• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi hai bên chạm mặt nhau, dường như không gian và thời gian dừng lại mấy giây.

 

Cả hai bên đều ý thức được bây giờ giả mù đã không còn kịp nữa.

 

Cố Thư Di nhảy xuống khỏi lưng Bùi Cận Bạch.

 

Cô chợt nhớ ra lúc trước Bùi Cận Bạch đã từng nói nhà mẹ vợ của vị tổng giám đốc Lý này ở trong khu chung cư này, thế nên có lẽ cô biết tại sao lại trùng hợp như vậy rồi.

 

Cố Thư Di có chút xấu hổ.

 

Lý Mẫn nhìn Cố Thư Di nhảy xuống từ trên lưng Bùi Cận Bạch trước rồi sau đó mới chậm rãi liếc mắt nhìn sang người đàn ông kia.

 

Người đàn ông từng sầm mặt xuất hiện sau lưng ông ấy lúc ông ấy cho Cố Thư Di xem những vị khách nam xuất sắc của Hòa Quang, hỏi ông ấy “Tại sao lại quên chuyện này”.

 

Dường như bây giờ ông ấy đã chợt hiểu ra tại sao lúc đó mình lại lờ mờ cảm thấy giọng điệu Bùi Cận Bạch có chút không vui.

 

Cho đến khi hôm nay bắt quả tang chuyện tình giữa hai người này, Lý Mẫn mới hoảng hốt nhận ra, ý định không ngừng giới thiệu khách mời nam xuất sắc cho Cố Thư Di của mình nếu hiểu theo cách khác thì có lẽ chính là không ngừng nhảy disco nhảy cha cha cha trên ranh giới mấu chốt của ông chủ.

 

Một niềm vui mà đến vách quan tài của tổ tiên cũng không thể chứa đựng được dâng lên trong lòng ông ấy.

 

Sự thật là cho dù có rút trúng buổi xem mắt do tổng giám đốc sắp xếp trong cuộc họp thường niên thì sao, mà kể cả cho dù khách mời nam ưu tú của Hòa Quang có rất nhiều đi chăng nữa thì chẳng lẽ tổng giám đốc không thể tự mình bắt đầu trước sao.

 

“...”

 

Lý Mẫn đột nhiên cảm thấy mình vẫn chưa bị sa thải vì chuyện nực cười như thế này quả! Thực! Chính! Là! Điều! Kỳ! Diệu!!

 

Thế nhưng rõ ràng lúc này cũng không phải là lúc để cảm thán tổng giám đốc công tư rạch ròi, Lý Mẫn nhanh chóng bình tĩnh lại nói: “Tổng giám đốc Bùi.”

 

Bùi Cận Bạch “Ừ” một tiếng.

 

Lý Mẫn lau mồ hôi lạnh trên trán, ban đầu ông ấy muốn chào hỏi bằng một câu nói đầy gượng gạo “Sao anh cũng ở đây thế” nhưng đối mặt với Cố Thư Di đang im lặng lúc này, ông ấy mới nhận ra lời chào hỏi này mùi giấu đầu hở đuôi không nên quá nồng.

 

Tất nhiên, ông chủ ở đây có một buổi hẹn hò ngọt ngào với bà chủ tương lai, người đàn ông luôn kiêu ngạo lạnh lùng không bao giờ chịu khom lưng cúi đầu dù chỉ một chút ở công ty lại chịu khom lưng cõng vợ mình.

 

Thế là lời ông ấy vừa định nói ra khỏi miệng lại nuốt ngược vào trong, sau đó Lý Mẫn chỉ có thể xoa tay gượng cười, dứt khoát giới thiệu lại bản thân cũng như lý do mình xuất hiện ở đây: “Tổng giám đốc Bùi, khụ, tối nay tôi sang đây thăm ba mẹ vợ tôi một chút.”

 

“Bọn họ cũng sống trong khu chung cư này.”

 

Bùi Cận Bạch gật đầu thờ ơ nói: “Tôi biết rồi.”

 

Giọng điệu Lý Mẫn chân thành như chỉ hận không thể lấy cái chết chuộc tội: “Không biết anh còn muốn ở thành phố S mấy ngày nữa, tôi là người địa phương ở đây, nếu như anh cần tôi có thể…”

 

“Không cần, cảm ơn.” Bùi Cận Bạch từ chối ý tốt của Lý Mẫn.

 

Anh nắm tay Cố Thư Di, lại nói với Lý Mẫn: “Tôi đi trước.”

 

Lý Mẫn vội vàng đứng nghiêm tiễn anh: “Tạm biệt tổng giám đốc Bùi, tạm biệt tổng giám đốc Bùi, anh đi thong thả.”

 

Sau khi nhìn thấy bóng dáng hai người nắm tay nhau biến mất trong bóng tối, Lý Mẫn liên tục đấm đá vào trong không khí, biết bây giờ muốn thu hồi nội dung tin nhắn vừa gửi đi lúc này đã không còn kịp nữa, ông ấy khóc không ra nước mắt.

 

Ông ấy đã làm gì với bà chủ thế này!

 

 

Lúc lên lầu, Cố Thư Di lại xem điện thoại, cô cũng tiện tay mở file pdf nam thanh niên độc thân chất lượng cao của Hòa Quang ở thành phố S mà giám đốc Lý vừa gửi cho cô ra.

 

Thật ra nội dung vẫn không khác gì lần trước, chẳng qua hình ảnh và lời giới thiệu về  người đó được chỉnh sửa thành ảnh và văn bản pdf mà thôi.

 

Không thể không nói cái file này mà được tung ra thị trường thì chắc chắn sẽ bị người người tranh cướp.

 

Lúc mở cửa ra, Bùi Cận Bạch liếc mắt nhìn màn hình điện thoại của Cố Thư Di, sau đó hai người vừa bước qua ngạch cửa vào trong nhà, lúc Cố Thư Di để điện thoại xuống cúi đầu thay giày thì phát hiện Bùi Cận Bạch đứng dựa vào trước cửa, im lặng nhìn cô như thể có chuyện gì đó.

 

Cố Thư Di ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt chất chứa rất nhiều suy nghĩ của người đàn ông.

 

Bùi Cận Bạch trêu chọc nhìn cô nói: “Giỏi lắm đấy bạn Cố.”

 

“Bây giờ học được cách đứng núi này trông núi nọ rồi nhỉ?”

 

Cố Thư Di: “...”

 

“Em chỉ tiện tay mở ra xem thôi.” 

 

Bùi Cận Bạch vẫn đứng khoanh tay nói: “Thế có lướt được người nào mình thích không?”

 

Nghe giọng điệu cười nhạo của người đàn ông, Cố Thư Di chỉ cảm thấy buồn cười, cô tiến lên một bước áp sát anh, hai tay vòng qua cổ anh hôn anh một cái: “Thích người này.”

 

Lúc này Bùi Cận Bạch mới nở nụ cười hài lòng, đặt tay lên eo cô.

 

 

Thứ sáu, hai người quay về thành phố B, một đêm trước khi quay về, Cố Thư Di giao nhà ở thành phố S cho môi giới để cho thuê lại, sau đó mời Lâm Dụ Dương ăn cơm.

 

Sau khi Lâm Dụ Dương biết Cố Thư Di sắp về thành phố B thì có hơi kinh ngạc, chẳng qua anh ấy cũng nhanh chóng gật đầu chấp nhận, chỉ nói sau này thường xuyên liên lạc.

 

Vốn dĩ anh ấy cho rằng Cố Thư Di đến thành phố S thì mình có lẽ vẫn có cơ hội khác ngoài hồi còn ở trường, chỉ là Cố Thư Di vẫn luôn vạch ra ranh giới rất rõ ràng giữa hai người, ngoại trừ lúc thuê nhà nghe anh ấy giới thiệu về khu chung cư ra thì đến cả việc anh ấy muốn cùng cô đi xem nhà thì cô cũng nói không cần. Dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không chịu chấp nhận sự giúp đỡ và lấy lòng chủ động ngày càng nhiều của anh ấy.

 

Đến ngay cả bữa cơm này, ban đầu anh ấy cũng có rằng đây là bước ngoặt cho mối quan hệ giữa hai người nhưng không ngờ rằng đây lại là bữa cơm tạm biệt.

 

Lâm Dụ Dương lắc đầu cười cười.

 

Sau khi về thành phố B, Cố Thư Di không vào sống trong dinh thự Cảnh Nam.

 

Hồi trước là vì sắp đính hôn nên cô mới quyết định chuyển qua đó sống, bây giờ lại chả đính hôn hay cưới xin gì, cô cũng biết trong mắt người nhà họ Bùi mình là một kẻ chuyên gây tai họa, nếu bây giờ lập tức sống chung, cho dù người nhà họ Bùi không coi thường cô thì cô cũng sẽ coi thường chính bản thân mình.

 

Bùi Cận Bạch có phần không biết làm sao với sự cố chấp của Cố Thư Di, đến ngay cả việc không sống cùng nhau thì sống ở lầu 18 cô cũng không chịu, cuối cùng anh đành phải đi tìm một căn hộ khác với Cố Thư Di.

 

Đường Điền đã chính thức đi làm, vừa bắt được Cố Thư Di là cô ấy đã liên mồm khóc lóc kể lể một phen rằng hai tháng nay cô ấy chỉ thiếu chưa bị Bùi Cận Bạch treo ngược lên nghiêm hình tra tấn để cô ấy có thể khai ra tung tích của cô nhưng cho dù có đánh chết cô ấy thì cô ấy cũng không biết thật.

 

Sau đó cô ấy nhìn Cố Thư Di đầy khinh bỉ, đã là thời đại gì rồi mà còn chơi cái trò cô vợ trẻ bỏ trốn của tổng giám đốc bá đạo.

 

Sau khi biết Bùi Cận Bạch ép hỏi Đường Điền tung tích của mình, Cố Thư Di rất áy náy, cô vừa nghĩ sau khi quay về lại nghiêm túc nói chuyện với Bùi Cận Bạch, vừa nắm tay Đường Điền mới nói một câu “Xin lỗi cậu” với cô ấy thì Đường Điền đã phóng khoáng hếch cằm: “Không cần đâu.”

 

“Anh ấy đã tặng quà để bù đắp cho tớ rồi.”

 

Đường Điền vô cùng phấn khích khoe khoang cái cặp mình đang đeo trên lưng hôm nay với Cố Thư Di: “Cậu nhìn thấy không, là đồ thật đấy.”

 

“Nếu không phải tớ thật sự không biết cậu đi đâu thì cậu cũng không biết tớ thật sự muốn nói với anh ấy cỡ nào đâu.”

 

“Sau này cậu rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì cứ bỏ đi thêm mấy lần nữa, tớ không ngại đâu.”

 

Cố Thư Di: “...”

 

Cố Thư Di lại đến biệt thự Thanh Sơn với Bùi Cận Bạch.

 

Vợ chồng Bùi Viện Phong cũng có mặt ở đây, thái độ của hai người họ cũng khá hiền hòa, chỉ là Cố Thư Di biết đứng ở góc độ người lớn trong gia đình, nói là hai người chấp nhận cô thì không bằng nói hai người chỉ có thể chấp nhận lựa chọn Bùi Cận Bạch kiên trì theo đuổi.

 

Cô nắm tay Bùi Cận Bạch, biết mình không thể tiếp tục giải thích hay biện giải gì cho bản thân, cũng không làm sáng tỏ được điều gì, cô chỉ có thể cúi thấp đầu chào hai người họ.

 

Theo ý của Bùi Viện Phong, chuyện trước đây đều đã qua, dù sao hai người tuổi vẫn còn trẻ, cứ tiếp tục ở bên nhau một năm rồi đính hôn sau là được.

 

Bùi Cận Bạch biết như này đã là sự nhượng bộ lớn nhất để ba có thể chấp nhận Cố Thư Di rồi.

 

Anh biết ơn ba vẫn có thể chấp nhận Cố Thư Di kể cả khi đã biết rõ về con người cùng như xuất thân của cô.

 

Đối diện với anh là người ba đã một tay bồi dưỡng mình, là người ba mà anh đã từng khăng khăng chống đối ông ấy vì Cố Thư Di.

 

Ra khỏi biệt thự Thanh Sơn, Bùi Cận Bạch siết chặt tay Cố Thư Di, ban đầu anh sợ trong lòng cô suy nghĩ lung tung nhưng không ngờ biểu cảm của Cố Thư Di lại vô cùng thoải mái bình tĩnh.

 

Thật ra Cố Thư Di cũng cảm thấy trước đây đính hôn quá nhanh, đợi thêm một năm nữa lại vừa đúng ý cô, lúc đối diện với ánh mắt của Bùi Cận Bạch, cô cũng đoán được trong đầu anh đang nghĩ gì: “Em biết lúc trước anh cảm thấy em không có cảm giác an toàn nên mới nói muốn đính hôn, bây giờ em cảm thấy rất an toàn, gấp gì chứ.”

 

Ban đầu Bùi Cận Bạch nghe đoạn trước còn thấy rất êm tai nhưng khi nghe thấy câu “Gấp gì chứ” cô thốt ra đầy nhẹ nhàng ở phần sau, anh hơi nhíu mày lại.

 

Anh vẫn không vui vì quyết định không muốn chuyển đến dinh thự Cảnh Nam trước khi đính hôn của Cố Thư Di, anh cắn nhẹ môi cô, mập mờ nói: “Vậy anh gấp, được không?”

 

 

Thành phố B độ tháng chín vẫn còn sót lại hơi nóng từ mùa hè.

 

Mỗi ngày Đường Điền đều bận đi làm, Cố Thư Di nhớ ra vì mình không đúng hẹn đến báo cáo nhận việc nên đã coi là tự động từ bỏ offer làm việc tại Hòa Quang, lúc này cô bắt đầu có chút rầu rĩ.

 

Ban đầu cô muốn liên lạc với bên bộ phận nhân sự xem còn cơ hội hay không nhưng lại nhận được phản ứng kinh ngạc của HR là không phải cô đã xin dời ngày lên chính thức hay sao.

 

Nhìn câu trả lời của HR, Cố Thư Di khựng lại mấy giây, cô nghĩ rõ ràng chỉ có một khả năng duy nhất.

 

Cô ôm chặt cánh tay Bùi Cận Bạch, ngửa đầu nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn ông chủ.”

 

Bùi Cận Bạch xoa đầu Cố Thư Di, tươi cười đáp lại cô, ánh mắt anh dường như trở nên sâu hơn.

 

Tất cả giống như đã quay trở lại quỹ đạo trước đây của nó, ngoại trừ việc bưu kiện chuyển phát nhanh giấu tên được gửi đến biệt thự Thanh Sơn đã châm ngòi tất cả những quả bom được giấu kín.

 

Người có thể nắm giữ nhiều chứng cứ như vậy, biết nhiều chuyện như vậy thì chỉ có người thân thiết gần gũi, thậm chí là người qua lại thân thiết.

 

Năng lực của Cố Thư Di có hạn nên không tra ra được rốt cuộc bưu kiện giấu tên này được gửi từ đâu, do ai gửi nhưng anh có thể tra được.

 

Bùi Cận Bạch nhớ hồi trước đã từng cùng Cố Thư Di thấy người này trong trường nhưng bây giờ anh gần như quên mất người này có dáng vẻ như thế nào.

 

Cố Thư Di phát hiện dường như Bùi Cận Bạch đang suy nghĩ điều gì đó.

 

“Sao vậy anh?” Cô không hiểu hỏi anh.

 

Bùi Cận Bạch kéo Cố Thư Di xuống để cô ngồi lên đùi mình, bàn tay to của anh vuốt ve lưng cô, sau khi trầm tư suy nghĩ một lúc, cuối cùng anh vẫn mở miệng hỏi trước: “Thư Di.”

 

“Tập tài liệu gủi đến biệt thự Thanh Sơn hồi trước kia.”

 

“Em muốn biết là ai gửi đến sao.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK