Hôm sau, cuối cùng hôn lễ cũng chính thức bắt đầu.
Cố Thư Di thức dậy từ rất sớm để trang điểm.
Hôm qua cô trằn trọc cả đêm vì bồn chồn, cuối cùng cũng được mặc váy cưới, ngồi trước bàn trang điểm rồi.
Cô gửi cho Bùi Cận Bạch ảnh mình ngồi chuẩn bị trước bàn trang điểm: [Bắt đầu rồi.]
Bùi Cận Bạch trả lời: [Chờ anh nhé.]
Sau khi trang điểm, chuẩn bị tất cả ổn thỏa, không lâu sau, bên ngoài bỗng dưng náo nhiệt hơn hẳn, Cố Thư Di biết Bùi Cận Bạch đã đến.
Cô ngồi chờ trong phòng với cô, không thấy được chuyện gì đang xảy ra ở ngoài. Nhưng dựa trên âm thanh và đống đạo cụ chơi trò chơi mà Bùi Linh Thư chuẩn bị vào tối hôm qua, họ đoán có lẽ sẽ thú vị lắm.
Tiếng hét đầy kích động của Bùi Linh Thư to hơn hẳn tiếng người tưng bừng ngoài kia, đã vậy còn không chỉ một lần. Lúc thì "Cái này không tính" một cách không phục, lúc thì thở hồng hộc mắng "Bùi Cận Bạch, anh là đồ gian xảo", điều đó làm cho Cố Thư Di - người cũng không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài - vô cùng tò mò. May mà toàn bộ quá trình hôn lễ diễn ra đều được quay phim, sau khi kết thúc cô có thể về mở ra xem lại.
Cuối cùng, trò chơi náo nhiệt ở ngoài kết thúc trong tiếng cười huyên náo "Chú rể phải bảo vệ hông!".
Cửa mở, Cố Thư Di đã nhìn thấy Bùi Cận Bạch.
Anh khoác trên mình bộ com-lê đen tuyền, thẳng thớm đầy trang trọng, toát lên sự khôi ngô và chỉn chu không gì có thể lu mờ. Bên cạnh đó, anh còn thắt một mảnh ruy băng lụa màu nhỏ trên tóc, phối hợp với tư thế hai tay chống nạnh, miệng cười toe toét của Bùi Linh Thư ở bên cạnh, rõ ràng là "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", những trò đùa được cất công chuẩn bị từ lâu không có cái nào thành công cả.
Bùi Cận Bạch mỉm cười đi vào, ôm lấy cô dâu của mình và nói: "Đi thôi."
...
Quy trình của một ngày hôn lễ vô cùng rườm rà.
May mà họ đã tổng duyệt trước nên bây giờ các bước chỉ cần tuân theo là khỏi lo lóng ngóng.
Tại lễ đường chính thức, khi thấy Cố Thư Di khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, ôm hoa tươi, bước từng bước trên thảm đỏ rải đầy cánh hoa, đi một mình về phía người đàn ông dịu dàng đang chờ cô ở cuối con đường trong tiếng nhạc êm ái, phù dâu Bùi Linh Thư và Đường Điền đều ở dưới sân khấu khóc tu tu.
Trước đó, cả hai người đều không nghĩ rằng hôm nay mình sẽ không, chỉ là chị em kết hôn thôi mà, có gì đâu mà khóc, đáng ra phải vui mừng mới đúng. Kết quả, khi lời ca "Darling don't be afraid, I will love you for a thousand years" ở đoạn cao trào cất lên, Bùi Linh Thư và Đường Điền đều không cầm được nước mắt, vừa ngắm nhìn hình ảnh như ở chốn bồng lai mơ mộng của hai con người trao nhau tình yêu đẹp tuyệt vời kia, vừa ôm nhau khóc nức nở.
"Hợp quá, đẹp đôi quá!" Đường Điền che miệng suốt lúc khóc. Cô ấy biết con đường Cố Thư Di đi chưa bao giờ là dễ dàng, cuối cùng cô cũng gặp được Bùi Cận Bạch, người đàn ông cũng vững bước tiến tới với cô rồi: "Thư Di đẹp quá, Thư Di của chúng ta nhất định phải thật hạnh phúc hu hu hu hu."
Bùi Linh Thư không còn tâm trạng nào để quan tâm lớp trang điểm có trôi hay không: "Em cũng lần đầu tiên thấy anh em đẹp trai hết hồn hu hu hu hu."
"Em đồng ý cuộc hôn nhân này! Chị Thư Di không mù khi chọn anh ấy!"
Trên bục, trái tim Cố Thư Di đập bình bịch như trống bỏi. Chẳng dễ gì mới đi đến bên cạnh Bùi Cận Bạch, anh nắm tay cô, hai người tình nồng ý đượm đối mặt với nhau, cùng nhau nghe MC đọc lời dẫn.
Cố Thư Di cảm nhận được hơi ấm nơi lòng bàn tay người đàn ông. Cảm giác bị bao ánh mắt dõi theo giữa buổi lễ long trọng này khiến cô bỗng dưng không nghe rõ người dẫn chương trình đang nói gì. Để giảm bớt sự căng thẳng, cô liếc xuống bàn khách, kết quả thấy Bùi Linh Thư và Đường Điền đang ôm nhau khóc thảm thiết, mascara chảy ra thành con gấu trúc ở dưới kia.
Thế là Bùi Cận Bạch thấy cô dâu trước mắt mình không kìm được mà phì cười trong lời dẫn cảm động lòng người của người dẫn chương trình.
Cười xong, Cố Thư Di mới hoảng hốt ý thức được sao mình có thể cười trong tình cảnh trang trọng thế này! Cô vội vàng không nhìn hai cô nàng gấu trúc kia nữa, quay về phía mặt của Bùi Cận Bạch.
Hiển nhiên khách mời dưới sân khấu đều đang chăm chú lắng nghe lời nói của người dẫn chương trình, động tác nhỏ bật cười của cô dâu không bị nhiều người chú ý.
Trừ Bùi Cận Bạch.
Ánh mắt của Cố Thư Di đầy ngượng ngùng.
Bùi Cận Bạch không biết điều gì đã chọc cười Cố Thư Di, có điều sau lần cười ấy, trái tim vốn đập nhanh vì hồi hộp của cô cuối cùng cũng bình thường trở lại khi đối diện với ánh nhìn đầy dịu dàng của người đàn ông.
Như một kỳ tích, Cố Thư Di phát hiện bản thân không còn căng thẳng nữa.
Cô có thể nhìn thấy tất cả tình ý trong đôi mắt anh, bao gồm tất cả lời thề sắp tuyên thệ.
Sau đó, cô trả lời: "Em đồng ý."
...
Bắt đầu từ sáng sớm tinh mơ, hôn lễ được cử hành liên tục và xuyên suốt ban ngày. Trong lúc đó, chỉ tính riêng việc mời rượu thôi là đủ để làm người ta choáng váng rồi. Buổi tối còn có tiệc vui cùng bạn bè sau đám cưới, lần đầu tiên trong đời Cố Thư Di uống Sprite nhiều đến mức buồn ói.
Vốn dĩ Bùi Linh Thư còn ồn ào đòi nghịch phòng tân hôn, nhưng cô ấy đã bị người nhà lôi đi.
Cuộc vui qua đi, chỉ còn sự tĩnh lặng bao trùm lên nơi đây.
Dinh thự Cảnh Nam đã được thiết kế lại theo lối trang trí nhẹ nhàng, tuy không đến nỗi rực rỡ hơn hẳn nhưng rất nhiều đồ nội thất, cách trang trí đặc trưng của nam giới trước đó đều đã được thay thế. Hiện giờ, dinh thự Cảnh Nam trông ấm cúng hệt một mái nhà thật sự.
Sau khi biết tất cả quy trình của ngày hôm nay đều đã kết thúc, Cố Thư Di đột nhiên nằm vật ra giường, nhìn trần nhà trên đỉnh đầu.
Phòng ngủ chính cũng được trang trí lại, cô là người quyết định phong cách, đèn lông vũ trên trần nhà là cô chọn.
Điện thoại trong tay bỗng rung lên.
Cố Thư Di thấy Đường Điền và Bùi Linh Thư đã gửi trong nhóm rất nhiều ảnh hôn lễ hôm nay mà hai người họ chụp bằng điện thoại.
Mặc dù suốt quá trình đều có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhưng ảnh hôn lễ do bạn bè chụp cũng rất giàu ý nghĩa.
Cảnh hai cô nàng khóc sao mà ra hai con mắt y như con gấu trúc dưới sân khấu lúc tuyên thệ hôm nay tấu hài đến mức khiến cô suýt thì không nhịn cười nổi. Cố Thư Di chỉ mới nhớ đến thôi mà lại buồn cười nữa rồi, cô cầm điện thoại trả lời:
[Cảm ơn!]
Cô tìm ra ảnh Đường Điền và Bùi Linh Thư ôm nhau khóc nức nở do người khác chụp:
[Sau này hai người kết hôn, tớ cũng sẽ khóc như vậy!]
Đường Điền: [...]
Bùi Linh Thư: [...]
Cố Thư Di cười tít mắt xem những bức ảnh mà hai người chụp cho cô và đã gửi trong nhóm. Thấy tối nay Cố Thư Di vẫn còn thời gian nhắn tin, Đường Điền phát hiện có gì đó sai sai: [Tổng giám đốc Bùi đâu?]
[Hai người... Chưa gì mà đã kết thúc rồi hả?]
[Tổng giám đốc Bùi, sao mà, ặc, nhanh như chớp thế?]
[Nhìn chẳng giống chút nào.]
[Căng quá căng.jpg]
Bùi Linh Thư: [Hóng drama.jpg]
Cố Thư Di: "..."
Gì mà kết với chả thúc? Bùi Cận Bạch đi tiễn khách chưa về!
Cô nhìn ba chữ "Nhanh như chớp" của Đường Điền, mí mắt giật giật, chụp ảnh mình đang nằm trên giường.
[Tớ đang ở một mình.]
[Anh ấy đi tiễn khách rồi.]
[Mặt lạnh.jpg]
Đường Điền: [Ấu ấu ấu, hóa ra là vậy! Đêm nay là đêm rất quan trọng, xin phép không quấy rầy nữa, hai người chơi đi, hai người chơi đi!]
[Nụ cười dần trở nên bỉ ổi.jpg]
Cố Thư Di đặt điện thoại xuống với gương mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào. Nghĩ đến đêm nay quả thật là đêm tân hôn "xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng", cô cắn môi.
Có lẽ Bùi Cận Bạch sẽ chưa về, cô đứng dậy đi tẩy trang rồi tắm rửa.
Mới hơn bốn giờ sáng đã dậy trang điểm rồi loay hoay suốt cả ngày, toàn thân cô rã rời.
Tắm xong, Cố Thư Di leo lên giường nằm lại.
Lúc ôm chăn trong lòng, vốn dĩ tâm trạng cô rất thấp thỏm. Kết quả vừa đặt lưng xuống giường, do ban ngày mệt quá, giường nằm thoải mái quá, mí trên mí dưới "va" vào nhau nên cô ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Thế là khi Bùi Cận Bạch tiễn khách xong, trở về thì thấy Cố Thư Di đã đắp chăn ngủ rồi.
Cô nằm nghiêng, ngủ rất ngon, mái tóc dài đen bóng xõa khắp gối.
Thấy vậy, Bùi Cận Bạch không khỏi nhẹ tay nhẹ chân, rón rén vào phòng tắm rửa mặt, sau đó vén chăn lên, cũng nằm vào.
Mặc dù nói là đêm tân hôn nhưng hôm nay họ đã mệt nhọc cả ngày, không làm gì cũng không sao.
Bùi Cận Bạch ôm Cố Thư Di dưới chăn vào lòng theo thói quen rồi mới với tay lên tắt đèn đầu giường. Tuy nhiên, vừa ôm cô, anh lập tức phát hiện xúc cảm nơi lòng bàn tay có gì đó kỳ lạ.
Không phải vải đồ ngủ cô thường mặc, cũng không phải làn da mịn màng, ấm áp.
Bùi Cận Bạch nhanh chóng dừng động tác tắt đèn.
Anh chậm rãi vén chăn lên. Dưới ánh đèn màu vàng dễ chịu, một màu trắng đập vào mắt anh.
Cố Thư Di vẫn còn đang ngủ, gương mặt cô khi ngủ đầy bình yên và thuần khiết, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ không nảy lên một chút ý đồ xấu xa nào. Song, từ gối trở xuống, Bùi Cận Bạch thấy cô đang mặc váy hai dây, màu trắng mờ, làm bằng vải voan mỏng có ren giống như váy cưới.
Những nơi không cần che thì lộ ra kiểu mờ mờ ảo ảo, những nơi cần che thì ren dày hơn một chút, nhưng bởi vì cô nhúc nhích trở mình khi nằm ngủ nên bị lệch, để lộ màu hồng hết sức quyến rũ và gợi cảm.
Bùi Cận Bạch chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối trước cảnh tượng này.
Giờ phút này, Cố Thư Di nghe thấy tiếng động gì đó, hơi chau mày mê sảng mấy tiếng rồi ngủ tiếp.
Cổ họng Bùi Cận Bạch bỗng dưng nghẹn lại, món quà cực kỳ bất ngờ này làm ánh mắt anh càng lúc càng sâu thẳm hơn.
Cô đã cố tình mặc thế này vào đêm tân hôn, không quấy rầy mới là không bình thường.
...
Cố Thư Di bị hành động của người phía trên đánh thức.
Cô đang ngủ ngon lành, bị làm phiền nên cáu kỉnh là chuyện đương nhiên. Có điều, cô chưa kịp lên tiếng trách cứ thì một cảm giác khác phong phú hơn thình lình chiếm lấy cô. Thế là Cố Thư Di vừa mở miệng đã nhạy cảm rên rỉ.
Cô mở mắt, chạm phải ánh mắt hiện rõ dòng chữ "Cuối cùng em cũng dậy rồi".
Cố Thư Di ngẩn người mấy giây. Đến khi người đàn ông thấy cô đã dậy, chậm rãi đi xuống dưới thì cô mới sực nhớ ra mình đang mặc gì.
Thật ra Cố Thư Di rất phân vân không biết có nên mặc cái này không. Sau khi tắm xong, cô đắn đo cả buổi rồi quyết định mặc vào, cùng lắm thì chút nữa thay bộ khác thôi.
Kết quả, cô chưa chờ được ý kiến của anh thì đã ngủ quên.
Giờ đây, trong tình huống không lường trước, cảm xúc đầu tiên hiện lên trong Cố Thư Di là sự thẹn thùng chưa từng có.
Cô luống cuống muốn kéo chăn lên đắp, nhưng Bùi Cận Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Cố Thư Di, đặt bên môi hôn một cái rồi khàn giọng bảo: "Đẹp lắm."
Không lấy được chăn, Cố Thư Di đành che mắt mình lại như bịt tay trộm chuông, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô nghe Bùi Cận Bạch hỏi tiếp: "Em mua khi nào thế?"
Cố Thư Di cắn môi dưới, quay đầu sang chỗ khác, mắc cỡ không dám trả lời.
Nhưng nhìn phản ứng của anh thì cô không lỗ khi mua chiếc váy này, có lẽ người được hưởng rất thích.
Bùi Cận Bạch: "Em mua để dành tối nay mặc à?"
Lần này, cuối cùng Cố Thư Di cũng lí nhí trả lời: "Ừm."
Sau đó, cô tự nhủ rằng đằng nào cũng đã mặc rồi, thôi thì hào phóng lên nào
Cố Thư Di cố gắng vượt qua sự ngượng ngùng, vươn cánh tay nhỏ nhắn, thon dài ra, ôm lấy cổ người đàn ông: "Đêm tân hôn mà."
"Quà cho anh đó."
Dù sao cũng nên tạo ra điều đặc biệt chứ?
Đêm nay, dinh thự Cảnh Nam cứ sáng đèn mãi, dù có muộn đến đâu thì cũng chưa thấy tắt đèn.
Người đàn ông dùng hành động thực tế để chứng minh mình thích chiếc váy này của cô nhường nào, và kết thúc bằng việc ném chiếc váy đã bị xé thành vải rách của Cố Thư Di vào thùng rác. Thậm chí, chúng còn bị anh dùng để lau chất lỏng nào đó trước khi vứt bỏ hẳn.
Cố Thư Di mệt đến mức không nhúc nhích ngón tay nổi. Có điều cô tiếc chiếc váy mình mua mới mặc có một lần mà đã bị hỏng, thậm chí trước khi hỏng còn bị đem đi lau cái thứ đáng xấu hổ đó nữa. Cố Thư Di vốn định cằn nhằn, nhưng khi mở miệng thì lại thấy mệt rũ rượi, thôi thì kệ xác nó luôn.
Chuyện nên làm vào đêm tân hôn cũng đã làm, cuối cùng cũng được ngủ rồi.
Ngày mai lại là một ngày mới.
Cố Thư Di được Bùi Cận Bạch ôm vào lòng, cô nhẹ nhàng gảy cúc áo ngủ trước ngực anh.
Giờ đây chỉ còn lại sự yên ả.
Năm tháng còn dài, nhưng cô biết rằng chỉ cần ôm nhau như thế này thôi là họ đã có thể vượt qua cả đời người rồi.