Bùi Cận Bạch nắm tay Cố Thư Di, cũng nhìn lướt qua đám nhân viên tổ intuit.
Mọi người bình tĩnh nhìn Cố Thư Di trước mặt đã làm ở bộ phận của bọn họ một năm. Còn nhìn cả người đang thân mật nắm tay cô, người đàn ông mà bọn họ nghe danh đã lâu nhưng chưa từng thấy mặt, người trước giờ chưa từng tham gia team building nên bị nghi ngờ không xấu thì cũng già khú. Tối nay cuối cùng anh cũng lộ diện trước mặt mọi người.
Chồng chưa cưới đã đăng ký kết hôn của Cố Thư Di.
Cuối cùng cũng gặp được.
Người thật không những không xấu không già mà còn trẻ trung khí phách, vô cùng đẹp trai.
Không thể không nói, nếu như bỏ đi mọi thứ bên ngoài, chỉ có khung cảnh trước mắt này, hai người đứng cùng một chỗ thật sự rất môn đăng hộ đối.
Có lẽ phim thần tượng cũng chỉ như vậy.
Nhưng không thể bỏ đi những cái khác được.
Ví dụ như người đàn ông trẻ tuổi này, mọi người đều biết anh là người lãnh đạo, là tổng giám đốc đương nhiệm của Hòa Quang.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, giờ phút này dường như chỉ có giọng nói của đồng nghiệp nam say rượu kia mới đặc biệt rõ ràng:
“… Cầm thú… Hức… Cưới Thư Di của tôi… Cầm thú nhanh chân đến trước…”
“…!”
Đồng nghiệp ở bên cạnh ý thức được gì đó vội vàng che miệng anh ta lại, cuối cùng vẫn không ngăn được ánh mắt của Bùi Cận Bạch nghe theo âm thanh nhìn qua đó.
Mọi người trong nháy mắt bừng tỉnh, mồ hôi thấm đẫm sau lưng, chỉ sợ tên này sau khi tỉnh rượu sẽ không nhớ tại sao mình lại ‘ngỏm’. Vốn dĩ chỉ có tội danh là mơ tưởng đến đồng nghiệp mới đến trong tổ, bây giờ lại thành hẳn tội danh mơ tưởng đến vợ của tổng giám đốc.
Ngày đầu tiên đi làm của năm sau có khi sẽ vì bước chân trái vào công ty mà phải cuốn gói.
Vẫn là tổ trưởng phản ứng nhanh, vội vàng ra hiệu cho nhân viên uống say ra đằng sau, tươi cười không ngớt với Bùi Cận Bạch: “Tổng giám đốc Bùi ạ.”
“Chào tổng giám đốc Bùi, chào tổng giám đốc Bùi.”
Một nhóm người bị tên kia làm cho tỉnh rượu, bấy giờ mới vội vàng chào hỏi theo, đồng thời dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thẳng về phía Cố Thư Di.
Bùi Cận Bạch gật đầu với mọi người: “Ừm.”
Cố Thư Di nắm lấy tay Bùi Cận Bạch, cảm giác được những ánh mắt kia, biết người ấy của mình đúng là có chút ngoài dự đoán của mọi người. Nhưng mà nếu cô không làm sáng tỏ thì không biết Bùi Cận Bạch bị miêu tả thành cái gì đây.
Cô hít một hơi, cố gắng thản nhiên cười với đồng nghiệp: “Vậy chúng tôi đi trước đây.”
“Bye bye.”
…
Hai người quay lại xe.
Thật ra trong lòng Cố Thư Di cũng không biết tối nay mình chủ động công khai có ổn hay không, chỉ biết chắc đồng nghiệp trong tổ cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Bùi Cận Bạch nhìn gương mặt bối rối của Cố Thư Di, lại nghĩ lời nói của nhân viên say rượu lúc nãy trong sảnh chính.
Quả nhiên, không công khai quan hệ cũng không lộ mặt sẽ sinh ra tai hại này.
Tối nay Bùi Cận Bạch tự lái xe qua đây, Cố Thư Di bối rối một lúc lại nhận ra xe không hề nhúc nhích.
Lúc này cô mới lấy lại tinh thần, hỏi anh: “Sao anh không đi vậy.”
Bùi Cận Bạch nhìn về phía trước, tay nắm vô lăng gõ gõ: “Anh đang nghĩ, hiếm khi nào bản thân lại nhận được đánh giá như vậy.”
Cố Thư Di không hiểu: “Đánh giá gì cơ?”
Bùi Cận Bạch lại nhìn về phía gương mặt xinh đẹp bên cạnh, cong môi, nhả từng câu từng chữ: “Cầm thú nhanh chân đến trước.”
“…”
Cố Thư Di im lặng quay đầu, rụt người vào lưng ghế.
Thật ra cô thấy rằng trên phương diện nào đó thì đánh giá này cũng có lý.
…
Lại một năm tết đến xuân về.
Cơm tất niên vẫn ăn ở biệt thự Thanh Sơn.
Cuối cùng thì Bùi Linh Thư cũng về nước. Sang năm cô ấy bắt đầu đi thực tập, chỉ là thực tập ở Mỹ nên sau khi ăn tết xong lại quay lại đó, còn một kỳ cuối cùng là sẽ tốt nghiệp.
Trên bàn ăn, mọi người vô cùng náo nhiệt, còn mở mấy chai rượu ngon, rượu trắng hay rượu vang đều có cả.
Vì sắp kết hôn nên Bùi Cận Bạch là đối tượng mời rượu chủ yếu của đàn ông nhà họ Bùi. Mấy năm nay Bùi Cận Bạch lại nắm quyền Hòa Quang, cho dù bình thường trên dưới nhà họ Bùi khách khí với nhau, chỉ có ăn tết mới vui vẻ đến cùng, cộng thêm Bùi Cận Bạch xưa nay cũng kính trọng người lớn, đương nhiên anh sẽ bị lôi kéo uống nhiều rượu.
Cố Thư Di và Bùi Linh Thư ra ngoài đốt pháo hoa quay lại mà vẫn thấy mọi người đang uống.
Rõ ràng chú đã uống say, thật lòng bày tỏ với Bùi Cận Bạch đang chuẩn bị kết hôn là làm chồng không dễ, nói đến chỗ xúc động còn tháo kính ra, len lén lau nước mặt.
Chú ở rể nhà họ Bùi, ba mươi năm trước là sinh viên top đầu ở chỗ bọn họ. Hồi học đại học lọt vào mắt xanh của cô rồi sau đó được cô kiên trì theo đuổi, chàng trai nông thôn không chịu nổi bị cô gái thành phố tấn công mạnh mẽ, ngại ngùng mãi mới đồng ý, đỏ mặt lần đầu tiên có người yêu.
Mặc dù quê của chú giáo dục chưa phát triển nhiều nhưng cũng không nghèo, ba mẹ trong nhà vốn đã mua xong nhà tân hôn cho con trai ở thành phố B, kết quả đến lúc bàn chuyện cưới hỏi mới biết cô là người nhà họ Bùi, là lá ngọc cành vàng.
Vì vậy sau khi kết hôn ông ấy ở rể nhà họ Bùi, sinh viên trường đại học danh tiếng được người trong thôn đem hết kỳ vọng còn chưa làm được trò trống gì thì nhiệm vụ chủ yếu đã trở thành ở nhà vợ giúp vợ dạy con, cứ như vậy trôi qua nửa đời người.
Mặc dù trải qua cũng hạnh phúc, nhưng vừa nhớ đến năm đó bản thân là chàng trai nông thôn được cô gái thành phố theo đuổi đến cùng thì không khỏi xúc động.
Cố Thư Di nhìn chú lau nước mắt, có cảm giác chắc chắn nếu bản thân quay lại mấy chục năm trước có khi cũng không thể đi làm, phải ở nhà giúp chồng dạy con.
Vẫn may, vẫn may.
Thời đại thay đổi, bây giờ đã không giống trước đây nữa.
Cơm tất niên đến khuya mới kết thúc, tửu lượng của Bùi Cận Bạch dù có tốt đến đâu thì uống cả tối cũng thấy lâng lâng.
Cố Thư Di về dinh thự Cảnh Nam với Bùi Cận Bạch.
Trước lúc chia tay, Bùi Linh Thư lại hớn hở kéo Cố Thư Di thì thầm nói chuyện một hồi.
Bùi Cận Bạch thấy Bùi Linh Thư tinh quái thì nhíu mày: “Em lại nói chuyện gì với chị dâu nữa?”
Bùi Linh Thư đắc ý nâng cằm: “Anh muốn biết à?”
“Hứ, không nói cho anh.”
Dù sao thì kì thi cuối kì kì trước cô ấy đều qua môn, thậm chí còn có môn đạt điểm A, bây giờ có thể hiên ngang ở nhà rồi.
Bùi Cận Bạch hừ một tiếng, anh còn lâu mới chơi trò trẻ con nhé.
Quay lại dinh thự Cảnh Nam.
Để tránh sáng mai anh khó chịu khi tỉnh dậy, Cố Thư Di nấu một bát canh giải rượu cho Bùi Cận Bạch.
Tivi đang chiếu đêm hội mùa xuân.
Cố Thư Di bưng canh giải rượu ra sô pha cho Bùi Cận Bạch, để cho anh uống trước, bản thân thì như nóng lòng chờ đợi gì đó, lặng lẽ quay lại phòng ngủ.
Cố Thư Di quay lại phòng ngủ, có chút lo lắng dựa lưng vào vách tường, lấy điện thoại ra, nhìn thấy video Bùi Linh Thư vừa gửi trong WeChat.
Cố Thư Di vừa lười đi lấy vừa không chờ được tai nghe, điều chỉnh âm lượng đến mức bé nhất.
Chất lượng video vừa nhìn đã biết đến từ thế kỉ trước, được ghi lại bằng DV gia dụng.
Nhưng thời điểm đó nhà nào có DV đều không phải nhà bình thường.
Âm thanh đầu tiên truyền vào tai chính là tiếng hát trong trẻo non nớt của trẻ con. Cố Thư Di nhìn video, cậu bé xinh đẹp khoảng hai, ba tuổi đang cầm mic hát karaoke theo nhạc thiếu nhi trong tivi.
Cậu bé vừa hát vừa múa, ngón tay chỉ vào mặt, lắc lắc mông. Người lớn xung quanh đều híp mắt cười, vỗ tay cỗ vũ cậu bé.
Cố Thư Di suýt chút nữa thì phấn khích bật cười to vì cảnh tượng này.
Vậy mà hồi nhỏ Bùi Cận Bạch lại đáng yêu như thế!!!
Hu hu hu hu.
Cố Thư Di nhìn Bùi Cận Bạch vừa hát vừa lộn mèo mà xoay người đập bùm bụp vào tường. Không uổng công cô chuẩn bị tài liệu ôn tập cho Bùi Linh Thư trước lễ Giáng Sinh mấy đêm, nếu không phải Bùi Linh Thư thì chắc chắn cả đời này Bùi Cận Bạch cũng không cho cô xem video như thế này.
Cố Thư Di xem xong thì cắn ngón trỏ, mặt đỏ bừng, gửi biểu cảm giơ tay cảm ơn cho Bùi Linh Thư, sau đó cô lưu video, quyết định sau này thỉnh thoảng lấy ra làm thú vui tiêu khiển.
Xong xuôi cô bỏ điện thoại xuống, bình ổn tâm trạng của mình một lần nữa, cố gắng để bản thân không cười dị hợm. Lúc quay người, chuẩn bị ra ngoài xem Bùi Cận Bạch đã uống xong canh giải rượu hay chưa thì thấy người đàn ông đứng ở cửa, liếc nhìn cô.
“…”
Vừa rồi cô còn mở loa ngoài, mặc dù cho âm thanh bé nhất nhưng cũng không biết người đàn ông có nghe được hay không.
Cố Thư Di chỉ đành lạc quan nghĩ Bùi Cận Bạch chưa nghe thấy gì hết, ngẩng đầu ưỡn ngực chỉnh quần áo: “Anh uống xong canh giải rượu rồi à?”
Bùi Cận Bạch dựa nửa người vào cửa: “Em vừa xem cái gì vậy, có hay không?”
“Cho anh xem với?”
Cố Thư Di: “…”
Cô chắc chắn Bùi Cận Bạch đã nghe thấy cô vừa xem cái gì.
Vì vậy Cố Thư Di híp mắt cười rồi đi qua đó, cười hì hì choàng tay qua cổ người đàn ông: “Đang xem Tiểu Tiểu Bạch đáng yêu của chúng ta~”
Bùi Cận Bạch nghe vậy cũng vui.
Anh không biết Bùi Linh Thư tìm ra video cũ kia như thế nào, còn gửi nó cho Cố Thư Di nữa.
Trẻ con hai, ba tuổi múa hát theo nhạc là chuyện bình thường, có gì mà lạ đâu.
Bùi Cận Bạch nom Cố Thư Di thích thú video kia như vậy, lại nhướn mi: “Vậy còn bây giờ thì sao, không yêu nữa à?”
“Yêu, yêu nhiều nhiều luôn.” Cố Thư Di đẩy Bùi Cận Bạch, bảo anh đi thay quần áo tắm rửa, cô vốn tưởng đưa người say rượu vào rồi ra ngay nhưng vừa chạm vào nắm đấm cửa thì đã bị người đàn ông giữ chặt: “Cùng nhau đi.”
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa năm mới.
Năm nay thành phố B dỡ bỏ lệnh cấm pháo hoa, cho phép người dân đốt pháo hoa loại nhỏ tại nơi quy định chúc mừng năm mới, vì vậy thành phố lại càng có không khí tết hơn.
Trong phòng tắm tràn ngập hơi nước, nhiệt độ đang rất cao, hình ảnh phản chiếu trong gương trở nên nhạt nhòa.
Có một chiếc khăn tắm lớn đang được đặt trên bồn rửa mặt, Cố Thư Di ngồi trên đó rên rỉ, híp mắt lại, hoàn toàn không dám nhìn xuống.
Cảm giác đê mê không khác gì người say rượu.
Bùi Cận Bạch hôn tai Cố Thư Di, khi dục vọng lên cao thì giọng nói khàn khàn, không kìm lòng được mà hỏi cô: “Thế Tiểu Tiểu Bạch này thì sao, em có thích không?”