• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bởi vì liên quan đến vấn đề bảo mật thông tin nên ống kính liền được kéo ra xa để không ai nghe được bọn họ nói cái gì, nhưng có thể nhìn bộ dáng thong dong của Thành Nhụy liền đoán được, điều này làm cho mọi người như thấy được một tia hy vọng. Tất cả đều cảm giác đại tiểu thư của nhà họ Thành chắc chắn có thể giúp được Đỗ thiếu gia. [ Xem ra ngày mai phải có biến rồi. ]

[Thẩm Ấu Dao tuy rằng có thể ở cùng Đỗ thiếu gia nhưng loại thời điểm này thật sự là một chút việc cũng không giúp được a, cô ta có thể làm gì? Tôi đoán cũng chỉ có thể trở về nấu cơm.]

[Ha ha, lầu trên à, phải để cho Đỗ thiếu gia tạm thời tâm tình tốt một chút chứ, nhỉ?] [ Cảm giác đại tiểu thư nhà họ Thành đứng cùng với Đỗ thiếu gia vẫn hơn ấy, càng lúc càng thấy xứng a, nếu như Đỗ thiếu gia cùng cô ấy ở chung một chỗ, tôi có thể cảm giác được mọi chuyện sẽ thuận lợi rất nhiều. ]

Lần này lại không có bao nhiêu người phản bác thậm chí còn có người tán thành luôn, vì sao á? Bởi vì thật sự là chuyện quá rõ ràng rồi.

Khi Đỗ Trạch Thần về đến nhà thì đã rất muộn, anh buộc phải nghe Thành Nhụy nói một đống "kinh nghiệm", cô ta đứng nói chuyện lâu thế mà không đau thắt lưng, anh bây giờ thậm chí còn phải nghĩ đến việc ngày mai các cổ đông và quản lý cấp cao sẽ giở trò thì mình nên làm gì, mặc dù trong lòng có nắm chắc cũng khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi. "Anh về rồi?" Thẩm Ấu Dao đang ngồi ở sô pha chờ anh.

Đỗ Trạch Thần đi tới ôm lấy vợ mình và tựa vào lòng cô nhắm mắt nghỉ ngơi. "Em nấu canh xương anh thích nhất rồi đấy, vào thử đi." Thẩm Ấu Dao nói. Đỗ Trạch Thần lại dựa vào một lúc, hai người cùng đi ăn cơm.

"Anh có thể sẽ cần đến sự giúp đỡ của em." Đỗ Trạch Thần đặt bát đũa xuống nói với Thẩm Ấu Dao.

"Đương nhiên có thể." Thẩm Ấu Dao không chút do dự đáp ứng, hỏi xong mới hỏi: "Muốn em làm cái gì?"

"Chuyện này cũng không phải là do nguyên nhân thất bại của phương án." Đỗ Trạch Thần nói: "Là bọn họ hoàn toàn không tin tưởng anh nên căn bản không cho anh cơ hội nhúng tay vào, nếu bây giờ anh muốn chứng minh bản thân thì chuyện này anh nhất định phải làm."

"Sau đó thì sao?" Thẩm Ấu Dao nói.

"Anh có thể sẽ gặp phải tình trạng tồi tệ nhất, khi đến lúc đó, mọi chuyện sẽ cần em giúp anh, hai chúng ta cùng nhau hoàn thành, nhưng áp lực đi đôi với nó sẽ vô cùng lớn." Đỗ Trạch Thần dừng một chút mới nói: "Nếu thất bại, Đường thị sẽ có tổn thất rất lớn, mà anh có thể sẽ trở thành tội nhân của Đường thị."

Thẩm Ấu Dao đứng dậy đi đến bên cạnh ôm lấy anh rồi nói: "Vất vả rồi, không sao, phương án của Bành Khả quả thật rất tốt, nếu như các cổ đông và quản lý cấp cao kháng cự dẫn đến tổn thất, đó cũng không phải trách nhiệm của một mình anh. Huống chi, em tin tưởng anh có thể lật ngược thế cờ một cách đẹp mắt, các cổ đông chắc chắn sẽ tiếp nhận anh thôi."

"Đừng sợ, anh chính là người thừa kế do chính ông ngoại chỉ định, con đường gian nan nhất đã đi tới, qua con đường này thì còn có chuyện gì khó khăn hơn sao? Em sẽ luôn ở bên anh mà, cùng lắm thì chúng ta làm lại từ đầu.” Cô tiếp tục an ủi.

Đỗ Trạch Thần không biết nghĩ tới điều gì, anh bỗng nhiên nở nụ cười: "Em nói rất đúng."

Một ngày đầy mệt mỏi và sầu lo của anh dường như đã bị quét sạch, tất cả những gì còn lại là vẻ mặt kiên định không chịu khuất phục.

[ Làm sao bây giờ, tôi lại bắt đầu dao động, Đỗ thiếu gia nói cũng không sai, đây căn bản không phải vấn đề hay nguyên nhân thất bại của phương án, cũng có thể gọi là cơ hội để anh ta học tập. ]

[Xem ra anh ta cũng không có ý định nghe Thành Nhụy, chẳng lẽ Thành Nhụy nói không đúng?]

[ Có lẽ vậy, dù sao tình trạng mỗi công ty đều không giống nhau, nghe nói Thành Nhụy còn có ông nội làm chỗ dựa, Đỗ thiếu gia lại khác, anh ta hoàn toàn nhảy dù, ai cũng không nghĩ tới Đường lão gia tử sẽ đem tất cả cổ phần truyền cho anh ta chứ. ]

[ Thẩm Ấu Dao ủng hộ vô điều kiện, thật sự có thể cho người ta dũng khí đi. ] [ Đây mới là chỗ đáng quý của vợ chồng, không phải tôi có thể cho được anh cái gì mà là bất luận gặp phải cái gì, tôi đều sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh anh. ]

Thành Nhụy nhìn Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao tương tác với nhau như vậy thì trong lòng có chút sốt ruột, tuy rằng cô ta để cho bên kia nhìn chằm chằm vào lý do Thẩm Ấu Dao không giúp được gì cho Đỗ Trạch Thần nhưng những con người bình thường này căn bản mặc kệ cái gì gọi là lợi ích, cái gì gọi là nâng đỡ, ngược lại lại để ý cái gì mà lưỡng tình tương duyệt.

Tất cả mọi người chỉ dừng lại ở tình yêu mờ mịt không có đường ra… Mà cái tên Đỗ Trạch Thần kia vậy mà thật sự kiên trì đến cùng, đúng là chưa đến Hoàng Hà chưa từ bỏ ý định (giống câu chưa thấy Hoàng Hà/quan tài chưa đổ lệ) mà, thế nhưng vẫn không có ý định áp dụng đề nghị của cô ta!

Vậy làm thế nào để thể hiện năng lực của mình đây?

Thành Nhụy tìm đọc tin nhắn phản hồi trên mạng hai ngày nay cũng phát hiện cô ta có thể vẫn có chút sốt ruột, ngày hôm qua Đỗ Trạch Thần không chút lưu tình phản bác cô ta cùng với biểu hiện ra ngoài rằng bản thân anh coi trọng Thẩm Ấu Dao nhiều như thế nào, ngược lại lại làm cho người ta cảm thấy cô ta nhúng tay có vẻ đang có dụng tâm khác.

Cô ta hít sâu một hơi tự nói với mình nhất định phải bình tĩnh, làm gì cũng phải bình tĩnh, như thế nào cũng phải bình tĩnh, không đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp đá mà quàng phải phân, phải nhìn những gì xảy ra trước mắt, hiện thực mới rõ ràng hơn bao giờ hết, những cái gọi là tín niệm kia chẳng qua đều là chút chuyện cười, anh ta sẽ có lúc cần yêu cầu của cô ta, cần dựa vào cô ta.

Nghĩ tới đây, cô ta bấm số điện thoại của một cổ đông Đường thị: "Thật đáng tiếc, ngày hôm qua cổ phiếu Đường thị đều tăng, không nghĩ tới hôm nay thế nhưng trực tiếp rớt giá."

Cổ đông cười lạnh nói: "Còn không phải bởi vì tổng giám đốc Đỗ của chúng ta quá mức hồ nháo, không chịu suy nghĩ sao?"

Thành Nhụy nói: "Nhiệt huyết của anh ấy dù sao cũng rất cao, hơn nữa người trẻ tuổi chúng tôi luôn muốn chứng minh bản thân mà."

Cổ đông kia liền nói: "Nếu cậu ta có thể có một nửa lý trí vững vàng của Thành đại tiểu thư thì tốt rồi, xí nghiệp lớn như vậy làm sao có thể dựa vào một bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ là có thể thành công?"

Thành Nhụy nói: "Vậy cũng không thể để cho cổ phiếu Đường thị cứ rớt xuống như vậy chứ, tổn hại chính là lợi ích của tất cả mọi người, ngài xem bên ngài có đề nghị gì không? Tôi đi khuyên nhủ Đỗ thiếu gia xem sao."

Cổ đông hừ lạnh một tiếng nói: "Tạm thời thì không cần, thái độ của cậu ta chúng tôi đều thấy được, cậu ta căn bản không có ý định nhượng bộ cũng không chịu suy nghĩ, tôi đoán chỉ có chờ khi nào thật sự gặp phải trắc trở thì lúc ấy mới có thể trưởng thành được."

Thành Nhụy lo lắng nói: "Hôm nay không phải đã vấp phải trắc trở sao?" "Cái này mà gọi là vấp phải trắc trở gì?" Các cổ đông bật cười: "Đại tiểu thư cứ chờ xem!"

Cúp điện thoại, Thành Nhụy suy nghĩ một chút liền gọi cho bạn thân của mình là Cảnh Thế Lan, cô ta là vợ của Hách Nguyên Thụy, thiên kim của tập đoàn truyền thông Thanh Vũ. "Thế nào? Chuẩn bị xong chưa?" Cảnh Thế Lan cười nói: "Tớ còn tưởng rằng mình ít nhất cũng phải chờ một thời gian nữa cơ, nhanh như vậy đã bắt đầu?" "Đúng vậy." Thành Nhụy nói: "Lập tức có thể bắt đầu, tớ cũng không nghĩ tới tình cảnh của Đỗ Trạch Thần ở Đường thị lại gian nan như vậy."

"Gian nan như vậy cậu còn muốn nhào lên hả?" Cảnh Thế Lan nói: "Hôm nay phát sóng trực tiếp tớ cũng đã xem, cư dân mạng xem không hiểu nhưng những người như chúng ta còn có thể không hiểu sao? Mà đám người kia chính là thừa dịp Đỗ Trạch Thần tuổi còn trẻ không hiểu chuyện mà muốn hạ anh ta xuống đi, bọn họ hẳn là muốn nhân cơ hội này lấy được bao nhiêu thì lấy, khả năng Đỗ Trạch Thần bị mất quyền lực quá lớn, cậu cho dù gả cho anh ta cũng chỉ là cái thùng rỗng, đến lúc đó còn không bằng Nguyên Thụy nhà tớ đâu."

Thành Nhụy nói: "Không đến mức đó đâu, Đường thị lớn như vậy, chưa kể Đỗ Trạch Thần lại có lòng nhúng tay, nhiều lắm sẽ xuất hiện có chút tổn thất thôi, muốn hoàn toàn làm mất quyền lực của anh ta không phải chuyện dễ dàng như vậy đâu, chỉ cần anh ta chịu nghe tớ thì làm gì có chuyện bạn thân rơi vào thế bị động như vậy."

Cảnh Thế Lan cười nói: "Cũng đúng, dù sao cậu cũng có nhiều biện pháp như vậy, đằng sau lại có thêm nhà họ Thành hỗ trợ, Đỗ thiếu gia đoạt lại quyền hành hẳn là cũng không phải việc khó gì, dù sao cũng sẽ không bị khống chế cổ phần tuyệt đối như vậy đâu."

Nói đến cái này, cô ta không khỏi nói lời hâm mộ: "Cùng lắm thì đổi các quản lý cấp cao một lần, biến thành người một nhà."

Đáy mắt Thành Nhụy hiện ra ý cười, đây chính là tính toán ngày sau của cô ta, nhưng trước mắt mà phổ biến chuyện này cũng không dễ dàng gì, ở bất kỳ công ty nào thì thay đổi quản lý cấp cao đều là chuyện lớn, công ty khác còn khó huống chi là tập đoàn lớn như Đường thị, nơi này liên quan đến hơn trăm vị quản lý cấp cao, không nói cái khác, nếu có mười quản lý cấp lớn đồng thời nghỉ việc thì kiểu gì cũng sẽ mang đến đả kích trí mạng cho Đường thị.

Nhưng mà đó đều là chuyện của sau này, việc cấp bách, là đem Thẩm Ấu Dao chiếm vị trí này đá rớt. Cảnh Thế Lan cười nói: "Vậy chúc chúng ta đôi bên cùng có lợi!" "Không, nói sai rồi, ba thắng lợi! Cậu thắng, tớ thắng, Đỗ thiếu gia cũng là kiếm lời đấy!"

Thành Nhụy cười rộ lên, đáy mắt thể hiện rằng bản thân cô ta nhất định phải có được Đỗ Trạch Thần.

Ánh mắt của cô ta dừng lại trên màn hình trực tiếp, hình ảnh Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao ấm áp tương tác, suy nghĩ một chút lại gọi một cú điện thoại: "Các người làm việc quá cứng nhắc, điều này không giúp ích được gì mà ngược lại còn khiến cho mọi người phản cảm, mau đổi đi."

Đội ngũ tiếp thị bên kia rất muốn trợn trắng mắt mà bất lực, vị Thành tiểu thư này luôn luôn khoe khoang rằng mình là nữ cường, là một người phụ nữ có năng lực nhưng trên thực tế cũng chỉ am hiểu đùa bỡn bình thường cùng chút thủ đoạn nhỏ con mà thôi, anh ta làm tiếp thị nhiều năm như vậy sao lại không biết có cứng nhắc hay không chứ?

Nhưng vị kim chủ bên A này đã đích thân tự mình đưa ra yêu cầu, anh ta là người làm phía dưới ngoại trừ làm theo thì còn có thể thế nào giờ?

Cũng may hình như cô ta rất sốt ruột nên không có ý truy cứu trách nhiệm về phía anh ta: "Gần đây không cần nhắc đến chuyện của tôi và Đỗ Trạch Thần nữa, đổi hướng khác đi …"

Cô ta mở ra hình ảnh Bành Khả đang nhàn nhã hưởng thụ thì trong lòng cười lạnh, hy vọng người hợp tác với Đỗ thiếu gia này có thể ra sức một chút. Cô ta cũng không tin, đến lúc Đỗ thiếu gia hai mặt đều có địch mà vẫn là bởi vì Thẩm Ấu Dao, anh vẫn còn có thể đối tốt với cô như vậy hay không!

Trải qua một đêm điều chỉnh, sự mệt mỏi của Đỗ Trạch Thần vào ngày hôm qua đã bị quét sạch, lại trở lại là một Đỗ thiếu gia mặt mày rạng rỡ. Hôm nay Thẩm Ấu Dao dậy sớm một chút, lúc Đỗ Trạch Thần rửa mặt xong, cô đã ở phòng tập thể hình.

Máy quay phim đi theo Đỗ Trạch Thần vào phòng, cư dân mạng đầu tiên là thán phục diện tích và thiết bị của phòng tập thể thao, ánh mắt rất nhanh rơi vào trên người Thẩm Ấu Dao. Chỉ thấy cô mặc một bộ đồ thể thao khô nhanh, dáng người lồi lõm khúc nào ra khúc đấy khiến mọi người nhìn không sót một cái gì, phần bụng trần trụi cùng đường viền áo gợi cảm trong nháy mắt hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

[ A a a, dáng người thật tuyệt, chảy nước miếng chảy nước miếng a … ] Lúc này cô mang theo găng tay tiến hành huấn luyện đánh vào cột quyền anh, động tác dứt khoát lưu loát cùng ánh mắt sắc bén lãnh khốc, tóm lại thoạt nhìn ai cũng biết đây là một thiếu nữ mạnh mẽ rất hút người nhìn.

[A a a, chị gái này thật sự là cực phẩm trong bảo tàng của những cô gái, quá đẹp a.] Cư dân mạng mới vừa nói xong, Thẩm Ấu Dao lúc này mới phát hiện máy quay tiến vào thì có chút ngượng ngùng dừng lại động tác, cô hướng về phía ống kính ngượng ngùng cười rộ lên, ánh mắt trong nháy mắt liền trở nên mềm mại lại nhu thuận. [ Chị gái tự mình nói cho mọi người biết bọn họ không hề xung đột. ]

[ Trời ạ, sao lại có người tuyệt vời như vậy. ]

Đỗ Trạch Thần thấy cô ngượng ngùng liền cười nói: "Em cứ coi như là quay quảng cáo là được rồi."

Thẩm Ấu Dao tuy rằng biết phải nội liễm* nhưng biết đây là chuyện có lợi cho sự nghiệp của mình, Đỗ Trạch Thần nhân cơ hội tuyên truyền cho cô, cô đương nhiên sẽ không phụ lòng, quả nhiên tưởng tượng thành quay quảng cáo thì tự nhiên hơn nhiều. Cư dân mạng cười ha ha như được mùa.

*Nội liễm nghĩa là ẩn vào bên trong

[ Quá buồn cười, sao lại có người đáng yêu như vậy. ]

[ Tôi tin tưởng diễn xuất của Thẩm Ấu Dao, tất cả cảnh tượng đều là diễn kịch ngoại trừ tính cách. Cô ấy có thể diễn nhưng tính cách thì không thể dấu được. ] [ Đỗ phu nhân đối mặt với ống kính quả thật luôn hoàn toàn dựa vào tinh thần chuyên nghiệp mà. ]

Thẩm Ấu Dao làm việc rất dễ dàng chuyên chú, lúc cô luyện tập lúc nào cũng giữ lại thói quen lúc trước, cho nên rất nhanh liền đắm chìm trong luyện tập của mình. Ngay từ đầu Đỗ Trạch Thần còn hăng hái bừng bừng nhưng khi Thẩm Ấu Dao bắt đầu đổ mồ hôi, mồ hôi trong suốt phủ kín lớp da thịt tinh xảo xinh đẹp của cô, Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên đứng dậy nói: "Được rồi, nhìn lâu như vậy chắc mọi người đều chán rồi, chúng ta đổi quay chỗ khác đi."

[ Không không không, chúng tôi không có chán, chị gái siêu đẹp a, mau trở về! ] Nhiếp ảnh gia dường như hiểu rõ suy nghĩ của mọi người nên cũng không di chuyển vị trí, ngoan cường chống đỡ ba giây nhưng cuối cùng vẫn bị Đỗ Trạch Thần mạnh mẽ kéo đi. [ A, không còn gì hết! Mất rồi! ]

Cư dân mạng trơ mắt nhìn ống kính đột nhiên chuyển hướng, đối mặt với một bức tường. Nhất định là Đỗ thiếu gia làm!

Đỗ thiếu gia là người xấu a… Đồ tư bản đáng ghét!!

Giống như biết oán niệm của cư dân mạng, đạo diễn đành phải mở miệng: "Tôi cảm thấy chúng ta có thể chờ Thẩm Ấu Dao tập luyện xong, cư dân mạng cũng rất thích xem." Đỗ Trạch Thần nói: "Không, bọn họ chắc chắn không thích đâu."

Anh nói như vậy nhưng trên mặt có chút hối hận vì đã để bọn họ xem được cảnh vợ mình tập luyện.

[ Đỗ thiếu gia thật là keo kiệt a, chúng tôi chỉ nhìn một chút thôi mà. ]

[Chậc chậc, để cho chúng tôi nhìn chính là anh, không cho chúng tôi nhìn cũng là anh, anh dễ thay đổi quá rồi đó. Lật như lật bánh tráng rồi ấy!]

[ Hừ! Hiếm có, chị Bành Khả cũng đang luyện quyền ấy!]

[ Gì? Thật đó. ]

Cư dân mạng lập tức trèo tường đến phòng phát sóng trực tiếp của Bành Khả, phát hiện đối phương quả nhiên đang luyện quyền anh. Cô ấy không cao bằng Thẩm Ấu Dao nhưng dáng người lại vô cùng nóng bỏng, động tác đánh quyền cũng rất đẹp và cũng có tính thưởng thức rất cao.

[ Oa, thật tuyệt, cảm giác đều là chuyên nghiệp, động tác rất giống Thẩm Ấu Dao! ] [ Cảm giác Thẩm Ấu Dao càng có lực hơn, nói đi cũng phải nói lại nếu như không nhìn cái khác mà chỉ nhìn các cô ấy đánh quyền anh thôi chắc hoàn toàn chả ai nhận ra hai người có tính cách hoàn toàn tương phản nhau. ]

[ Có chút muốn xem các cô ấy luận bàn (đấu với nhau), không biết hai người ai lợi hại, lại nói, sở thích của mấy người giàu đều là quyền anh sao? ]

[ Không, chỉ là hai người bọn họ nên mới thích đó, Thành Nhụy cùng Hách Nguyên Thụy chỉ là chạy bộ bình thường thôi a. ]

[ Một trong những phẩm chất của các phú hào là toàn bộ bọn họ đều thích tập thể hình.]

[ Không không, thiếu gia thì không có, tôi thấy sau khi cậu ấy từ phòng tập thể hình đi ra liền lắc lư lượn lượn khắp nơi trong nhà mà hoàn toàn không có ý định tập thể hình. ] Đạo diễn bên Đỗ Trạch Thần thấy thế liền quay qua hỏi vấn đề này, Đỗ Trạch Thần trả lời: "Ừ, trước kia tôi cũng tập thể hình nhưng bây giờ vẫn chưa tập được, tôi phải tiến hành trị liệu theo quy định của bác sĩ, mấy ngày nữa sẽ đi."

[ Thương thế của thiếu gia còn chưa lành hả? ]

[ Không có khả năng tốt nhanh như vậy được đâu, dù sao lúc trước đều ngồi xe lăn, anh ấy có thể nhanh như vậy đứng lên cùng những hành động trông hết sức tự nhiên kia đã là kỳ tích rồi. ]

Sau khi ăn bữa sáng theo thông thường, Đỗ Trạch Thần tiếp tục đến Đường thị tranh cãi với các cổ đông quản lý cấp cao cổ hủ kia, ngược lại với anh là một Bành Khả tương đối nhàn rỗi, trước khi Đỗ Trạch Thần thu phục được các cổ đông và quản lý cấp cao thì cô ấy hoàn toàn không có việc gì để làm.

Thành Nhụy nhìn hành động của hai người thì lộ ra vẻ tươi cười, cô ta gọi điện thoại cho Hách Nguyên Thụy: "Chúng ta hôm nay đi tìm hiểu một chút tình hình bên địch, thế nào?"

Hách Nguyên Thụy ăn ý nói: "Vậy chia nhau hành động?"

Tối hôm qua anh ta đã nghiên cứu cả đêm, cũng đã chọn xong cổ phiếu, hôm nay cũng không có chuyện gì lớn. Vì thế Thành Nhụy đi Đường thị, còn Hách Nguyên Thụy đi đến nhà Bành Khả.

Thẩm Ấu Dao theo thường lệ cùng Đỗ Trạch Thần đi làm, Đỗ Trạch Thần đang cầm phương án của Bành Khả thương lượng gì đó với cô, hiển nhiên chính là chuyện tối hôm qua nhắc tới, anh muốn nhờ cô giúp đỡ. Lúc Thành Nhụy tới thì tự mình đi mở cửa cho bản thân.

Thành Nhụy nhìn thấy cô liền cười nói: "Vừa rồi trên đường nhìn thấy video quyền anh của cư dân mạng, cô đánh quyền anh thật đẹp!"

Thẩm Ấu Dao cười: "Cảm ơn Thành tiểu thư đã khích lệ."

"Tôi nghe nói Đỗ thiếu gia chính là bởi vì cùng các bạn bè của anh ấy nhìn thấy cô đánh quyền anh mà động tâm?" Thành Nhụy tò mò nói.

Thẩm Ấu Dao dừng lại, Đỗ Trạch Thần đang cúi đầu suy nghĩ gì đó cũng ngẩng đầu nhìn cô dường như có chút ngoài ý muốn, chuyện Thẩm Ấu Dao ở dưới sàn đấu ngoại trừ anh và mấy người bạn tốt cũng không có ai khác biết.

Thành Nhụy lại lộ ra nụ cười bí hiểm, tựa hồ hoàn toàn không có ý định giải thích, chỉ làm ra bộ dáng rất quen thuộc, làm như bản thân cái gì cũng hiểu liền tiếp tục nói: "Nhưng mà không nói quá đâu, cô thật sự rất đẹp, ngay cả tôi cũng không nhịn được mà động tâm!"

Thẩm Ấu Dao biết Thành Nhụy rất ít khi làm chuyện dư thừa cho nên cũng sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời như vậy, vậy nhưng bây giờ cô lại nghĩ không ra mục đích của người phụ nữ này.

Đỗ Trạch Thần hiển nhiên đồng cảm với Thẩm Ấu Dao, anh cũng không đoán được cô nói cái này làm gì.

Cư dân mạng lại trực tiếp bùng nổ bởi vì bên kia, Hách Nguyên Thụy cũng đang nói chuyện tương tự: "Nghe nói bạn trai của cô là bạn tốt của Đỗ thiếu gia Hạ Tuấn Trì?" Bành Khả cũng không kiêng dè, hào phóng gật đầu nói: "Đúng vậy, nhưng mà anh ấy luôn già mồm cãi láo, tôi phải theo đuổi thêm một khoảng thời gian nữa mới được gọi là thành công."

Ngữ khí có chút ghét bỏ nhưng biểu tình lại mang theo ngọt ngào, hiển nhiên quan hệ của hai người đã xem như xác định.

[ Hạ Tuấn Trì, chính là Hạ tổng của tập đoàn Tật Phong sao? Oa, hóa ra anh ấy cùng thiếu gia là bạn bè tốt a!]

"Hai người quen nhau ở trên võ đài phải không?" Hách Nguyên Thụy cười cười rồi nói: "Tôi nghe nói Hạ Tuấn Trì cũng rất thích quyền anh."

Thời điểm nhắc tới Hạ Tuấn Trì, khí chất cường tráng trên người Bành Khả thoáng rút đi, rốt cục có chút nhu hòa thuộc về phụ nữ, cô ấy cười nói: "Anh nghe ai nói, anh ấy kỳ thật đặc biệt không thích vận động."

"Làm sao có thể?" Hách Nguyên Thụy kinh ngạc nói: "Anh ấy rất thích quyền anh a, nghe nói lúc trước Đỗ thiếu gia động tâm với Thẩm Ấu Dao chính là vì cùng mấy người Hạ Tuấn Trì xem quyền anh, chẳng lẽ là từ đó về sau bắt đầu thích quyền anh?”

 [ Tôi bỗng nhiên có một ý nghĩ đáng sợ … ]

[ Không phải như tôi nghĩ đi?! ]

[ Hạ Tuấn Trì cũng thích Thẩm Ấu Dao, chị Bành Khả lại phải là thế thân? ] [ Đỗ thiếu gia và Hạ Tuấn Trì cùng nhau nhìn thấy Thẩm Ấu Dao đánh quyền và đều thấy cô ấy đẹp nhưng chính tôi phải thừa nhận, nếu như là tôi, tôi cũng sẽ động tâm, nhưng mà động tác của Đỗ thiếu gia có hơi nhanh a, trực tiếp thổ lộ rồi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, chúng ta có phải nên một chút không? Liệu rằng có phải Đỗ thiếu gia phát hiện Hạ Tuấn Trì cũng thích Thẩm Ấu Dao cho nên mới nhanh chóng tiên hạ thủ vi cường*. Dù sao yêu đương cũng có thể chia tay, nhưng kết hôn hay ly hôn thì khó khăn hơn nhiều, cho nên anh ấy mới kết hôn chớp nhoáng để giữ được người yêu a. ]

*(AFCVN) - Binh pháp Tôn Tử có câu 'Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương' có nghĩa là nếu có thể ra tay trước thì sẽ chiếm thế mạnh, nếu ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai họa.

[ Vừa sáng sớm hôm nay tôi nhìn thấy hai người đánh quyền anh, giờ mới để ý, thật sự rất giống a...... ]

[ Tôi hoa mắt chóng mặt rồi nha, đây là loại cẩu huyết gì thế này??ಠ﹏ಠ ] Bởi vì đang phát sóng trực tiếp, khách mời ghi hình đều không thể đi xem hiệu quả phát sóng trực tiếp, cho nên Đỗ Trạch Thần và Bành Khả cũng không biết cư dân mạng trên mạng đều nổ tung.

Mà Thành Nhụy trong lúc vô tình đốt bom xong, chuyển đề tài hỏi Đỗ Trạch Thần: "Hôm nay nói chuyện với các cổ đông thế nào rồi?"

Đỗ Trạch Thần không lên tiếng nhưng từ vẻ mặt của anh cũng có thể nhìn ra được hiệu quả cũng không mấy lý tưởng.

Thành Nhụy bất đắc dĩ nói: "Anh vì cái gì không thử xem phương pháp tôi dạy anh có ổn hay không?"

Các cư dân mạng lúc này cũng có chút không kiên nhẫn với sự giằng co giữa Đỗ Trạch Thần và các cổ đông, bọn họ muốn xem chính là phương thức kiếm tiền đặc sắc hoặc là Thiên Lương Vương Phá* của tổng giám đốc bá đạo nhà họ Đỗ chứ không phải là loại tình cảnh bị người khác quản giáo, khống chế thế này, nó cứ như anh đang hoàn toàn không thể tiến thêm được bước nào nữa.

*Thiên Lương Vương Phá là Ngôn ngữ mạng, lời này xuất phát từ cuốn tiểu thuyết đam mỹ “Trời lạnh rồi, làm cho tập đoàn Vương thị phá sản đi”. Thiên lương nghĩa là trời lạnh, vương ở đây là Vương thị, phá là phá sản. Giống như kiểu này này, một ngày vua đang đứng ngắm cảnh đột nhiên buông một câu: “trời hôm nay lạnh quá, abc nên ‘nghỉ ngơi’ đi” liền có kẻ dưới đưa tiễn abc “đi nghỉ mát” ngay và liền ấy, nhưng việc này người ngoài không biết đây là do vua làm.

[ Tại sao không nghe đại tiểu thư của nhà họ Thành chứ? Người ta đều có ý tốt mà đưa ra gợi ý cho anh, anh không nghe là chuyện gì xảy ra sao? ]

[ Quá kiêu ngạo hay là vì quá cố chấp? Không thể chịu được sự chỉ điểm của người khác? Trong xã hội bây giờ có rất nhiều người như vậy. Bảo thủ chưa từng! ] [ Có khả năng, cho tới bây giờ đều là anh ta sai khiến người khác, nhưng đến phiên người khác góp ý thì anh ta lại cảm thấy không phục đi? Dù sao thì anh ta luôn cao hơn người ta một bậc mà! ]

[ Nhưng cố chấp và tự cho bản thân mình là đúng như vậy thật sự sẽ khiến công việc cùng dự án bị chậm trễ, anh xem xem dự án của Thành Nhụy và Hách Nguyên Thụy nhà người ta đã thuận lợi triển khai đến nơi đến chốn rồi, tuy rằng cũng không rõ ràng lắm dự án đó là cái gì nhưng Thành Nhụy hôm nay đi Lục Tư đàm phán hình như rất thuận lợi đi? ]

[ Hôm nay xem ra, Hách Nguyên Thụy mới thật sự là người bước ra từ trong kịch bản tổng giám đốc bá đạo a, hạng mục của bọn họ hình như là muốn triển khai xung quanh khu vui chơi Hà Thị rồi. Hôm nay lúc Hách Nguyên Thụy qua bên kia đều được tất cả quản lý cấp cao của người ta đi ra nghênh đón, cảm giác anh ta mang đến tui thấy siêu ngầu luôn. ]

[ Đúng vậy, ngồi trong một văn phòng làm việc, đồng tâm hiệp lực mới là bộ dáng mà một đoàn đội nên có. ]

[ Ai, so sánh như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy Đỗ thiếu gia vẫn là trở về làm minh tinh thần tượng đi, làm bá đạo tổng tài lại có chút ố dề á… ]

Ngay khi cư dân mạng đang háo hức so sánh toàn bộ phương diện của Hách Nguyên Thụy và Đỗ Trạch Thần thì xảy ra vấn đề, bọn họ thậm chí còn muốn nghiền ép Đỗ Trạch Thần đến mức thương tích đầy mình, bẹp nhép như con gián thì "Nguyên Tiên" do một tay Hách Nguyên Thụy sáng lập bỗng nhiên lại xảy ra chuyện.

Lúc ấy, Hách Nguyên Thụy đang cùng người phụ trách khu thắng cảnh trao đổi sự tình thì một cú điện thoại gọi tới làm anh ta ngay lập tức thay đổi sắc mặt, ngay khi mọi người đang tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì các phương tiện truyền thông lớn bỗng nhiên đưa ra một tin tức: "Nguyên Tiên xuất hiện thực phẩm quá hạn và hư thối, dẫn đến khách hàng bị ngộ độc thức ăn."

"Nguyên Tiên" là dự án chuỗi về một siêu thị tươi sống do Hách Nguyên Thụy hoàn toàn độc lập tự chủ tự làm ra, quảng cáo màu xanh lá cây, tươi mới, an toàn cho sức khỏe, hiện nay đã khai trương mười lăm cửa hàng ở thành phố Y. Lần này xảy ra chuyện như thế này là bởi vì cô một người tiêu dùng ăn đồ ăn ở đây sau đó bị tào tháo rượt 7749 lần nên cầm báo cáo kiểm tra đến siêu thị gây sự. (Cúc nở hoa sau lần ăn này ( ͡◉ ͜ʖ ͡◉))

Tổ tiết mục đang suy nghĩ có nên đẩy những bí mật liên quan đến công ty ra hay không, thế nhưng bọn họ lại thấy Hách Nguyên Thụy dường như vô cùng tin tưởng bản thân nên không hề có ý kiêng dè ống kính mà quay trực tiếp luôn, hình ảnh anh ta nhận điện thoại của người phụ trách trước mặt mọi người được hiện lên rõ mồn một.

"Hách tổng, tin tức vừa đưa ra đã khiến tất cả người tiêu dùng đều đã rời khỏi siêu thị." Thanh âm của người phụ trách rất lo lắng, đồ tươi không giống những sản phẩm khác có thể tích trữ, rất nhiều thứ của Nguyên Tiên trên cơ bản đều là nhập hàng cùng ngày để bán ngay sau đó, kế hoạch tốt như vậy mỗi ngày nếu thuận lợi thì không có cái gì dư thừa.

Nhưng nếu không có ai đến mua thì gần như một nửa số đồ trong cửa hàng sẽ bị lãng phí vô ích, hơn nữa đây không phải là một cửa hàng mà là một chuỗi gồm mười lăm cửa hàng cộng lại, tổn thất tính kiểu gì cũng sẽ không giảm, tiền bù chắc chắn vô cùng lớn. Hơn nữa bởi vì chu kỳ của hàng tươi sống ngắn nên mua sắm cơ bản đều dựa vào thu nhập kinh doanh một ngày trước, bán đồ rồi mới nhập hàng, vốn là một phương thức vận hành vô cùng lành mạnh nhưng lần tổn thất này sẽ biến tất cả tiền hàng, tiền vận chuyển trở thành vấn đề lớn.

Thật sự là sợ cái gì thì đến cái đó, người phụ trách bên kia vừa nghe xong báo cáo phía dưới lại thay đổi sắc mặt, từ khó coi thành khó coi hơn, anh ta tiếp tục nói: "Mấy nhà cung cấp đều gọi điện thoại đến cho chúng ta thúc giục tiền hàng......" Hách Nguyên Thụy nói: "Trước tiên khởi động tài chính dự phòng."

Người phụ trách nói: "Tài chính dự phòng của chúng ta chỉ là dự phòng ba cửa hàng xảy ra vấn đề mà chuẩn bị, hiện giờ mười lăm cửa hàng sợ là......"

Hách Nguyên Thụy chau mày: "Trước tiên thanh toán một phần của khoản tiền hàng đã, để cho bọn họ thư thả hai ngày rồi ngày mai chúng ta vẫn tiếp tục nhập thêm hàng, số lượng trước tiên cứ giảm bớt còn một phần ba, những thứ khác chờ tôi đi qua xem qua rồi nói sau." Hách Nguyên Thụy cúp điện thoại, liền nhận được cuộc điện thoại của vợ mình là Cảnh Thế Lan.

"Ông xã, anh đang ở đâu?"

"Khu thắng cảnh lâm viên bên này, em thì sao?"

"Em đang chạy đến chỗ siêu thị gặp chuyện không may, chúng ta lát nữa sẽ gặp nhau ở đó." Cảnh Thế Lan nói xong, mọi người đều có thể nhìn ra được sự ăn ý của hai người. Hai vợ chồng gần như đồng thời đến cửa hàng gặp chuyện không may, bởi vì phía trước còn đang xử lý tranh chấp nên có chút khó khăn, vì thế hai người phải tiến vào văn phòng từ bãi đỗ xe ngầm.

Cảnh Thế Lan cũng là một người phụ nữ tài giỏi, nhìn thấy vợ mình, Hách Nguyên Thụy rõ ràng đã thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cảnh Thế Lan ôm anh ta an ủi trước rồi nói: "Đừng lo lắng, trước tiên đem sự tình nói cho rõ ràng đã."

[ Ai đến phổ cập kiến thức một chút cho tôi được không? Vợ Hách Nguyên Thụy là ai vậy? Mới đầu tôi nhìn qua liền biết đây là người phụ nữ trưởng thành mạnh mẽ. ] [ Nhị tiểu thư của tập đoàn truyền thông Thanh Vũ, hai người là hôn nhân môn đăng hộ đối đi, cũng có thể nhìn ra tình cảm hai người bọn họ rất tốt. ]

[ Từ biểu hiện của Hách Nguyên Thụy mà nhìn, chuyện này giống như là hiểu lầm hơn. ]

[ Tôi cảm thấy bọn họ nhiều cửa hàng như vậy, ngẫu nhiên có một hai cái sơ suất cũng có thể hiểu được, nhưng mà cái này đối với danh dự có tầm ảnh hưởng thật sự quá lớn. ] [ Tôi vẫn mua rau dưa hoa quả của nhà Nguyên Tiên mà, tôi còn đang cảm thấy chúng rất tốt đây, riêng tôi là tôi rất yên tâm đấy cho nên vẫn không đặc biệt xem qua ngày sản xuất gì gì đó, tôi cũng tin tưởng bọn họ khẳng định không phải cố ý nhưng quả thật, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, vạn nhất tôi chọn trúng cái không tốt kia chẳng phải là xong đời sao? ]

*Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ.

Nhờ ông phu thảo luận của cư dân mạng mà Hách Nguyên Thụy và Cảnh Thế Lan đã hiểu rõ tình hình của mình.

Cảnh Thế Lan nhẹ nhàng thở ra nói với chồng: "Không xảy ra chuyện gì lớn là tốt rồi, trước tiên cứ trấn an vị người tiêu dùng kia một chút, em tin tưởng đây chỉ là hiểu lầm, chúng ta rất nhanh có thể giải quyết."

Hách Nguyên Thụy cũng trầm tĩnh lại mà hôn hôn hai má của vợ mình: "Lần này vất vả cho em rồi."

Cảnh Thế Lan cười nói: "Nơi này yên tâm giao cho em đi, anh đi làm mấy việc em vừa nói đi."

Hách Nguyên Thụy bước lên phía trước trấn an người tiêu dùng đang gây chuyện và giải quyết những chuyện vợ mình nói, Cảnh Thế Lan đã nhìn ra vốn lưu động của công ty đang khá khẩn trương liền lập tức gọi điện thoại cho trợ lý tư nhân của mình, cô ta bảo ngân hàng hẹn trước bên kia ngày mai đưa một khoản tiền tới.

Người phụ trách thở phào nhẹ nhõm. Cảnh Thế Lan cười nói: "Cũng đừng buông lỏng quá sớm, gần đây có thể sẽ phải nhập hàng với số lượng nhỏ nhưng nhất định phải nghiêm khắc kiểm định."

Cô ta sắp xếp người phụ trách xong lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa cho Thanh Vũ để quản lý móc nối những mối quan hệ xã hội lợi hại để dùng phương án tốt nhất và cũng với tổng giám đốc thực hiện kế hoạch tới và thương thảo về những tính toán kế tiếp cho sau này.

Trong văn phòng tổng bộ của Nguyên Tiên, Cảnh Thế Lan nói với mọi người về những nguy cơ lần này: "Chuyện này chúng ta phải chuẩn bị tốt để không được rơi vào thế bị động, thứ nhất, nếu như chuyện này là hiểu lầm, như vậy chỉ làm sáng tỏ khẳng định là không được cho dù chúng ta là bên phải chịu oan uổng, bởi vì chuyện này đã xảy ra một lần rồi nên rất người tiêu dùng sẽ khó mà tiếp tục tín nhiệm chúng ta, tâm lý của họ đã dao động vì chuyện này; thứ hai, nếu như chuyện này thật sự là do chúng ta sai lầm, vậy phải đền bù tổn thất của khách hàng nhưng điều quan trọng nhất vẫn là để những người tiêu dùng ngoài kia tin tưởng chúng ta thêm một lần nữa?"

"Lần này, quan hệ của chúng ta với người tiêu dùng rất quan trọng bởi một khi không cẩn thận, 'Nguyên Tiên' rất có thể sẽ biến mất khỏi thị trường." Cảnh Thế Lan còn đặc biệt nhấn mạnh: "Chậm nhất là ngày mai, tôi mong chúng ta sẽ có thể đưa ra phương án tốt nhất, mọi người cố lên!"

Sự sắp xếp chu toàn, cẩn thận từng li từng tí cùng với sự phân tích biện luận một cách chặt chẽ, Cảnh Thế Lan đã nói trúng tim đen khiến người ta vô cùng tin phục, bọn họ luôn cảm thấy có cô ta ở đây thì tuyệt đối tất cả sẽ có thể vượt qua lần khó khăn này.

[Tôi vốn tưởng rằng Hách Nguyên Thụy mới là bá tổng, nhị tiểu thư nhà họ Cảnh vậy mà cũng không kém chồng mình bao nhiêu a, cho nên đây mới là bản mẫu của vợ chồng liên hợp hay sao?]

[Chị gái rất uy vũ, rất khí phách a, đề màn hình ngồi chờ kết quả.]

Buổi tối, Hách Nguyên Thụy liền mang theo người tiêu dùng gây chuyện kia điều tra rõ ràng những chuyện đã xảy ra: "Nguyên Tiên" quả nhiên là bị hiểu lầm, người tiêu dùng kia bởi vì ăn phải thức ăn tương khắc với đồ trong Nguyên Tiên nên mới dẫn đến việc ngộ độc thức ăn.

Cảnh Thế Lan ngay lập tức sắp xếp cho bộ phận marketing cùng chuyên viên tổ chức sự kiện của công ty để làm sáng tỏ mọi chuyện, cư dân mạng đều bị sự mạnh mẽ vang dội của cô ta làm cho sợ ngây người, hơn nữa nửa giờ sau tất cả đều nhìn thấy tin tức làm rõ sự việc của các phương tiện truyền thông lớn mà không khỏi thán phục.

[ Khả năng quyết định và làm việc thật sự đỉnh à nha, đây mới là một đoàn đội thật sự! Quá ưu tú a! ]

[ Thanh Vũ còn tuyển người không? Tôi muốn đến bộ phận marketing của bọn họ, thật lợi hại. ]

Cảnh Thế Lan còn đang tiếp tục: "Đây mới là bước đầu tiên thôi, cư dân mạng sợ là sẽ không dễ dàng tin tưởng chúng ta như vậy, mọi người đêm nay vất vả một chút, tranh thủ đưa ra phương án giải quyết thích hợp."

Cô ta vừa nói xong không lâu, quả nhiên trên mạng đã phát ra tiếng chất vấn của một số người: "Không phải là mua chuộc người gây chuyện kia rồi chứ?"

[ Tôi lại cảm thấy là xác suất này rất lớn à, đối với đám người có tiền này mà nói đây đều là việc cỏn con mà thôi. ]

[Giả vờ bản thân bị ngộ độc thực phẩm mà có thể kiếm được mười vạn tám vạn, cũng rất đáng giá đó chứ! ]

……

Dự đoán như thần của Cảnh Thế Lan khiến những cư dân mạng xem trực tiếp càng thêm thán phục.

[ Tôi cảm thấy tôi rất khôi hài, vốn là hướng về phía thiếu gia nhưng kết quả bị Hách Nguyên Thụy cùng Cảnh Thế Lan hâm mộ, những người giàu như vậy khiến tôi thật sự tâm phục khẩu phục. ]

[ Thiếu gia của tôi sau khi kế thừa Đường thị ngược lại lại giống như đang cầm nhầm kịch bản, không biết tình huống hiện tại của bọn họ thế nào. ]

Thế nào?

Đỗ Trạch Thần bên này đã đóng phòng phát sóng trực tiếp của mình mà đi ngủ, anh đâu rảnh mà xem cái này nhiều chứ, vừa lên giường liền ôm lấy Thẩm Ấu Dao, cô đang nhìn Hách Nguyên Thụy phát sóng trực tiếp, anh thấy Cảnh Thế Lan liền cười nhạo: "Diễn không tệ đấy chứ."

Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn ông xã nhà mình: "Anh biết cô ấy sao?" "Đương nhiên biết." Đỗ Trạch Thần cười nói: "Gia phong* tổng thể của nhà họ Cảnh cũng không tệ lắm, có điều, người phụ nữ tên Cảnh Thế Lan này không cùng một mẹ với lão đại của Cảnh gia, nghe nói là giữa đường gặp chuyện nên phải ôm về nuôi, tuy rằng Cảnh gia không bạc đãi cô ta nhưng trong lòng cô ta không có chút gì gọi là phóng khoáng, bởi vậy mà đặc biệt thích khoe khoang khí phách và năng lực của mình, cũng thích luồn cúi nên cô ta có thể kết hợp với Thành Nhụy."

Gia phong được hiểu là thói nhà, tập quán và giáo dục trong gia tộc, nền nếp riêng của một gia đình. Gia phong là một từ dùng chỉ chung cho văn hóa, cách nghĩ, cách ứng xử của gia đình, gia tộc. Theo đó, gia phong chỉ được giữ vững khi gia đình có gia giáo, tức là sự giáo dục trong mỗi gia đình.

Thẩm Ấu Dao nói: "Cho nên Nguyên Tiên gặp chuyện không may cũng là một chuyện tốt đối với cô ta? Toàn bộ sự tình xảy ra kia đều đã có kế hoạch sẵn, người tiêu dùng kia cũng là tìm đến để diễn, cô ta chính là muốn tuyên truyền Nguyên Tiên?"

"Nếu như xử lý tốt, trải qua chuyện này, danh tiếng của Nguyên Tiên nhất định sẽ lên như diều gặp gió." Nói đến đây, Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên nói: "Không đúng, đây chỉ là một trong số những kết quả đó."

Đỗ Trạch Thần mỉm cười nhìn bà xã thông minh của mình và chờ cô nói tiếp. "Nếu là bạn tốt của Thành Nhụy mà lại là sớm chuẩn bị tốt như vậy, dựa theo tính tình của Thành Nhụy không có đạo lý nào mà chỉ để cho Nguyên Tiên một mình đạt được chỗ tốt, cô ta cũng phải được lợi mới được."

Cô suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn Đỗ Trạch Thần: "Tổ đối chứng!" (Nơi dùng cách đối chiếu so sánh để làm sáng tỏ việc bên đưa tiền muốn)

Đỗ Trạch Thần yêu thương nhéo nhéo mũi cô: "Xem ra bảo bối đã học được không ít từ mẹ anh nhỉ, cái này cũng có thể nghĩ ra. Đúng vậy, cô ta muốn lấy Cảnh Thế Lan và Hách Nguyên Thụy để so sánh với chúng ta."

Thẩm Ấu Dao tiếp lời: "Một là lấy sự khống chế của Hách Nguyên Thụy đối với công ty so sánh với sự bất lực của anh với công ty, đến lúc đó cô ta ra tay sẽ hỗ trợ đúng lúc, việc này có thể làm nổi bật năng lực của cô ta một cách nhanh chóng; hai là lấy hôn nhân môn đăng hộ đối của bọn họ so sánh với chúng ta, sự ưu tú của Cảnh Thế Lan nếu so sánh với em thì em là loại không đáng một đồng. Ngược lại, nếu Thành Nhụy có thể thành công giúp anh vượt qua những nguy hiểm lần này, như vậy cô ta cùng anh có thể ở chung một chỗ, sau đó liền thuận lý thành chương*, mà em bị 'hạ đường' thì mọi người cũng cảm thấy đó là lựa chọn chính xác."

*Thuận lý thành chương: sự việc cứ thế mà diễn ra thuận lợi.

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Đỗ phu nhân của anh sao có thể ưu tú như vậy." Thẩm Ấu Dao cười cười, tức giận đánh anh một cái, đánh xong cô lại thở dài nói: "Bọn họ sống như vậy không mệt sao? Em nghĩ ra mà muốn mệt chết đi được." Đỗ Trạch Thần hôn lên trán cô: "Đúng vậy, may mà anh cưới em, anh không thể cưới Thành Nhụy về được, bằng không, lúc đó mới thật sự là lưỡng đầu thọ địch*."

*Lưỡng đầu thọ địch là tình huống chính trị, quân sự một quốc gia phải đối đầu cùng lúc hai lực lượng quân sự của hai quốc gia thù địch từ hai hướng đối diện.=>Đỗ Trạch Thần đang vì nếu bản thân lấy Thành Nhụy, Đường thị sẽ phải đối đầu với thù địch từ hai phía, thậm chí là nhiều hơn.

Nếu là người bình thường, họ có thể sẽ không chịu nổi những áp lực khủng bố như vậy, thậm chí cũng không chịu nổi sự hấp dẫn chí mạng như thế, lúc đó còn không biết sẽ xảy ra những nhiễu loạn gì.

Thẩm Ấu Dao đau lòng ôm lấy Đỗ Trạch Thần mà an ủi: "Hiện giờ các cổ đông, cha anh, còn có Thành Nhụy đều đang đối phó với anh, tiết tấu của Đường thị không cẩn thận có thể cũng sẽ bị bọn họ dẫn dắt, kế tiếp anh có thể sẽ càng vất vả hơn bây giờ."

Ngón tay Đỗ Trạch Thần xuyên qua mái tóc dài của cô, tâm tình vô cùng bình thản: "Em cũng phải chịu uất ức một thời gian mà, chúng ta có thể sẽ phải nhẫn nại thêm một thời gian nữa mới có thể thu dọn sạch sẽ bọn họ. Nếu không Thành Nhụy và Đỗ Hoằng Nghị đều là những kẻ da mặt dày lại khó chơi, anh muốn trước mặt tất cả mọi người mang tâm tư ghê tởm của bọn họ phơi bày ra ánh sáng thì cuộc sống sau này của chúng ta mới có thể thoải mái, nếu không anh cũng không chịu nổi khi cứ bị bọn họ dây dưa mãi."

Thẩm Ấu Dao nói: "Cho nên chúng ta hiện tại chỉ có thể giả bộ như bản thân đang sợ trước, chờ bọn họ vừa dùng chiêu cuối cùng vừa lộ ra điểm yếu?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Chắc là không quá lâu đâu, anh cũng không ngờ bọn họ lại mượn dự án lần này để ra tay nhanh như vậy, bất luận là cổ đông, Đỗ Hoằng Nghị hay Thành Nhụy, bọn họ đều sẽ thừa thắng xông lên, đến lúc đó …"

Đỗ Trạch Thần cười xấu xa, vẻ mặt rất chi là thiếu đánh.

Thẩm Ấu Dao cũng cười rộ lên: "Đáng tiếc lúc đó bọn họ có hối hận không kịp nữa rồi!" "Nhưng mà trước đó, chúng ta phải giả bộ sợ hãi đã." Đỗ Trạch Thần thở dài ngao ngán: "Phân đoạn này không chỉ cư dân mạng không thích mà thật ra chính anh cũng không thích lắm, chờ chuyện lần này qua đi, sau này nhất định anh không thể để bản thân ở thế bị động nữa mới được!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK