• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi bọn họ rời đi, Đỗ Trạch Thần từ một người đang bơ phờ uể oải khi nãy thì giờ đây lại sức lực dồi dào mà bật ngồi dậy. Gần như là không thể đợi được kéo lấy tay Ấu Dao mà nhìn cô: ''Quay nhanh như vậy sao?' Có suôn sẻ không? Có ai ức hiếp em không?''

Thẩm Ấu Dao phì cười: ''Ai đâu mà lại đi ức hiếp tôi? Vả lại anh nghĩ người nào có thể ức hiếp được tôi chứ?''

Nếu như là trước đây Đỗ Trạch Thần sẽ cho rằng là do tính tình cô tốt nên mới im lặng chịu đựng, nhưng hai trận quyền anh đó đã khiến cho anh hiểu ra, vì nội tâm cô đủ mạnh mẽ nên những cái gọi là sỉ nhục hay chèn ép đó trong mắt cô hoàn toàn không là gì cả, căn bản là không đáng để tâm đến.

Kết quả lại không nghĩ đến ngày hôm sau liền có việc khiến Thẩm Ấu Dao tức giận.

Chu Ngạn Lâm đến bệnh viện với vẻ mặt không tốt, thuận tiện nhắc nhở hai người lên mạng xem tin tức.

Hóa ra những phóng viên vây quanh cô hôm trước căn bản là không quan tâm đến lời cảnh cáo, Thẩm Ấu Dao chỉ nói một câu duy nhất mà đã bị họ diễn giải ra đủ loại tin tức:

#Đỗ Trạch Thần vì gián tiếp hại chết Đường lão tiên sinh có thể sắp mất đi quyền thừa kế#

#Thẩm Ấu Dao tâm trạng gắt gỏng, Đỗ Trạch Thần xác nhận thực sự bị liệt#

#Thái tử gia Đỗ thị đã trở thành người tàn phế#

''Bọn họ thế nào lại như vậy?'' Thẩm Ấu Dao chau mày nhìn tin tức trên điện thoại: ''Tôi đã cảnh cáo họ rồi.'' Sau đó cô ngẩng đầu nhìn Chu Ngạn Lâm: ''Anh Chu, có thể kiện họ được không? Đây là xâm phạm danh dự mà?''

Chu Ngạn Lâm nói: ''Ừm, hôm nay tôi tới là để bàn bạc về chuyện này, kiện thì nhất định phải kiện rồi, chẳng qua là dù cho có thắng kiện thì đối với Trạch Thần sức ảnh hưởng cũng sẽ không nhỏ, suy cho cùng cũng có một số người không quan tâm đến sự thật, Trạch Thần cậu hãy bình tĩnh một chút...''

Đỗ Trạch Thần nghiến răng nghiến lợi nói: ''Trí tưởng tượng của những người này cũng thật là phong phú, Ấu Dao không tốt? Ấu Dao rất tốt! Bàng Tuyết Oánh thực sự dẫm tôi đến nghiện luôn rồi, thừa dịp tôi không để ý tới thực sự cho rằng tôi không chỉnh được cô ta phải không?''

Chu Ngạn Lâm liền nhận ra rằng anh vốn dĩ không vì chủ đề về mình mà tức giận, cái anh để ý là những ngôn từ bôi nhọ của cộng đồng mạng đối với Thẩm Ấu Dao.

Lúc đầu là bị liệt rồi sau đó liền mất luôn quyền thừa kế, Đỗ Trạch Thần coi như hoàn toàn biến thành phế vật, thảo luận xong kết cục của thái tử gia đề tài liền tự nhiên chuyển đến trên người Thẩm Ấu Dao. Đều châm biếm nói cô hao tâm tổn sức bày mưu tính kế cuối cùng lại tự mình gài mình, tưởng rằng leo lên được cành cao, cuối cùng 'cành cao' lại không đưa cô lên trời mà ngược lại quẳng cô từ đất bằng rơi thẳng xuống hố sâu.

Lại quay sang chúc mừng Bàng Tuyết Oánh, cũng cảm ơn vì Thẩm Ấu Dao đã chen chân, để cô ta không chỉ thoát khỏi tên phế vật Đỗ Trạch Thần mà còn sắp được ký hợp đồng với truyền thông Anh Hoàng. Mọi người đều đang đoán xem Anh Hoàng vì bồi tội sẽ đưa cho cô ta bao nhiêu tài nguyên.

Không có cậu Đỗ cuộc đời của Bàng Tuyết Oánh cuối cùng cũng có được ánh sáng.

Còn về phần Thẩm Ấu Dao, loại người không từ thủ đoạn này, nhất định sẽ nghĩ cách khiến cậu Đỗ li hôn, có điều có thể theo ý muốn hay không thì cũng không biết được, dẫu sao cô cũng đang ký hợp đồng với Anh Hoàng, cậu Đỗ muốn ép cô thì có rất nhiều cách trừ khi cô không còn muốn lăn lộn ở cái giới này nữa.

【Ngồi đợi Thẩm Ấu Dao khóc lóc thảm thiết đòi li hôn.】

【Không biết được là nhìn thấy Tiểu Tuyết Nhi nổi tiếng khắp cả nước sẽ là loại cảm giác gì.】

Đỗ Trạch Thần cười lạnh: ''Cứ đợi đi, tới lúc bọn họ xuống lỗ rồi tôi đây cũng sẽ không li hôn.''

Thẩm Ấu Dao vẫn chưa kịp phản ứng lại ý tứ trong lời nói của anh, thì đã nghe anh nói tiếp: ''Hai ngày nữa chúng ta qua chỗ Anh Hoàng.''

''Để làm gì?'' Chu Ngạn Lâm nghi hoặc.

''Chấm dứt hợp đồng!'' Đỗ Trạch Thần nói: ''Không phải nói tôi là phế vật hay sao? Tôi muốn nói cho họ biết phế vật cũng có thể khiến họ gọi một tiếng ba như thường!''

Chu Ngạn Lâm hỏi Đỗ Trạch Thần: ''Anh định làm thế nào?''

''Rời khỏi Anh Hoàng, tự mình mở phòng làm việc.'' Đỗ Trạch Thần nói: ''Không phải lần trước tôi hỏi anh rồi sao? Anh Chu anh có muốn làm với tôi không?''

Lúc trước Chu Ngạn Lâm còn có chút do dự, chung quy thì anh ta cũng là quản lý hàng đầu của Anh Hoàng, thực ra đãi ngộ không tồi, nhưng từ khi Đỗ Niệm Dương tiến vào công ty, thư ký Dương vì mở đường cho con trai, bắt đầu loại bỏ phe đối lập. Anh ta và Đỗ Trạch Thần có quan hệ không tồi nên cũng nằm trong số đó, cho nên công việc gần đây khiến anh ta cực kì bí bách, anh ta liền có chút suy nghĩ.

''Tôi thì sao cũng được.'' Lời Chu Ngạn Lâm nói là sự thật, ở cấp độ này của anh ta tài nguyên đều nằm trong tay, rời khỏi công ty đúng là có áp lực hơn một chút, nghệ sĩ sẽ phải kí và đào tạo lại từ đầu, nhưng nếu phát triển tốt liền có thể tự mình làm chủ.

''Nhưng phòng làm việc lại quá nhỏ, công ty bên đó nếu muốn đánh sập thì vô cùng dễ dàng.''

Đỗ Trạch Thần trào phúng nói: ''Yên tâm đi, họ không dám! Họ bây giờ chính là đang cầu xin tôi, anh Chu anh cứ cân nhắc lại cho thật kỹ sau đó cho tôi câu trả lời.''

Ngay khi lời đồn cậu Đỗ bị tàn phế bay đầy trời, cậu Đỗ vậy mà lại tự mình xuất hiện ở tầng dưới của giải trí Anh Hoàng.

Không giống với hình ảnh sa sút tiều tụy trong tưởng tượng của mọi người, mặc dù anh trông yếu ớt đi không ít, nhưng ngũ quan cũng bởi vì vậy càng thêm góc cạnh hơn, trên sống mũi cao thẳng còn gác thêm một cặp kính viền đen làm tăng thêm vài phần trầm ổn.

Chiếc áo len màu xám nhạt rộng thùng thình khiến cả người anh trông đầy lười nhác, không giống như đang ngồi xe lăn mà trái lại giống như thái tử gia đang tùy hứng, lười đi bộ mới làm tổ trên xe lăn để người ta đẩy đi.

Đôi mắt phượng hẹp dài thờ ơ quét qua xung quanh, không hề lộ ra chút ý tứ chán nản nào, càng giống như là đang tuần tra lãnh thổ của mình, chính là đang ngồi trên xe lăn mà khí thế như ngồi trên ngai vàng.

Nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn về hướng người phụ nữ đang đẩy mình, ánh mắt liền trở nên dịu dàng.

Mà Thẩm Ấu Dao cũng không có vẻ gì là tinh thần suy sụp, cả người mặc một bộ thường phục thoải mái, thần sắc ôn hòa.

''Qua bên kia, đi thang máy chuyên dụng của giám đốc.'' Đỗ Trạch Thần chỉ về một hướng nói, rõ ràng là xe lăn thông minh chạy bằng điện, nhưng anh lại cứ muốn sai bảo người khác. 

Thẩm Ấu Dao dựa theo sự chỉ thị của anh mà đẩy về phía trước, Đỗ Trạch Thần đột nhiên thở dài: ''Thật là xúc động...''

''Xúc động cái gì?'' Thẩm Ấu Dao nghi hoặc.

Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nhìn cô, cười lên rồi nói: ''Chồng đột ngột tàn phế, mà vợ vẫn không rời đi.''

Thẩm Ấu Dao chỉnh đầu anh về vị trí cũ, bất đắc dĩ nói: ''Anh sao lại lắm mồm thế này?''

Đỗ Trạch Thần dựa vào tay cô không chịu bỏ qua lại muốn ngẩng lên: ''Tôi nói lẽ nào không đúng à? Em chính là vợ hợp pháp của tôi.''

Thẩm Ấu Dao không nói nên lời, đúng lúc đến một chỗ rẽ vì để đảm bảo anh an toàn, hai tay cô đều đỡ lấy xe lăn. Đỗ Trạch Thần cuối cùng cũng đạt được ý đồ, ngẩng đầu nhìn cô cười không ngừng.

Cuối cùng cũng khiến cho Thẩm Ấu Dao tức cười, không vui nói: ''Anh phát bệnh gì vậy.''

Đỗ Trạch Thần trừng mắt: ''Mới vừa khen em không rời không bỏ, lúc này lại muốn ghét bỏ tôi sao?''

''Anh Thần?'' phía trước truyền đến một âm thanh không xác định.

Hai người nhìn sang thì thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đang đứng ở cửa thang máy chuyên dụng. Người đàn ông thì anh tuấn rắn rỏi, so với một tháng trước gặp nhau lúc này thần sắc đã tự tin hơn rất nhiều. Còn cô gái dáng người cao ráo, dung mạo thanh tú đoan trang tỏa ra sự tri thức và lão luyện. Cô ấy khoác lấy cánh tay người đàn ông còn lộ ra một chút dịu dàng.

Người đàn ông chính là Đỗ Niệm Dương: ''Anh Thần, đúng thật là anh!''

Tay của Thẩm Ấu Dao giống như là phản xạ có điều kiện khoác lên vai Đỗ Trạch Thần.

Vốn dĩ Đỗ Trạch Thần vẫn đang có chút tinh thần, nhưng cảm nhận được sự lo lắng của cô, liền như không hề gì hướng về phía Đỗ Niệm Dương cười: ''Tiểu Đỗ, hân hạnh gặp cậu, chẳng qua là tiếng 'anh' này tôi không nhận nổi, cứ gọi Đỗ Trạch Thần là được, hai người chúng ta cũng chẳng thân thuộc đến vậy.''

Trải nghiệm hơn một tháng nay đi theo bên người Đỗ Hoằng Nghị đã khiến Đỗ Niệm Dương tự tin hơn, hơn nữa Đỗ Trạch Thần thực sự đã bị liệt, cho nên không chấp nhận anh ta thì có thể thế nào? Thực tế thì trong tương lai cũng phải tự mình kiếm ăn dưới tay anh ta.

Nghĩ đến đây, Đỗ Niệm Dương cũng không định so đo với anh nữa, liền biết nghe lời quay sang giới thiệu cô gái bên cạnh: ''Anh Đỗ, đây là Thành Nhụy, bạn gái của tôi, cô cả của nhà họ Thành, anh có lẽ đã nghe qua rồi chứ?''

Đỗ Trạch Thần nhớ lại, đây chính nha đầu nhà họ Thành mà ông ngoại nói là muốn giới thiệu cho anh. Bây giờ nghĩ lại, ông ngoại đã sớm biết chuyện của Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện cho nên hồi đó vì để thăm dò mới đột nhiên nói ra một tràng lời kia.

Nhưng dù như thế nào, nhà họ Thành cũng là tâm ý của ông ngoại muốn suy tính cho anh, lại bị họ lấy ra sỉ nhục khiến Đỗ Trạch Thần không khỏi trầm mặc.

Thành Nhụy thực ra cũng có chút bực bội, không nghĩ đến Đỗ Niệm Dương sẽ đột nhiên lấy cô ra công kích Đỗ Trạch Thần, thực sự là do vụ con riêng hay sao? Thế này thì không thích hợp để người ngoài nhìn vào cho lắm.

Nhìn lại Đỗ Trạch Thần phía đối diện, luận về tướng mạo đủ ném Đỗ Niệm Dương ra tới mấy con phố, tiếc là… con người thì phải biết nhìn nhận thực tế, tương lai cho dù cô không chọn người thừa kế nhà họ Đỗ thì cũng sẽ không chọn một kẻ tàn phế.

Bây giờ đứng bên cạnh Đỗ Niệm Dương, cô hiển nhiên không thể để anh ta mất mặt: ''Xin chào, cậu Đỗ.''

Đỗ Trạch Thần đương lúc muốn nói lời mỉa mai, liền cảm thấy có một đôi tay ấm áp tinh tế xoa lên mặt anh, ý tứ trấn an trong đó khiến buồn bực trong lòng anh phút chốc tan biến. Liền nghe thấy Thẩm Ấu Dao nói: ''Xin chào cô Thành , chúng tôi đã nghe ông ngoại nhắc đến cô.''

Thành Nhụy nghi hoặc: ''Hai người?''

''Ừm.'' Giọng nói của Thẩm Ấu Dao mang theo ý cười, lại cưng chiều vu.ốt ve tóc Đỗ Trạch Thần: ''Khi đó ông ngoại có nhắc về cô với chúng tôi, nói rằng cô Thành tốt nghiệp một trường nổi tiếng ở nước ngoài, con người cũng rất có năng lực, muốn giới thiệu với chúng tôi. Chỉ là không nghĩ đến giữa chừng lại có nhiều chuyện như vậy làm trì hoãn.'' Cô nói đến đây, lại lia mắt nhìn Đỗ Niệm Dương.

Cô đây là đang thay mình ra mặt, ý thức được điều này, cuối cùng mây mù trong lòng Đỗ Trạch Thần đều được xua tan. Ai có thể biết được là ông ngoại không phải là đào hố cho bọn họ? Lấy người phụ nữ vừa hợm hĩnh lại có đầu óc như vậy về thì ai chịu thiệt vẫn chưa nói trước được đâu.

Cho dù thế nào thì đối với anh mà nói đây là cơ hội hiếm có. Anh thuận thế nắm lấy tay Ấu Dao, đặt ở bên mặt vu.ốt ve: ''Không phải là vì sợ em ghen hay sao?'' Còn lấy lòng nhìn cô nói: ''Em xem, người ta còn là bạn gái của người khác, cái này đã khiến em yên tâm rồi chứ? Anh dù có tệ đến đâu cũng sẽ không đi dùng… cướp bạn gái của người khác đâu.'' 

Ban đầu Thẩm Ấu Dao có chút xấu hổ, nhưng khi thấy biểu cảm cứng đờ của hai người phía đối diện trong lòng cũng có chút thoải mái.

Đỗ Trạch Thần từ trước đến nay luôn có biệt tài chọc tức người khác, trong câu nói khi nãy chữ 'dùng' lại được biểu đạt vô cùng rõ ràng: ''Anh sẽ không dùng qua đồ mà người khác đã dùng, bao gồm cả phụ nữ.''

Đỗ Niệm Dương tưởng rằng anh ta đã cướp được người phụ nữ của Đỗ Trạch Thần? Ai biết được là người ta vốn dĩ chính là chê bai không cần đến. Chỉ một chữ mà đã sỉ nhục được hai người kia, thực sự… vô cùng lợi hại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK