Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1348

Ngay lúc chiếc xe sắp lao qua thì đột nhiên cua gấp, xe của Lục Kiến Thành trôi đi một đoạn, bị văng ra xa rồi mới dừng lại.

Thấy anh mở cửa xe, bác Chu lập tức dặn dò: “Mau đi lấy ô cho thiếu gia, đừng để cậu ấy ướt mưa.”

Đi giày da, Lục Kiến Thành từng bước đi đến trước mặt Hạ Nhu.

Sau đó, từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ như máu của bà ta.

“Hạ Nhu, đừng tưởng tôi không dám giết bà, sở dĩ tôi không giết bà là bởi vì cái chết của bà không có bất cứ giá trị gì với tôi cả.”

“Còn về phần Quý Dạ Bạch, tôi đã từng nói, nếu các người biết tiến lùi, sau này sẵn sàng cút xéo ra nước ngoài sống thu mình lại một chút để làm người, thì hàng năm tôi sẽ bố thí cho mẹ con các người một chút cổ tức của nhà họ Lục cũng không sao.”

“Nhưng nếu các người còn mơ mộng hão huyền, ham muốn thứ mà mình không nên ham muốn, thậm chí động suy nghĩ không nên có, thì đừng trách tôi không khách sáo.”

“Quý Dạ Bạch, con trai ngoan của bà dưới sự xúi giục của bà đã uy hiếp đến lợi ích của công ty, và địa vị của nhà họ Lục. Các người đã vô tình thì cũng đừng trách tôi vô nghĩa.”

“Mỗi một câu tiếp theo tôi nói bà phải nghe cho kỹ, sau đó chuyển lời đầu đuôi ngọn nguồn cho Quý Dạ Bạch, trong vòng ba ngày, các người phải thu dọn đồ đạc cút trở về thì tôi sẽ giữ lại cho cậu ta một cái mạng, nếu không tôi sẽ giao tất cả các chứng cứ về tội phạm thương mại và tội phạm kinh tế của cậu ta cho toàn án.”

“Tốt nhất bà nên suy nghĩ cho rõ ràng, một khi cậu ta vào tù thì sau này ra ngoài cậu ta cũng chẳng là gì cả.”

Hạ Nhu khóc lóc đáng thương nhìn Lục Kiến Thành: “Đừng, Kiến Thành, tôi cầu xin cậu, nói thế nào chăng nữa thì Dạ Bạch nó cũng là em trai cậu.”

“Cho dù cậu không có tình cảm với nó, nhưng các cậu cũng là anh em ruột, trong người các cậu chảy chung dòng máu, cậu không thể đối xử với nó như thế được.”

“Hơn nữa nó là con trai của nhà họ Lục, nó vào tù thì cũng không có lợi gì cho nhà họ Lục, danh dự của nhà họ Lục sẽ bị tổn hại.

Lục Kiến Thành vẻ mặt bình tĩnh: “Về chuyện này, không phiền bà bận tâm, tôi đã có thể đưa cậu ta vào thì đương nhiên cũng đã chuẩn bị xong tất cả công tác khắc phục hậu quả.”

“Hạ Nhu, đừng nghĩ đến việc đầu cơ trục lợi, hôm nay bà canh giữ nơi này tìm ba mẹ tôi cũng vô dụng, lời tôi đã nói rất rõ ràng, chỉ có một sự lựa chọn, các người đi sạch sẽ, triệt để cho tôi, sau này cũng đừng đến ghê tởm gia đình chúng tôi nữa.”

“Không…” Hạ Nhu lại rơi nước mắt, vẻ mặt vô tội lắc đầu: “Kiến Thành, cậu không thể tàn nhẫn với chúng tôi như vậy được, gia sản nhà họ Lục rất lớn, nhiều tiền như vậy cậu tiền mấy đời cũng không hết, tại sao cậu không thể thương xót cho mẹ con chúng tôi, chia cho chúng tôi một bát canh chứ?”

“Tôi cam đoan, chỉ cần cậu chia một ít tài sản của nhà họ Lục cho chúng tôi, không cần một nửa chỉ cần 30% là được, như vậy chúng tôi cũng đã thỏa mãn rồi.”

Lục Kiến Thành thật sự không hiểu tại sao Hạ Nhu lại có mặt mũi nói ra câu này.

“Hạ Nhu, bà thật đúng là u mê không tỉnh ngộ, đừng nói là ông nội và bà tôi chưa bao giờ thừa nhận thân phận của các người, cho dù có thừa nhận thì tôi cũng không thể chia gia sản của nhà họ Lục cho các người được.”

“Bà còn có thời gian vài ngày để suy nghĩ, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, đừng đợi đến khi đứa con trai bảo bối của bà vào tù rồi mới hối hận.”

Nói xong, Lục Kiến Thành nhìn bác Chi: “Đưa người đi, đừng chướng mắt ở trước cổng nhà chúng ta.”

“Vâng, thiếu gia.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK