• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Thư Di chợt nhớ đến vết son trên môi Bùi Cận Bạch còn chưa kịp chùi đi đã xuống xe, cả người cô áp vào cửa kính xe ảo não không thôi, chỉ mong tay xuyên thẳng được qua cánh cửa kéo ngược anh về. 

 

Bùi Cận Bạch đứng ngay đuôi xe quan sát đám nhân viên vờ lặng lẽ quay về lái xe nhưng vẫn âm thầm săm soi đủ kiểu, vẻ mặt bọn họ hệt như cảm giác quan văn võ lên triều nhưng ai cũng lắp bắp nói chẳng nên câu ấy. 

 

Người đàn ông rối bời cau mày, song vẫn tranh thủ cho bớt ùn tắc giao tắc, anh lại quay người lên xe.  

 

Ngay khi anh lên xe, mấy chiếc xe bị chặn phía sau gào thét inh ỏi cùng một lúc, mong sao được chui xuống gầm xe Rolls-Royce phía trước nghe trộm, dẫu có thu phí họ cũng cam lòng. 

 

Bùi Cận Bạch chưa từng giấu giếm mình đã đính hôn, chỉ là cô vợ chưa cưới trong lời đồn ấy của anh được giấu kín như bưng, lại chưa từng lộ diện bởi thế cô rất đỗi mơ hồ trong mắt mọi người ở Hòa Quang, nhưng phải nể phục vì im hơi lặng tiếng đến thế mà cuỗm được anh chồng giỏi giang nhất công ty về nhà. 

 

Cho đến tối nay, mọi người mới được chứng kiến rõ, đôi môi lem nhem son của tổng giám đốc Bùi đã xuất hiện rồi. 

 

Giờ phút này mọi người mới chợt thức thời, người vợ sắp cưới như lời đồn ấy là có thật. 

 

Không chỉ có thật, không chừng tối nay còn có mặt ở tiệc liên hoan. 

 

Không những góp mặt tại đây, thậm chí người ấy còn hút hồn đến mức khiến Bùi Cận Bạch quay về xe đã mê mẩn quyến luyến, nụ hôn vừa mạnh bạo lại thật lòng.

 

Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó đã làm người ta rạo rực đến cả ngón chân cũng co quắp, ước gì được tót đến trước xe kéo người ấy ra xem trông thế nào. 

 

....

 

Bùi Cận Bạch lên xe ngồi lần nữa. 

 

Anh nhận ra ánh mắt có vẻ oái oăm của Cố Thư Di nhìn anh, trong nỗi phiền muộn ấy tựa như xen lẫn cảm giác tuyệt vọng cùng cực. 

 

Trực giác anh mách bảo chắc hẳn liên quan đến những ánh mắt ngoài kia, cuối cùng anh bối rối ngỏ lời: "Có chuyện gì vậy em?" 

 

Cố Thư Di chẳng nói chẳng rằng hít một hơi, chỉ đưa anh chiếc gương trang điểm. 

 

Bùi Cận Bạch cầm lấy rồi nhìn vào gương. 

 

"..." 

 

Khi anh thấy mình trong gương thì mọi thắc mắc đều được giải đáp. 

 

Cố Thư Di tự nhủ rằng có trách thì trách Bùi Cận Bạch ấy. 

 

Anh biết rõ cô đã trang điểm rồi mà vẫn muốn hôn, xong xuôi rồi cũng không để ý xem môi có dính gì không, cô chẳng kịp phản ứng mà ngăn anh lại. 

 

Cố Thư Ý ngượng, chỉ mong mình hóa thành động vật thân mềm nào đó trượt xuống ghế cho xong, ấy mà Bùi Cận Bạch biết chuyện lại thản nhiên hơn cô tưởng. 

 

Mặc dù người xuống xe với dấu son môi trên môi là anh. 

 

"Tuần sau anh đi làm không ngại à?" Rốt cuộc Cố Thư Di cũng không kìm được hỏi. 

 

Lời đồn thổi lớn cỡ này, với sức ảnh hưởng của Bùi Cận Bạch thì hẳn là trong một đêm nhân viên đã kháo nhau cả rồi. 

 

Chưa ai thấy mặt cô thì còn giả ngây được, nhưng Bùi Cận Bạch thì không. 

 

Bùi Cận Bạch nghe xong nhìn sang Cố Thư Di cạnh bên như đang thấp thỏm thay anh. 

 

"Sao anh đi làm còn phải ngại." Anh vươn tay kéo cô ngồi lên đùi, ngắm gương mặt mỹ miều nhỏ nhắn được tô son điểm phấn, anh khẽ cười một tiếng, cánh tay càng siết chặt: “Đúng tình hợp lý, đúng quy hợp pháp mà." 

 

"Phải không nào?" 

 

“...” 

 

...

 

Tối nay Bùi Cận Bạch lại giúp cô tẩy trang rửa ráy. 

 

Tắm đến khi phòng tắm nơi đâu cũng văng nước tung tóe, Cố Thư Di thấy người đàn ông này cứ như đang tích dục vọng mờ ám nào đó, cô chẳng chống đỡ được đành mở rộng cửa để anh mặc sức càn quấy, cho đến khi cô chẳng còn sức lực được bế lên giường với chiếc khăn tắm quấn trên người. 

 

Ngày hôm sau cô bừng tỉnh giấc. 

 

Cố Thư Di mở mắt thấy Bùi Cận Bạch đã thức dậy từ lâu, một tay anh vùi cô vào lòng để cô dựa thỏa thích, tay còn lại đang lướt điện thoại giết thời giờ. 

 

Hôm nay là cuối tuần, buổi sáng không phải dậy sớm đi làm, nên hai người nướng trên giường một lát. 

 

Cố Thư Di cũng thích cảm giác cả hai không phải dậy sớm cứ nằm ì trên giường, cô thò ra từ chăn bông. 

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di đã tỉnh thì dựng đứng gối kê cho cô tựa. 

 

Cố Thư Di nghía thấy Bùi Cận Bạch đang đọc tin tức trên trang tài chính trên điện thoại. 

 

Cô ngồi dậy rồi cũng lôi điện thoại ra, song không vì giết thời gian như Bùi Cận Bạch mà có mục đích cụ thể. 

 

Cố Thư Di trực tiếp đăng nhập vào tài khoản nhân viên, mở mạng nội bộ của Hòa Quang, nhấn vào diễn đàn tám chuyện. 

 

Diễn đàn tám chuyện trong mạng nội bộ chưa bao giờ hết chuyện, chỉ có nhân viên nội bộ mới có thể truy cập, để chia sẻ những chuyện vụn vặt trong cuộc sống hay hóng hớt drama. 

 

Ngày đầu sau buổi tiệc, ai cũng bàn tán về tiệc liên hoan hôm qua, Cố Thư Di xem trên trang chủ không có bài đăng về Bùi Cận Bạch nên cũng nhẹ nhõm đôi chút. 

 

Hiển nhiên dù có xì xào thì cũng chỉ dám âm thầm, nào có ai cả gan lên mạng nội bộ nhiều chuyện về đời sống tình cảm của tổng giám đốc đâu chứ. 

 

Khi đã yên tâm được chút ít, Cố Thư Di lại lướt qua các bài đăng ở khu giao lưu, rồi cô ngờ ngợ hai bài đăng nổi bật ở mục hot topic về buổi tiệc hôm qua. 

 

Tiêu đề 1: Cực kỳ nghi ngờ hôm qua intuit tới chỉ để khoe mẽ mà thôi. 

 

Tiêu đề 2: Ngoại hình như thế mà xem mắt còn bít cửa? Intuit biết ý của mấy người hết cả nhưng cũng làm ơn tôn trọng chương trình đi chứ! 

 

Vì hai bài viết đều nhắc đến bộ phận hiện giờ của cô, Cố Thư Di khó lòng ngó lơ. 

 

Vừa nhìn đã thấy bức ảnh của cô nằm ngay trên bình luận đầu tiên. 

 

Rõ ràng là người dưới sân khấu tối qua đã chụp. 

 

Cố Thư Di nhìn vào bức ảnh của mình được vài trăm bình luận combat nhau thì ngây người. 

 

Sau đó cô mới để ý mới sáng sớm mà nhiều đồng nghiệp nhắn tin cho cô, có người nhắn hỏi liệu có thể đưa số điện thoại cô cho bạn ở bộ phận khác không, người lại nói thẳng rằng có đồng nghiệp ở bộ phận khác muốn kết bạn với cô, nhưng biết cô đã có chủ nên từ chối giúp. 

 

Bùi Cận Bạch ngồi bên xem nội dung làm ầm ĩ điện thoại của Cố Thư Di vào sáng sớm. 

 

Phải thừa nhận rằng từ khi nghe thấy tiếng xôn xao dưới sân khấu tối qua, biết đến gương mặt xinh đẹp tuyệt vời của Cố Thư Di trên màn hình lớn, tình hình hôm nay đi ngược với dự đoán của anh. 

 

Chỉ là chệch hướng so với dự đoán, không có nghĩa là sẽ vui vẻ đón nhận. 

 

Cố Thư Di mải xem bỗng cảm thấy có ánh mắt ác quỷ chăm chăm kế bên. 

 

"..." 

 

Cô ngoảnh đầu lại đối mắt với Bùi Cận Bạch, sau đó đành quay đầu lại bắt đầu trả lời từng người hỏi có thể đưa số của cô cho bạn ở bộ phận khác hay không, đừng đưa thì hơn, vì cô đã kết hôn với bạn trai mất rồi. 

 

Cố Thư Di trả lời lại tất cả những tin nhắn trước mặt anh xong thì thở phào nhẹ nhõm, cô bắt đầu soi xét: “Tự dưng lần đầu em thấy anh...” 

 

Bùi Cận Bạch: “Anh làm sao?” 

 

Cố Thư Di trào phúng bằng hai chữ: “Nhỏ nhen.” 

 

“...” 

 

Bùi Cận Bạch nghe đánh giá lại bật cười, nếu biết trước lên sân khấu diễn mỗi tiểu phẩm tự biên đã nổi đến thế thì chẳng để cô đăng ký rồi. 

 

Qua một đêm mới hay cô vợ nhà mình lại rục rịch nhiều vệ tinh thế, xuống giường được mới lạ. 

 

Song anh không đấu võ mồm với Cố Thư Di nhiều làm gì, Bùi Cận Bạch lập tức trở mình, đôi khi những chuyện thế này, nói làm được thì phải tới luôn. 

 

Anh phải thừa nhận rằng do cái tính chiếm hữu này tác quái đấy. 

 
Vết tích hôm qua còn chưa kịp lành, khoảnh khắc cô trừng anh trong giây lát đến cả hơi thở cũng ngưng bặt, rồi cô nghiến lợi lấy chiếc gối cạnh bên đánh anh, đánh xong lại phát hiện chẳng có ích gì, chỉ biết bào chữa: “Thế em... cũng đâu thể... lên sân khấu khoe nhẫn được...” 

 

“Bùi Cận Bạch, anh quả không phải là người mà.” 

 

“Huhuhuhu Tiểu Bạch, anh yêu, chồng ơi...” 

 

...

 

Ở dinh thự Cảnh Nam, cuối tuần dậy trễ đã là lẽ thường tình. 

 

Khi trước cả lịch trình cuối tuần của Bùi Cận Bạch cũng sắp đến kín mít, ấy mà từ khi rơi vào lưới tình với Cố Thư Di, anh bắt đầu để tâm đến cân bằng giữa công việc và cuộc sống, cuối tuần rảnh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. 

 

Cố Thư Di choàng tỉnh thì oán hờn liếc người đàn ông cùng tắm với cô trong gương. 

 

*

 

Thoáng cái đã đến đêm giao thừa năm sau, buổi chiều cả hai đến biệt thự Thanh Sơn. 

 

Cố Thư Di với họ hàng nhà họ Bùi quấn quýt bên nhau tình thương mến thương, vừa thấy mặt là đã gọi ‘cô chú’ luôn miệng, bên ôm tay cụ nhà bên chuyện trò dỗ ngọt cho bà vui. 

 

Là một người miền bắc, dẫu cho gia đình đã tích cóp tài sản đến một tầm nhất định cũng vẫn thích cảm giác được tự tay chuẩn bị món ăn cho những dịp lễ, đêm giao thừa ở nhà họ Bùi cả nhà sẽ cùng nhau quây quần bên nhau gói sủi cảo. 

 

Cố Thư Di không rành cán vỏ, dùng que lăn bột vừa cán vừa lăn miếng bột vài lần thì biến thành miếng vừa mỏng vừa tròn trông rất diệu kỳ, cụ bà hướng dẫn cô làm thử một lần, rốt cuộc không cán được bánh mà cán trúng ngón tay mất. 

 

“Úi” một tiếng. 

   

Bùi Cận Bạch cầm lấy ngón tay bị cán đưa đến miệng thổi, dặn cô chỉ cần gói bánh là được. 

 

Bà cụ cười đến tít cả mắt. 

 

Người cô trông thấy cảnh này thì ‘chậc chậc chậc’ lấy cánh tay huých chồng mình.  

 

Khi xếp bánh vào nồi, Bùi Viễn Phong gọi riêng Bùi Cận Bạch vào phòng sách. 

 

Bùi Cận Bạch cùng sống với Bùi Linh Thư ở biệt thự Thanh Sơn từ nhỏ, trong phòng sách vẫn còn giữ nguyên dấu tích khi nhỏ của hai anh em, còn có vô vàn bức ảnh. 

 

Bùi Viễn Phong đứng trong phòng sách, chắp tay sau lưng ngắm bức ảnh gia đình trên tường. 

 

Vốn ông ấy định dứt khoát nghỉ hưu, nhường vị trí chủ tịch lại cho Bùi Cận Bạch, nhưng Bùi Cận Bạch lại khước từ lời đề nghị này. 

 

Ông ấy còn mạnh khỏe, tất nhiên vị trí chủ tịch Hòa Quang cũng nên để ông ấy đảm đương. 

 

Bùi Viễn Phong biết rõ ý con trai mình. 

 

Thực ra Hòa Quang đã nằm chắc trong tay Bùi Cận Bạch từ lâu, còn ông sớm đã không phải lắng lo việc gì, có làm chủ tịch thì âu cũng chỉ là cái danh, nhưng đối với những người sắp về hưu, nhất là những ai đã đứng ở đỉnh cao cả cuộc đời, đôi khi mang một miếng danh cũng đã cảm thấy khác biệt. 

 

Bùi Viễn Phong nhìn Bùi Cận Bạch với Bùi Linh Thư thuở ấu thơ trong ảnh, biết rằng chỉ cần mùa xuân năm sau ghé qua, thì bức ảnh này lại chính thức có thêm một người. 

 

Hôn lễ đã bắt đầu chuẩn bị từ sớm. 

 

"Tiểu Thư làm việc thế nào?" Bùi Viễn Phong quay sang hỏi trước. 

 

Bùi Cận Bạch gật đầu với ba: "Khá tốt, làm ở intuit ba ạ."  

 

Bùi Viễn Phong lại thở dài. 

 

Thật lòng Bùi Viễn Phong không quá ủng hộ việc ngó lơ để con dâu trong nhà phải giấu mình đi làm tận tụy với công ty, theo cách của ông ấy, nếu Cố Thư Di danh chính ngôn thuận gả làm dâu nhà họ Bùi, sau này chỉ việc đỡ đần chồng dạy con là đủ. 

 

Song, ông ấy biết Bùi Cận Bạch chưa từng nhắc đến ý kiến đó với Cố Thư Di, cứ trơ để cô nhóc đó muốn làm thì thì làm. 

 

"Thật ra thì...” Bùi Viễn Phong chợt nhớ đến điều gì, ông ấy tỉ tê: "Ba cũng không chiều mẹ con đến vậy."  

 

Nhờ xem mắt mà ông ấy quen được Tần Nhân, Tần Nhân xuất thân là con nhà gia giáo, hai người hợp nhau ở nhiều mặt rồi tiến đến hôn nhân, cưới nhau rồi mới dần bồi đắp tình cảm, cùng nhau vượt qua bao chông gai còn nuôi nấng hai đứa con, hai ba chục năm mới như mưa dầm thấm lâu đến tận ngày này. 

 

Thế nên Bùi Viễn Phong chẳng hiểu nổi, đêm ấy chỉ vì một cô gái xuất thân không tốt, đến nhân cách cũng chưa chắc đã đẹp, thế mà Bùi Cận Bạch lại dám chống đối ông ấy, một mực không hủy đính hôn. 

 

Cũng chẳng biết là dính bùa gì. 

 

Quả thực khiến ông ấy tức phát điên. 

 

Bùi Cận Bạch ở trước mặt nghe đến đây thì thoáng sững người, đây là lần đầu ba nhắc đến chuyện này, mà dường như anh chẳng biết nên trả lời thế nào nên mãi cười trừ. 

 

Tình cảm của ba mẹ luôn mặn nồng, dù mãi bận rộn từ khi họ còn nhỏ nhưng vẫn ráng vun vén cho anh và Bùi Linh Thư một gia đình đầy đủ kề bên. 

 

Về phần anh với Cố Thư Di, chiều chuộng sao? 

 

Bùi Cận Bạch cảm thấy dường như cả anh cũng chẳng rõ, anh chưa từng gắng sức làm gì cho cô cả, chỉ nghĩ rằng nên đối xử với cô như vậy mà thôi. 

 

Bùi Viễn Phong vẫn nhìn Bùi Cận Bạch. 

 

Khi ấy ông ấy không thấu được, nhưng dần dà, nhìn Cố Thư Di thì quả thực giống kiểu con gái trong sáng nhiều người đợi mong.

 

Cả hai lấy nhau thì ông ấy chỉ có lời chúc phúc. 

 

Bùi Viễn Phong cứ nhìn chằm chằm con trai hồi lâu, rồi tựa như mới đổi nhịp thở, cuối cùng mới đến mục đích ông ấy bảo Bùi Cận Bạch đến phòng sách tối nay. 

 

Thỉnh thoảng Tần Nhân gọi điện cho Cố Thư Di, lúc nào nét mặt của cô gái trong điện thoại cũng ủ rũ ngại ngùng, mới đầu thì cũng tin cô giải thích do tập lái xe hay nấu cơm gì đó, nhưng về sau lại mỗi lần một nhiều, người từng trải âu cũng hiểu là chuyện gì. 

 

Tần Nhân thấy thương Cố Thư Di, cứ cảm thấy gia cảnh chênh nhau quá lớn, cô lép vế hoàn toàn khi đối diện với Bùi Cận Bạch, thế nên đa phần muốn khước từ cũng chẳng hề dễ. 

 

Thân thể con gái nhà người ta là của vàng của ngọc, vào mấy ngày ấy mỗi tháng thì nhất quyết không được manh động. 

 

Tự dưng nghĩ thế khiến Tần Nhân ở nhà cứ nghĩ lại lo. 

 

Mà nói chuyện này với Cố Thư Di cũng chẳng ích gì, người duy nhất trong nhà mở lời được với Bùi Cận Bạch hình như chỉ có Bùi Viễn Phong. 

 

Bùi Viễn Phong không ngờ đời này ông ấy còn phải mặt dày dặn con trai những việc này, nhưng vợ đã giao nhiệm vụ thì phải mở lời thôi. 

 

Vậy nên khi đối mặt với Bùi Cận Bạch, Bùi Viễn Phong có phần né tránh, cả đời ông ấy cũng chưa từng quê độ cỡ này: “Biết hôm nay ba gọi con đến vì chuyện gì không?” 

 

Bùi Cận Bạch thấy dáng vẻ ba mình như thế thì khẽ chau mày, lắc đầu: “Con không biết ạ.” 

 

“Ba nói đi ạ.” 

 

Bùi Viễn Phong như muốn nổ tung, giọng điệu gượng gạo sượng trân: “Ba biết con còn trẻ.” 

 

“Nhưng thân thể Tiểu Thư quan trọng hơn.” 

 

“Nên có vài chuyện con nên giữ chừng mực thì hơn, cứ một tháng thì nghỉ hai ngày, chớ suốt ngày gây phiền hà.” 

 

Ông ấy nói xong thì xắn tay áo lên để vờ như không ngại, vẻ điềm nhiên làm thể hiện được sự uy nghiêm của người ba. 

 

Bùi Cận Bạch: “...” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK