• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bùi Cận Bạch nói xong, cảm nhận được lòng bàn tay thon gầy, sống lưng anh trở nên cứng ngắc.

 

Nụ cười trên mặt Cố Thư Di dần dần tắt, cô nhìn về phía trước.

 

Cô không hề quên tài liệu được gửi đến biệt thự Thanh Sơn, thực ra đó là một kiểu trốn tránh chứ không phải là không muốn quan tâm đến nội dung của tài liệu đó.

 

Chỉ có những người rất thân thiết với cô, thậm chí là những người mà cô luôn coi là bạn bè mới có thể biết và thu thập nhiều thông tin riêng tư về cô như vậy.

 

Bị người thân thiết đối xử như thế này còn khó chịu gấp trăm lần so với việc bị người mình ghét làm tổn thương.

 

Chỉ sau một lúc im lặng, Cố Thư Di hít một hơi thật sâu rồi đứng thẳng lưng: "Anh nói đi."

 

 

Do việc sửa chữa khuôn viên khoa Thạc sĩ và Tiến sĩ nên thời gian nhập học của nghiên cứu sinh đại học Sư phạm năm nay muộn hơn những năm trước hơn nửa tháng.

 

Cố Thư Di lại lần nữa nhìn thấy Tào Tiểu Vi đã đến thành phố B ở ký túc xá trường học chờ khai giảng.

 

Dưới lầu ký túc xá, Tào Tiểu Vi dường như không ngờ rằng Cố Thư Di sẽ tới tìm cô ta, sau khi mặt đối mặt, cô ta lại nhẹ nhàng nói như thường ngày: “Thư Di, sao cậu lại đến đây?”

 

Cố Thư Di nhìn Tào Tiểu Vi: “Có chút chuyện muốn hỏi cậu.”

 

“Chúng ta nói chuyện đi.”

 

Trong trường có một quán cà phê.

 

Giờ học buổi chiều trong cửa hàng không có ai, chỉ có một vài sinh viên làm nhân viên phục vụ part time.

 

Tào Tiểu Vi ngồi đối diện Cố Thư Di, nhân viên phục vụ đưa cho họ hai ly nước cam.

 

“Thư Di…” Tào Tiểu Vi sau khi ngồi xuống vẫn cúi đầu, tựa như đang trốn tránh ánh mắt của Cố Thư Di, sau khi đặt đồ uống lên bàn, cô ta cố gắng mỉm cười nói: “ Sao đột nhiên cậu lại đến tìm tôi, … Có chuyện gì ư?”

 

Cố Thư Di nhìn ly nước cam đậm đà, đẹp mắt trước mặt.

 

“Hẳn là cậu biết tôi đến tìm cậu vì chuyện gì.”

 

Mặt Tào Tiểu Vi đột nhiên cứng đờ.

 

Biểu cảm của Cố Thư Di có vẻ buồn bã: “Người đã gửi tài liệu đó chắc chắn là cậu.”

 

Tào Hiểu Vi đột nhiên khựng lại trong vài giây, sau đó cô ta nói như mình không biết: "Tài liệu gì? Cậu đang nói cái gì vậy?”

 

Cố Thư Di nghe người đối diện liên tục phủ nhận, bèn mím môi.

 

“Có cần tôi cho cậu xem thông tin cậu dùng chứng minh thư của người nhà không?”

 

“Tốt hơn hết là cậu nên đến chỗ giám sát máy in ở tầng dưới tìm hiểu.”

 

Lúc này, vẻ mặt của người vẫn luôn phủ nhận vừa rồi dường như cuối cùng cũng đã lộ ra vẻ dao động không thể che giấu.

 

Tào Tiểu Vi ngẩng đầu nhìn Cố Thư Di đang nhìn thẳng vào cô ta.

 

Biểu cảm trên mặt Cố Thư Di rất bình tĩnh thản nhiên, nhưng khuôn mặt của Tào Tiểu Vi dưới ánh mắt này lại dần dần trở nên tái mét, tay dưới gầm bàn cũng bị siết chặt lại.

 

Đến khi nhìn thấy Cố Thư Di muốn tìm chứng cứ cô vừa mới nói trong điện thoại di động, Tào Hiểu Vi mới nói: “Là tôi thì sao?”

 

Cố Thư Di ngừng kiểm tra điện thoại.

 

Tào Tiểu Vi nói xong lại cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.

 

Đối mặt với Cố Thư Di, trong mắt cô ta không chỉ có vẻ im lặng rụt rè thường ngày mà còn có chút u ám, cô ta thẳng lưng, bình tĩnh không hề sợ hãi nói: “Nhưng tôi không làm gì sai, cũng không vu khống cậu.”

 

“Đó đều là sự thật.”

 

“Tôi chỉ nói sự thật.”

 

“Họ nên có quyền được biết.”

 

Cố Thư Di nghe Tào Tiểu Vi gằn từng chữ.

 

Đúng vậy, cô ta cũng không nói xấu cô.

 

Hai người cùng đăng ký vay vốn sinh viên khi còn là sinh viên năm nhất. Có quá nhiều giấy tờ cần phải điền, nên Tào Tiểu Vi gần như biết nhiều về gia đình cô hơn Đường Điền.

 

Nhưng khi Cố Thư Di đối mặt với người bạn cùng phòng bốn năm đại học, cô lại thấy mình vẫn buồn bã khôn tả.

 

Cô và Chu Tư Kỳ không mấy thân thiết, nhưng họ chưa từng có mâu thuẫn với Tào Tiểu Vi. Họ luôn cho rằng mình không thân thiết lắm, nhưng ít nhất họ cũng có tình bạn 4 năm chung sống hòa bình.

 

Cố Thư Di còn nhớ rằng trước đây cô đã hứa với Tào Tiểu Vi sẽ mời cô ta đến dự lễ đính hôn.

 

Cô đã mua cho mình một tấm vé khứ hồi.

 

Rồi nghĩ đến bức thư đó. Rõ ràng chỉ có người rất chu đáo mới có thể thu thập được những tài liệu đầy đủ như vậy.

 

Cố Thư Di im lặng, sau đó cô nói với giọng rất nhẹ nhàng: “Nhưng tại sao cậu phải làm như vậy.”

 

“Cậu không muốn tôi đính hôn, phải không?”

 

Tào Tiểu Vi không nói gì.

 

Nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên ở trường học bắt gặp Cố Thư Di cùng bạn trai nắm tay nhau đi dạo.

 

Một anh chàng khôi ngô tuấn tú, ngoại hình cực kỳ xứng đôi với Cố Thư Di.

 

Sau đó cô ta mới biết tên người đàn ông đó là Bùi Cận Bạch, tìm hiểu một chút thì biết được thân phận của anh.

 

Thế rồi, cô ta nhớ tới Cố Thư Di năm hai và năm ba đại học, mỗi cuối tuần đều mặc kệ mưa mặc gió ra ngoài chơi bóng với một bà cụ họ Hà. Cô làm như vậy chỉ để nịnh nọt lấy lòng một bà cụ hơn bảy mươi tuổi.

 

Nhưng không hề nói cho bọn họ biết.

 

Tào Tiểu Vi nhớ lại cảm xúc của mình khi nhìn thấy nội dung trên đơn xin vay vốn sinh viên của Cố Thư Di năm nhất.

 

Thậm chí cô ta còn vui mừng khó hiểu, cảm thấy Cố Thư Di đã trở nên gần gũi với mình hơn, người bạn cùng phòng dường như không thể với tới được này, mặc dù cô xinh đẹp hơn và học giỏi hơn, nhưng vẫn cùng cô ta nộp đơn xin vay vốn sinh viên, một người có quá khứ không thể xóa nhòa, xuất thân không trong sạch.

 

Họ chẳng có gì khác biệt, điều quan trọng nhất là cô ta trong sạch hơn.

 

Mãi đến đêm trước lễ tốt nghiệp, Cố Thư Di mới nói cho cô ta biết cô sắp đính hôn với người đàn ông đi cùng cô lần trước.

 

Khoảng cách vốn đã khép lại vào lúc đó dường như trở nên vô cùng xa vời, Tào Tiểu Vi mỉm cười với Cố Thư Di, nhưng lại phát hiện lồng ngực của mình bị một loại cảm xúc tụt dốc không tên bao trùm lấy.

 

Cố Thư Di rõ ràng, rõ ràng...

 

Dựa vào gì.

 

Cô ta hỏi Cố Thư Di, Cố Thư Di nói mẹ cô không biết chuyện cô đính hôn và cũng sẽ không đến, điều đó có nghĩa là… 

 

"Họ" cũng không biết.

 

Cô ta cảm thấy "họ" nên biết.

 

Tào Tiểu Vi lại nhìn Cố Thư Di.

 

Trong suốt hai tháng nghỉ hè, không có tin tức gì liên quan giữa các bạn trong lớp cũng như tin tức bên ngoài.

 

Lễ đính hôn đã không diễn ra như kế hoạch.

 

Cố Thư Di chưa đính hôn.

 

Mà hôm nay, Cố Thư Di đến trường học tìm được cô ta.

 

Ngón trỏ đặt trên bàn của Tào Tiểu Vi khẽ nhúc nhích, cô ta cất giọng trầm như mọi khi: "Nếu không còn việc gì khác muốn nói với tôi thì tôi xin phép đi trước."

 

Cô ta đứng dậy.

 

Cố Thư Di nhìn Tào Tiểu Vi đứng dậy muốn rời đi, sau khi gặp mặt, nhận được câu trả lời và thái độ của cô ta thì tất cả cũng đều sáng tỏ.

 

Cố Thư Di vẫn bình tĩnh nói: "Tiểu Vi, nếu đã như thế, vậy cậu nhớ kỹ, tôi cũng không làm sai chuyện gì, càng không vu khống cậu."

 

Tào Tiểu Vi hơi khựng người lại.

 

Cố Thư Di: "Tôi chỉ nói một vài sự thật, hẳn là mọi người có quyền được biết sự thật."

 

Ánh mắt Tào Tiểu Vi trở nên hoang mang, như không biết cô có ý gì, cô ta nhìn Cố Thư Di thêm một cái rồi rời đi.

 

Cố Thư Di đứng dậy theo.

 

Hai người lần lượt rời khỏi quán cà phê.

 

Dường như để kéo dài khoảng cách với người đi sau, Tào Tiểu Vi bước đi rất nhanh. Cô ta cúi đầu vội vã xuống cầu thang, sau đó vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông đang chờ đợi dưới bóng cây.

 

Người đó vẫn đẹp trai và kiêu ngạo như thế.

 

Tào Tiểu Vi đột ngột dừng bước, khi nhìn sang, cô ta ngỡ ngàng không thể tin nổi. 

 

Không tin anh lại ở đây.

 

Bùi Cận Bạch lạnh lùng lướt nhìn “người bạn” của Cố Thư Di.

 

Rồi anh nhìn ra sau, khẽ mỉm cười, vươn tay với người đang đi tới từ phía sau.

 

Cố Thư Di chạy chậm hai bước tới nắm tay Bùi Cận Bạch.

 

Cô ngửa đầu cười híp mắt với anh, cả người thoải mái: "Đi thôi."

 

Bùi Cận Bạch: "Đi."

 

Tào Tiểu Vi cứng đơ tại chỗ, nhìn thấy bóng lưng thân mật như ngày nào của hai người, đột nhiên cô ta không thể bước nổi một bước nào nữa.

 

....

 

Ít ngày nữa là đến ngày khai giảng chương trình cao học, mà năm nay trong danh sách tân sinh viên tuyển thẳng lên hệ thạc sĩ của học viện Khoa học Xã hội trường đại học Sư phạm, có một cái tên vốn đã được công bố trước đó nhưng lại bất ngờ bị gạch tên, kèm theo một bản công văn hủy bỏ tư cách tuyển thẳng lên hệ thạc sĩ do vi phạm quy định của trường.

 

Qua xác minh, sinh viên này đã có hành vi gian lận và đạo văn trong hai kỳ thi cuối kỳ trước. Gian lận là hành vi không khoan nhượng, vi phạm quy định của trường đại học Sư phạm, người vi phạm sẽ bị truy cứu trách nhiệm vô thời hạn. Do đó, việc tuyển thẳng lên hệ thạc sĩ của sinh viên này bị hủy bỏ. Mong rằng các bạn sinh viên khác hãy lấy đây làm bài học.

 

Cố Thư Di lướt đến công văn được đăng trên trang công khai của Học viện Khoa học Xã hội Đại học Sư phạm.

 

Trong các kỳ thi cuối kỳ trước đây, Tào Tiểu Vi từng rất thích đem theo phao viết chi chít chữ vào phòng thi để quay cóp.

 

Là bạn cùng phòng nên thỉnh thoảng sẽ vô tình nhìn thấy, đa phần đều mắt nhắm mắt mở.

 

Tuy nhiên, lần này Cố Thư Di nhìn vào thông báo công khai, ánh mắt dần dần lạnh lùng. Sau khi đối mặt và trò chuyện với cô ta, mặc dù buồn bã, nhưng cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Đã như vậy, cô cũng không làm gì sai, càng không vu khống.

 

Chỉ là lấy đi một vài thứ vốn không thuộc về cô ta.

 

....

 

Sau kỳ nghỉ Quốc khánh thì mùa thu đến rất nhanh, thời tiết giảm nhiệt độ quá nhanh, vừa cởi áo tay ngắn ra đã có người mặc áo phao vào.

 

Bùi Cận Bạch giúp Cố Thư Di nộp đơn xin hoãn nhận việc cho Hòa Quang, thời gian hoãn nhận việc chỉ có một lựa chọn là vào mùa xuân năm sau, cũng tiện cho việc đào tạo các nhân viên mới cùng lúc trước khi vào nhận việc.

 

Kiểu gap này không khiến người khác lo lắng mà chỉ khiến họ rảnh rỗi.

 

Cố gắng học tập từ tiểu học đến khi tốt nghiệp đại học, Cố Thư Di cảm thấy gap nửa năm cũng khá tốt, dù sao cũng không có việc gì, cách dăm ba hôm cô lại đến biệt thự Thanh Sơn để chơi bóng với bà cụ Hà.

 

So với vợ chồng Bùi Viễn Phong, đương nhiên bà cụ Hà hiểu Cố Thư Di hơn, bà ấy nói với Cố Thư Di "Cứ từ từ đến".

 

Thật ra Cố Thư Di không có những suy nghĩ đó, vợ chồng Bùi Viễn Phong đồng ý cho cô ở bên Bùi Cận Bạch đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, họ cũng chưa bao giờ làm khó cô, cô không ảo tưởng rằng hai người đó có thể sớm chúc phúc cho cô và Bùi Cận Bạch, chỉ hy vọng sau này có thể chứng minh, dù người ba của cô không tốt nhưng cô cũng không phải là người như vậy.

 

Rời khỏi biệt thự Thanh Sơn, Cố Thư Di vốn định nhắn tin hỏi Bùi Cận đã tan làm chưa thì lại thấy điện thoại di động có một cuộc gọi nhỡ vào buổi chiều.

 

Người gọi:

 

Mẹ.

 

....

 

Kể từ khi Cố Thư Di nói rõ sẽ không quay lại nhận công việc được sắp xếp nhờ mối quan hệ đó, đã lâu rồi cô không nhận được tin nhắn từ Triệu Tân Mai.

 

Năm ấy, sau khi Triệu Tân Mai sinh cô, bà ta chọn đưa cô cho bà nội nuôi dưỡng, Cố Thư Di cũng không oán trách gì.

 

Khi đó Triệu Tân Mai còn trẻ, nhan sắc lại nức tiếng xa gần, Cố Thành Bằng lại phạm tội này, cũng không biết sẽ bị phán bao nhiêu năm tù, đương nhiên bà ta phải tính toán đến chuyện tương lai sau này của bản thân.

 

Sau khi bà nội qua đời, Triệu Tân Mai phải đón Cố Thư Di về, Cố Thư Di chứng kiến mẹ mình trong căn nhà đó vô cùng hèn mọn nịnh hót người chồng giàu có. Dù đã sinh con trai nhưng Đỗ Minh Đạt vẫn hạn chế chi tiêu cho Triệu Tân Mai mỗi tháng, ông ta đi bàn chuyện công trình, không về nhà vào ban đêm là chuyện thường.

 

Cố Thư Di vẫn không hề oán trách Triệu Tân Mai, thậm chí cô còn thấy biết ơn vì bà ta đã tới đón cô. Cô học trường nội trú cũng chỉ trở về một ngày một tuần, cứ thế cho đến khi cô bắt đầu nhận được một vài tin nhắn của Đỗ Hưng.

 

Đỗ Hưng là con trai cả của Đỗ Minh Đạt với vợ trước, hơi kém thông minh so với người bình thường. Năm mười sáu mười bảy tuổi, anh ta tốt nghiệp trung học cơ sở với thành tích nát bét rồi bắt đầu sống lay lắt qua ngày.

 

Tất cả những tin nhắn đó đều sai chính tả, ngữ pháp lộn xộn, những nội dung có thể hiểu được nhưng tất cả đều là những lời khiếm nhã trần trụi.

 

Xóa tin nhắn, chặn số thì anh ta lại đổi số mới để gửi.

 

Biết Triệu Tân Mai sống cũng không dễ dàng, vì sự hòa thuận của gia đình của mẹ hiện tại, ban đầu cô chọn cách im lặng chịu đựng, coi như không nhìn thấy. Tuy nhiên, mỗi khi cô về "nhà" vào cuối tuần, Đỗ Hưng lại luôn "vô tình" xông vào phòng khi cô đang thay đồ bằng đủ mọi cách.

 

Cố Thư Di lén đưa tin nhắn cho Triệu Tân Mai, hy vọng bà ta có thể giúp cô. Khi Triệu Tân Mai thấy những tin nhắn đó, bà ta dịu dàng vỗ lưng cô, nói cho cô biết chú Đỗ cũng rất thích cô, dù sao chắc chắn sau này cô cũng không tìm được nhà chồng tốt vì ba cô, vừa hay như vậy có thể "thân càng thêm thân", định chuyện cho hai người, sau này cô gả cho "anh trai" thì tốt biết bao, chúng ta vẫn là người một nhà.

 

Cố Thư Di còn nhớ rõ giọng điệu của Triệu Tân Mai khi nói với cô những lời đó. Dù nó dịu dàng như thế nhưng cô không cảm nhận được chút tình thương nào, thậm chí khi ngước nhìn vào mắt mẹ, cô chỉ thấy sự lạnh lẽo như hồ nước lạnh.

 

Vì thế sau đó, hễ có thể, cô đều cố gắng không về căn "nhà" đó.

 

Giờ phút này, Cố Thư Di im lặng với cuộc gọi nhỡ, sau đó rời đi.

 

Mấy ngày sau đó Triệu Tân Mai cũng không gọi điện thoại lại nữa.

 

Chỉ là không biết tại sao, từ sau khi nhận được điện thoại của Triệu Tân Mai, Cố Thư Di bỗng phát hiện những chuyện liên quan đến quê Lăng Thành dường như xuất hiện ngày càng nhiều xung quanh cô.

 

Cô theo dõi một số tài khoản công khai trên Wechat có tên tương tự như Lăng Thành Biết Tuốt, gần đây trang nhất và trang tin tức nóng hổi hầu như bị chiếm bởi tin tức về một phó Viện trưởng Viện kiểm sát đã nghỉ hưu bị truy tố vì tội tham nhũng, trục lợi trong thời gian đương nhiệm.

 

Mỗi lần Cố Thư Di lướt tin tức, dường như đều không thể kiềm chế được mà phải bấm vào xem.

 

Dạo gần đây Bùi Cận Bạch khá bận rộn với công việc.

 

Bởi vì anh phải tham dự một hội nghị thượng đỉnh thương mại do chính phủ dẫn đầu hợp tác với nước ngoài. Hội nghị được tổ chức ở một thành phố khác, gần đây anh cũng luôn ở trong khách sạn do hội nghị thượng đỉnh cung cấp.

 

Kết thúc một ngày giao lưu trao đổi, khi Bùi Cận Bạch trở về phòng khách sạn, anh vốn định gọi điện thoại video cho Cố Thư Di nhưng điện thoại của Cố Thư Di lại gọi tới trước.

 

Khác với những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, thư giãn thường ngày của hai người, anh nghe thấy giọng nói lo lắng của Cố Thư Di: "Tiểu Bạch, ngày mai em có thể phải về Lăng Thành một chuyến."

 

"... Về vụ án của bố em năm đó."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK