "Anh thấy cô gái trước mặt anh mới là có khí chất nhất thế giới. ”

Thẩm Ấu Dao hờn dỗi: "Đúng là chỉ được cái miệng. " Mặc dù nói như thế nhưng cô lại không nhịn được cười tít cả mắt, những lời ngon ngọt từ miệng người mình yêu vẫn luôn khiến người ta dễ chịu nhất.

Tuy cũng có những lời bất hòa, ban đầu bọn họ cố lờ đi, nhưng sau đó người đàn ông kia thấy không ai để ý tới anh ta thì lời nói lẫn yêu sách ngày càng quá hơn:  "Đi lấy chút nước tới đây, máy lọc nước ở bên kia kìa, thấy chưa? Lấy ly giấy trong máy rồi rót nửa cốc thôi. " Giọng điệu ra lệnh còn mang theo chút khoe khoang.

Cô gái vừa lấy gối chữ U kê cổ từ trong hành lý ra theo yêu cầu của anh ta, vừa sắp xếp lại đồ đạc, cô ta còn chưa kịp nghỉ lại bị anh ta sai đi lấy nước. Thế mà cô ta cũng không nói gì, vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Tuy biết rằng người đàn ông kia có phước mới có người vợ như vậy, nhưng vẫn có không ít người vẫn không nhịn được nhìn qua, Đỗ Trạch Thần cũng không khỏi ngước đầu nhìn lại, loại đàn ông chỉ biết giày vò vợ mình để khoe mẽ như thế này trong xã hội cũng không ít, nhưng đây là đầu tiên Đỗ Trạch Thần nhìn thấy chuyện như thế này nên anh vẫn không khỏi tò mò.

Người đàn ông nhìn xung quanh ngày càng thêm tự mãn, anh ta đắc ý đánh giá: "Mặc dù không đẹp nhưng rất đảm đang lại biết nghe lời. ”

Mọi người: ...

Ai cũng không nói vợ anh ta không xinh đẹp, anh ta lại nhạy cảm như thế, có thể thấy anh ta rất để ý chuyện này.

Thật ra vợ anh ta cũng bình thường không đến nỗi tệ, tính tình cô ta khá nhu thuận, nếu cô ta trang điểm lên một chút cũng có thể coi là mỹ nhân, nhưng đáng tiếc nhìn ‘’phước đức’’ của người đàn ông kia có thể đoán được vì sao gương mặt cô ta lại nhợt nhạt như vậy.

Anh ta nên biết đây là chuyến đi hưởng tuần trăng mật, tất cả các cô gái trong đoàn này đều ăn mặc trang điểm rất đẹp, chỉ có vợ anh ta là xuề xòa lại không trang điểm gì.

Có lẽ là ánh mắt kinh ngạc của Đỗ Trạch Thần quá rõ ràng, người đàn ông kia nhìn qua, ánh mắt của anh ta nhìn qua Thẩm Ấu Dao, đánh giá một chút: "Kết hôn là sống qua ngày, cũng không phải cưới về để cung phụng... Chậc chậc, bản chất đàn ông mà..."

Dù sao trong mắt anh ta, đàn bà xinh đẹp cũng không nên lấy về làm vợ, vợ càng đẹp thì càng dễ bị cắm sừng. Điểm mấu chốt chính là những người vợ như vậy vẫn là không thể kết hôn.

Đỗ Trạch Thần tức giận bật cười, ở đâu lại ra một tên gia trưởng như vậy.

Đỗ Trạch Thần muốn nói anh ta đẹp trai như vậy mà cũng không cưới được vợ đẹp chẳng phải là do bên trong anh ta thối nát quá rồi ư.

Nhưng mà nếu nói ra những lời này sẽ làm cho cô gái kia tổn thương, với người được giáo dục như anh thì không cho phép anh làm loại chuyện vô đạo đức này.

Đang nghĩ làm thế nào để giáo huấn anh ta một trận, Thẩm Ấu Dao đột nhiên nói: "Ông xã, chân anh còn đau không? Em giúp anh xoa bóp nha. ”

Đỗ Trạch Thần phản ứng rất nhanh, uể oải nói: " Không đau nữa, nhưng nếu bây giờ em không có việc gì thì xoa giúp anh đi."

Thẩm Ấu Dao cúi người nhấc chân anh lên, chuyên nghiệp xoa xoa ấn ấn, Đỗ Trạch Thần tựa lưng vào ghế, mặc dù không nhìn rõ mặt cũng có thể cảm nhận được sự thoải mái của anh: "Ừm, kỹ thuật không tệ, xem ra em rất chăm chỉ dành thời gian đi học với bác sĩ nhỉ? ”

Thẩm Ấu Dao ngoan ngoãn trả lời: "Dạ, mỗi tối em đều học hai tiếng, nhưng lại nghĩ anh mỗi ngày đều đi làm vất vả nên mấy chuyện thế này đều không đáng gì."

Đỗ Trạch Thần thở dài: "Anh vốn sinh ra đã là thiếu gia, lại có phước cưới được người vợ vừa hiền thục xinh đẹp vừa tài giỏi như em, không giống một số người, bản thân là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà giả bộ là thiếu gia, nhưng thực chất so với nha hoàn chỉ lớn hơn một bậc nên mới hay ra lệnh cho người khác thôi, mấy chuyện vặt vãnh này cần gì phải mở miệng ra lệnh.”

Trong lúc anh đang nói, Thẩm Ấu Dao đặt ba lô sau thắt lưng anh để anh dựa vào thoải mái hơn.

Người đàn ông kia nhìn Đỗ Trạch Thần được Thẩm Ấu Dao hầu hạ thoải mái mà nghẹn đến mức không nói nên lời, so với người vợ vụng về của anh ta, lời nói, dáng vẻ không phải kém xa sao?

Vừa thấy vợ đem nước tới, anh ta bực mình muốn trút giận lên cô ta thì Đỗ Trạch Thần uể oải ngẩng đầu lên nhìn anh ta như đang chuẩn bị xem kịch hay. Người đàn ông nhớ tới lời vừa rồi của anh, trong lòng cũng biết rõ Đỗ Trạch Thần mới giống một thiếu gia hơn nên chỉ có thể im lặng vì không muốn mất mặt.

Đám người Tôn Đình Đình thấy người đàn ông kia bị giáo huấn một trận liền che miệng cười khúc khích, giống như họ có cách để kiềm chế anh ta rồi.

Người đàn ông trầm mặc một lúc, quả nhiên không cam tâm khi nhiều người cứ liếc nhìn Đỗ Trạch Thần, thật sự khí chất của anh quá mạnh mẽ, cho dù không nhìn rõ mặt nhưng vẫn có thể thấy được khí chất cao quý của một thiếu gia.

Ngay cả vợ cũng nhìn trộm, người đàn ông lập tức nhân cơ hội nói: "Nhìn cái gì, người ta dựa vào khuôn mặt để ăn bám, em có nuôi nổi không? Đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình mới là đàn ông, ai hầu ăn hầu uống..."

Cái con người này rốt cuộc là từ đâu ra vậy ? Tại sao có một người như vậy lại đi hưởng tuần trăng mật chứ ? Đúng là không hiểu nổi mà.

Thông báo lên máy bay vang lên, lúc Đỗ Trạch Thần đứng dậy thì bị Thẩm Ấu Dao giữ lại, chỉ thấy cô vô cùng chuyên nghiệp đứng dậy, nhanh chóng thu dọn hai vali và ba lô, sau đó một tay cô cầm balo ngồi xổm trước mặt Đỗ Trạch Thần: "Ông xã, anh nuôi gia đình vất vả rồi, em cõng anh. ”

Đỗ Trạch Thần xém chút nữa cười thành tiếng, Ấu Dao khá hẹp hòi cũng rất tàn nhẫn.

Nhìn người đàn ông đối diện trợn tròn mắt, Đỗ Trạch Thần trực tiếp nằm lên, Thẩm Ấu Dao dễ dàng cõng anh lên lưng, lại còn thừa sức đưa tay kéo hai cái hành lý theo, khinh thường nhìn người đàn ông kia nói: “Anh đến gương mặt cũng không có, tôi bằng lòng để cho chồng tôi ăn bám đấy, anh quan tâm cái gì? "

Vừa dứt lời, ánh mắt khó có thể dùng lời để diễn tả của mọi người nhìn hai người hiên ngang vào lối VIP trực tiếp đi vào cửa lên máy bay.

Sau khi bước lên máy bay, Thẩm Ấu Dao nhịn không được liền bật cười, đôi chân dài của Đỗ Trạch Thần đã sớm đã chạm đất, anh cảm nhận được cơ thể run run vì cười của cô, cũng nhịn cười không được: "Sao mà xấu tính như vậy chứ. ”

Thẩm Ấu Dao cũng cảm thấy hôm nay mình vô cùng trẻ con, nhưng lại vô cùng vui vẻ, đây là chuyện cô chưa từng thử qua: "Anh nói xem anh ta có tức đến nổ tung hay không nhỉ. ”

Đỗ Trạch Thần tưởng tượng trong chốc lát, cười nói: "Du lịch như vậy quả nhiên là quyết định đúng đắn, nhất định sẽ rất thú vị. ”

Khi đoàn trăng mật đó đến, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao vỗn đã ổn định chỗ ngồi, nhưng họ vẫn đeo khẩu trang và đội mũ vì sợ có người nhận ra rồi tiết lộ chuyến đi của họ.

Đỗ Trạch Thần để ý người đàn ông khoa trương kia đi ngang qua khoang hạng nhất còn nhìn xung quanh, giống như đang tìm kiếm hai người bọn họ, vừa thấy cả hai người liền hừ lạnh một tiếng: "Giấu đầu lòi đuôi."

Chắc bị đả kích khá lớn nên muốn đi tìm bọn họ trả thù, vừa thấy cũng không cần chờ đợi, ngẩng đầu bước vào hạng phổ thông.

Không bao lâu sau, hai người nghe thấy anh ta nhàn nhạ nói chuyện sau lưng: "Có người nhìn thì đẹp nhưng thật ra lại cực kỳ xấu tính."

Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao nhìn nhau, chỉ cảm thấy buồn cười, Đỗ Trạch Thần nói: "Sao anh ta lớn như vậy mà không bị đánh chết nhỉ? ”

Sau khi máy bay cất cánh, hai người cuối cùng cũng có thể cởi bỏ mũ và khẩu trang ra, thở ra một hơi dài. Hai người đi máy bay Đông Á, các tiếp viên hàng không ở đây không phải là người Trung Quốc, cũng không biết hai người là ai nên thoải mái hơn rất nhiều.

Tiếp viên hàng không điều chỉnh ghế ngồi đôi cho hai người, vì vậy Thẩm Ấu Dao có thể dễ dàng nằm vào lòng Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần mỉm cười ôm lấy cô, anh luồn tay qua mái tóc dài của cô, anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn và hạnh phúc khi được ôm cô như thế này.

Thẩm Ấu Dao thân mật cọ cằm vào anh, sau đó cô cầm mười ngón tay của anh đan vào nhau. Cô nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của hai người hạnh phúc mỉm cười.

Đỗ Trạch Thần không nhìn cô cũng có thể cảm nhận được niềm vui trong cô, anh giơ bàn tay đang đan vào nhau lên miệng hôn: "Thích như vậy sao? ”

Thẩm Ấu Dao ngẩng đầu hôn lên cằm anh, ánh mắt sáng ngời: "Thích chứ. ”

Cặp nhẫn này là do Đỗ Trạch Thần tự mình thiết kế, cô chỉ được nhìn thấy trọn vẹn vào đúng ngày cưới.

Giống như tính cách tự cao của anh, nếu như nhìn qua chiếc nhẫn thì có vẻ rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể thấy dụng tâm của anh bên trong đó. Chiếc nhẫn gồm các vòng tròn "My love" gồm các chữ cái đẹp mắt và các chữ cái cuối cùng lần lượt là D và T .

Điều thú vị nhất là chữ viết tay trên hai chiếc nhẫn không giống nhau, bởi vì một chiếc là do anh viết và một chiếc là do cô viết.

Lúc đó cô không biết anh sẽ dùng nó làm nhẫn, sau khi ông nội cô đồng ý định ngày cưới cho bọn họ, anh ảo não chuyển ra phòng khách, sau khi anh rời đi thì Thẩm Ấu Dao tìm được mảnh giấy anh để lại " My love Thẩm Ấu Dao".

Sau đó cô kìm nén sự ngại ngùng của mình rồi trao lại cho anh một mảnh giấy đầy ngọt ngào.

Nghĩ tới đây Thẩm Ấu Dao hỏi: "Nếu như em không trả lời anh hoặc trả lời với nội dung khác thì làm sao bây giờ? ”

Đỗ Trạch Thần nhìn cô cười, cô đương nhiên sẽ quay lại nhìn anh, có lẽ cô không phát hiện ra, mặc kệ ngại ngùng đến mức nào cô cũng sẽ tỏ tình với anh, bất luận là như thế nào, dù che dấu hay lộ liễu cô đều sẽ đáp lại.

Nhưng lúc này Đỗ Trạch Thần không có ý định sẽ nói cho cô biết, đây là bí mật nhỏ của anh: " Em viết cái gì anh cũng sẽ trả lời lại như thế, nếu em không quay lại với anh, anh sẽ chạy vòng quanh sau đó tố cáo em không yêu anh." 

Thẩm Ấu Dao nhăn mũi nói:  "Đáng ra em nên viết ' đồ trẻ con'. ”

Đỗ Trạch Thần cười: "Được rồi, bất kể là cái gì đều cũng thuộc về em cả. ”

Bên anh lâu như vậy, Thẩm Ấu Dao vẫn chưa quen với những câu tỏ tình đột ngột của anh, cô nhất thời cạn lời tức giận ôm chặt lấy anh, Đỗ Trạch Thần cố ý rên rỉ bên tai cô, nhẹ giọng thở dốc: "Em yêu, nhẹ một chút, anh chịu không nổi..."

Mặt Thẩm Ấu Dao đỏ ửng lên, những lời này chẳng phải tối hôm qua là cô nói nhiều nhất à.

"Đỗ Trạch Thần!" Thẩm Ấu Dao tức giận cắn vào cổ anh: "Xấu xa! ”

Đỗ Trạch Thần đang định nói tiếp thì cô tiếp viên hàng không đi tới hỏi họ muốn uống gì nữa không, Thẩm Ấu Dao biết mặt cô chắc là đang đỏ ửng lên nên cô vùi đầu vào ngực anh giả bộ ngủ.

Đỗ Trạch Thần biết da mặt cô mỏng nên giúp cô đắp chăn rồi ra hiệu cho cô tiếp viên hàng không...

Cô tiếp viên hàng không gật gật đầu rồi rời đi, Đỗ Trạch Thần nghe thấy cô thì thầm bên tai anh: "Anh vốn dĩ là của em."

Mặc dù không kinh ngạc lắm nhưng trong lòng Đỗ Trạch Thần vẫn mềm nhũng như nước, anh hôn lên trán cô, nói: “Ngủ đi…”

Bởi vì đêm qua trằn trọc nên Thẩm Ấu Dao rất nhanh chìm vào giấc ngủ trong mùi hương quen thuộc của anh, Đỗ Trạch Thần nhìn khuôn mặt ngủ say của cô cũng liền cảm thấy buồn ngủ theo...

Tác giả có lời muốn nói: Cuối cùng cũng yên bình hạnh phúc…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK