• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đêm đó, sau khi xác định mối quan hệ, Cố Thư Di trái lo phải nghĩ, cô không phải kiểu người có nhiều bạn bè, người thân thiết nhất cũng chỉ có mình Đường Điền.

 

Sau tết còn chưa kịp gặp nhau lần nào, Cố Thư Di nhắn tin qua WeChat báo cho Đường Điền biết cô vừa xác định mối quan hệ yêu đương.

 

Cô vốn tưởng rằng Đường Điền sẽ kinh ngạc hét lên, trách mắng: "Cố Thư Di, cậu lại giấu tớ lén lút làm ra loại chuyện này", kết quả đối diện với sự thành thật của cô, Đường Điền lại trực tiếp gửi tới một biểu tượng cảm xúc khinh thường, đã biết trước từ lâu rồi.

 

Thậm chí không cần cô nói, cô ấy đã nói thẳng: [Chính là anh chàng lần trước ở hội chùa đúng không?]

 

[A.]

 

[Đúng như những gì tớ đoán mà.]

 

[Thật sự nghĩ tớ tin hai người chỉ là bạn bè trong sáng?]

 

[Cặp nào có gian tình, trước khi xác nhận tình cảm cũng đều sống chết nói là không có gì với nhau hết ấy.]

 

Cố Thư Di đọc tin nhắn của Đường Điền gửi tới, nhớ lại không lâu trước đây mình còn thề thốt với cô ấy, đảm bảo tuyệt đối chỉ là bạn bè không có gì cả, mím môi: [Xin lỗi cậu.]

 

Đường Điền: [Ảnh đâu?]

 

[Gửi đây để tớ thẩm định xem nào.]

 

[Nili Điền Điền is watching you.]

 

Cố Thư Di không muốn giấu Đường Điền nữa nhưng nhắc đến ảnh, cô lục lại album, hình như trong điện thoại di động của cô thật sự không có ảnh của Bùi Cận Bạch.

 

[Tớ không có ảnh.]

 

[Để lần sau tớ lén chụp cho.]

 

Đường Điền: [...]

 

[?]

 

...

 

Cố Thư Di xin nghỉ ốm một ngày, hôm sau cuối cùng cũng đi làm như bình thường.

 

Sáng sớm đến công ty, đồng nghiệp đều quan tâm hỏi thăm sức khỏe cô thế nào, hôm qua khó chịu ở đâu, Cố Thư Di vốn không có bệnh gì, bị một loạt câu hỏi thăm làm cho hơi xấu hổ.

 

Nhân viên Hòa Quang hàng năm đều có số ngày nghỉ phép vì bị bệnh cố định, không cần nộp giấy khám của bệnh viện, chỉ cần xin phép là được, cũng sẽ không bị trừ lương và tiền thưởng chuyên cần.

 

Cố Thư Di chỉ đành trả lời từng người là không sao, mình đã khỏe lại rồi, sau đó trở về trước bàn làm việc của mình.

 

Cô thở dài với màn hình máy tính, hoạt động ngón tay chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc, sau khi nhìn thấy tên của Bùi Cận Bạch trên một tập tài liệu, nhất thời lại không nhịn được mà nhớ lại tối hôm qua.

 

Quan hệ chính thức thay đổi, hình như cô vẫn chưa quen.

 

Cố Thư Di ngẩn ngơ một lúc rồi lại vội vàng điều chỉnh trạng thái, ép bản thân tập trung, cụp mắt xuống.

 

Cô và Bùi Cận Bạch đang yêu nhau.

 

Cố Thư Di biết rõ mình nhận thức được chuyện này nguy hiểm, thậm chí mờ mịt khó dự đoán đến mức nào.

 

Xuất thân, địa vị của hai người và dự tính ban đầu cũng như những điều cô giấu giếm không thể nói ra.

 

Nhưng cô phát hiện mình không muốn nghĩ về tương lai, có thể đi đến bước này cô đã không còn muốn lo trước lo sau nữa.

 

Giống như việc cô biết rõ bà cụ Hà hiểu nhầm nhưng vẫn liều lĩnh đi gặp, trở thành vị hôn thê trong mắt người ngoài, như vậy mới có được cơ hội một phần mười nghìn, phấn đấu quên mình còn hơn là vì rút lui mà chặt đứt mọi khả năng.

 

Lần trước là vì cô muốn vào Hòa Quang, lần này là vì cô thích Bùi Cận Bạch.

 

Sau tết, công việc ở phòng tổng giám đốc dần trở nên bận rộn.

 

Cố Thư Di bận rộn cả ngày nên quên hết mọi chuyện khác, gần hết giờ làm việc mới nhìn thấy tin nhắn của Bùi Cận Bạch trên điện thoại di động, anh nói tối nay anh có một buổi tiệc xã giao, có lẽ sẽ về tương đối muộn.

 

Cố Thư Di nhìn tin nhắn này, chậm rãi ý thức được hình như Bùi Cận Bạch đang báo cáo lịch trình trong ngày cho cô.

 

Cô do dự không biết phải trả lời như thế nào, sau đó xóa chữ "Ừ" đã gõ sẵn đi, đổi thành "Okiee."

 

Sau khi gửi tin nhắn "Okiee" lại cảm thấy dường như còn thiếu gì đó, cô gửi thêm một biểu tượng mèo đáng yêu của Đường Điền qua.

 

Cố Thư Di trả lời tin nhắn xong thì đặt điện thoại xuống.

 

Đến giờ tan làm, văn phòng tổng giám đốc hàng năm sau tết, lúc vừa bắt đầu vào quý làm việc đầu tiên đều có một tục lệ là chọn ra một buổi tối để cùng nhau tụ họp, xem như bữa liên hoan riêng của phòng.

 

Bữa liên hoan năm nay đã được quyết định tổ chức vào tối nay, Trần Lê đã gửi địa chỉ nhà hàng vào trong nhóm.

 

Chỉ là tối nay anh ấy không đi được, bởi vì tối nay tổng giám đốc còn có một buổi tiệc xã giao.

 

Hôm nay vừa tan làm mọi người đã hẹn nhau đến nhà hàng, Cố Thư Di là thực tập sinh, vốn tưởng rằng mình không cần phải đi, kết quả lại bị chị Lưu kéo đi nói là cùng nhau đi ăn chùa thôi, em thực tập ở văn phòng tổng giám đốc lâu như vậy cũng tính là người của văn phòng chúng ta rồi, còn nói chỗ hôm nay bọn họ đi ăn, tính ra chi phí trung bình mỗi người đều hơn 800.

 

Không còn việc gì khác để làm, Cố Thư Di cũng không tiện từ chối, ngồi xe chị Lưu đến đó.

 

Trần Lê đặt một phòng lớn có hai cái bàn.

 

Không khí bữa liên hoan giữa đồng nghiệp rất thoải mái, không cần phải đi mời rượu sếp, chỉ nâng ly mấy lần lúc khai tiệc, sau đó vừa trò chuyện vừa ăn, ăn xong thì trong phòng ai nói chuyện thì nói chuyện, ai hát hò nhảy múa thì hát hò nhảy múa.

 

Cũng không biết ai đã chiếu màn biểu diễn của nhóm nữ văn phòng tổng giám đốc ở buổi tiệc cuối năm lần trước lên TV trong phòng, cả đám người vây quanh chiếc TV cười không ngớt, yêu cầu năm người lên sân khấu biểu diễn lúc đó lên biểu diễn lại cho mọi người xem.

 

Cố Thư Di nhìn thư ký Cao đang nhảy được một nửa thì quên động tác, dứt khoát bắt đầu freestyle mà cười không ngừng, nhớ lại gì đó, cô vô thức nhìn sang chị Lưu bên cạnh, trên mặt chị Lưu lúc này đầy vẻ ghét bỏ khi nhìn thấy người quen mất mặt.

 

Sau đó cũng không biết ai đã hỏi xin micro từ nhân viên phục vụ, cả đám người cứ thế biến phòng tiệc thành phòng karaoke.

 

Cố Thư Di còn bị giật dây lên hát một bài.

 

Khả năng ca hát của cô chỉ ở mức nghe được, không lệch tone đã là may mắn lắm rồi, hát xong rõ ràng cảm nhận được đồng nghiệp đều khen ngợi khích lệ, ngược lại Tráng Tráng ở văn phòng tổng giám đốc bình thường không hay thể hiện ra, mở miệng ra lại có giọng hát trong trẻo linh hoạt khiến người ta ngạc nhiên.

 

Giọng thật giọng gió, nốt cao nốt thấp, thậm chí cả hát opera đều có thể chuyển đổi mượt mà, hát xong mọi người đều kinh ngạc tán thán là hoàn toàn không nhìn ra.

 

"Mỗi tội mặt mũi không được đẹp trai lắm." Có một đồng nghiệp thân với Tráng Tráng thất đức trêu ghẹo.

 

Sau khi buổi liên hoan tối nay kết thúc thì đã gần mười một giờ.

 

Lúc đến có thể đi nhờ xe, lúc về phải tự mình về.

 

Cố Thư Di tạm biệt vài đồng nghiệp còn đứng đợi xe bên đường, rồi lên chiếc xe đã đặt trên mạng.

 

Lúc lên xe cô vẫn còn cười, tối nay mọi người ăn uống, hát hò, nhảy múa chơi rất vui vẻ, nếu không vì ngày mai phải đi làm, cuộc thi hát karaoke của văn phòng tổng giám đốc chắc còn tiếp tục.

 

Cố Thư Di ngồi trên xe cười nhìn điện thoại, tối nay cô không đụng đến điện thoại mấy, giờ mới thấy trên WeChat có không ít tin nhắn mới.

 

Đều từ Bùi Cận Bạch.

 

Khoảng hơn chín giờ tối, Bùi Cận Bạch nhắn cho cô là buổi tiệc xã giao tối nay của anh đã kết thúc.

 

Chín giờ rưỡi anh lại nhắn tin hỏi: [Em đang làm gì thế?]

 

Mười giờ: [Sao không ở nhà?]

 

[Tối nay em về trường à?]

 

Mười rưỡi: [?]

 

[Cố Thư Di?]

 

[Đối phương đã hủy cuộc gọi thoại.]

 

[Đối phương đã hủy cuộc gọi thoại.]

 

Cố Thư Di nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại di động, bây giờ là mười một giờ đúng.

 

Cô nhìn thời gian, rồi lại nhìn chuỗi tin nhắn WeChat chưa phản hồi của Bùi Cận Bạch, không nhịn được mà nuốt nước bọt.

 

[Tổng giám đốc Bùi?]

 

[Tối nay em đi ăn liên hoan với đồng nghiệp, không về trường.]

 

[Cả buổi tối không xem điện thoại di động.]

 

[Nở nụ cười lúng túng.jpg]

 

Cố Thư Di gửi xong lại cắn môi, sau đó bổ sung:

 

[Anh có muốn ăn khuya không, bây giờ em còn đang ở ngoài, em mua về cho anh?]

 

Cuối cùng Cố Thư Di cũng gửi tin nhắn xong, thấp thỏm chờ đợi phản hồi, lại nhìn chuỗi tin nhắn từ Bùi Cận Bạch, nhất là dấu hỏi lúc mười rưỡi và tin nhắn "Cố Thư Di?" kia, cách màn hình điện thoại dường như cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt khó chịu khi không được trả lời tin nhắn của tổng giám đốc.

 

Cho nên đây là cảm giác khi yêu đương với tổng giám đốc sao?

 

Cố Thư Di cắn đốt ngón tay đợi tin nhắn trả lời, cuối cùng mãi cho đến khi tới dinh thự Cảnh Nam cũng không chờ được hồi âm, cũng không biết Bùi Cận Bạch không đọc được tin nhắn hay đã đọc mà không trả lời. Cô quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua hai miếng cơm nắm làm đồ ăn khuya.

 

Sau khi chuẩn bị xong, Cố Thư Di cầm túi đựng hai miếng cơm nắm còn lại trong cửa hàng, không lên thẳng tầng mười tám ngay mà đứng trước cửa, hít sâu một hơi, bấm chuông cửa nhà Bùi Cận Bạch.

 

Một lát sau, cửa mở ra.

 

Trước mắt Cố Thư Di là Bùi Cận Bạch mặc bộ đồ ngủ sẫm màu, mái tóc đen còn hơi ướt, tóc mái ngoan ngoan rũ trên trán, cả người mang theo hơi ẩm vừa mới tắm xong.

 

Bùi Cận Bạch cũng đối diện với Cố Thư Di đang đứng trước cửa phòng anh vào lúc này.

 

Cố Thư Di thấy dáng vẻ vừa mới tắm xong của Bùi Cận Bạch, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy anh trong bộ dạng này, không hiểu sao vành tai lại hơi nóng, sau đó cô giơ cái túi nhỏ trong tay lên: "Em tới đưa đồ ăn khuya."

 

...

 

Cố Thư Di vào nhà đổi dép.

 

Bùi Cận Bạch nhìn điện thoại di động mới thấy tin nhắn trả lời của Cố Thư Di lúc mười một giờ, lại nhìn thấy túi cơm nắm rõ ràng là mua từ cửa hàng tiện lợi mà cô đang xách: "Đi ăn liên hoan với đồng nghiệp gì cơ?"

 

Mặc dù Cố Thư Di còn hơi dè dặt nhưng vừa vào nhà đã tự tìm chỗ, đi thẳng đến phòng bếp không gian mở: "Tối nay đồng nghiệp trong văn phòng tổng giám đốc có buổi liên hoan, chị Lưu bảo em đi cùng nên em mới đi."

 

Bùi Cận Bạch: "Sau đó chơi đến giờ này?"

 

Cố Thư Di: "..."

 

Cô tìm được lò vi sóng, quay lại, chớp chớp mắt: "Tổng giám đốc Bùi, anh có muốn ăn khuya không, để em hâm nóng."

 

Bùi Cận Bạch liếc mắt nhìn sang: "Không ăn."

 

Cố Thư Di dường như đã đoán trước được là sẽ như vậy, chỉ "à" một tiếng rồi nói: "Được rồi."

 

Miếng cơm nắm là đồ còn dư lại trong cửa hàng tiện lợi sau khi bán cả ngày trời, nhất định là loại ăn dở nhất nên không bán được.

 

Cố Thư Di: "Vậy em để vào tủ lạnh, ngày mai nếu anh muốn ăn thì hâm nóng lên là được."

 

Bùi Cận Bạch nhìn người chủ động mang đồ ăn khuya đến cho mình: "Em còn bận hơn cả anh."

 

Động tác đóng tủ lạnh của Cố Thư Di dừng lại một chút, ý tứ chế nhạo trong này cũng quá rõ ràng rồi đấy.

 

"Em không đọc được thật mà." Cuối cùng cô quay lại, đi tới, quay lại vấn đề chính.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di khẽ cười, cũng dịu giọng hỏi: "Chơi những gì?"

 

Cố Thư Di đứng trước mặt Bùi Cận Bạch: "Thì ăn uống, sau đó hát hò."

 

Nói đến hát hò, đột nhiên cô hào hứng hơn hẳn, mắt sáng lên: "Tổng giám đốc Bùi, văn phòng tổng giám đốc của anh đúng là ngọa hổ tàng long."

 

"Người tài kiểu nào cũng có."

 

"Tráng Tráng hát y như Vương Phi ấy."

 

Bùi Cận Bạch nghe vậy thì cố nhớ lại xem trong văn phòng tổng giám đốc có ai tên là Tráng Tráng không, sau đó phát hiện nhìn như anh không có quá nhiều ấn tượng, không nhớ được mặt.

 

Cố Thư Di: "Chính là người đã nhảy trong buổi tiệc cuối năm trước, bị thư ký Cao cưỡng chế kéo đi đăng ký biểu diễn, cao tầm này." Cô nói xong thì giơ tay để ước lượng chiều cao: "Dáng người hơi mập, bình thường không thích nói chuyện nhưng con người rất tốt, chỉ là tính cách có hơi hướng nội."

 

Bùi Cận Bạch nghe vậy cũng mơ hồ nhớ ra hình như có người như vậy, gật đầu: "Nhớ rồi."

 

Cố Thư Di có cảm giác thành công khi giới thiệu được người cho tổng giám đốc.

 

Nói xong, cô lại nghĩ đến những tin nhắn từ chín giờ tối kia, không nhịn được mà quan sát người đàn ông trước mắt, lúc này mới hỏi: "Vậy nên tối nay anh tìm em có việc gì không?"

 

"Không phải anh nói là tối nay có tiệc xã giao, có thể về muộn mà, sao lại về sớm như vậy." Cô nhớ lại tin nhắn WeChat hồi chiều.

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di thăm dò, lười biếng nhếch khóe môi lên nói: "Không phải anh về sớm."

 

"Là em về quá muộn."

 

Cố Thư Di phồng má.

 

"Lần sau em nhất định sẽ không quên nhìn điện thoại."

 

Bình thường tan làm là về, hôm nay hiếm hoi lắm mới đi ăn liên hoan, thời gian lại trùng hợp.

 

Nhưng nói vậy, rõ ràng anh tìm cô cũng không có việc gì quan trọng.

 

Cô lại nhìn bộ đồ ngủ trên người Bùi Cận Bạch.

 

Người đàn ông cài nút áo nhưng dưới cổ áo giờ phút này vẫn để lộ ra một phần xương quai xanh mảnh khảnh.

 

Cố Thư Di nhận ra đã không còn sớm, cô cũng nên về tắm rửa nghỉ ngơi, sáng mai còn đi làm.

 

Thấy Bùi Cận Bạch không nói gì nữa, cô thăm dò chỉ về phía cửa:

 

"Vậy nếu không có chuyện gì thì em về trước nhé?"

 

Bùi Cận Bạch: "Đợi đã."

 

Cố Thư Di: "Vâng?"

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, cô có vẻ vẫn chưa quen lắm với việc yêu đương nhưng có vài chuyện vốn dĩ không cần học.

 

"Em không cảm thấy thiếu gì sao?" Anh hỏi.

 

Cố Thư Di nghe xong mở miệng nói.

 

Thiếu cái gì...

 

Trước mỗi tòa ký túc xá nữ của trường đại học luôn có rất nhiều cặp đôi lưu luyến chia tay.

 

Đại học Sư phạm cũng không ngoại lệ.

 

Bùi Cận Bạch tiến lên một bước, nhìn thấy đôi môi khép hờ của Cố Thư Di.

 

Đêm đó chỉ là đụng chạm nhẹ nhất, mới vài giây đã buông ra, gần như đã khiến người ta quên mất nó có mùi vị gì.

 

Anh không có hứng thú với nắm cơm làm đồ ăn khuya kia nhưng thứ trước mắt thì thật sự rất muốn nếm thử một lần nữa.

 

Vì vậy lần này, Bùi Cận Bạch lại cúi đầu hôn lên môi cô.

 

Cố Thư Di ngay lập tức nhắm mắt lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK