• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc rời khỏi cửa hàng, Cố Thư Di nhìn điện thoại, cuối cùng xóa bỏ số điện thoại và WeChat của Triệu Tân Mai mà trước kia mình vẫn lưu lại.

 

Cô ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời trước mắt.

 

Gió thổi qua, cuốn theo chiếc lá vàng đầu tiên từ trên cây rơi xuống.

 

Cuối cùng cũng vào mùa thu.

 

 

Sau khi trở về thành phố B, thời tiết chuyển lạnh.

 

Bùi Viễn Phong biết Bùi Cận Bạch và Cố Thư Di về Lăng Thành một chuyến, cũng biết họ đi là vì chuyện gì.

 

Bởi vì mấy ngày nay, Bùi Linh Thư cứ ồn ào đòi túi xách nào đó làm quà chúc mừng cho môn học nào đó của cô ấy đạt điểm B, Bùi Viễn Phong cũng nhân tiện đặt luôn một chiếc túi cùng kiểu dáng khác màu cho Cố Thư Di.

 

Sau khi nhận được chiếc túi ấy, Cố Thư Di kiểm tra một chút mới biết hình như mẫu túi này không được bày bán trên thị trường, chỉ có khách hàng đạt đến đẳng cấp nhất định mới được đặt làm riêng, không thì thi thoảng mới xuất hiện trong hội đấu giá.

 

Cố Thư Di nghĩ đến Bùi Viễn Phong, lại đối mặt với chiếc túi xách cùng kiểu dáng với Bùi Linh Thư, không khỏi cảm thấy kinh hãi.

 

Trái lại Bùi Cận Bạch chỉ cười khẽ, đặt cằm lên đỉnh đầu của cô: “Chỉ là một chiếc túi xách mà thôi, ba tặng thì em cứ nhận đi.”

 

Sau khi biết vụ án của ba Cố Thư Di, Bùi Viễn Phong trở nên bình thường hơn nhiều.

 

Cố Thư Di quyết định sẽ cúng cái túi xách này.

 

Bùi Cận Bạch ôm Cố Thư Di ngồi xem TV trên sofa, nắm tay cô xoa bóp lúc có lúc không, còn nhắc đến một chuyện khác.

 

“Phải rồi.” Giọng nói của người đàn ông vừa bình tĩnh vừa sung sướng: “Thời gian đính hôn, anh lại thảo luận với ba mẹ một chút, hay là khỏi chờ mùa hè sang năm, làm ngay mùa đông năm nay cho rồi.”

 

“Hả?” Nghe vậy, Cố Thư Di kinh ngạc quay đầu.

 

Bùi Cận Bạch: “Em thấy thế nào?”

 

Nghĩ đến thời gian đính hôn mà lúc trước Bùi Cận Bạch đưa ra, Cố Thư Di mấp máy môi: “Thực ra em đã có cảm giác an toàn nhiều lắm rồi.” Không cần dùng đính hôn để khẳng định thêm đâu.

 

Bùi Cận Bạch lại nhướn mày: “Thì tại anh không có cảm giác an toàn chứ sao. Trước khi đính hôn, em cứ khăng khăng không chịu dọn sang nhà sống cùng anh.”

 

Nghe anh nói vậy, gò má Cố Thư Di nóng ran, sau đó bình tĩnh tỉnh táo lại.

 

Cho dù hai người chưa sống chung với nhau nhưng tính ra thì từng có không ít lần ngủ lại nhà của nhau.

 

“Được rồi.” Cố Thư Di cố gắng bình tĩnh: “Tùy anh, anh muốn làm sao cũng được.”

 

“À phải.” Cô lại hỏi tiếp: “Lễ đính hôn trước đó bị hủy bỏ, gia đình anh giải thích với mọi người thế nào?”

 

Cố Thư Di nhớ thư mời đã được in xong hết rồi, không nhịn được cảm thấy áy náy trong lòng.

 

Bùi Cận Bạch ôm cánh tay của Cố Thư Di, chậm rãi giải thích: “Nói em bị ốm một trận, phải làm tiểu phẫu rồi nghỉ ngơi một thời gian, vậy nên phải hoãn thời gian tổ chức tiệc đính hôn.”

 

“Hả?” Cố Thư Di không ngờ lại là lý do này.

 

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Cố Thư Di, Bùi Cận Bạch không nhịn được bóp mặt cô: “Chẳng lẽ lại đi tuyên bố với cả thế giới rằng anh bị em bỏ rơi trước ngày đính hôn?”

 

“…” Cố Thư Di câm nín: “Xin lỗi anh.”

 

Cô thật sự cho rằng, khi phần tài liệu ấy được gửi đến biệt thự Thanh Sơn, tiệc đính hôn sẽ hủy bỏ.

 

Cô không muốn làm hại Bùi Cận Bạch cãi cọ với ba của anh.

 

“Thế thì nên mắc bệnh gì đây nhỉ?” Sau đó, Cố Thư Di bắt đầu tìm kiếm lý do cho mình: “Bị viêm ruột thừa đi.”

 

Nghe vậy, Bùi Cận Bạch bật cười, lồng ngực hơi rung lên: “Được rồi, thế thì viêm ruột thừa.”

 

“Ruột thừa ở đâu nhỉ?” Cố Thư Di nhất thời quên mất, bèn đưa tay vuốt ve bụng mình: “Bên trái hay là bên phải nhỉ?”

 

Bùi Cận Bạch: “Bên phải.” Nói rồi, anh cũng vươn tay chạm vào bên phải bụng dưới của Cố Thư Di, nhẹ nhàng ấn lên: “Hẳn là chỗ này.”

 

Cố Thư Di thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Vẫn phải tìm hiểu một phen, không thì lỡ bữa sau người ta trò chuyện với mình, hỏi mình đã hết viêm ruột thừa chưa, mình thậm chí không nhớ ruột thừa ở bên trái hay bên phải thì xấu hổ lắm.

 

Thế là Cố Thư Di cầm điện thoại lên, chuẩn bị tra xét kỹ càng kiến thức trước và sau khi phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa.

 

TV cũng không có gì hay để xem, Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di nghiêm túc tra cứu tài liệu trên điện thoại, một bàn tay vẫn đặt ở vị trí ruột thừa trên bụng của cô.

 

Cố Thư Di nghiêm túc tìm đọc thông tin liên quan đến phẫu thuật. Mãi đến khi cô nhận thấy có ngón tay luồn vào áo ngủ của mình, làn da trên bụng hơi ngứa ngáy, xúc cảm như có như không ấy tiếp tục dần dần len lỏi lên trên như có con rắn bò trên da, đến vị trí mà cô không thể xem nhẹ được nữa.

 

Cố Thư Di ngừng thở, đặt điện thoại xuống, thấy bên ngoài trời đã tối.

 

Bùi Cận Bạch cúi đầu hôn lên hõm vai mịn màng của Cố Thư Di.

 

Thực ra sau khi trở về từ Lăng Thành, cảm xúc của Cố Thư Di vẫn chẳng vui vẻ mấy, sau đó mới dần dần khôi phục bình thường, hai người ân ái được mấy lần nhưng Bùi Cận Bạch vẫn không nỡ làm quá mức, trạng thái vẫn không gãi đúng chỗ ngứa.

 

Cảm giác nếm được ngon ngọt mà mỗi lần chỉ có thể nhấm nháp chút ít rồi ngừng, đôi khi còn tra tấn con người ta hơn bao giờ hết.

 

Hôm nay, Bùi Cận Bạch mới thấy cô có thể vừa nói vừa cười, còn nghiêm túc tra cứu thông tin trước và sau khi phẫu thuật cắt bỏ viêm ruột thừa, hiển nhiên là đã hoàn toàn khôi phục.

 

Cố Thư Di cũng cảm nhận được những lần trước, Bùi Cận Bạch vẫn nhân nhượng mình, chỉ cần mình nhắm mắt nói mệt mỏi, anh sẽ lập tức đi tắm rửa rồi ôm mình đi ngủ.

 

Thời gian vẫn còn sớm, thế là Cố Thư Di xoay người ngồi trên đùi người đàn ông, hai tay bưng mặt anh, chính thức trả lời: “Thế thì đính hôn vào mùa đông đi.”

 

Sau đó, cô cúi đầu hôn lên môi anh.

 

Nhiệt độ trong phòng bị tăng lên 2 độ.

 

Tiếng vải vóc sột soạt rơi xuống sàn nhà, có cái rơi lung tung trên thảm trải sàn, có cái bị vứt lên sofa rộng lớn.

 

Đến cuối cùng, nụ hôn của người đàn ông ngang ngược rơi trên gáy của cô, mang theo tình dục nồng cháy đến nỗi gần như muốn nuốt chửng cô, ngón tay luồn ra sau lưng cô như mọi khi nhưng lại phát hiện mình gỡ mãi mà không được, dần dần hao hết kiên nhẫn. Trong lúc ý loạn tình mê, Cố Thư Di cảm nhận được người đàn ông không thể nhịn được nữa nên đang định dùng sức xé rách áo của mình, chẳng qua cho dù chết cô cũng không thể tự tay cởi bỏ thay anh, đành phải hơi kéo khoảng cách giữa hai người, cố kìm nén tiếng nức nở, nhỏ giọng nói: “… Ở đằng trước.”

 

Khi người đàn ông tìm thấy chốt mở, Cố Thư Di nhắm mắt lại.

 

Ban đêm, dinh thự Cảnh Nam yên tĩnh không một tiếng động.

 

Bảo vệ mặc đồng phục đứng ở cửa, nghiêm túc làm lễ chào các chủ nhà lái xe về nhà vào ban đêm.

 

Ánh đèn trên tầng thượng vẫn sáng ngời.

 

Bình hoa được đặt trên kệ triển lãm trong phòng khách ngã lăn quay trên sàn nhà, thảm trải sàn bị vứt đầy quần áo.

 

Từ sofa đến phòng ngủ, khoảng cách mà ngày thường không hề cảm thấy xa xôi, vào thời khắc này dường như trở nên lâu dài như vô tận, cứ như thể đi mãi mà không thấy điểm cuối ở đâu.

 

Trong tiếng dụ dỗ và động viên của Bùi Cận Bạch, Cố Thư Di mở mắt ra rồi nhắm mắt thật chặt, kiên quyết không chịu nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương, tay nắm chặt chỗ có thể miễn cưỡng chống đỡ thân thể của mình, cắn môi siết tay thật chặt, khi buông tay ra để lại một lớp sương mù nhàn nhạt trên ống kim loại lạnh lẽo.

 

Mãi đến khi chân mềm nhũn không thể đứng vững, cô được bế lên, nhanh chóng đưa vào phòng.

 

Chỉ để lại vệt nước đặc biệt nào đó trên sàn nhà.

 

 

Khi biết thời gian đính hôn được tổ chức sớm hơn vào mùa đông, người phấn khởi nhất là Bùi Linh Thư.

 

Lần trước, cô ấy chỉ gặp Cố Thư Di một lần trong biệt thự Thanh Sơn, nào ngờ đêm đó còn xảy ra chuyện như vậy.

 

May mà mọi chuyện đều được giải quyết.

 

Đêm hôm ấy, Bùi Linh Thư vẫn lặng lẽ vểnh tai lắng nghe, tràn ngập tò mò đối với người phụ nữ có thể khiến anh trai mình biến thành một kẻ trong đầu chỉ biết yêu đương, thậm chí dám cãi lời ba chứ không chịu hủy bỏ tiệc đính hôn.

 

Cô ấy đang theo học ở Mỹ nên không thể quay về, bèn bỏ qua Bùi Cận Bạch, trực tiếp hỏi phương thức liên lạc của Cố Thư Di thông qua Hách Như Đức.

 

Khi trò chuyện với Bùi Linh Thư, Cố Thư Di cảm thấy đây là một cô nhóc vừa tinh nghịch vừa đáng yêu.

 

Đối với câu hỏi của Bùi Linh Thư tại sao lại coi trọng một người đàn ông vừa hà khắc, vừa mặt đơ, vừa nham hiểm như anh trai mình, nghe Bùi Linh Thư miêu tả Bùi Cận Bạch bằng hàng loạt tính từ đầy căm phẫn ấy, Cố Thư Di chỉ có thể cười xấu hổ: “Chị cảm thấy… Anh ấy vẫn ổn mà?”

 

Vì thế, Bùi Linh Thư khẳng định rằng chắc chắn Cố Thư Di vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu con người của Bùi Cận Bạch.

 

Thế là cô ấy kể lại cho Cố Thư Di nghe hàng loạt “tội ác” mà Bùi Cận Bạch từng gây ra đối với mình từ nhỏ đến lớn, anh trai nhà người là đều cuồng em gái, nâng em gái như nâng trứng, còn anh trai của cô ấy chỉ biết giấu vở bài tập cũ của mình không cho mình chép bài, trơ mắt nhìn mình chơi suốt cả kỳ nghỉ hè, đến khi sắp khai giảng phải vừa khóc vừa làm bài tập bù mà cũng không chịu nói sẽ làm hộ mình một hai bài, lúc đi ngang qua chỗ mình còn cất tiếng cười bệnh hoạn.

 

Cố Thư Di nghe mà buồn cười.

 

Bùi Linh Thư: “Cho nên em cảm thấy, chị thật sự rất giỏi khi có thể chịu đựng cuộc sống chung với loại đàn ông như thế.”

 

Thấy biểu cảm nghiêm túc của Bùi Linh Thư trong điện thoại, Cố Thư Di cũng không làm cô ấy phật hứng mà gật đầu: “Chị sẽ cố gắng.”

 

Nhưng rồi cô vẫn nghiêm túc nói thêm một câu: “Anh trai em tốt lắm.”

 

 

Có vẻ như nhận thấy hai người trò chuyện rất hợp nhau, dần dà Bùi Linh Thư và Cố Thư Di liên lạc với nhau nhiều hơn.

 

Cứ thế trò chuyện được một lát thì nhắc đến anh chồng ảo của Bùi Linh Thư.

 

Cố Thư Di nhớ hình như Đường Điền cũng thích chơi game này, cũng pick nhân vật này, thậm chí nhịn ăn nhịn mặc để nạp tiền cho game.

 

Thế là ba người tạo một nhóm chat nhỏ.

 

Đường Điền: [Em là đại thần “Angela Thư” top 3 nạp tiền toàn server à!]

 

[Ngưỡng mộ.jpg ngưỡng mộ.jpg ngưỡng mộ.jpg]

 

[Bầu trời nổ một tiếng, lão nô xuất hiện lấp lánh.jpg]

 

Bùi Linh Thư: [Bình thường, bình thường thôi.]

 

[Vì XX nhà mình, nạp bao nhiêu tiền cũng đáng!]

 

Đường Điền: [Vì XX nhà mình, nạp bao nhiêu tiền cũng đáng!]

 

Bùi Linh Thư: [Cho chị xem nè.]

 

[Ảnh chụp.jpg]

 

[Ảnh chụp.jpg]

 

[Ảnh chụp.jpg]

 

[Chị là bạn thân của chị Thư Di, em sẽ tặng chị một cái.]

 

Đường Điền: [Á á á á á á á á!!!]

 

[Phiên bản duy nhất có tiền cũng không mua được, thế mà em lại thu thập được cả bộ!]

 

[Sóc thảo nguyên thét chói tai.jpg]

 

Xem hai người trò chuyện, Cố Thư Di phát hiện hình như mình không theo kịp.

 

Nhóm chat vẫn được giữ nguyên, mỗi ngày Bùi Linh Thư và Đường Điền đều up ảnh chồng ảo trong nhóm, còn up các loại hàng do fandom tự sản xuất trong nhóm chat. Thi thoảng Cố Thư Di cũng đọc mấy bài, phát hiện có một số bài thực sự rất hay, cũng có những bài thật sự rất… Kích thích.

 

Thậm chí Bùi Linh Thư còn đổi tên nhóm chat thành “Các con vợ của XX”.

 

Đến khi sắp đi thử lễ phục đính hôn, vẫn là bộ váy lần trước, lúc trước sửa tay váy xong thì lễ đính hôn bị trì hoãn nên kéo dài thời gian, Cố Thư Di vẫn chưa thử lại lần nữa.

 

Trong cửa hàng, Cố Thư Di đang thử váy, Bùi Cận Bạch chờ bên ngoài, di động của Cố Thư Di nằm trong tay anh.

 

Bùi Cận Bạch cảm thấy di động của Cố Thư Di khẽ rung lên, màn hình tự bật sáng, thông báo có tin nhắn mới. Anh nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, Cố Thư Di từng ghi face ID cho anh nên anh có thể mở khóa điện thoại của cô.

 

 

Rèm che bị kéo ra, Cố Thư Di thay lễ phục đã được sửa lại, lần này nhân viên cửa hàng thật sự biết điều hết sức, luôn miệng gọi cô là “chị Bùi”. Cố Thư Di thấy xưng hô này không êm tai cho lắm nhưng khi thấy thấy gương mặt tươi cười của nhân viên phục vụ, cô đành phải nhịn xuống không sửa lại xưng hô của họ.

 

Đây là lần thứ hai, Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di thay lễ phục.

 

So với bất ngờ của lần đầu, lần này hiển nhiên anh có thể thưởng thức nhiều hơn.

 

Nhân viên bán hàng lại bắt đầu gọi Cố Thư Di là “chị Bùi” ngay trước mặt Bùi Cận Bạch. Khi nghe thấy xưng hô này, Bùi Cận Bạch cũng sửng sốt trong chốc lát. Chờ đến khi hai người có thể trò chuyện cùng nhau, Cố Thư Di không thể nhịn được nữa: “Hay là lát nữa anh bảo cô ấy đừng gọi em kiểu đó.”

 

Bùi Cận Bạch mỉm cười gật đầu. Anh biết những người chung quanh luôn có một số người thích gọi người vợ bằng họ của người chồng, cho rằng đó là sự kính trọng và lấy lòng.

 

Sau đó khi đối mặt với dáng vẻ xinh đẹp tuyệt trần trong chiếc váy đính hôn của Cố Thư Di, Bùi Cận Bạch lại đưa điện thoại cho cô.

 

Cố Thư Di thấy tin nhắn trong nhóm chat “Các con vợ của XX”.

 

Người đàn ông lên tiếng: “Em giải thích với anh đi, vợ của XX.”

 

Cố Thư Di: “…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK