• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau buổi gặp mặt, mỗi người đi một ngả.

 

Chu Tư Kỳ và bạn trai cùng trở về phòng trọ thuê ngoài trường của bọn họ. Tào Tiểu Vi lên tàu điện ngầm, các sinh viên đại học Sư phạm khác thì cùng đặt một chiếc xe về chung.

 

Đường Điền vốn định đón xe đưa Cố Thư Di về nhưng sau khi bạn trai của Cố Thư Di nghe nói cô uống say thì nói để anh tới đón bọn họ về.

 

Vả lại đón xe về cũng hết khá nhiều tiền nên Đường Điền hủy đặt xe rồi dẫn Cố Thư Di đang im lặng dựa vào người mình qua một bên chờ đợi. Không lâu sau có một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại bên cạnh hai người.

 

Đường Điền không biết nhiều về xe cộ nhưng có một số loại xe không cần phải biết rõ lắm, chỉ cần nhìn màu sắc và độ bóng trên thân xe thôi cũng nhìn ra được cấp bậc không tầm thường của nó rồi.

 

Đối mặt với chiếc xe này, Đường Điền chớp chớp mắt rồi nhớ ra Bùi Cận Bạch là một nhân viên cấp cao ở Hòa Quang. Với tiền lương đáng ngưỡng mộ của nhân viên Hòa Quang thì có thể lái một chiếc xe sang như này cũng là bình thường.

 

Sau khi đậu xe xong, người đàn ông trên ghế lái mở cửa bước xuống.

 

Nghe thấy tiếng mở cửa xe, Cố Thư Di vốn đang dựa vào vai Đường Điền khẽ ngẩng đầu lên.

 

Sau đó cô nhìn thấy người đàn ông đang đi về phía mình.

 

Đường Điền nhún vai một cái, đang định nói với Cố Thư Di rằng bạn trai cậu đến kìa thì chợt nghe cô chậm rãi kéo dài giọng gọi anh trai đẹp đang đi về phía bọn họ:

 

"Tiểu Bạch."

 

Đường Điền: "...?"

 

Mấy cặp đôi yêu nhau hay gọi nhau bằng những cái tên dễ thương như này khi ở nơi riêng tư à?!

 

Nghe thấy cách gọi này, Bùi Cận Bạch xác nhận được chắc chắn Cố Thư Di say thật rồi. Anh chỉ có thể làm lơ ánh mắt hóng hớt tò mò của Đường Điền bên cạnh rồi nhẹ nhàng đỡ Cố Thư Di dậy khỏi người cô ấy.

 

"Để tôi đỡ cô ấy cho."

 

"À." Đường Điền vội vàng giao Cố Thư Di cho Bùi Cận Bạch.

 

Lúc này Cố Thư Di vẫn còn đang nhìn anh chằm chằm: "Sao Tiểu Bạch lại tới đây vậy?"

 

Vì Cố Thư Di đã say quắc cần câu nên Bùi Cận Bạch để cô ngồi ghế sau với Đường Điền.

 

Trên đường về, Đường Điền nói tối nay bọn họ đi hát karaoke nhưng tâm trạng của Cố Thư Di không tốt lắm. Trước đó cô đã dặn Đường Điền lát nữa đưa mình về phòng trọ của cô ấy rồi, sau đó mới uống hai cốc bia đã ngồi bất động, hỏi mới biết cô say.

 

Về phần tại sao tâm trạng cô không tốt thì Đường Điền chọn quan sát phản ứng của người đàn ông đang ngồi trên ghế lái trước. Cô ấy do dự không biết có nên nói có thể là vì tối nay có người nói chuyện về nhà ra mắt ba mẹ này kia cho anh biết hay không.

 

Lỡ may Cố Thư Di chưa kể hoàn cảnh gia đình mình cho bạn trai biết thì chẳng phải cô ấy sẽ làm hỏng chuyện của bạn mình à? Như vậy không tốt chút nào.

 

May mà người đàn ông kia cũng không chủ động hỏi, chỉ "Cảm ơn" cô ấy rồi thôi.

 

"Làm phiền cô rồi."

 

"Không phiền không phiền." Đường Điền vội vàng nói.

 

Không lâu sau chiếc xe dừng lại gần cửa phía Nam khu ký túc xá nữ đại học Sư phạm.

 

Đường Điền xuống xe trước, sau đó Bùi Cận Bạch mở cửa bên phía Cố Thư Di, tháo dây an toàn ra cho cô rồi ra hiệu cho cô xuống xe.

 

Đường Điền đứng bên cạnh Bùi Cận Bạch chờ anh giúp Cố Thư Di xuống xe rồi lại tiến lên dìu cô vào ký túc xá.

 

"Em xuống đây đi." Thấy Cố Thư Di vẫn ngồi im bất động, Bùi Cận Bạch bèn nói.

 

Nghe thấy giọng anh, Cố Thư Di nhẹ nhàng nghiêng đầu sang nhìn người đàn ông đang giữ cửa và đưa tay về phía mình.

 

Sau đó cô được anh dắt xuống xe.

 

Bùi Cận Bạch giao Cố Thư Di đến đi đường còn không vững cho Đường Điền, đang định nói tối nay làm phiền cô chăm sóc cô ấy một chút thì chợt thấy Cố Thư Di quay đầu lại. Ngay lúc anh chuẩn bị giao cô cho Đường Điền, cô đột nhiên ngước mắt lên nhìn khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông trước mặt rồi gọi: "Tiểu Bạch."

 

Sau đó cô nhanh chóng cụp mắt xuống, hoàn toàn không giấu nổi vẻ thất vọng trong giọng nói: "... Anh không cần em nữa hả?"

 

Bùi Cận Bạch ngẩn cả người.

 

Ngay cả Đường Điền cũng không khỏi đờ ra, sau đó cô ấy cúi đầu nhìn cô bạn rõ ràng đang được mình dìu nhưng luôn có xu hướng nhào vào lòng bạn trai.

 

"..."

 

Trọng sắc khinh bạn!

 

Nghe cô nói vậy, Bùi Cận Bạch lập tức tiến lên phía trước rồi cất giọng dịu dàng hỏi: "Vậy em về với anh nhé?"

 

Cố Thư Di gật đầu.

 

Đường Điền đứng xem từ đầu đến cuối không khỏi lộ ra một nụ cười nhạt kiểu nhìn thấu hồng trần. Quả nhiên là con nhỏ tồi, có bạn trai là quên luôn bạn.

 

Có điều nếu Cố Thư Di đã muốn đi cùng bạn trai thì cô cũng chẳng có lý do gì mà đứng giữa ngăn cản.

 

Đều là người trưởng thành cả rồi, có khi bọn họ làm hết mọi chuyện rồi ấy chứ.

 

Vì vậy, Đường Điền không thể làm gì khác hơn là lại giao Cố Thư Di cho Bùi Cận Bạch lần nữa.

 

"Vậy anh chăm sóc cậu ấy cẩn thận nhé."

 

Đường Điền không khỏi nhớ đến cảnh trước khi uống say Cố Thư Di dặn mình đừng cho bạn trai cô biết, nói sợ bạn trai chê cô phiền phức. Nhưng cô ngoan như này kia mà, có phiền đâu?

 

Đường Điền lại nhìn Bùi Cận Bạch thêm mấy lần rồi nói: "Cố Thư Di không thường uống rượu đâu. Anh kiên nhẫn với cậu ấy chút nhé."

 

Bùi Cận Bạch đỡ Cố Thư Di rồi gật đầu với Đường Điền: "Tôi biết."

 

"Cảm ơn cô."

 

...

 

Chiếc xe đắt tiền của Bùi Cận Bạch lại rời khỏi cổng ký túc xá lái về dinh thự Cảnh Nam.

 

Bùi Cận Bạch cho Cố Thư Di ngồi ở ghế phụ lái, còn anh thì vừa lái xe vừa thỉnh thoảng quay sang nhìn cô. Sau đó anh phát hiện ra lần say này Cố Thư Di rất yên tĩnh. Cô chỉ nhìn chằm chằm cảnh tượng ngoài cửa xe chứ không nói gì.

 

"Em đang nghĩ gì vậy?" Thế là anh chủ động lên tiếng trước.

 

Lúc này Cố Thư Di mới chậm rãi quay đầu lại nhìn người đàn ông đang lái xe bên cạnh.

 

Bùi Cận Bạch phát hiện ra hình như mình không quen với dáng vẻ không ồn ào không ầm ĩ này của Cố Thư Di lắm. Anh liếc nhìn đồng hồ một cái rồi vừa đánh tay lái vừa cười hỏi: "Lần này em lại muốn ngắm cái gì nữa vậy?"

 

Lần đầu uống say cô cứ một hai đòi xuống xe ngắm tuyết, lần thứ hai thì đòi ngắm cảnh đêm, lần chắc cũng muốn ngắm cái gì đó cho mà xem.

 

Nhưng lần này anh không ngăn cản nữa. Cô muốn ngắm cái gì thì anh ngắm cùng cô.

 

Cố Thư Di ngạc nhiên nhìn người đàn ông vừa hỏi mình muốn ngắm cái gì.

 

Cô nhìn nhìn gò má anh một hồi rồi chậm rãi mở miệng phun ra một chữ: "Anh."

 

Bùi Cận Bạch: "..."

 

"...??"

 

Anh không nhịn được mà quay đầu sang nhìn Cố Thư Di đang nhìn mình không chớp mắt một cái.

 

"Anh hỏi bây giờ em muốn ngắm cái gì cơ mà." Anh tưởng Cố Thư Di không nghe rõ câu hỏi của mình nên lặp lại lần nữa.

 

Nhưng Cố Thư Di vẫn giữ nguyên câu trả lời: "Anh."

 

Hiển nhiên là Bùi Cận Bạch không ngờ được rằng đây thật sự là câu trả lời của cô.

 

Anh hơi sửng sốt, sau đó không nhịn được mà phì cười: "Ngắm anh à?"

 

Cố Thư Di gật đầu: "Ừm."

 

Bùi Cận Bạch nhẹ nhàng điều chỉnh vô lăng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: "Sao lại ngắm anh?"

 

"Có phải em chưa từng ngắm bao giờ đâu?"

 

Ánh mắt bình tĩnh của Cố Thư Di vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh. Nghe anh hỏi vậy, cô chậm rãi lắc đầu: "Chưa ngắm bao giờ."

 

"Chưa ngắm hết bao giờ." Giọng điệu còn kiểu tiếc nuối nữa chứ.

 

Bùi Cận Bạch bị lời này làm cho giật mình, suýt nữa tông thẳng vào đuôi chiếc xe phía trước.

 

Anh nhanh chóng đạp phanh rồi quay sang liếc cô gái vẫn đang nhìn mình chằm chằm bên cạnh một cái, chỉ có thể an ủi bản thân rằng cô say rồi nên đầu óc không tỉnh táo, có thể cô không có ý như anh nghĩ.

 

"Ngắm hết là sao?" Bùi Cận Bạch tò mò hỏi.

 

Cố Thư Di: "Thì là... Ngắm hết đấy."

 

Cô lè nhè giải thích: "Lúc nào anh cũng... Mặc quần áo."

 

Bùi Cận Bạch phát hiện ra đúng là như anh nghĩ thật.

 

Cố Thư Di uống rượu xong gan cũng to hẳn ra.

 

Nhất thời Bùi Cận Bạch không nhịn được mà đưa tay đỡ trán rồi nói: "Cố Thư Di, em rụt rè chút đi."

 

Từ khi xác định quan hệ đến giờ hai người vẫn vạch ra giới hạn rõ ràng.

 

Có một số việc không phải là Bùi Cận Bạch không muốn, chỉ là nghiêm túc mà nói thì Cố Thư Di vẫn còn là một cô sinh viên chưa tốt nghiệp, mà thời gian bọn họ yêu nhau cũng chưa lâu.

 

Có vẻ như sau khi nghe anh nói vậy, trông Cố Thư Di suy sụp hẳn đi.

 

Cô im lặng quay đầu về phía trước, không nhìn anh nữa.

 

Người đàn ông bên cạnh cô thì tập trung lái xe nên nhất thời bầu không khí trong khoang xe lặng ngắt.

 

Cuối cùng chiếc xe cũng rẽ vào hầm để xe của dinh thự Cảnh Nam.

 

Bùi Cận Bạch xuống xe trước rồi đi qua bên kia mở cửa chỗ ghế phụ lái cho Cố Thư Di. Anh tưởng cô ngủ rồi nhưng hoá ra là chưa, hơn nữa trông cô vẫn rất mất tinh thần.

 

Bấy giờ Bùi Cận Bạch mới hơi nhíu mày. Anh bắt đầu bối rối không biết phải làm gì với con ma men này.

 

Thấy cửa xe mở ra, Cố Thư Di ý thức được rằng mình đã tới hầm để xe của dinh thự Cảnh Nam.

 

Mặc dù đối với cô thì nơi này xa lạ hơn phòng khách tầng một nhưng dù sao cô cũng đã tới đây nhiều lần rồi.

 

"Về nhà." Sau đó Bùi Cận Bạch giúp cô tháo dây an toàn ra rồi dứt khoát bế cô xuống khỏi xe luôn.

 

Dù sao thì Cố Thư Di cũng loạng choạng đi không nổi nên anh cứ bế cô như vậy rồi sải chân đi vào thang máy.

 

Vì Cố Thư Di đã dọn ra khỏi tầng mười tám rồi nên bây giờ ở đó chưa được dọn dẹp gì. Thế là Bùi Cận Bạch dồn sức xuống đầu gối đỡ Cố Thư Di rồi giơ tay nhấn tầng mười chín.

 

Mãi đến khi vào phòng anh mới nhẹ nhàng đặt cô xuống.

 

Sau khi được thả xuống, Cố Thư Di vẫn không nói gì, chỉ cụp mắt im lặng, nom có vẻ rất suy sụp, cũng không thèm nhìn anh lần nào.

 

Đối mặt với một Cố Thư Di chợt trở nên buồn bã sau câu nói của mình, Bùi Cận Bạch không khỏi hít một hơi thật sâu. Anh hết cách nên đành giơ tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cô rồi dỗ dành: "Anh sai rồi, lỗi của anh."

 

"Em nói đi, em muốn như nào?" Nhớ tới giọng điệu tiếc nuối của cô vừa rồi, Bùi Cận Bạch vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

 

Nghe anh xin lỗi mình, khuôn mặt Cố Thư Di hơi giãn ra chút ít.

 

Bùi Cận Bạch cúi đầu xuống, cố gắng xoá đi sự chênh lệch chiều cao giữa hai người: "Hả?"

 

Cố Thư Di ngơ ngác nhìn khuôn mặt đẹp như tượng tạc của người đàn ông gần mình trong gang tấc.

 

Thấy cô lại bắt đầu ngẩn người nhìn mình, Bùi Cận Bạch đang chuẩn bị mở miệng hỏi lại lần nữa thì Cố Thư Di chợt giơ tay lên nhẹ nhàng vòng quanh cổ anh, cứ như làm vậy cô mới xác nhận được rằng mình không nằm mơ vậy.

 

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, không biết là vì men say hay vì nguyên nhân gì khác mà đuôi mắt cô đỏ lên rất xinh đẹp. Sau đó cô ngạc nhiên hỏi:

 

"Tiểu Bạch, anh thật sự là của em à?"

 

Bùi Cận Bạch hơi sửng sốt trước câu hỏi đột ngột này.

 

Sau khi hỏi xong, Cố Thư Di sụt sịt mũi rồi lại khẽ gật đầu một cái: "Em có cảm giác... Như đang nằm mơ vậy."

 

Nghe thế, Bùi Cận Bạch không khỏi nhíu chặt mày.

 

Những phản ứng của Cố Thư Di từ khi hai người gặp nhau đến giờ nói cho anh biết một điều rằng nguyên nhân tối nay cô say không giống hai lần trước.

 

Sau đó anh chọn dỗ dành cô trước đã.

 

Bùi Cận Bạch nhẹ nhàng ôm lấy eo Cố Thư Di để khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chút nữa rồi mới nghiêm túc đáp: "Em không nằm mơ."

 

"Bùi Cận Bạch, đúng là anh thật rồi."

 

"Trừ anh ra làm gì còn ai dừng xe để cho em ngắm tuyết nữa, cũng chẳng còn ai đi công tác còn kiên nhẫn ngắm cảnh đêm với em."

 

"Em xúc phạm anh nhiều lần vậy mà vẫn bình yên vô sự nhảy nhót tưng bừng."

 

Cố Thư Di chớp mắt như đang tự hỏi, còn bày ra vẻ cảm thấy suy nghĩ của mình rất có lý nữa.

 

Bùi Cận Bạch nói xong lại xoa nhẹ sau lưng Cố Thư Di rồi mới thở dài hỏi: "Sao em lại buồn? Sao tự nhiên lại uống rượu thế?"

 

"Chẳng phải anh đã nói em không được uống rồi sao?"

 

Cố Thư Di chậm rãi buông cánh tay đang ôm cổ Bùi Cận Bạch xuống rồi đổi sang ôm eo anh, gò má nhẹ nhàng kề lên lồng ngực người đàn ông sau đó giữ nguyên tư thế này mà lắng nghe nhịp đập trái tim anh. Lòng cô cũng dần bình tĩnh lại.

 

"Xin lỗi anh." Cố Thư Di nói nhỏ.

 

Bùi Cận Bạch: "Xin lỗi cái gì?"

 

Anh không nhìn thấy ánh mắt cô. Từ góc độ này anh chỉ thấy được hai hàng mi cong dày như cánh quạt đang khẽ rũ xuống mà thôi.

 

Cố Thư Di chậm rì nói: "Thì xin lỗi anh vì lúc nãy đó."

 

"Em không nên... Nhìn anh kiểu... Trắng trợn như vậy."

 

"..." Bùi Cận Bạch bị cái lý do xin lỗi ngoài ý muốn này chọc cho phì cười. Anh cúi đầu nhìn Cố Thư Di đang nằm trong lòng mình một cái: "Đó không phải điều em muốn là có thể làm được đâu, em hiểu không?"

 

Nghe vậy, Cố Thư Di vùi cả khuôn mặt vào lồng ngực người đàn ông rồi hít một hơi sâu để mùi gỗ thơm trên người anh lấp đầy khoang mũi mình.

 

Sau khi ngửi chán chê, giọng nói nhỏ như muỗi của cô lại vang lên:

 

"Tiểu Bạch." Cô vẫn gọi anh như vậy: "Nhưng mà em thật sự rất muốn ngủ với anh."

 

Bỗng nhiên mặt Bùi Cận Bạch nghệt ra.

 

Bởi vì anh cảm nhận được chỗ ngực áo mình từ từ trở nên ẩm ướt.

 

Cố Thư Di vẫn vùi mặt vào ngực anh không chịu ra: "Em chỉ muốn ngủ với anh thôi."

 

"Những người khác em thèm vào."

 

Cảm nhận được chỗ áo trước ngực mình ươn ướt, Bùi Cận Bạch nhẹ nhàng kéo giãn khoảng cách giữa hai người rồi cúi đầu nhìn giọt nước mắt còn vương trên hàng mi Cố Thư Di.

 

Anh nhíu mày sốt ruột: "Cố Thư Di?"

 

Cố Thư Di cụp mắt xuống không nhìn anh.

 

Thấy cô không nói gì nữa, Bùi Cận Bạch không khỏi nghĩ đến tất cả những tài liệu về Cố Thư Di mà trước đây anh từng điều tra.

 

Từ việc ba cô vào tù từ khi cô còn chưa chào đời đến tấm ảnh cô gái mím chặt môi, ánh mắt kiên cường trên vinh danh bảng vàng hồi cấp ba.

 

Trong tài liệu thì mỗi năm, mỗi giai đoạn có thể tóm tắt trong vòng một câu nhưng ngoài hiện thực thì đó là từng giây từng phút từng ngày mà cô thật sự trải qua.

 

Sau đó Bùi Cận Bạch nắm lấy cánh tay gầy gò như bóp một cái là gãy ngay của Cố Thư Di. Anh chợt phát hiện ra hình như mình không thể hỏi nên lời, hoặc cũng có thể nói là anh không muốn hỏi cô thêm bất cứ câu nào nữa, không muốn mổ xẻ vết thương đã kết sẹo từ lâu trong lòng cô ra nữa.

 

Cuối cùng người đàn ông đành thở dài như trút bỏ được gánh nặng.

 

Anh thả tay cô ra rồi cười khẽ xoa đầu cô:

 

"Ừ, em muốn ngủ thì chúng ta sẽ ngủ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK