Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1361

Sau mười phút, Chu Tiễn Nam đã đến nơi, vừa nhìn thấy Đông Họa, anh lập tức hạ cửa kính xe, nói: “Bác sĩ Đông, mau lên xe đi.”

Ở trên xe, Đông Họa đem hết những chuyện vừa xảy ra nhắc lại một lượt cho anh nghe: “Tôi đã hỏi cô giáo, cô giáo nói Niệm Khanh và Tư Mặc biết người đến đón, như vậy người đó khẳng định là người nhà họ Lục.”

“Vậy sau đó cô có báo cho Khuê Khuê biết để cô ấy gọi điện về nhà xác nhận người tới đón không?”

Đông Họa lắc đầu: “Tôi chưa nói. Khuê Khuê nói với tôi rằng cô ấy nghĩ tai nạn xe hơi của mẹ chồng có điểm không bình thường, như thể là do ai đó cố ý làm vậy. Tôi sợ lỡ như có người cố ý mạo danh đến làm hại hai đứa nhỏ, nếu để Khuê Khuê biết được, tôi chắc chắn cô ấy sẽ rất lo lắng.”

“Bây giờ cơ thể cô ấy rất yếu, tình trạng cũng không tốt lắm, vì vậy tôi đã gọi cho anh tới nhờ giúp đỡ.”

“Được rồi, trước hết cô đừng quá lo lắng, chúng ta sẽ đến nhà họ Lục xác nhận trước.”

“Ừm.”

“Thắt dây an toàn vào, tôi chuẩn bị tăng tốc đây.”

Hai mươi phút sau, Chu Tiễn Nam và Đông Họa đều dừng lại trước khu nhà họ Lục.

Sau khi dò hỏi, mới biết cả Niệm Khanh và Tư Mặc đã trở về nhà họ Lục an toàn, Đông Họa nghe xong cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là dọa cô chết khiếp mà.

Nếu Niệm Khanh và Tư Mặc thực sự bị bắt cóc, cô thật sự không biết phải giải thích thế nào với Khuê Khuê nữa?

May mắn thay, may mắn thay, mọi thứ đều không sao, hai đứa trẻ cũng bình an vô sự.

Biết rằng cả Niệm Khanh và tư Mặc đều đã về đến nhà an toàn, Đông Họa ngay lập tức gọi cho Nam Khuê để báo rằng hai đứa trẻ đã được đưa về nhà an toàn.

“Khuê Khuê, hai đứa nhỏ đã trở về nhà họ Lục an toàn, cậu không cần phải lo lắng nữa nhé.”

“Cám ơn cậu, Họa Họa, nếu hôm nay không có cậu, mình thật sự không biết phải làm sao cả.”

“Cậu mau ăn cơm rồi nghỉ ngơi thật tốt đi. Mình đã nói với người nhà họ Lục, bọn họ sẽ chăm lo cho hai đứa trẻ thật tốt. Cậu đừng lo lắng thái quá nữa nhé.”

“Được, mình hiểu rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, Đông Họa nhìn Chu Tiễn Nam nói: “Vẫn chưa ăn tối phải không. Hôm nay anh đã giúp tôi rất nhiều, thật lòng cảm ơn anh. Hay là vậy đi, vì để báo đáp anh, hôm nay tôi mời anh ăn một bữa cơm.”

Thực ra, trong lòng cô đương nhiên biết rõ Chu Tiễn Nam vội vội vàng vàng đến đây không phải là vì cô.

Mà chính vì người anh không nhìn thấy là mấy đứa con của Khuê Khuê, cho nên anh mới dốc sức như vậy.

Nhưng đối với Đông Họa mà nói chuyện này có đáng là gì, chỉ cần được nhìn thấy anh là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Trên đường trở về, cửa sổ xe đang mở, làn gió buổi tối nhẹ nhàng thổi qua.

Đông Họa ngồi bên ghế phụ, gió nhẹ thổi vào làm tung bay làn tóc cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK