• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tài xế kiến thức uyên bác ngồi ghế trước vẫn nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt bình tĩnh.

 

Trái lại sau khi gọi xong xưng hô này, Cố Thư Di cảm thấy mặt mình nóng lên, vừa nói xong thì bò xuống từ trên đùi Bùi Cận Bạch, ngồi ngay ngắn nhìn thẳng phía trước, còn nghiêm trang thắt dây an toàn cho mình.

 

Thấy dáng vẻ đoan trang của cô, Bùi Cận Bạch nhướn mày. Chẳng qua vì vẫn còn tài xế ở đây nên anh lại quay mặt đi, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên đầu gối của mình.

 

Đêm nay, Cố Thư Di đến dinh thự Cảnh Nam để sáng mai dì giúp việc mang lễ phục đã mặc đến nơi chuyên giặt giũ lễ phục. Tham gia lễ cưới của người khác thì không thể mặc trang phục nổi bật, chỉ cần giản dị hào phóng là được.

 

Tối nay, Cố Thư Di mặc một chiếc váy xòe màu tím nhạt dài đến đầu gối, Bùi Cận Bạch chọn cho cô, vừa lúc xứng đôi với cà vạt tím của anh. Cố Thư Di rất thích chiếc váy này, trước khi cởi ra còn selfie mấy bức ảnh trước gương.

 

Bùi Cận Bạch nới lỏng cà vạt rồi cởi hai chiếc cúc áo trên cùng của sơ mi, thấy Cố Thư Di chụp ảnh xong thì quay lưng về phía chiếc gương để tìm khóa kéo. Khóa kéo của kiểu váy này đều nằm sau lưng, hơn nữa là loại khóa kéo rất nhỏ để bảo đảm thẩm mỹ cho chiếc váy, thế nên Cố Thư Di mò mẫm cả buổi mà không tìm được khóa kéo ở đâu. Cuối cùng, cô không thể không nhìn về phía người đàn ông bằng ánh mắt cầu cứu.

 

“Muốn anh giúp em hả?” Bùi Cận Bạch hiểu được ánh mắt của cô.

 

Cố Thư Di gật đầu, sau đó hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, chủ động ưỡn ngực, anh dũng nói: “Dù sao anh cũng thấy hết rồi còn gì.”

 

“…”

 

Thế là Bùi Cận Bạch vòng ra sau lưng Cố Thư Di, vươn tay tìm kiếm khóa kéo ở chỗ nào.

 

Khóa kéo váy được thiết kế rất kín đáo, chỉ chú trọng tính thẩm mỹ chứ không tiện mặc vào cởi ra, quả thực là rất khó tìm.

 

Cố Thư Di đứng trước mặt Bùi Cận Bạch, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của người đàn ông đến gần mình từ đằng sau, hơi thở nhẹ nhàng phả vào tai mình.

 

Hình như là để mọi chuyện không trở nên kỳ lạ, Cố Thư Di đưa mắt nhìn khắp phòng giữ quần áo, sau đó thấy mấy dãy cúc tay áo sơ mi được xếp trong ngăn tủ mở một nửa, trong đó có một cặp cúc tay áo được đặt ở giữa – vị trí dễ gây chú ý nhất, trông hết sức quen mắt.

 

Chẳng phải là món quà cảm ơn mà cô tặng cho Bùi Cận Bạch trong lần đầu tiên đi thực tập được dàn xếp làm việc bên cạnh anh, vét hết một nửa ví tiền của cô lúc ấy hay sao?

 

“Anh vẫn giữ nó à?” Cố Thư Di vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ chỉ vào cặp cúc tay áo.

 

Cô cứ nghĩ rằng với quan hệ của hai người hồi ấy, món quà này lại chẳng đáng giá là bao đối với Bùi Cận Bạch, có lẽ anh sẽ tặng cho người khác, hoặc bảo người hầu gác xó, không ngờ anh vẫn giữ lại nó, thậm chí còn đặt ở vị trí đáng chú ý nhất.

 

Bùi Cận Bạch vừa tìm thấy khóa kéo váy của Cố Thư Di nhưng cô vừa nhúc nhích, khóa kéo lại biến mất, anh bèn nhìn theo hướng chỉ của cô: “Ừ.”

 

Hiển nhiên tâm trạng của Cố Thư Di rất sung sướng, hếch cằm lên: “Khai thật đi, có phải từ hồi đó anh đã có ý đồ với em rồi không?”

 

Bùi Cận Bạch: “Ừ.”

 

Một cô gái lúc nào cũng làm điều nằm ngoài dự đoán của mọi người, quả thực là rất thú vị.

 

Cố Thư Di vui sướng nghiêng đầu, sau đó hình như cảm thấy thời gian hơi lâu, động tác của người đằng sau cũng chậm như rùa, bèn hỏi: “Anh tìm thấy chưa thế?”

 

Bùi Cận Bạch làm mất khóa kéo, lại nhìn Cố Thư Di đứng trước mặt mình.

 

Hôm nay cô vấn tóc lên cao, để lộ đường cong của chiếc cổ và bờ vai, mùi nước hoa trong veo sau khi được nhuộm đẫm bởi nhiệt độ cơ thể cứ quanh quẩn bên chóp mũi của anh, sự chênh lệch chiều cao và vị trí đứng này khiến Bùi Cận Bạch chỉ cần cụp mắt sẽ thấy độ cong như ẩn như hiện, trắng nõn tròn trịa dưới xương quai xanh tinh xảo.

 

Thế là anh dứt khoát buông tay ra.

 

Cố Thư Di xoay người, đang định hỏi anh có chuyện gì, bất chợt nghênh đón giọng điệu trắng trợn như thể không muốn nhịn nữa vang lên bên tai mình: “Cứ mặc đi.”

 

Đêm ở dinh thự Cảnh Nam lúc nào cũng rất dài.

 

Cố Thư Di vẫn mặc váy trên người, chẳng qua tóc con bị mồ hôi ướt đẫm dính trên cổ, trong lúc ngộp thở hoảng hốt, cô kìm lòng không đậu ngước cổ lên, môi khẽ hé mở vì thiếu oxy, khóe mắt liếc thấy chiếc gương bên cạnh.

 

Thấy mình ngồi trên người anh, làn váy xòe ra như đóa hoa, hai chân quấn quanh eo của anh như yêu tinh, quần áo của hai người thoạt nhìn vẫn đầy đủ, chỉ hơi nhăn nheo một chút chứ trông như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

 

Có vẻ như Bùi Cận Bạch cũng thấy, giọng anh trở nên trầm thấp như đang dụ dỗ: “Em nhìn gì vậy?”

 

Cố Thư Di đã sớm đỏ mặt tía tai.

 

Anh che giấu tất cả những thứ khó coi dưới làn váy, xâm chiếm sự mềm mại của cô một cách trắng trợn, lại hôn lên chiếc cổ mảnh mai căng thẳng của cô.

 

 

Chiếc váy vốn nên được đưa đi giặt giũ vào ngày mai giờ đã hoàn toàn hỏng bét vì vệt nước và dấu vết nào đó không rõ nguyên nhân.

 

Tham dự lễ cưới của người xong, cũng sắp đến lễ đính hôn của minh.

 

Nghi lễ đính hôn được tổ chức vừa chính thức vừa long trọng.

 

Vị hôn thê xuất thân nhà nghèo, sinh viên đại học hàng đầu của nhà họ Bùi được lan truyền ầm ĩ cuối cùng cũng chính thức xuất hiện trước mặt mọi người. Không thể không nói rằng đa số khách mời đều rất tò mò về Cố Thư Di, nhất là tiệc đính hôn lần trước bị hoãn lại, nhà họ Bùi nói rằng Cố Thư Di đột nhiên bị bệnh phải làm tiểu phẫu nhưng bên ngoài có lời đồn rằng không phải cô bị ốm đau gì hết, mà cô đột nhiên cảm thấy không thể gánh vác nổi áp lực sau khi gả vào nhà họ Bùi nên bỏ trốn, Bùi Cận Bạch đích thân đến thành phố S theo đuổi lại vợ mình.

 

Tóm lại lời đồn đãi nào cũng có, dẫn đến việc sự mong chờ của mọi người đối với Cố Thư Di dâng cao đến đỉnh điểm.

 

Hôm nay, cuối cùng mọi người cũng được thấy cô gái mà bà cụ Hà nhà họ Bùi coi trọng.

 

Khi được thấy Cố Thư Di, quả nhiên là xinh đẹp hoạt bát, toát ra sự mảnh mai và cứng cỏi mà những cô gái xuất thân từ gia tộc lâu đời sống trong nhung lụa không thể có được, chẳng trách bà cụ Hà lại thích cô. Lại thấy ánh mắt của hai vợ chồng Bùi Viễn Phong khi nhìn con dâu, hiển nhiên cũng rất hài lòng.

 

Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch đi qua các khách mời.

 

Ban đầu cô còn ngại cùng Bùi Cận Bạch tham gia lễ cưới của người khác phải xã giao quá nhiều, đến nỗi mình cười cứng cả mặt, kết quả sự thật chứng minh hồi ấy mình vẫn quá non và xanh. Đến lượt mình đính hôn, suốt một ngày trời mình chẳng những phải cười cứng cả cơ mặt mà thân thể cũng mệt mỏi đến nỗi sắp sụp đổ, cuối cùng phải cầm cự bằng nghị lực kiên cường của mình.

 

Sau khi kết thúc nghi lễ về nhà, Cố Thư Di trực tiếp nhào lên giường.

 

Thấy cô gái không thèm thay quần áo, không tẩy trang mà cứ thế nằm giang tay giang chân trên giường, thoạt nhìn như thể không muốn nhúc nhích một ngón tay, Bùi Cận Bạch vào phòng giữ quần áo tìm đồ ngủ cho Cố Thư Di: “Đi tắm rửa.”

 

Cố Thư Di nằm trên giường nhìn Bùi Cận Bạch, không thể không nói rằng thể lực của người đàn ông này thật sự hết chỗ chê.

 

Cô không muốn nhúc nhích nên giơ tay lên, đưa ra một yêu cầu kiêu căng bằng giọng nói mệt mỏi bất lực: “Hay là anh tắm cho em nhé?”

 

“Anh yêu.” Cố Thư Di nói thêm một câu.

 

Bùi Cận Bạch phát hiện hình như Cố Thư Di gọi “anh yêu” càng ngày càng thuận miệng, nhất là lúc muốn yêu cầu anh làm gì đó. Anh nhìn chằm chằm vào người nằm trên giường, yếu ớt mệt mỏi giơ tay lên, hai giây sau lại cười hỏi: “Chỉ gọi một tiếng anh yêu mà xong à?”

 

Cố Thư Di phồng má: “Thế thì lần sau em không gọi nữa.”

 

“Dù sao Đường Điền bảo là gọi anh yêu nghe cứ như đại gia và bồ nhí.”

 

Bùi Cận Bạch: “…”

 

Cố Thư Di lại thả tay xuống: “Rốt cuộc anh có tắm cho em không thế?”

 

Đối mặt với người đã hoàn toàn buông xuôi, chỉ chờ mình hầu hạ này, Bùi Cận Bạch đành phải cười bất đắc dĩ, cầm tay cô kéo cô ra khỏi giường rồi bế vào phòng tắm.

 

“Cái nào là nước tẩy trang?” Anh hỏi.

 

Cố Thư Di hếch cằm chỉ: “Cái kia.”

 

Sau đó Cố Thư Di tẩy trang, tháo tóc, lại tắm một cách hưởng thụ mà không cần mình phải nhúc nhích tay chân.

 

Lúc được quấn khăn tắm bế ra ngoài, gò má của cô đã đỏ ửng vì xông hơi nước trong phòng tắm.

 

Biết Cố Thư Di mệt mỏi nên đêm nay, Bùi Cận Bạch không có ý định làm gì khác, bắt đầu sấy tóc cho cô.

 

Nghe tiếng máy sấy, Cố Thư Di híp mắt ngáp một cái, đầu óc đã qua cơn buồn ngủ nên bây giờ hơi tỉnh táo một chút, cất lời cảm thán: “Đính hôn mệt mỏi ghê luôn.”

 

Nghe người vừa rồi không cần tự tay tắm rửa phát ra tiếng cảm thán này, Bùi Cận Bạch buồn cười: “Em mệt hay là anh mệt?”

 

“Ai cũng mệt.” Cố Thư Di không sập bẫy của anh, ngược lại trả lời một câu ba phải.

 

Sấy đến khi tóc của Cố Thư Di đã khô hết, Bùi Cận Bạch tắt máy sấy rồi dùng tay chải lại tóc của cô cho mượt. Suốt cả quá trình, Cố Thư Di chỉ lẳng lặng cảm nhận mỗi một hành động của người đàn ông, cuối cùng khi tóc được chải mượt hết, cô mới thật lòng thật dạ khen một câu: “Tiểu Bạch, anh thật sự rất giỏi chăm sóc người khác.”

 

Thậm chí cô bắt đầu sợ hãi, anh cứ kiểu này thì có khi nào sẽ khiến cô hư hỏng không nhỉ?

 

Bùi Cận Bạch đang cất máy sấy thì chợt khựng lại, nhìn về phía cô đang ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào ga giường, không hiểu sao ánh mắt lại trở nên nghiêm túc.

 

Anh cất máy sấy rồi đến gần cô, đẩy cô ngã xuống giường, hôn từ trán đến lông mi, chóp mũi, lại xuống đôi môi của cô. Sau đó anh tách ra một khoảng cách, nhìn khuôn mặt không son phấn mà vẫn xinh đẹp rạng ngời của cô: “Anh không chăm sóc người khác giỏi bằng em đâu.”

 

Cố Thư Di khó hiểu: “Hả?”

 

Bùi Cận Bạch nhớ lại lời đồn về thời gian biểu làm việc và nghỉ ngơi hằng ngày của vợ sắp cưới của mình mà dạo này mình nghe thấy, trước kia vẫn lan truyền rộng rãi giữa đám tiểu thư nhà giàu của thành phố B, khiến vô số người vừa nghe xong đã lùi bước.

 

“Vợ sắp cưới của anh, chẳng lẽ không phải mỗi sáng rời giường lúc 5 giờ để nấu bữa sáng, 6 giờ phải đi thăm hỏi ba mẹ chồng sao?”

 

Cố Thư Di: “…”

 

Cô chợt nhớ lại những lời xà lơ mà lúc trước mình dùng để đe dọa đám con gái nhà giàu khinh người kia.

 

Cho nên, sao anh lại biết chuyện này!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK