• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi đánh một trận đã đời, Đỗ Trạch Thần mới chậm rãi tính toán mọi chuyện với anh ta: "Nói cho tôi biết, kế hoạch của cậu là gì?"

"Không, không có gì!" Vốn dĩ Nhiếp Khởi Kiệt cũng không phải là vua lì đòn nên vừa ăn một trận đánh xong thì ngoan ngoãn hẳn ra.

Đỗ Trạch Trần dùng một tay bịt mắt Thẩm Ấu Dao, tay kia ấn cây dùi cui điện lên đũng quần Nhiếp Khởi Kiệt: "Cậu nghĩ tôi bị ngu hả?”

"Theo như cậu nói, tôi là phế vật, tôi đã bị vứt bỏ, thế tôi kéo cậu chết thay cho tôi được không? Tranh thủ kéo cả Đỗ gia xuống luôn... Ai bảo bọn họ tính bỏ rơi tôi?" Anh cảm thấy kế hoạch này cũng có vẻ tốt, anh tiện tay ấn xuống một cái.

Chỗ đó vừa mới bớt đau, Nhiếp Khải Kiệt bỗng nghe thấy Đỗ Trạch Thần nói vậy thì sợ tới mức nhảy cẫng lên: "Thực sự là tôi chỉ muốn chơi bời thôi mà, Đỗ Niệm Dương và Ngụy Anh Tuấn đã nói dù sao thì sớm muộn gì cậu cũng sẽ bị cho ra nước ngoài, đã chơi thì chơi cho trót, giám đốc Đỗ cũng đồng ý việc này nếu có bên Hoắc gia phối hợp..."

Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Đã chơi thì chơi cho trót, ghê gớm nhỉ, dựa vào Hoắc gia mà kiêu ngạo như vậy, Hoắc gia có biết cậu đang làm chuyện gì không?"

Nói đến nhà họ Hoắc, Nhiếp Khởi Kiệt có vẻ rất tự tin, thậm chí còn thả một miếng mồi lớn: "Nếu cậu thả tôi ra, tôi có thể giúp cậu! Giúp cậu lấy lại nhà họ Đỗ."

Đỗ Trạch Thần cười: "Cậu giúp tôi? Nhà cậu không tốt bằng nhà họ Đường hay gì? Tôi cần cậu giúp chắc? Cậu nên tự giúp mình thì tốt hơn!" Anh nói xong lại ấn xuống lần nữa.

Nhiếp Khởi Kiệt kinh ngạc nói: "Tôi có Hoắc gia! Tôi có Hoắc gia, cậu có biết Hoắc gia không? Gia tộc lớn tới mức cậu không thể tưởng tượng được đâu."

Đỗ Trạch Thần chế nhạo: "Sao thế, quyền lực của họ Hoắc còn to hơn trời, lớn hơn luật pháp được nữa hả? Hơn nữa họ Hoắc sẽ nghe lời cậu chắc?! Cậu nghĩ tôi là Ngụy Anh Tuấn à, chỉ có thằng ngu đó mới đi tin cậu."

"Họ sẽ nghe lời mà!" Nhiếp Khởi Kiệt sợ anh không tin: "Nhà tôi là ân nhân của nhà họ Hoắc, đảm bảo nhà họ Hoắc sẽ nể mặt ba tôi, nếu không có nhà chúng tôi, nhà họ Hoắc không thể phát triển được tới mức này, chắc chắn bọn họ sẽ nghe lời tôi!”

Cho dù có phải anh ta đang sợ nên nói tầm bậy hay không, nhưng Đỗ Trạch Thần vẫn rất vui vẻ nhờ có máy ghi âm trong túi, anh cảm thấy rõ ràng con hàng này tới đây là để giúp mình mà.

"Cho nên trước kia cậu hại nhiều nam nữ như vậy đều là đang giúp nhà họ Hoắc à?"

"Họ tự nguyện hết mà..."

Đỗ Trạch Thần tiếp tục ra hiệu: "Tôi đã nói với cậu đừng coi tôi là đồ ngốc cơ mà! Vương Húc có tự nguyện không? Tự nguyện bị cậu đâm một dao? Meina có tự nguyện không? Tự nguyện đi tự tử?"

“Đỗ Trạch Thần, nhìn cái này xem.” Trong lúc Đỗ Trạch Thần thẩm vấn Nhiếp Khởi Kiệt, Thẩm Ấu Dao tìm kiếm xung quanh, cuối cùng tìm được một thứ hữu ích, đó là một chiếc máy quay phim gia đình.

Đỗ Trạch Thần nhận lấy, tiện tay mở một đoạn video lên, phát hiện là một đoạn phim rất khó coi nên vội vàng tắt đi, nói với Thẩm Ấu Dao: “Em xem có còn gì khác không.”

Sau khi cô rời đi, anh mở lại video lần nữa, anh nhận ra tất cả đều là các cảnh cư.ỡng hi.ếp, bạo lực, thậm chí còn có cả một đôi vợ chồng trẻ...

Anh ta còn dám cả gan quay video mấy chuyện này lại.

Đỗ Trạch Thần không dám xem tiếp, sau khi chuyện như vậy xảy ra, không thể tưởng tượng nổi kết cục của đôi trẻ kia sẽ như thế nào, nếu không nhờ anh đã có chuẩn bị trước, có lẽ hôm nay anh và Ấu Dao đã trở thành một trong những nhân vật ở đây...

Đỗ Trạch Thần cố gắng kìm nén cảm giác ghê tởm lại, nhìn Nhiếp Khởi Kiệt nói: "Đây là tự nguyện mà cậu nói?"

Chỉ với mấy cái video này, anh không cần thêm bất kỳ bằng chứng nào khác, Đỗ Trạch Thần đã cảm thấy nhìn anh ta một cái thôi cũng căm ghét hết sức.

Nhìn thấy anh cầm lấy ly nước trên bàn, Nhiếp Khởi Kiệt sợ hãi nói: "Cậu tính làm gì?"

“Không phải cậu nói nó có thể khiến người ta cảm thấy sung sướng à?” Đỗ Trạch Thần không còn lòng dạ nào hành hạ anh ta nữa, trực tiếp đổ thẳng vào trong miệng anh ta: "Cậu tự mình thử đi.”

Thẩm Ấu Dao cầm một chiếc cốc khác đi về phía Ngụy Anh Tuấn.

Ngụy Anh Tuấn không giả bộ nổi nữa, mở mắt ra giãy giụa cầu xin: "Không dám, thật sự là tôi không dám nữa đâu mà!" Hắn ta cũng biết van xin như vậy không có tác dụng gì, bèn uy hiếp: "Vốn dĩ cậu không hề vô dụng, ba cậu không biết chuyện này, nếu hôm nay cậu hại tôi, tôi sẽ vạch trần cậu! Đến lúc đó chắc chắn thư ký Dương sẽ nhắm vào cậu!"

Đỗ Trạch Thần không muốn nói chuyện với tên thiểu năng trí tuệ này, Thẩm Ấu Dao lại có lòng tốt hơn Đỗ Trạch Thần, cô nhắc nhở: "Bây giờ cô ta đã nhắm rồi, anh có vạch trần hay không cũng thế cả."

Trái ngược với giọng điệu bình tĩnh, hành động của cô rất thô bạo, Ngụy Anh Tuấn bị buộc phải uống hết một ly nước lớn trong mấy giây, sặc tới mức nước mắt giàn giụa.

Cả hai nhìn Triệu Hiểu Đan đang cố gắng tàng hình trong căn phòng này.

Không biết cô gái này thức thời hay là đã quen rồi mà lúc Thẩm Ấu Dao bắt cô ta uống nước, cô ta cũng không phản kháng lại.

Nếu như vừa rồi cô ta không xen vào, Thẩm Ấu Dao sẽ không đối xử với cô ta như vậy, cho dù cô ta đã từng là nạn nhân, nhưng cô ta không nên biến mình thành hung thủ, hãm hại người khác cũng phải trải qua cảm giác như cô ta đã từng bị.

Trên bàn vẫn còn ly nước, hai người nhìn nhau. Đỗ Trạch Thần nói: "Em đi tìm..."

Anh chưa kịp nói xong đã có tiếng gõ cửa.

Thẩm Ấu Dao nhìn xuyên qua mắt mèo, phát hiện họ không cần phải mất công đi tìm nữa, người bên ngoài chính là người họ đang tìm kiếm.

Đỗ Niệm Dương thắc mắc tại sao Nhiếp Khởi Kiệt lại khóa cửa, trước đây họ chưa bao giờ khóa cửa...

Anh ta tự nhủ mình đến đây là để xác nhận lại, rốt cuộc thì anh ta cũng chỉ là một thanh niên mới hai mươi tuổi đầu, anh ta không thể kiên nhẫn như mẹ mình được, đây là thời khắc mấu chốt khiến Đỗ Trạch Thần bị hủy hoại hoàn toàn, anh ta không nhịn được muốn phải tận mắt chứng kiến mọi thứ.

Nhưng mà khi cánh cửa mở ra, điều chờ đợi anh ta lại là cơn ác mộng mà anh ta đã từng tưởng tượng nó sẽ xảy ra trên người của người kia.

Thẩm Ấu Dao ném bốn người bị đánh thuốc lên giường ...

Bởi vì bọn họ định ra tay ác độc nên hiệu quả của thuốc có hơi đáng sợ, chân tay Đỗ Niệm Dương và Triệu Tiểu Đan không còn sức lực, nhưng ánh mắt khiếp sợ lại cho thấy ý thức của bọn họ vẫn còn tỉnh táo.

Hình như thuốc trợ hứng của Ngụy Anh Tuấn không chỉ đơn giản như vậy,  thậm chí Đỗ Trạch Thần còn cho thêm hẳn hai viên nữa, khuôn mặt hai người họ đỏ lên, vẻ mặt mê mang. Vốn dĩ cả hai người này đều là kiểu người muốn làm gì thì làm, không bao giờ kiềm chế bản thân, nên bây giờ đã bắt đầu vội vã xé rách quần áo lao vào nhau.

Để phòng ngừa bọn họ phá hủy bằng chứng, Đỗ Trạch Thần lấy mất máy quay phim, đặt điện thoại di động của Nhiếp Khởi Kiệt lên tripod, bật chức năng quay phim.

Lúc đang làm chuyện này, bỗng anh nghĩ ra một ý tưởng hay hơn, anh mở livestream bằng tài khoản của Triệu Tiểu Đan, điều chỉnh góc độ...

Thật ra thì dùng tài khoản của Đỗ Niệm Dương tốt hơn, nhưng tiếc là anh ta không phải người trong giới giải trí.

Làm xong tất cả những chuyện này, hai người trên giường đã lăn lộn dính vào với nhau, mặc kệ Đỗ Niệm Dương đang gào thét vì tức giận và tuyệt vọng, hai người nhanh chóng rời khỏi phòng.

Anh vừa đi đến cầu thang thì nhìn thấy Mạc Duyệt và Quý Minh Thành đang lén lút đi lên, trên tay Mạc Duyệt cầm một chai rượu, nếu Đỗ Trạch Thần vẫn còn đang ngồi trên xe lăn bị che mất, có lẽ anh đã bị thương rồi.

Đỗ Trạch Thần nhìn một đống bừa bộn gần đó, trong mắt hiện lên ý cười, nói với Mạc Duyệt: "Xem ra là phải bao cô ăn một bữa thật lớn rồi!"

Mạc Duyệt biết anh đang nhắc tới chuyện không mời cô ăn tối, thấy anh vẫn còn tâm trạng đùa giỡn, cô thở phào nhẹ nhõm, trợn mắt nói: “Thèm vào!”

Quý Minh Thành cũng thở phào nhẹ nhõm: "Chuyện gì vậy? Cậu không sao chứ? Mấy người kia đâu rồi?" Tham gia một bữa tụ họp thôi mà cũng dính vào hiện trường tội phạm, ông đúng là đạo diễn khổ nhất thế giới này mà.

Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Tôi không chơi nổi với bọn họ, chúng ta chuồn lẹ đi, cảnh sát tới thì phiền dấy, bọn họ chơi mạnh bạo lắm, còn chơi cả thuốc cấm..."

Hai người nghe vậy thì kinh ngạc sợ hãi, vội vàng đi xuống lầu, mấy diễn viên đang cố gắng giúp đỡ thu hút sự chú ý bên kia vừa thấy người lành lặn đi xuống cũng yên tĩnh lại.

Thay vào đó, hai người mẫu nam và mấy vệ sĩ thay đổi sắc mặt.

Một người mẫu nam hỏi: "Thiếu gia Nhiếp đâu?"

Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Đang chơi đó, có muốn tự mình đi lên xem không?"

Quý Minh Thành cười nói: "Ngày mai chúng tôi còn phải quay phim, cho nên không thể về trễ được, hôm nay cũng chơi xong rồi, bọn tôi chuẩn bị về đây."

Ông nói với mọi người trong đoàn phim: "Thông báo với những người hiện tại không có mặt ở đây giúp tôi, mau đổi quần áo khác rồi chuồn lẹ đi."

Cũng may đoàn làm phim của bọn họ vô duyên vô cớ bị kéo tới đây, cũng không quen biết ai trong này, chỉ là tụ tập cùng nhau chơi đùa, sau đó Mạc Duyệt chạy đến cầu cứu, nói có chuyện không ổn, mọi người cũng không dám đi lung tung.

Hầu hết những người phục vụ trong biệt thự đều là người bình thường, chỉ có một số ít người được Nhiếp Khởi Kiệt chuẩn bị để chặn đường Đỗ Trạch Thần trốn thoát, đối mặt với hơn hai mươi người cùng rời đi, họ không thể nào ngăn cản được.

Những người trong đoàn làm phim không quan trọng lắm, bọn họ không quan tâm, bọn họ chỉ cần để ý tới cặp vợ chồng Đỗ Trạch Thần, không cho hai người rời khỏi đây là được.

Đáng tiếc là Nhiếp Khởi Kiệt và Ngụy Anh Tuấn coi thường hai người họ quá, chỉ thuê những vệ sĩ kém chất lượng, lại cộng thêm hai mươi người trong đoàn làm phim lao vào ngăn cản.

Sau khi thay quần áo xong, một đám người chạy ra ngoài, đám vệ sĩ kia muốn ngăn cản nhưng gặp Thẩm Ấu Dao cũng đành phải chịu thua.

Nhìn thấy động tác đẹp đẽ của cô, diễn viên nam chính số một không nhịn được huýt sáo một cái, nhưng lại bị ánh mắt nhìn chằm chằm của thiếu gia Đỗ cảnh cáo, anh ta nhìn thấy anh rút một cây gậy ra từ tay vịn của xe lăn , quật thẳng về phía người đang cản đường...

Diễn viên nam chính số một rùng mình một cái theo bản năng, xen vào đám người vội vàng đi ra ngoài.

Một đám người vội vàng chạy ra, chen vào xe bảo mẫu của nhân vật chính số một rồi cùng nhau chạy đi mất.

Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần vẫn chen chúc trong xe của đạo diễn Quý như thường lệ, họ không dám thở phào cho đến khi rời khỏi biệt thự, sau đó họ quay qua nhìn nhau, bỗng nhiên cả hai cùng cười lên.

“Trong đó có cái gì?” Thẩm Ấu Dao tò mò nhìn xe lăn của anh.

Đỗ Trạch Trần mở ra mấy ngăn ẩn: "Dùi cui điện, dao, bình xịt chống sói, còi báo động..."

Thẩm Ấu Dao cười nói: "Anh làm khi nào thế?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Lần trước sau khi anh quay về từ bữa tiệc sinh nhật của Nhiếp Khởi Kiệt đã bắt đầu làm cái này."

Hành vi của Nhiếp Khởi Kiệt quá trắng trợn, có trời mới biết lúc đó anh muốn cho anh ta một bài học đến mức nào, đó cũng là lúc anh nhận ra không phải ai cũng có não, có thể nói chuyện được, ít nhất thì trang bị những thứ này, anh sẽ không kéo chân sau cô.

Quý Minh Thành nói: "May là thiếu gia Đỗ chuẩn bị đầy đủ, hôm nay phải dùng tới mấy thứ này hả? Đã xảy ra chuyện gì? Có ảnh hưởng tới đoàn phim không?"

Đỗ Trạch Thần suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc là có."

Lúc Quý Minh Thành thay đổi sắc mặt ngay lập tức, anh lại cười nói: "Chắc phải thay vai của Triệu Tiểu Đan rồi."

Quý Minh Thành cũng nhìn thấu Triệu Hiểu Đan lúc cô ta ở bên cạnh Ngụy Anh Tuấn, ông nghĩ nếu cô ta tham gia vào thì sẽ không thể hòa thuận được, ông thở phào nhẹ nhõm.

Ban đầu Triệu Hiểu Đan là do Ngụy Anh Tuấn đưa vào, nói cô ta là nữ phụ thứ hai, nhưng thực tế ông đã điều chỉnh vai diễn sau khi nhìn thấy kỹ năng diễn xuất của cô ta, cảnh quay của cô ta chỉ bằng nữ phụ thứ tư, còn Thẩm Ấu Dao là nữ phụ số ba nhưng cảnh diễn của cô lại ngang ngửa như nữ phụ số hai.

Đúng là mấy loại quan hệ kiểu này phải đề phòng mọi lúc, sơ hở là xảy ra chuyện.

Mọi người trong đoàn làm phim mơ mơ màng màng thực hiện một cảnh “thoát xác”, trong lúc đó họ mới chỉ nghe Mạc Duyệt kể lại sơ sơ câu chuyện, trong lòng cảm thấy căng thẳng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mãi cho đến khi các phương tiện truyền thông lớn, thậm chí trên mạng xã hội cũng tung tin tức, mọi người mới biết chuyện gì đã xảy ra, không nhịn được sự sợ hãi trong lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK