Thiệp mời đính hôn đã được gửi ra ngoài.
Danh sách khách mời vẫn tương tự như lần trước, chỉ có điều lần này dưới sự đề nghị của Cố Thư Di còn bỏ thêm các đồng nghiệp trong văn phòng tổng giám đốc của Hòa Quang.
Hiển nhiên Bùi Cận Bạch vẫn có tư tưởng của sếp tổng, cười nói: “Em có chắc họ sẽ có hứng thú không?”
Cuối tuần được nghỉ, thế mà lại vì một tấm thiệp mời mà không thể không đi tham gia tiệc đính hôn của sếp.
Với tư cách là một thành viên trong văn phòng tổng giám đốc, Cố Thư Di lại nhìn anh bằng ánh mắt “thế thì anh không hiểu rồi”: “Mình có thu tiền mừng của họ đâu.”
“Họ rất có hứng thú với chuyện cá nhân của anh đấy nhé.”
Ngày đính hôn của hai người gần kề, chẳng qua lại có một lễ cưới khác được tổ chức sớm hơn thời gian đính hôn của họ.
Đó là nam nữ chính của bữa tiệc đính hôn mà Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch cùng nhau tham dự, gặp nhau lần đầu ở đó.
Tuy rằng là hôn nhân hợp tác giữa hai gia tộc nhưng sau khi đính hôn xong, tình cảm giữa hai người vẫn ổn định, hai gia đình cũng tiến thêm một bước hợp tác sâu hơn, thậm chí còn có tin đồn vỉa hè rằng trong lễ cưới lần này, cô dâu sẽ lên sân khấu với cái bụng bầu.
Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch cùng tham dự lễ cưới.
Chú rể đang đón khách, vừa thấy Bùi Cận Bạch thì nhanh chóng nhiệt tình bắt tay với anh, lại thấy Cố Thư Di bên cạnh anh, anh ấy càng cười đến nỗi sắp không thấy mắt ở đâu, trong lòng rất hãnh diện kiêu ngạo tự hào.
Nhìn xem, lần đính hôn trước, anh ấy từng nói chờ lần sau uống rượu mừng của tổng giám đốc Bùi và cô Cố, về nhà ba mẹ còn trách móc anh ấy một trận, nói rằng anh ấy không biết nhìn ánh mắt của người khác, gì mà lúc đó sắc mặt của Bùi Cận Bạch rất khó coi mà mày còn lấy lòng người ta lung tung, chẳng qua là vị hôn thê do bà cụ nhà cụ nhà họ Bùi tự ý quyết định thì sao có thể có kết quả? Bây giờ thấy gì chưa? Thư mời đính hôn của hai người đã được gửi đến tất cả các gia tộc lâu đời của thành phố B.
Bùi Cận Bạch gật đầu, mỉm cười nói với chú rể: “Chúc mừng.”
Lễ cưới được tổ chức rất long trọng, gần như có thể miêu tả là xa hoa phô trương. Hai gia đình đều giàu nứt đố đổ vách, nghi lễ được tổ chức kết hợp kiểu châu Âu và kiểu Trung Hoa cổ điển, ba mẹ cô dâu xúc động rơi nước mắt trên sân khấu, buổi tối còn có một bữa tiệc sau lễ cưới.
Hiển nhiên, bầu không khí của bữa tiệc sau lễ cưới thoải mái hơn nhiều. Cô dâu thay một bộ váy cưới khác với kiểu dáng giản dị hơn, nâng ly champagne cùng chú rể mỉm cười mời rượu các khách quý.
Cố Thư Di ôm cánh tay của Bùi Cận Bạch.
Nhân vật chính duy nhất của lễ cưới hôm nay tất nhiên là cô dâu chú rể, chẳng qua điều này vẫn không ảnh hưởng đến đại đa số các khách mời - những người đã nhận được thiệp mời dự lễ đính hôn của nhà họ Bùi - thấy Bùi Cận Bạch dẫn vị hôn thê tương lai đến dự lễ cưới hôm nay.
Lần trước, Cố Thư Di vẫn là vị hôn thê bình dân học đại học danh tiếng do bà cụ nhà họ Bùi sắp đặt, lần này sắp sửa trở thành vị hôn thê chính thức, được tổ chức nghi lễ chính thức để tuyên bố với mọi người.
Các ông lớn trong ngành thuộc vai vế bề trên mà lần trước không đến tham gia đính hôn hôm nay cũng có mặt, vừa cười vừa hàn huyên cùng Bùi Cận Bạch. Thấy Cố Thư Di, họ nói cuối cùng cũng được thấy Cố Thư Di trông như thế nào, quả nhiên là trai tài gái sắc, sau đó lại quan tâm Cố Thư Di đã khỏe hẳn chưa. Cố Thư Di không khỏi may mắn vì mình đã tìm hiểu thông tin kỹ càng, sau đó trả lời mình chỉ bị viêm ruột thừa mà thôi, cảm ơn ông ấy đã quan tâm.
Mấy người lớn tuổi lại hỏi dạo này Bùi Viễn Phong thế nào.
Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch liên tục mời rượu chào hỏi mọi người, có lúc Bùi Cận Bạch bảo cô gọi người này là “Tổng giám đốc X”, cũng có lúc gặp được người có quan hệ thân thiết hơn với nhà họ Bùi nên gọi là “Chú X”, “Bác X”.
Sau khi xã giao một vòng, Cố Thư Di cảm thấy cơ mặt của mình sắp cứng ngắc vì cười.
Thấy Cố Thư Di phồng má lên để hoạt động cơ mặt, Bùi Cận Bạch không nhịn được cười khẽ, lại biết hôm nay cô đi giày gót rất cao: “Đằng sau có phòng nghỉ ngơi, hay là em vào phòng nghỉ một lát?”
“Không.” Thả lỏng cơ mặt xong, ánh mắt Cố Thư Di trở nên kiên định: “Em không thể bỏ mặc mình anh ở lại đây.”
Bùi Cận Bạch: “Tại sao?”
Cố Thư Di: “Đã xuất hiện rồi mà còn chơi trò mất tích, lỡ mọi người tưởng anh bị bỏ rơi thì sao?”
“…”
Bùi Cận Bạch đành phải cho Cố Thư Di mượn sức của mình, nhắc nhở cô nếu đứng mệt mỏi quá thì cứ tựa vào người mình.
May mà sắp xã giao xong rồi. Chốc lát sau, một cặp đôi người nước ngoài tóc nâu mắt xanh đến gần họ. Cố Thư Di còn tưởng họ là người yêu hoặc vợ chồng, không ngờ hai người tự giới thiệu họ là anh em, người Mỹ, anh trai là CEO của doanh nghiệp nước ngoài khu vực châu Á Thái Bình Dương.
Người anh đã sống ở Trung Quốc mấy năm nên nói tiếng Trung không tồi, trao đổi hằng ngày không thành vấn đề, còn tự đặt tên tiếng Trung cho mình là Lý Thụy Bạch, còn người em gái hình như chỉ biết nói tiếng Anh.
Trước kia, Bùi Cận Bạch cũng từng nghe nói đến Lý Thụy Bạch, chẳng qua vẫn không có cơ hội làm quen, bây giờ gặp mặt nhau nên hai người trao đổi danh thiếp với nhau, hơn nữa hai người trùng hợp đều từng là sinh viên của đại học Stanford nên lại hàn huyên thêm mấy câu.
Cố Thư Di vốn không có phản ứng gì, mãi đến khi nhận thấy ánh mắt của em gái Lý Thụy Bạch ở đối diện cứ nhìn chằm chằm vào Bùi Cận Bạch, thậm chí hơi lộ liễu.
Cứ như thể coi cô là không khí không bằng.
Trò chuyện với Lý Thụy Bạch xong, đương nhiên Bùi Cận Bạch cũng cảm nhận được ánh mắt cứ nhìn chòng chọc vào mình. Anh đưa mắt nhìn em gái của Lý Thụy Bạch, sau đó chủ động giới thiệu Cố Thư Di cho cô ta bằng tiếng Anh, nói rằng đây là vợ chưa cưới của mình. Cố Thư Di lập tức thấy vẻ thất vọng hiện lên rồi biến mất trên nét mặt của em gái Lý Thụy Bạch.
Tất nhiên Lý Thụy Bạch cũng nhận thấy ý đồ của em gái, bèn giải thích nghe nói tổng giám đốc Bùi cũng có một cô em gái nên chắc là em gái tôi cho rằng vợ chưa cưới của anh là em gái, xin lỗi anh. Chẳng qua khi người anh đang giải thích, Cố Thư Di lại thấy rõ sau khi vẻ thất vọng biến mất, ánh mắt của người em gái lại hiện lên sự kiêu ngạo và tự tin, cứ như thể chắc chắn mình muốn thứ gì cũng sẽ chiếm được.
Vẻ mặt của cô ta như đang nói vợ chưa cưới là cái thá gì, cho dù đã kết hôn thì vẫn có thể ly hôn như bình thường. Hơn nữa có lẽ vì chiều cao hơn 1m75 nên ánh mắt của cô ta như đang nhìn xuống từ trên cao, càng có vẻ lộ liễu hơn hẳn.
“…”
Lần đầu tiên Cố Thư Di được chứng kiến cái gì là mean girl chuẩn kiểu Mỹ.
Thấy thế, Lý Thụy Bạch khẽ nói gì đó với người em gái bằng ngôn ngữ mà Cố Thư Di không hiểu, thậm chí giọng điệu có vẻ như đang quát nạt. Khi anh ấy nói xong, vẻ mặt kiêu ngạo điêu ngoa của người em gái đã biến thành ấm ức không cam lòng. Còn Lý Thụy Bạch tiếp tục cùng Bùi Cận Bạch bàn về doanh nghiệp nguồn năng lượng mới nào đó mà Hòa Quang mới thu mua năm ngoái.
Lý Thụy Bạch đã mắng em gái bằng tiếng mẹ đẻ, Bùi Cận Bạch đành phải tiếp tục trò chuyện với anh ấy. Bởi vì lượng từ vựng tiếng Trung của Lý Thụy Bạch không đủ nên giữa chừng, hai người đổi sang nói tiếng Anh.
Cố Thư Di nhận thấy ánh mắt không cam lòng của em gái Lý Thụy Bạch nhắm về phía mình.
Cô không khỏi nhức đầu. Sao người nước ngoài lại buông thả đến nỗi đã nói rõ người ta có vợ chưa cưới rồi mà vẫn không chịu bỏ cuộc? Cô đành quay mặt đi, lại nghe thấy Bùi Cận Bạch đang trò chuyện về việc thu mua doanh nghiệp nguồn năng lượng mới năm ngoái, bàn về phương án kế hoạch nào đó, hình như hơi quên một số chi tiết liên quan đến nhà cung cấp.
Năm ngoái thực tập, Cố Thư Di từng theo chị Lưu tham gia vào dự án thu mua đó nên phải học thuộc cả đống tài liệu, bảo đảm khi tổng giám đốc cần đến thì họ sẽ lấy ra ngay tức thì. Thế nên Cố Thư Di lên tiếng bổ sung thêm hai câu.
Lý Thụy Bạch đưa mắt nhìn sang, Cố Thư Di mỉm cười với anh ấy.
Khóe môi Bùi Cận Bạch hơi cong lên.
Trong quá trình trò chuyện kế tiếp, nhắc đến vụ thu mua ấy, Cố Thư Di không biết Bùi Cận Bạch có cố tình hay không mà cứ cho mình cơ hội lên tiếng, đều là những nội dung mà mình đã thuộc nằm lòng. Khi Lý Thụy Bạch kinh ngạc bày tỏ vì sao cô Cố lại biết nhiều thế, Bùi Cận Bạch nói bằng tiếng Anh: “Vợ tôi cũng tham gia thúc đẩy phi vụ thu mua này, cô ấy là công thần sau cánh gà.”
Lần này không phải “fiancee”, mà trực tiếp dùng “my wife”.
Có vẻ như Cố Thư Di đã hiểu mục đích của Bùi Cận Bạch, bèn gật đầu cam chịu.
Lại nhìn về phía cô em gái vừa rồi còn tràn đầy tự tin, lúc này hiển nhiên đã biết che giấu ánh mắt của mình, hơn nữa biến thành vẻ ngây thơ mờ mịt trong veo vì chưa bị tri thức ô nhiễm, không nghe hiểu một câu nào cho dù cả ba người đều đối thoại bằng tiếng mẹ đẻ của cô ta.
Lý Thụy Bạch kinh ngạc bày tỏ sự khó tin của mình, Bùi Cận Bạch mỉm cười nhìn Cố Thư Di, sau đó nói tiếp bằng tiếng Anh: “Điều tôi thích nhất ở vợ tôi không chỉ vì xinh đẹp mà còn vì sự thông minh và trí tuệ hiếm thấy của cô ấy, đôi lúc cô ấy cứ như một chú cáo con tinh nghịch.”
Nghe người đàn ông nghiêm trang khen mình, Cố Thư Di không khỏi ngại ngùng nhưng vẫn thừa thế xông lên, mỉm cười thẹn thùng khỏi phải chê: “Nào có, cảm ơn… Anh yêu.”
“Darling.” Nhìn về phía em gái Lý Thụy Bạch, cô lặp lại lần nữa bằng ngôn ngữ mà cô ta hiểu được.
Cô nàng vừa rồi còn tự tin kiêu ngạo, không coi ai ra gì, giờ đây đã hoàn toàn ỉu xìu vì nghe thấy người đàn ông quyến rũ ấy tràn đầy hãnh diện khen ngợi vợ mình thông minh.
Bất kể là vì nghe giọng điệu vừa thân mật vừa kiêu ngạo ấy, hay nhớ lại nhà mình phải quyên góp 2 tòa nhà cho trường đại học thì mình mới được vào đại học, cô ta đều không dám hó hé nửa lời.
Lý Thụy Bạch nói lời chào tạm biệt, sau đó dẫn cô em gái – chưa kịp ra tay thì đã bị loại từ vòng gửi xe – rời đi, cảm thấy như thế cũng tốt, coi như cho em gái một bài học. Lỡ gặp phải người nào cay nghiệt hơn một chút thì có khi em gái của anh ấy đã bị sỉ nhục rằng họ sẽ không bao giờ coi trọng một đứa con gái tóc đỏ não phẳng.
Bùi Cận Bạch dắt Cố Thư Di vào sân khiêu vũ một điệu nhạc.
Cuối cùng tiệc cưới after party cũng kết thúc.
Vừa lên xe, Cố Thư Di lập tức đá rơi giày cao gót trên chân mình, sau đó gác chân lên đùi người đàn ông bên cạnh. Bùi Cận Bạch cầm chân của Cố Thư Di, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân hơi cứng ngắc vì đứng lâu của cô.
Cố Thư Di híp mắt, vẻ mặt tràn đầy hưởng thụ. Chờ đến khi đã thoải mái hơn, cô mới mở mắt ra.
Nghĩ đến những lời mà lúc nãy Bùi Cận Bạch nói với Lý Thụy Bạch, cô nhúc nhích cẳng chân của mình: “Nè.”
Cố Thư Di hắng giọng, sau đó tự kiêu một phen: “Em biết mình vừa xinh đẹp vừa thông minh trí tuệ, cơ mà lúc nãy anh nói thẳng với Lý Thụy Bạch kiểu đó thì có phải là không được khiêm tốn cho lắm không nhỉ?”
Năm ngoái cô làm gì có chuyện tham gia vào dự án thu mua, còn là công thần sau cánh gà? Rõ ràng cô chỉ là một nhân viên thực tập chạy vặt thôi!
Thấy thái độ đắc ý của Cố Thư Di, Bùi Cận Bạch không khỏi bật cười. Nhận thấy cẳng chân của cô không còn nhức mỏi nữa, anh vươn tay kéo cô về phía mình: “Có gì mà không khiêm tốn? Chuyện sớm hay muộn mà thôi.”
Cố Thư Di được Bùi Cận Bạch ôm vào lòng.
Tài xế ngồi trên ghế lái nhìn thẳng về phía trước, không hề tò mò về cảnh tượng ở ghế sau.
Cố Thư Di hơi nóng mặt nhưng vẫn thuận theo ý anh, tách hai chân ngồi lên đùi anh: “Thế thì cảm ơn miệng vàng lời ngọc của Tiểu Bạch nhé.”
Dù nói thế nào đi chăng nữa thì cô gái kia đã biết rõ người khác có vợ chưa cưới rồi mà ánh mắt vẫn lộ liễu nhìn người ta chòng chọc, còn áp chế cô bằng chiều cao vượt trội của mình, quả thực là rất đáng ghét.
Bùi Cận Bạch đặt tay trên eo Cố Thư Di, thấy vẻ mặt của cô hiển nhiên là rất hài lòng với chuyện đêm nay, lại nhớ đến xưng hô yếu ớt ngọt ngấy của cô hồi lúc nãy.
“Em gọi anh là gì?” Người đàn ông khẽ hỏi, giọng nói lọt vào tai dường như đang dụ dỗ.
Cố Thư Di thừa nhận lúc đó mình cũng chỉ nhất thời nổi hứng, bây giờ Bùi Cận Bạch hỏi lại, cô không khỏi ngượng ngùng.
Cô chưa bao giờ xưng hô theo kiểu sến súa như thế đâu.
Chẳng qua khi đối diện với ánh mắt tràn đầy tình cảm của Bùi Cận Bạch, hình như dù sến cỡ nào cô cũng nói được.
Thế là Cố Thư Di ghé vào bên tai anh, phát âm từng chữ nhẹ nhàng và nũng nịu: “Cảm ơn… Anh yêu?”