• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe xong, Cố Thư Di đang nằm trong lồng ngực của người đàn ông thì ngẩng đầu lên. Cô định hỏi còn trò chơi gì chơi được hay sao, bởi vì Bùi Cận Bạch không nói thẳng ra.

 

Tuy nhiên, có đôi khi chỉ cần một ánh mắt thôi là đã đủ để biết người đối diện có mục đích gì rồi.

 

Bùi Cận Bạch chỉ xoay người Cố Thư Di lại, dùng hành động để thay thế câu trả lời.

 

Bầu không khí vào khi trời nhá nhem tối vô cùng yên ả và bình lặng. Bởi vì phải chơi trò chơi nên ánh đèn trong phòng được điều chỉnh sao cho không sáng hẳn mà cũng không tối hẳn, chỉ nửa mờ nửa tỏ.

 

Mức độ ánh sáng này thích hợp để chơi game, xem máy chiếu. Có lẽ cũng thích hợp dùng để làm vài điều gì đó trong một vài thời điểm đặc biệt.

 

Sự ngứa ngáy nơi đáy lòng thôi thúc Bùi Cận Bạch cắn lấy bờ môi ai kia, nhưng anh không mút ngậm quá lâu mà nhanh chóng luồn đầu lưỡi vào trong khoang miệng của cô.

 

Tiếng nước bọt giao hòa làm người nghe đỏ mặt tía tai cất lên. Cố Thư Di cũng không xa lạ gì với nụ hôn thế này. Có điều khi hai đôi môi tách ra, bờ môi đỏ mọng của cô nhẹ nhàng thở dốc, Bùi Cận Bạch lại cúi đầu, đặt nụ hôn lên vị trí mà anh chưa bao giờ chạm môi vào.

 

Đối với cặp đôi yêu nhau, mùa hè sẽ đem lại một vài thuận lợi nhất định.

 

Nhẹ nhàng như lông vũ, nụ hôn của người đàn ông mơn trớn từ cằm, xuống cổ, cuối cùng trở nên dày đặc tại xương quai xanh tinh xảo, trắng nõn lộ ra từ cổ áo váy của cô.

 

Những cái hôn rơi trên cổ rất đỗi nhẹ nhàng, sau khi lướt xuống chỉ để lại vệt nước lấp lánh, mập mờ. Có điều ở nơi gần xương quai xanh, có lẽ vì thường được áo che nên răng môi của người đàn ông dạo chơi đến đâu, vệt đỏ kiều diễm hiện ra đến đấy.

 

Cố Thư Di hơi ngẩng đầu, thân thể đang bị chiếm trọn bởi một cảm nhận không biết diễn tả ra sao, chẳng biết hình dung thế nào hơn là cảm giác nhột.

 

Dạo gần đây, cô cứ bị mất ngủ mãi.

 

Có đôi lúc mở mắt thì trời đã sáng từ lúc nào không hay.

 

Những lúc như vậy, cô thường nghĩ về trò chơi làm mình nhanh chóng "tăng xông", nghĩ về từng chi tiết nhỏ nhặt khi cả hai ở bên nhau, nghĩ đến câu nói "Chúng ta đính hôn chứ?" mà chính miệng anh từng thủ thỉ với cô.

 

Cô nhận ra mình không muốn trốn tránh nữa, không muốn chôn chặt sự thật ấy dưới đáy lòng nữa.

 

Đó là một người đàn ông tử tế đến mức chính miệng khẳng định với cô rằng anh không quan tâm cô có cố tình tiếp cận mình hay không. Dẫu cho cuộc đời cô đã định sẵn sẽ khiến anh thất vọng, dẫu cho cô sẽ mất anh đi chăng nữa thì cô cũng không muốn giấu giếm thêm nữa.

 

Rõ ràng ngay từ giây phút anh bảo rằng anh không để tâm cô có lên kế hoạch tiếp cận mình hay không, Cố Thư Di đã quyết định sẽ đối xử với anh bằng tất cả tấm lòng thành của mình.

 

Cố Thư Di cảm nhận từng cái hôn của người đàn ông.

 

Cô chợt phát hiện một điều, rằng dường như tất cả những gì cô đã trải qua đều không thể chống cự nổi sự thân mật ấy.

 

Cô chỉ muốn có những khoảnh khắc gần gũi như thế này với anh mà thôi.

 

Lúc cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay của người đàn ông trên đùi mình, Cố Thư Di cúi đầu. Vị trí của cô lúc này cao hơn anh. Khi hai người chạm mắt nhau, đôi mắt vốn trong veo xưa giờ của người đàn ông đã nhuốm màu lửa dục cùng cực.

 

Máy chơi game cầm tay đã bị ném sang bên cạnh từ lâu.

 

Giờ đây, Cố Thư Di lấy hết can đảm để cúi đầu hôn anh.

 

Cô rất ít khi chủ động như vậy, bởi vì cô thiếu sót cả về kinh nghiệm lẫn hành động. Hôm nay, bao nhiêu lòng gan dạ của Cố Thư Di đã hóa thành sự tin tưởng, mạnh mẽ với đầu lưỡi vào trong, trao cho anh nụ hôn còn nồng cháy hơn cả. Khi cắn môi anh, cô nắm lấy tay anh, chủ động dẫn dắt nó đến nơi sâu hơn.

 

Bùi Cận Bạch cảm nhận được rõ người phía trên bỗng dưng vội vàng hơn hẳn.

 

Những cái chạm khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước vốn cần được bù đắp dường như trở nên kỳ lạ, hơi thở cũng nóng bỏng hơn. Hiển nhiên người ta còn có thể làm chuyện khác trong thời gian một đêm bên cạnh việc chơi game. Song, khi cô bắt đầu học anh, vụng về hôn lên trái táo đồng thời chủ động kéo dây áo xuống, dường như Bùi Cận Bạch thoáng một vẻ đắn đo, sau đó không làm gì nữa.

 

Anh nhẹ nhàng kéo dài khoảng cách giữa hai người.

 

Cố Thư Di thở dốc. Sau khi bị đẩy ra, cặp mắt mơ màng của cô tràn ngập sự mờ mịt.

 

Rõ ràng cô đã không còn e ngại gì nữa, hoặc cũng có thể là cô dũng cảm quên đi sự ngại ngùng. Thế nên khi thấy mấy dấu vết màu đỏ trên cổ người đàn ông, Cố Thư Di lại rướn lên, tiếp tục.

 

Mãi cho đến khi Bùi Cận Bạch gọi cô lại: "Cố Thư Di."

 

Cố Thư Di nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông.

 

Khát vọng nơi đôi mắt Bùi Cận Bạch vẫn chưa tan hết. Anh nhìn cô, cố gắng thở đều đều trở lại.

 

"Anh không muốn sao?" Thấy người đàn ông không có bất kỳ động thái nào cho thấy anh muốn tiếp tục, Cố Thư Di ngước mắt lên, nhỏ nhẹ hỏi.

 

Hai bờ vai vẫn còn lành lạnh vì trần trụi trong không khí, chỉ có những nơi được anh hôn mà dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm của người đàn ông.

 

Bùi Cận Bạch đối mặt với Cố Thư Di.

 

Anh nhẹ nhàng áp mu bàn tay của mình vào gò má cô. Cảm nhận được má cô nóng bừng, lúc này Bùi Cận Bạch mới nhắm mắt, nói một cách bất đắc dĩ: "Thiếu vài thứ rồi."

 

"Sao?" Không lạ gì khi Cố Thư Di tỏ ra sửng sốt sau khi nghe được lý do này. Sau đó, cô vô thức nhìn xuống dưới.

 

"..."

 

Huyệt Thái Dương của Bùi Cận Bạch khẽ giật một cái vì phản ứng này. Anh nắm chặt gáy Cố Thư Di, nâng đầu cô lên để cô đối mặt với mình.

 

"Em nghĩ là tại sao?" Người đàn ông cất tiếng hỏi mà nghe như nghiến răng nghiến lợi vậy. Giọng anh trở nên khàn khàn vì khát khao chiếm lấy người con gái này, anh lấy tay kia nắm tay cô, đặt lên một nơi.

 

Cố Thư Di ngay lập tức muốn rụt tay về theo phản xạ.

 

Bùi Cận Bạch nhìn cô nàng chỉ muốn tránh xa chân mình thật nhanh: "Không có áo mưa."

 

"..."

 

"... Ồ."

 

Thấy Bùi Cận Bạch tức tối vì bị cô hiểu lầm đến mức buộc phải nói thẳng ra là thiếu cái gì, Cố Thư Di bối rối trả lời mỗi tiếng "ồ". Cô xấu hổ quá, chỉ muốn đào hố chui xuống trốn, khỏi gặp ai nữa!

 

"Chỗ anh... Không có à?" Cố Thư Di cúi gằm mặt, bối rối hỏi.

 

Nghe thấy câu hỏi này, dường như Bùi Cận Bạch bật cười, giữa hai đầu lông mày của anh đong đầy sự bất đắc dĩ: "Vì sao chỗ anh lại có chứ?"

 

"... Thế thôi vậy." Cố Thư Di không kìm được mà cắn môi dưới. Sau một hồi im lặng, cô lại ngập ngừng bảo: "Không có cũng được mà."

 

"Em đang trong ngày an toàn." Nhưng thừa biết có làm trong ngày an toàn hay không thì cũng chẳng có gì bảo đảm được sẽ không mang thai, Cố Thư Di nhắm tịt mắt, cất giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu trong bóng tối vô tận: "Em uống thuốc cũng được."

 

Vừa dứt lời, cô cảm nhận được rõ mồn một người đàn ông cứng đờ người.

 

Cố Thư Di mở mắt, muốn tiếp tục chuyện lúc nãy, cô ngẩng đầu lên hôn yết hầu của người đàn ông.

 

Lần này, Bùi Cận Bạch đẩy cô ra mà không chút ngần ngại.

 

"Cố Thư Di?" Bùi Cận Bạch nắm hai vai Cố Thư Di, hàng lông mày xoắn chặt lại như thể không tin những gì cô vừa thốt ra, vẻ mặt cũng nom không hề vui mừng chút nào.

 

Cố Thư Di ngước nhìn người đàn ông trước mắt.

 

Bùi Cận Bạch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh để bản thân không trông quá dữ dằn, dù vậy nhưng anh vẫn cực kỳ bực mình trước lời đề nghị nông nổi, không chút quan tâm đến cơ thể mình của cô:

 

"Sao em lại nói vậy?"

 

"Chuyện này đâu thể cẩu thả được?"

 

Cố Thư Di biết mình đã lỡ lời.

 

"Xin lỗi anh." Cố Thư Di cụp đầu, đột nhiên vành mắt trở nên ướt át: "Xin lỗi anh."

 

Cô tóm chặt lấy vạt váy của mình, mãi cho đến khi váy nhăn rúm ró, không thể hồi phục nguyên trạng được nữa. Trăn trở suốt bao nhiêu ngày qua, giờ phút này, cuối cùng cô cũng dám lấy hết can đảm phá vỡ giấc mộng êm đềm này bằng chính đôi tay của mình.

 

Cố Thư Di hít mũi: "Bùi Cận Bạch."

 

"Em kể anh nghe một chuyện."

 

...

 

Cố Thư Di kể lại từ đầu đến đuôi quá khứ của mình.

 

Kể từ lúc ba cô đi tù vì tội vô ý làm chết người ngay khi cô còn chưa được sinh ra, đến năm mười một tuổi bà nội qua đời, cô được đưa đến nhà mẹ.

 

Bà nội đối xử với cô không hề tốt chút nào, bao giờ cũng mắng cô là con nhóc khốn nạn, là sao chổi.

 

Năm cô mười tuổi, ba ra tù, không lâu sau đó lại qua đời vì tai nạn giao thông, về sau bà nội cũng xa lìa cõi trần.

 

Mẹ cô tái hôn với một người đàn ông có tiền có thế, vâng vâng dạ dạ làm hài lòng nhà chồng, chẳng có chút lòng tự trọng nào. Bà ta vô cùng phiền muộn về đứa con gái của chồng trước bị đưa đến đây, cho đến khi con gái ngày càng lớn, trổ mã ngày càng xinh đẹp.

 

Bởi vì chồng bà ta có một đứa con trai lớn với vợ trước.

 

Đứa con trai lớn kia bị chậm phát triển trí tuệ bẩm sinh mức độ nhẹ, mười tuổi mà vẫn còn đang học lớp hai tiểu học. Khi anh ta đến độ tuổi kết hôn, cho dù gia đình giàu có đến đâu thì ở đó cũng không có cô gái nào hợp ý chịu cưới anh ta.

 

Mà đứa con lớn bị thiểu năng này học hành không ra gì, tính tình còn dở dở ương ương, cáu bẩn. Vào tuổi dậy thì, anh ta tìm hiểu chuyện giường chiếu, rồi xem phim đen nên đâm ra ngấp nghé con gái mẹ kế trong nhà.

 

Kể đến đây, Cố Thư Di nghẹn lời.

 

Không muốn nhắc đến nữa.

 

Đó cũng là lý do tại sao từ nhỏ cô chỉ có thể chăm chỉ học tập, học bất kể đêm ngày. Chỉ khi đạt được điểm số tốt nhất thì các giáo viên mới chú trọng cô, các bạn cùng lớp mới không xúm lại chỉ trích cô là con gái của tội phạm giết người, ném cặp cô vào nhà vệ sinh, đá cô ngã vào vũng bùn từ đằng sau, thả chuột, cóc ghẻ vào hộc bàn của cô.

 

Chỉ khi học giỏi thì cô mới có thể học tại trường cấp hai, cấp ba có ký túc xá tốt nhất, tránh xa nơi có những người đó. Học cấp ba xong, cô vào đại học trong sự quan tâm, chú ý của mọi người với tư cách là thủ khoa tuyển sinh đầu vào, mà không phải ở lại một thành phố nhỏ vẫn còn nạn mù chữ ở phương Nam. Bởi vì mẹ cô muốn lấy lòng người chồng hiện tại tuy giàu có nhưng lại thường xuyên ngoại tình, thế nên cô cũng e ngại mình sẽ bị bà ta ép kết hôn với kẻ mà cô sợ hãi nhất.

 

Thậm chí, Cố Thư Di còn bị lăng mạ rằng cho dù anh ta có như vậy đi chăng nữa thì người như cô cũng không xứng khi kết hôn với anh ta, là với cao khi có anh ta làm chồng. Cô nên ngoan ngoãn trở về, đội ơn đội đức trước những gì mà cô được bố thí.

 

Cảnh vật trước mắt Cố Thư Di dần trở nên nhòa đi.

 

Làm như người như cô từ khi sinh ra đã bị gắn mác là không trong sạch, không xứng đáng với tất cả mọi thứ trên thế gian này vậy.

 

Thể nào cô cũng không thi công chức được. Kể từ khi chào đời đến nay, cô buộc phải làm quen với sự xa cách, xem thường và kỳ thị của bất kỳ ai biết được thân thế của cô. Mãi cho đến thời đại học, Cố Thư Di không còn kể về quá khứ với ai nữa thì mới có được người bạn đầu tiên.

 

Có lẽ, là bạn thì không cần, không nhất thiết phải bộc bạch mọi bí mật cho nhau nghe chăng?

 

Nhưng sau đó, cô lại có một người bạn trai tốt trong tất cả mọi mặt. Rồi một ngày nọ, bạn trai hỏi cô có muốn đính hôn với anh không.

 

Cô muốn đính hôn biết bao, bởi vì nó giống như một khởi đầu mới trong cuộc đời của cô vậy.

 

Nhưng chuyện đã tới nước này, Cố Thư Di không thể giấu giếm được nữa.

 

Một giọt nước mắt nóng hổi trượt xuống, rơi trên mu bàn tay của người đàn ông.

 

Cảm nhận được giọt nước mắt lướt qua mu bàn tay mình, nơi lồng ngực, trái tim Bùi Cận Bạch tựa như bị một bàn tay nào đó bóp chặt. Sự phẫn nộ căng tràn.

 

Có một số chuyện anh đã biết trước qua tài liệu mà Trần Lê từng đưa cho anh, bao gồm sự việc đã xảy ra trước khi ba cô qua đời, rồi mẹ cô tái hôn. Nhưng còn một vài chuyện thì người ngoài không thể điều tra được.

 

Bà nội cũng không đối xử tốt với cô.

 

Bạn bè thì tẩy chay, bắt nạt.

 

Mẹ thì chèn ép.

 

Anh kế thì... ngấp nghé.

 

...

 

"Xin lỗi anh."

 

Không biết cô đã nói xin lỗi anh bao nhiêu lần trong ngày hôm nay rồi. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má trong thinh lặng.

 

"Em không nên giấu anh suốt từ đó đến giờ." Thốt xong chữ cuối cùng, giọng Cố Thư Di run rẩy, nấc nghẹn, biết bản thân đã che giấu quá khứ quan trọng nhường nào.

 

Nỗi đau đớn như quay tơ bóc kén, thấm vào tận xương tủy, để rồi biến thành những cái gai nhọn hoắc đâm vào tim cô.

 

Đáng lẽ ra anh nên hễ thấy cô là vội vàng tránh né, nhục mạ cô rằng người như cô nên vĩnh viễn sống trong dơ bẩn như cách những người kia đối xử với cô khi còn nhỏ mới phải. Vậy mà cô lại giấu nhẹm chúng đi, nảy sinh tình cảm với anh.

 

Thậm chí, lúc nãy cô còn gạt hết lòng tự trọng sang một bên, mưu đồ có được một đêm cá nước thân mật với anh.

 

Cô chỉ muốn gần gũi với anh theo cách này mà thôi.

 

Lúc mở miệng lần nữa, Cố Thư Di rơi nước mắt lã chã: "Em cũng không nên cố tình tiếp cận bà Hà, lừa gạt bà Hà."

 

Cho dù chính miệng người đàn ông đã nói với cô rằng anh chẳng hề để ý đến sự mưu mô, tiếp cận của cô, nhưng chuyện đã làm sai thì chính là sai.

 

Kẻ phản bội xứng đáng nuốt ngàn cây kim.

 

Cô đã kể xong rồi.

 

Cô cũng nên tỉnh mộng thôi.

 

Đã đến lúc cô trở lại vị trí của mình rồi.

 

Căn hộ rộng thênh thang nhưng im phăng phắc, không có lấy một tiếng động nào.

 

Chiếc váy còn được vắt lên tay vịn ghế sô pha, hai cái máy chơi game cầm tay nằm chỏng chơ trên thảm trải sàn.

 

Mãi cho đến khi Cố Thư Di cảm nhận được một bờ môi ấm áp mà mềm mại bắt đầu đặt lên mắt, chóp mũi và gò má mình - những vị trí mà nước mắt từng rơi.

 

Bùi Cận Bạch xóa sạch những giọt lệ trên mặt Cố Thư Di bằng nụ hôn của mình.

 

Anh nâng đầu cô lên, giọng điệu hết sức dịu dàng và từ tốn, từng lời từng chữ đều vô cùng bình tĩnh và ôn hòa:

 

"Chuyện ba em, ai bảo em cứ thật thà kể với người khác như vậy hửm?"

 

Bùi Cận Bạch nhìn thẳng vào mắt Cố Thư Di: "Anh biết từ lâu rồi."

 

Vẫn với cách nói chuyện thản nhiên, anh bảo: "Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến em đâu?"

 

Cố Thư Di sững sờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK