Ánh mặt trời hôm nay vô cùng rực rỡ, buổi chiều trong tòa khoa học công nghệ rất yên tĩnh.
Nụ hôn nồng cháy trong phòng 3205 kéo dài.
Sau khi nụ hôn chấm dứt, hai người đều thở hổn hển, Cố Thư Di hơi hé môi, trên đó còn lấp lánh nước vô cùng quyến rũ.
Cô nuốt nước miếng rồi mới nhìn người đàn ông ung dung phía trên.
"Em cảm thấy chúng ta như vậy..." Cố Thư Di muốn nói lại thôi.
Bùi Cận Bạch lười biếng ôm người ngồi trong lòng, thưởng thức chiếc nhẫn đính hôn trên tay cô: "Hửm?"
Cuối cùng Cố Thư Di nói ra cảm xúc thật: "Cứ như đang yêu đương vụng trộm ấy."
"..."
"Vậy thì vụng trộm thêm một chút nữa đi."
Nếu đã bị hiểu lầm như vậy thì anh cũng không muốn lãng phí cơ hội này.
...
Công việc ở intuit vẫn đang trong quá trình học hỏi nhưng đã dần có sự khởi sắc.
Cố Thư Di mua một chiếc xe để thuận tiện cho việc đi lại.
Những chiếc xe Sedan từ trung đến cao cấp rất phổ biến trong bãi đậu xe của Hòa Quang, nó mang đến sự thoải mái tiện dụng, rất phù hợp với dân văn phòng, cũng không quá nổi bật.
Cố Thư Di thi bằng lái xe ở trường đại học, nhưng sau khi thi xong thì cô căn bản không chạm vào xe, nếu muốn tự lái xe đi làm, sau này cô phải luyện tập lại.
Cuối tuần, Bùi Cận Bạch ngồi ở ghế lái phụ nhìn chằm chằm Cố Thư Di lái xe.
Trước kia Cố Thư Di đã quen thuộc với sự hướng dẫn của tài xế, nhưng tất cả đều đi trong khu vực tương đối trống trải, hôm nay chủ yếu luyện tập lái xe từ dinh thự Cảnh Nam đến công ty nhân lúc rảnh rỗi.
Từ trước đến nay đoạn đường này luôn có rất nhiều xe.
Người mới lái xe luôn lo lắng, Cố Thư Di ngồi vào ghế lái, nắm chặt vô lăng, nhìn gương chiếu hậu một lúc không chớp mắt, dáng vẻ tập trung cao độ.
Bùi Cận Bạch ở bên cạnh thường xuyên nói mấy câu "chuyển làn", "chân ga", đợi Cố Thư Di thành công lái đến Hòa Quang, anh cười nói: "Có lo lắng không?"
Cố Thư Di ôm vô lăng, cuối cùng thở phào một hơi.
Sao không lo lắng được chứ, vừa rồi ở trên đường cô căng thẳng muốn chết, khi đang đợi đèn đỏ, cô còn sợ chiếc xe phía sau sẽ thúc giục, những chiếc xe bên cạnh lần lượt vượt qua, chỉ có cô là chậm chạp như rùa bò.
Hai người luyện tập đi thêm hai chuyến từ dinh thự Cảnh Nam đến Hòa Quang lần nữa, lần cuối Cố Thư Di lái xe đến Hòa Quang, lần này quyết định lái vào bãi đậu xe để tập đỗ xe một lần.
Cuối tuần, Hòa Quang vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ bảo vệ với nhiệm vụ trông giữ ở lối vào tầng dưới thì gần như toàn bộ tòa nhà đều trống không.
Sau khi Bùi Cận Bạch và Cố Thư Di đỗ xe xong, họ nhớ đến hai tài liệu giấy được mã hóa mà chưa có thời gian đọc.
Đáng lẽ phải xem vào thứ sáu, nhưng vì một số việc nên chậm trễ, lúc này đã đến công ty, cuối tuần cầm về rồi gửi phản hồi cho mọi người càng sớm càng tốt.
Vì thế Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch nắm tay đi vào thang máy lên tầng, đến văn phòng tổng giám đốc lần nữa sau khi kết thúc kỳ thực tập.
Dù sao cuối tuần cũng không có ai, sẽ không ai nhìn thấy cảnh tượng bây giờ.
Hai người vào văn phòng của Bùi Cận Bạch.
Số lần Cố Thư Di vào văn phòng tổng giám đốc chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Bùi Cận Bạch lấy tài liệu trong ngăn kéo, Cố Thư Di ngồi đợi trên ghế, cô dựa lưng vào ghế nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ kính sát sàn rồi xoay ghế lại thở dài.
"Hóa ra làm ông chủ là loại cảm giác này."
Bùi Cận Bạch ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Thư Di đang ngồi trên ghế của mình.
Anh nhớ đến lần trước Cố Thư Di đến văn phòng của anh, về việc cô rút thăm được giải thưởng bí mật trong buổi liên hoan cuối năm.
Cô hỏi anh có thể đổi giải thưởng cho cô không.
Cô không muốn được tổng giám đốc sắp xếp, giải thưởng cô muốn là trải nghiệm một ngày làm chủ tịch.
Ở trước mặt anh nói muốn làm ba anh.
Bùi Cận Bạch nghĩ đến đây mà bật cười.
Trong dịp Tết nguyên đán năm nay, Bùi Cận Bạch đã nghiêm túc tuyên bố, vị trí chủ tịch sẽ chính thức bị anh bãi nhiệm.
Vì vậy Bùi Cận Bạch lấy tài liệu ra, nhìn người đang hưởng thụ ngồi trên vị trí của anh: "Cảm giác thế nào, tổng giám đốc Cố?"
Cố Thư Di lần đầu nghe thấy xưng hô "tổng giám đốc Cố" này còn chưa kịp phản ứng lại, mãi đến khi thấy ánh mắt trêu chọc của người đàn ông, cô mới hiểu ra Bùi Cận Bạch đang gọi cô là tổng giám đốc Cố.
Trong hoàn cảnh này mà được gọi là "tổng giám đốc Cố", Cố Thư Di cảm thấy diễn riết hóa nghiện rồi.
Hiện giờ cô còn ngồi ở ghế của sếp, mà Bùi Cận Bạch đang đứng, trong tay còn cầm hai tập tài liệu, gọi là tổng giám đốc Cố, thật là...
Cố Thư Di: "Cảm giác cũng được, trợ lý Bùi."
Bùi Cận Bạch nghe thấy ba chữ "trợ lý Bùi" thì lập tức sửng sốt.
Sau đó nghe thấy Cố Thư Di hắng giọng, duỗi tay ra: “Tôi hơi khát, đi rót cho tôi một ly nước đi trợ lý Bùi, phải là nước ấm nhé.”
Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di ngồi diễn trên ghế thế này thì cảm thấy đây xem như một thẻ trải nghiệm làm chủ tịch vào cuối tuần, vì vậy anh hợp tác mà để tài liệu trong tay xuống rồi đi rót nước cho cô.
“Tổng giám đốc Cố, xin mời.” Người đàn ông mỉm cười đặt nước lên bàn.
Cố Thư Di nhấp một ngụm nước, rõ ràng là nước trắng, nhưng cô vẫn nếm thử: “Cũng không tệ.”
“Gần đây trợ lý Bùi làm việc rất tốt.” Cô không keo kiệt mà khen ngợi.
Bùi Cận Bạch cũng mỉm cười, một tay chống lên bàn làm việc, hơi nghiêng người về phía người trên ghế: “Cảm ơn tổng giám đốc Cố, vậy em còn cần sai bảo gì nữa không?”
Cố Thư Di lại nhìn qua văn phòng.
Thẻ trải nghiệm làm tổng giám đốc cuối cùng đã biến giấc mơ thành hiện thực, nếu không làm gì thì thật phí.
Chỉ là bây giờ trong văn phòng dường như không có nhiều việc phải làm, vì vậy Cố Thư Di nhìn anh chàng trợ lý Bùi đẹp trai nghe lời này: “Vậy thì đến bóp vai cho tôi đi.”
Bùi Cận Bạch mỉm cười, không biết khi nào mà trợ lý phải đảm nhận nhiệm vụ của vật lý trị liệu nữa.
Anh đứng sau lưng Cố Thư Di, đưa tay ra nắn bóp vai cho cô không nặng không nhẹ, làn da dưới ngón tay mà anh đang bóp đây vừa mịn màng vừa trắng nõn.
Cố Thư Di thở một hơi dài, cảm thấy thoải mái, ngồi trong một văn phòng lớn như vậy, bên ngoài là bầu trời xanh biếc, mây trắng với có tầm nhìn rộng lớn tuyệt đẹp, phía sau còn có người xoa bóp, quả nhiên là làm bà chủ quá là đã.
Cô ngồi trên ghế, nheo mắt lại hưởng thụ, cho đến khi bàn tay đang xoa bóp kia càng ngày càng có vẻ không đúng.
Hôm nay Cố Thư Di mặc một chiếc váy dài, phối cùng áo khoác cardigan dệt kim màu xám, trông rất giản dị trong mùa xuân hạ.
Vị trí bàn tay của người đàn ông đã được hạ xuống thấp đến mức nó không còn thuộc phạm vi mát xa của vai và cổ nữa.
Cố Thư Di đột nhiên mở mắt ra: “Trợ lý Bùi.”
Bùi Cận Bạch “hửm” một tiếng, bởi vì anh có việc khác muốn làm nên đã dừng động tác mát xa lại.
Tối hôm qua anh có một bữa tiệc, lúc trở về thì Cố Thư Di đã ngủ rồi.
Đương nhiên, Cố Thư Di cảm nhận được Bùi Cận Bạch muốn làm gì bây giờ, nhưng địa điểm và thời gian hiện tại rõ ràng không thích hợp.
Thậm chí cô còn đang sử dụng thẻ trải nghiệm làm tổng giám đốc đấy nhé.
Cố Thư Di không khỏi cảm thấy có chút bực bội, còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông đã hỏi bên tai cô bằng giọng trầm thấp: “Em có muốn phục vụ thêm không, tổng giám đốc Cố?”
…
Bầu trời bên ngoài vẫn sáng sủa, nhưng dường như tay anh đang xoa bóp thứ gì đó, màu sắc của cửa kính trong suốt từ trần đến sàn thay đổi ngay lập tức, ánh sáng trong nhà đột nhiên mờ đi.
Mọi thứ trên bàn làm việc đều bị quét sang một bên.
Tuy nhiên, ngay cả khi ánh sáng bên trong bị mờ, bầu trời bên ngoài vẫn có thể được nhìn thấy rõ ràng qua cửa sổ kính từ trần đến sàn, nó giống như một lớp kính râm vậy.
Thế nên ngay cả khi biết rằng hiện giờ bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong nhưng trạng thái này khiến lòng người bất an.
Cố Thư Di lo lắng nên chỉ có thể bịt tai trộm chuông, không nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không nhìn ra ngoài cửa sổ thì môi trường trong văn phòng này cũng không khiến cô thả lỏng được bao nhiêu.
Dù sao, nơi này không phải là chỗ thích hợp làm chuyện đó.
Cố Thư Di chỉ có thể siết chặt nắm đấm, oán hận bất mãn: “Anh như này…”
Tiếp đó, cô chỉ mới nói được một nửa, trước khi kịp nốt câu thì đôi mắt đã đột nhiên co rụt lại.
Một tiếng thở thỏa mãn bên tai, hỏi cô: “Anh như này là như thế nào?”
Cố Thư Di cắn môi dưới, kiên quyết không nói thêm gì nữa, cô quay đầu sang một bên, lúc này đã không chịu nổi ánh mắt của người đàn ông kia.
Bùi Cận Bạch cảm nhận được sự lo lắng của Cố Thư Di, anh hôn lên mái tóc của cô: “Thả lỏng đi, bé cưng.”
…
Văn phòng tổng giám đốc vào cuối tuần luôn im lặng.
Cuối cùng Cố Thư Di cũng dần dần thả lỏng, như thể đã chấp nhận số phận, nhưng cô không dám quá đà, giọng yếu ớt như mèo con rên rỉ.
Bùi Cận Bạch không ép buộc cô, tận hưởng từng giây phút của buổi chiều này, để cô ngồi dậy ôm cổ anh, đuôi mắt cô phấp phới sắc hoa, cả hai đều động tình.
Cho đến khi nơi vốn dĩ trống rỗng, im lặng này bỗng xuất hiện tiếng người.
Đó thực sự là giọng của ai đó đang nói chuyện
Đôi mắt của Cố Thư Di vốn dĩ đang tan rã, cô cảm giác mình giống như một chiếc lá rụng bay càng lúc càng cao trên không trung và đạt đến đỉnh, cho đến khi tiếng nói đột nhiên lọt vào màng nhĩ của cô, cô ngay lập tức tỉnh táo lại.
Cùng với sự co quắp tức thì của toàn bộ cơ thể.
Bùi Cận Bạch sợ rằng mình sẽ lên đỉnh trong lúc Cố Thư Di căng thẳng, anh lập tức ngừng thở lại, không biết tại sao cuối tuần vẫn có người đến văn phòng tổng giám đốc, tại sao cách âm tốt như vậy mà nghe thấy âm thanh, là vì lúc đầu nghĩ rằng sẽ không có ai đến nên cửa chỉ được khép mờ mà không khóa.
Cố Thư Di không rảnh lo đến phản ứng sinh lý nữa, cô suýt chút bật khóc khi phát hiện cửa không khóa.
Bùi Cận Bạch chỉ có thể dùng lòng bàn tay to xoa lưng trấn an Cố Thư Di, lập tức đi đến phòng nghỉ riêng và khóa cửa lại.
Cuối cùng tiếng người nói chuyện cũng biến mất.
Bùi Cận Bạch liếc nhìn camera giám sát hành lang trên điện thoại, hình như có ai đó đã để quên đồ ở công ty và đến đây lấy lại.
Phòng nghỉ như một phòng ngủ, có giường, phòng tắm và nhà vệ sinh, cái gì cũng có.
Cố Thư Di sợ hãi, khóe mắt chảy ra nước mắt Bùi Cận Bạch biết mọi chuyện xong thì vứt điện thoại sang một bên, nhẹ nhàng an ủi cô: “Ngoan, không sao cả.”
“Người đã đi rồi.”
Cố Thư Di lờ mờ nhìn phòng nghỉ này.
Đây là một nơi an toàn.
Rõ ràng có một nơi an toàn…
Cô lại càng thấy không ổn.
Bùi Cận Bạch dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt của Cố Thư Di, tiếp tục xin lỗi với giọng trầm thấp, để anh có thể tiếp tục hoàn thành những việc còn dang dở.
. . .
Khi hai người họ ra khỏi công ty đã là hoàng hôn.
Lúc trở về, Bùi Cận Bạch lái xe, Cố Thư Di đang ngồi ở ghế lái phụ thắt dây an toàn, rõ ràng là chẳng còn ham muốn gì nữa.
Trong xe, điện thoại lại reo lên.
Cố Thư Di thấy tên người gọi là mẹ của Bùi Cận Bạch, Tần Nhân.
Cuộc gọi này không thể không trả lời, còn là cuộc gọi video, Cố Thư Di nhanh chóng chải thẳng tóc, kéo gương xuống kiểm tra khuôn mặt, sau đó mới nghe.
“Dì ạ.” Cố Thư Di ngoan ngoãn gọi.
Tần Nhân gọi điện thoại mời Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch ngày mai về nhà cũ ăn cơm tối cùng nhau.
Cố Thư Di đồng ý, nói thêm vài lời với Tần Nhân rồi cúp máy.
Sau đó, ngay khi hai người trở về dinh thự Cảnh Nam, điện thoại của Bùi Cận Bạch reo lên.
Vẫn là Tần Nhân.
Bùi Cận Bạch nghe máy: “Mẹ.”
Hiển nhiên là Tần Nhân nhận ra biểu cảm của Cố Thư Di trong video vừa rồi không được tự nhiên, một lúc sau, bà ấy lại gọi điện thoại cho Bùi Cận Bạch một lần nữa.
“Con bắt nạt Thư Di à? Hai đứa cãi nhau sao?”
“Không ạ.” Bùi Cận Bạch không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể cười đáp: “Không phải cãi nhau đâu mẹ.”
“Cô ấy mệt mỏi sau buổi chiều tập xe thôi mẹ.”
“Bọn con vẫn tốt.”