• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi hồi phục vào ngày hôm sau, bọn họ gặp Nguyễn Hồng Lãng tại một nhà hàng có tính riêng tư khá tốt.

 

“Nguyễn Hồng Lãng?” Đỗ Trạch Thần đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, cũng không có suy nghĩ gì khác, chỉ là không hiểu được sao lại thua bởi người này, cho nên vẫn có hơi để ý.

 

Đối phương là một thanh niên đẹp trai lịch lãm, dáng dấp thư sinh, vẻ mặt cố gắng che giấu lo lắng, có thể thấy rằng anh ta đã bận tâm rất nhiều về chuyện của Bàng Tuyết Oánh, nhận ra giọng điệu của Đỗ Trạch Thần không được tốt lắm, sắc mặt anh ta lập tức trở nên căng thẳng: “Vâng, Đỗ thiếu gia.”

 

“Ngồi đi, đừng căng thẳng.” Đỗ Trạch Thần nói: “Tôi nghe nói anh muốn trả tiền thay cho Bàng Tuyết Oánh, cô ta có biết anh đến đây không?”

 

“Tôi giấu cô ấy tới đây.” Nguyễn Hồng Lãng khá là hồi hộp: “Dạo này tinh thần cô ấy không ổn, tôi muốn vì cô ấy làm chút gì đó. Với lại gần đây tôi mới biết được tiền mà cô ấy đầu tư cho tôi là phí chia tay của ngài.”

 

Nghe những gì anh ta nói, Đỗ Trạch Thần không khỏi cười nhạo một tiếng, theo ý anh ta, ắt hẳn Bàng Tuyết Oánh không nói sự thật, ít nhất cô ta không nói rằng cô ta đã từng kết hôn.

 

Có điều cũng chả liên quan tới anh, còn đúng lúc khiến anh cảm thấy đây là đoạn quá khứ mình cần phải xóa sạch.

 

“Anh muốn thế chấp công ty thật à?” Đỗ Trạch Thần hỏi.

 

“Đúng vậy.” Nguyễn Hồng Lãng lấy ra một chồng tài liệu trong túi: “Tôi biết sản phẩm của chúng tôi vừa mới thành công nên hiện giờ giá trị có vẻ không lớn lắm, nhưng chúng tôi vì trò chơi này mà bỏ ra rất nhiều tâm huyết, hơn nữa nó được xây dựng theo hướng thi đấu thể thao điện tử, lúc trước Thành thị muốn mua lại, định giá năm mươi triệu, tôi tưởng chắc cũng đủ trả cho ngài rồi.”

 

“Thành thị?” Đỗ Trạch Thần nói: “Tập đoàn Trí Tinh?”

 

Nguyễn Hồng Lãng gật đầu, Đỗ Trạch Thần lật lật tài liệu, tự nhiên có hứng thú, đưa tài liệu cho chuyên gia đầu tư do chú Bạch phái đến, người kia nói: “Tôi có thể chơi thử một ván không?”

 

Nguyễn Hồng Lãng vội vàng nói: “Được.”

 

Anh ta lấy chiếc máy tính cầm theo bên người, đăng nhập tài khoản trò chơi rồi đưa cho Đỗ Trạch Thần, đang muốn dạy anh vài thao tác cơ bản thì thấy anh đã bắt đầu chơi thành công.

 

“Cái này đọc được bao nhiêu giây?”

 

“3 giây.”

 

“Ở đây có combo skills được không?”

 

“Được chứ, có mười cách để chơi các phím tổ hợp này."

 

...

 

Nói về tác phẩm của bản thân, Nguyễn Hồng Lãng hoàn toàn cởi bỏ sự ngây ngô và cẩn thận của mình mà tự tin nói chuyện, lúc Đỗ Trạch Thần chơi trò chơi trông như một đứa trẻ, có vẻ dễ nói chuyện hơn nhiều.

 

Mười phút sau, Đỗ Trạch Thần buông chuột ra, hỏi Nguyễn Hồng Lãng: “Cái này là anh làm cùng với team sao?”

 

Nguyễn Hồng Lãng gật đầu, tự dưng cảm thấy mất mát, dù sao đó cũng là thứ mà bản thân làm nên từ con số 0, cũng coi là đứa con tinh thần của mình, giờ đây tự tay đưa nó ra, không chỉ có lỗi với chính mình mà còn phụ lòng của cả đội.

 

“Lợi hại.” Đỗ Trạch Thần khen ngợi thật lòng: “Anh nói Thành thị ước lượng thu mua với giá năm mươi triệu. Anh tính bán nó đi à?”

 

“Ừ.” Nguyễn Hồng Lãng gật đầu: “Tôi muốn trả lại tiền cho ngài, tình cờ có một người bạn cũng biết Thành thị nên có giật dây khảo sát một chút, cậu ấy nói là có thể đẩy nhanh tốc độ.”

 

“Người bạn đó của anh có phải hơi quá mức nóng lòng không?” Đỗ Trạch Thần nói: “Kể cả có vội bán đi nữa mà ép giá như vậy cũng quá độc ác, đúng không? Năm mươi triệu?” Bản thân anh học chuyên ngành máy tính và cũng từng là một tuyển thủ thi đấu thể thao điện tử, tuy không phải hoàn toàn là dân chuyên nghiệp nhưng cũng biết năm mươi triệu cho dự án này chắc chắn là rất rẻ.

 

Nguyễn Hồng Lãng ngạc nhiên vì lời nói của anh, Đỗ Trạch Thần trong tưởng tượng của anh ta là một thiếu gia nhà giàu vứt bỏ Bàng Tuyết Oánh để lót đường cho người tình nhỏ của mình, lúc đưa phí chia tay thì rất dễ nói chuyện, bởi vì Bàng Tuyết Oánh tức giận gây sự còn ngang ngược phải lấy tiền về, dù việc Bàng Tuyết Oánh lấy số tiền này cũng không đúng lắm.

 

Nhưng nói tóm lại, đối phương có lẽ là một người kiêu ngạo độc đoán không nói lý lẽ, thậm chí anh ta còn đã chuẩn bị nếu mà Đỗ Trạch Thần ép giá thì anh ta liền sẽ bán công ty cho Thành thị.

 

Nhưng anh ta vẫn dành lời hay ý đẹp cho bạn mình: “Cậu ấy không phải loại người như vậy, tôi đoán chắc cậu ấy cũng không hiểu lắm, dù sao cậu ấy chỉ làm về giải trí mà thôi.”

 

“Giải trí?” Đỗ Trạch Thần thuận miệng hỏi: “Người đó làm ở công ty nào?”

 

“Công ty Anh Hoàng.” Nguyễn Hồng Lãng không hề đề phòng, sau khi hướng dẫn trò chơi một hồi, anh ta phát hiện Đỗ thiếu gia chẳng phải tên ngốc như mình tưởng tượng, ít nhất trò chơi này cũng được chơi ở cấp độ chuyên nghiệp.

 

Tuy nói năng hùng hổ nhưng tính tình cũng rất thẳng thắn, anh ta nghĩ tới Niệm Dương đang làm trợ lý cho chủ tịch Đỗ, nếu như Đỗ Trạch Thần quen biết nói không chừng lại là chuyện tốt.

 

Đỗ Trạch Thần nhướng mày, thì ra là nhà bọn họ, còn có thể giật dây bên trong Thành gia, địa vị chắc chắn không thấp: “Là ai vậy, làm việc gì?”

 

“Cậu ấy tên là Đỗ Niệm Dương, bạn học cũ hồi cấp ba.” Nguyễn Hồng Lãng nói: “Năm nay vừa tốt nghiệp tại trường kinh doanh Wharton, đang làm trợ lý ở công ty Anh Hoàng.”

 

Thẩm Ấu Dao cũng ngạc nhiên, Đỗ Trạch Thần lau mặt, bỗng nhiên cười rộ lên: “Duyên phận này, đúng là…”

 

Nguyễn Hồng Lãng không phân biệt được giọng điệu của anh là tốt hay xấu, có hơi thấp thỏm: “Các anh quen biết sao?”

 

Đỗ Trạch Thần lắc đầu, chỉ nói: “Nguyễn tiên sinh, tôi thấy anh thật sự rất giỏi về công nghệ, nhưng ánh mắt nhìn người của anh thật là…” Một Bàng Tuyết Oánh và một Đỗ Niệm Dương.

 

Nguyễn Hồng Lãng biến sắc, ý thức được mình có thể làm hỏng chuyện.

 

Đỗ Trạch Thần hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh: “Quản lý Trịnh, ngài thấy dự án này thế nào?”

 

Quản lý Trịnh gật gật đầu: “Số liệu cụ thể còn cần được toàn đội đánh giá, nhưng trước mắt xem ra thì đây là một dự án cực kỳ không tệ, đáng để đầu tư.”

 

“Được rồi.” Đỗ Trạch Thần quay sang Nguyễn Hồng Lãng, đi thẳng vào vấn đề: “Vậy đi. Tôi cũng không lợi dụng anh, đúng là anh đã dùng tiền của tôi để phát triển trò chơi này, thế đây coi như là vốn đầu tư của tôi. Cấu trúc cổ đông của quản lý Trịnh rất chuyên nghiệp, cứ để anh ấy xác định dựa theo tiêu chuẩn trong ngành là được. Còn khoản tiền năm mươi triệu nợ tôi, sau này anh sẽ trả từng kỳ cho tôi theo lãi vay ngân hàng, anh thấy thế nào?”

 

Nguyễn Hồng Lãng bất ngờ nhìn anh, không dám tin vào tai mình: “Cái gì?”

 

“Nhưng tôi có hai điều kiện.” Đỗ Trạch Thần nói.

 

Nguyễn Hồng Lãng vô thức nắm chặt tay: “Ngài nói đi.”

 

“Thứ nhất, đừng để Bàng Tuyết Oánh can thiệp vào việc của công ty, dù có là việc gì, nếu vi phạm, công ty sẽ thuộc về tôi. Thứ hai, khi Đỗ Niệm Dương nhắc tới, anh chỉ cần nói thẳng là đã thế chấp công ty cho tôi, cũng không được đồng ý bất cứ yêu cầu nào của anh ta. Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ anh bị anh ta bán đứng, đến lúc đó tôi sẽ dựa theo giá thị trường khiến anh bồi thường tổn thất cho công ty, chỉ sợ là không dưới năm mươi triệu đâu.” 

 

“Anh có thể tham gia vào toàn bộ quá trình thiết lập cơ cấu cổ phần. Quản lý Trịnh là một người có thâm niên đầu tư trong nghề, vô cùng chuyên nghiệp. Nếu có hợp tác, tôi hy vọng rằng đôi bên chúng ta cùng có lợi.”

 

Nguyễn Hồng Lãng mơ mơ màng màng rời đi, còn tâm trạng của Đỗ Trạch Thần lại rất tốt, anh nhìn Thẩm Ấu Dao cười nói: “Em có nghĩ Đỗ Niệm Dương và Thành Nhụy* sẽ tức đến bật khóc hay không?”

 

Chả biết là có tức bật khóc hay không, chỉ biết là tức điên lên rồi.

 

Khi Đỗ Trạch Thần nhận được cuộc gọi từ Đỗ Niệm Dương, anh đang trên đường đi ghi hình “Kể chuyện cùng chị Nhạc”.

 

“Đỗ Trạch Thần, chúng ta nói chuyện đi.” Giọng nói của Đỗ Niệm Dương đè nén giận dữ: “Dự án kia của Nguyễn Hồng Lãng vẫn đang được Thành gia tiến hành triển khai, giờ anh chen một tay vào hình như có vẻ không tốt?”

 

“Ồ!” Đỗ Trạch Thần kinh ngạc: “Thành gia lợi hại vậy sao? Chỉ cần dự án mà họ nhắm trúng là người khác không được rớ vào? Mà này, dự án của Thành gia thì cậu nóng lòng cái gì? Không lẽ đã coi mình như người của Thành gia đấy chứ? Chủ tịch Đỗ mà biết có đau lòng không đây?”

 

“Anh…”

 

“Được rồi.” Đỗ Trạch Thần ngắt lời anh ta: “Tôi rất bận, không rảnh nghe cậu nói nhảm, sau này làm ơn cũng đừng gọi điện cho tôi, dù sao chúng ta cũng không thân mấy.”

 

Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Trạch Thần cực kỳ hả dạ.

 

Thẩm Ấu Dao nhìn dáng vẻ của anh mà buồn cười, cúi người giúp anh sửa lại cà vạt, nói: “Chắc là anh ta sẽ đi mách lẻo với chủ tịch Đỗ nhỉ?”

 

“Mách đi.” Đỗ Trạch Thần phối hợp ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười xấu xa: “Tôi còn sợ cậu ta không mách ấy chứ!”

 

Trong mắt anh tràn đầy gian xảo, Thẩm Ấu Dao cười nói: “Anh lại có ý đồ xấu phải không?”

 

Đỗ Trạch Thần nhướng mày: “Sao lại là ý đồ xấu, rõ ràng là bọn họ tự mò tới. Với lại tôi phải cảm ơn em...” Anh nói: “Nếu em không bảo tôi đầu tư thì có lẽ tôi sẽ không nghĩ tới chuyện hợp tác với Nguyễn Hồng Lãng, cũng sẽ không nhận được kinh ngạc bất ngờ thế này.”

 

“Chẳng qua tôi thuận miệng nói thôi.” Cô tưởng mình còn phải tốn chút miệng lưỡi, ai ngờ Đỗ Trạch Thần lại rất hợp tác.

 

“Nói đi cũng phải nói lại, Nguyễn Hồng Lãng có vẻ là người không tệ, ngặt một nỗi là gặp phải người không tốt.” Thẩm Ấu Dao hơi lo nếu anh ta kết hôn với Bàng Tuyết Oánh thì có thể thành công như kiếp trước hay không.

 

Đỗ Trạch Thần tự dưng hỏi: “Sao thế? Phụ nữ bọn em thích kiểu như vậy?”

 

“Phụ nữ chúng tôi gì chứ…” Thẩm Ấu Dao nói đến đây mới kịp phản ứng, kinh ngạc nói: “Ngay cả Đỗ thiếu gia cũng thiếu tự tin vậy sao?”

 

“Thiếu tự tin gì hả?” Đỗ Trạch Thần không chịu thừa nhận: “Là ánh mắt của mấy người kỳ lạ!”

 

“Mắt ai mới kỳ lạ?” Thẩm Ấu Dao nói: “Người ta đẹp trai, tính tình lại còn tốt, anh thấy đó, vì Bàng Tuyết Oánh mà có thể buông bỏ tất cả mọi thứ, vừa chung tình vừa có trách nhiệm…”

 

“Gì, cái gì?” Đỗ Trạch Thần không khỏi bối rối: “Anh ta đẹp trai hơn tôi sao? Tính tình tốt hơn tôi sao?”

 

Thẩm Ấu Dao nhìn bộ dáng của anh, đột nhiên cảm nhận được niềm vui giải trí, cố nén cười, giả bộ kinh ngạc nói: “Tính tình anh tốt?”

 

“Không lẽ không tốt?” Đỗ Trạch Thần hỏi ngược lại: “Ở đâu không tốt? Ân cần chăm sóc, hào phóng chính trực, chân thành gan dạ…”

 

“Ờm… còn không biết xấu hổ, không biết khiêm tốn, rất thích ba hoa.” Thẩm Ấu Dao cười nói.

 

Đỗ Trạch Thần nghẹn họng, lúc lâu sau mới hỏi: “Em thích con trai hướng nội sao?”

 

Tiếu Minh Chính đang lái xe và Chu Ngạn Lâm liếc mắt nhìn nhau, cười thầm. Chà, Đỗ thiếu gia cũng có ngày này.

 

Thẩm Ấu Dao không nghe ra sự thận trọng trong giọng nói của anh, một lòng muốn trêu anh, vì thế gật đầu nói: “Đúng vậy, yên tĩnh.”

 

Đỗ Trạch Thần hắng giọng, nghiêm tục nói: “Em nghĩ thế là sai rồi.”

“Em nghĩ đi, em cũng không thích nói chuyện, nếu còn tìm một người tính tình buồn chán thì chẳng phải cuộc sống như diễn kịch câm hay sao? Chả có tí ti niềm vui, em phải nên tìm một người biết ân cần săn sóc, hào phóng chính trực…”

 

“Chân thành gan dạ…” Thẩm Ấu Dao tiếp lời, cô không biết là vì tiếp xúc lâu với anh nên gần mực thì đen hay không, thế mà còn tùy tiện nói giỡn: “Ừm ừm, tôi biết rồi. Tôi phải nên tìm một người như Đỗ thiếu gia anh đây mới đúng.”

 

Đỗ Trạch Thần ngẩn ngơ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK