• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhất thời Cố Thư Di tưởng là mình nghe nhầm, hoặc cũng có thể là tai cô bị lãng nên cô chủ động rướn người lên phía trước hôn lên môi người đàn ông một cái thay cho lời tạm biệt tối nay, sau đó chuẩn bị mở cửa xuống xe.

 

Bùi Cận Bạch nhẹ nhàng đưa tay ra ôm lấy eo cô gái hôn xong lại định chuồn đi: "Em chưa trả lời anh mà."

 

Cố Thư Di: "Hả?"

 

Thấy vậy, Bùi Cận Bạch bèn lặp lại câu vừa rồi cho cô gái mặt mày ngơ ngác trước mặt nghe rõ: "Anh nói hay là chúng ta đính hôn cái đã nhé?"

 

Bấy giờ Cố Thư Di mới ý thức được rằng hình như mình không nghe nhầm, cũng không phải mình bị lãng.

 

Giọng điệu người đàn ông nghe rất bình tĩnh, giống như đang hỏi cô ngày mai muốn ăn gì vậy.

 

Nhưng câu hỏi mà anh đưa ra lại là "hay là chúng ta đính hôn".

 

Bùi Cận Bạch nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mềm mại xoã tung sau lưng Cố Thư Di rồi nói tiếp: "Anh đã báo với bà nội rồi."

 

Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt ngơ ngác của cô: "Em quên à? Chúng ta hẹn hò với mục đích đi đến hôn nhân mà."

 

Cố Thư Di nhớ tới khoảnh khắc năm ngoái Hách Như Đức tới trường tìm mình.

 

Khi đó ông ấy nói rằng nếu cô đồng ý qua lại với mục đích đi đến hôn nhân cùng cháu trai của bà Hà Ngọc Lăng...

 

"Sao nào? Em muốn chối hả?" Thấy cô vẫn không nói gì, anh lười nhác hỏi.

 

Bấy giờ Cố Thư Di mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

Đúng là trước kia cô đã đồng ý như vậy, chẳng qua khi đó và bây giờ...

 

Cô cảm thấy hình như mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

 

Bọn họ như này... Cũng có thể đính hôn à?

 

Cô biết đính hôn trong giới thượng lưu là như thế nào.

 

Lần đầu tiên Bùi Cận Bạch hẹn cô ra ngoài, bọn họ đã tới tham gia buổi tiệc đính hôn của một cặp đôi nhà giàu. Khách sạn năm sao sang trọng hạng nhất, thảm đỏ trải từ ngoài vào tận phía trong, trông xa hoa và long trọng hơn đa số hôn lễ của người bình thường, khách khứa cũng rất đông đúc.

 

Trừ việc chưa lấy giấy đăng ký kết hôn ra thì chẳng khác gì ngày cưới.

 

Người đàn ông trong cặp đôi ngày đó còn không có mắt nhìn, cứ nắm tay Bùi Cận Bạch không buông rồi hào hứng nói mong chờ ngày được uống rượu mừng của tổng giám đốc Bùi và cô Cố nữa chứ. Cố Thư Di nhớ khi đó mặt mày Bùi Cận Bạch cũng không được thoải mái cho lắm, biểu cảm cứ như tên anh đặt cạnh tên cô là cô được của hời vậy.

 

"Em..." Lúc mở miệng, Cố Thư Di phát hiện ra đầu óc mình hỗn loạn.

 

Trước lời đề nghị bất thình lình này, lý trí nhanh chóng mách bảo cô rằng có một số việc cô còn chưa nói rõ ràng cho anh biết.

 

Hoặc cũng có thể hiểu là cô không muốn nói, cũng không dám nói ra.

 

Cô biết việc mình nói ra có nghĩa là gì.

 

Chỉ cần cô xé ra một lỗ hổng thì những gì cô đang có hiện tại, bao gồm cả sự tán thành của bà cụ Hà và tình cảm của Bùi Cận Bạch, tất cả đều sẽ tan thành bọt nước.

 

Cô vốn không xứng có được tình yêu.

 

Mà người không xứng có được tình yêu này bây giờ lại thích Bùi Cận Bạch.

 

Nhưng thật ra thì cô cũng không đòi hỏi quá nhiều.

 

Cô chỉ muốn ở bên cạnh anh, hai người bọn họ yêu thương nhau mà thôi.

 

Sau khi xác định quan hệ, cô không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, thật ra là cũng không dám nghĩ đến.

 

Cô giống như con đà điểu cho rằng rúc đầu vào cát là không cần lo lắng bất cứ chuyện gì nữa, như vậy sẽ có thể sống mơ mơ màng màng đến hết đời.

 

Thỉnh thoảng cô còn tự nhủ rằng có khi bọn họ chỉ mới yêu đương được một thời gian đã chia tay rồi cũng nên.

 

Mãi đến tối nay khi Bùi Cận Bạch nói ra lời này.

 

Cố Thư Di cho rằng hẳn là bản thân mình cảm thấy vui vẻ, thậm chí là rất vui. Bùi Cận Bạch là một người đàn ông tốt. Nhưng niềm vui của cô vừa nhú ra đã bị những lo lắng băn khoăn khác đè bẹp.

 

Bởi vì yêu thì không thẳng thắn cũng được nhưng đính hôn, thậm chí là kết hôn thì sao đây?

 

Một khi đã bàn chuyện cưới xin thì đây không còn là việc riêng của hai người bọn họ nữa, mà là việc của cả hai gia đình.

 

Cố Thư Di có cảm giác như mình đang đứng cheo leo bên vách đá.

 

Quay đầu là vực sâu không đáy, phía trước là sương mù dày đặc đưa tay không thấy được năm ngón, không thấy được phía trước có gì, có lẽ chỉ cần cô tiến về phía trước một bước là sẽ tan xương nát thịt cũng nên.

 

Bùi Cận Bạch không thúc giục cô mà kiên nhẫn im lặng chờ câu trả lời.

 

Anh đã nhận ra càng ngày Cố Thư Di càng trở nên lo lắng bất an. Thế nên anh mới nghĩ có thể đính hôn sẽ giúp cô có cảm giác an toàn và chắc chắn về tương lai hơn.

 

Ngay lúc Cố Thư Di không biết trả lời như nào mới phải thì anh lại nhìn cô nói: "Em mới tốt nghiệp nên theo ý của anh và bà nội thì đính hôn trước sẽ ổn hơn."

 

"Có điều nếu em muốn kết hôn luôn..." Người đàn ông cười khẽ: "Chỉ cần em không chê nhanh quá thì cũng được luôn."

 

"Hay là... Em không muốn?"

 

Cố Thư Di nghe rõ từng câu từng chữ của Bùi Cận Bạch.

 

"Không phải vậy." Cô vội vàng đính chính lại khi nghe anh nghi ngờ mình không muốn cưới anh.

 

Cố Thư Di cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: "Tiểu Bạch."

 

Bùi Cận Bạch: "Hả?"

 

Hàng mi cong dài của cô khẽ run lên. Cô im lặng mấy giây rồi nói nhỏ: "Em nghĩ là có thể em phải suy nghĩ một chút..."

 

...

 

Tất cả giống như lần tỏ tình trước đó. 

 

Sau khi lên tiếng, người đàn ông cũng không nhận được đáp án chính xác.

 

Cố Thư Di thầm nhủ bản thân rằng mình không cần phải chịu trách nhiệm cái gì cả. Giống như trước đây Hách Như Đức giải thích với cô về hiểu nhầm của bà cụ Hà vậy. Cô thuận theo đó mà đồng ý bởi vì sự cám dỗ kia quá lớn, có nằm mơ cô cũng muốn vào Hòa Quang.

 

Còn cám dỗ lần này là người cô thích, cô muốn ở bên người đó.

 

Nhưng lần này và lần trước không giống nhau.

 

Trước kia chỉ có một mình cô tham gia, dù là một cô vợ chưa cưới nghèo khổ của người ta thì sớm muộn gì mối quan hệ đó cũng kết thúc, hơn nữa cũng chẳng ảnh hưởng đến ai. Còn bây giờ lại không chỉ là chuyện của hai người bọn họ nữa. Giống như bữa tiệc đính hôn hồi trước bọn họ tham gia, gia đình và họ hàng đàng trai đàng gái đều có mặt. Bắt đầu từ khi đó, hai người sẽ là một đôi chim liền cành.

 

Từ bé Cố Thư Di đã biết rõ bản thân mình không còn cách nào khác ngoài cố gắng leo lên.

 

Cô từ từ tiến về phía trước, khó khăn đi được đến ngày hôm nay, thậm chí còn dệt nên một giấc mơ huy hoàng và vĩ đại cho chính mình nữa.

 

Bùi Cận Bạch hỏi cô có muốn đính hôn không.

 

Ngay khoảnh khắc anh hỏi đó, giấc mơ của cô chỉ còn một bước nữa là trở thành hiện thực.

 

Cả người Cố Thư Di lạnh toát. Cô biết mình cũng chỉ còn cách sự tan vỡ một bước nữa thôi.

 

Sau khi tan vỡ, có lẽ tất cả những gì cô đang có hiện tại cũng sẽ hóa thành bọt nước.

 

Cô sẽ chẳng còn gì nữa.

 

Cô mất hết tất cả, mất cả Bùi Cận Bạch.

 

...

 

Lại thêm một tuần nữa trôi qua.

 

Thời tiết càng ngày càng nóng, bắt đầu có tiếng ve kêu trên tán cây quanh trường đại học Sư phạm rồi.

 

Cố Thư Di như con đà điểu trốn tránh hiện thực vậy. Giống như lời tỏ tình trước đây, lời đề nghị lần này của Bùi Cận Bạch cũng không nhận được câu trả lời chính thức từ cô.

 

Cố Thư Di không đề cập tới, Bùi Cận Bạch cũng không thúc giục. Anh có rất nhiều thời gian để chờ cô suy nghĩ.

 

Bỏ qua chủ đề kia thì tình yêu của bọn họ vẫn ngọt ngào như cũ.

 

Cố Thư Di lên mạng đặt mua mấy bộ đồ mùa hè, kết quả là có hai cái váy cô trả tiền rồi nhưng lại quên đổi địa chỉ nhận hàng, cuối cùng hàng ship đến dinh thự Cảnh Nam.

 

Trong phòng, Cố Thư Di thay váy mới đứng trước gương ngắm nghía một hồi rồi hỏi Bùi Cận Bạch:

 

"Anh cảm thấy cái nào đẹp?"

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di mặc bộ đồ phong cách Mỹ mát mẻ, ngay cả chiếc váy ngắn màu trắng cũng có hoa văn hoa hoè nhiều màu sắc.

 

Vừa rồi cô đã mặc một kiểu váy giống vậy rồi, chỉ khác ở chỗ hoa văn không phải đủ loại hoa hoè nhiều màu sắc như này mà là thuần một loài hoa màu xanh mát mẻ.

 

Nhất thời Bùi Cận Bạch không chọn được. Chẳng qua anh không muốn bị cô hiểu nhầm là qua loa có lệ nên vẫn bày ra dáng vẻ suy tư chốc lát rồi mới trả lời:

 

"Anh thấy cái nào cũng đẹp cả."

 

Sau khi nhận được đáp án này, Cố Thư Di lại quay đầu nhìn gương lần nữa.

 

Thật ra thì bản thân cô cũng thấy vậy, không chọn được.

 

Vậy thôi giữ cả đi.

 

Dù sao thì quần áo mùa hè cũng không đắt.

 

Nghĩ đoạn, Cố Thư Di ngắm nghía bản thân trong chiếc váy mới lần cuối rồi để nguyên bộ đồ này mà đi ra ngoài.

 

Cô nhìn người đàn ông tay có cả một gia tài đồ sộ đang chọn quần áo trên ghế sô pha một cái. Trước đó cô vẫn luôn cố gắng làm lơ trước đề nghị đính hôn của anh. Hình như cảm giác lo được lo mất trong lòng cô càng ngày càng rõ ràng hơn.

 

Tốt nghiệp xong thì đính hôn.

 

Cô cũng sắp đi đến bước đính hôn rồi.

 

Cô không từ chối nổi lời đề nghị này, càng không từ chối nổi cám dỗ như vậy.

 

Cô thích anh, muốn được ở bên anh.

 

Nhưng có một số chuyện sẽ không thể nào che giấu được. Nó vẫn luôn tồn tại ở đó mãi mãi.

 

Sắp kết thúc rồi.

 

Cố Thư Di bỗng nhận ra hình như bản thân mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là muốn được ở bên anh.

 

Vậy nên cô chủ động đến gần ngồi lên đùi Bùi Cận Bạch, cánh tay cũng khoác lên vai anh để hai người có thể nhìn thẳng vào nhau.

 

Nhìn biểu cảm trên mặt Cố Thư Di, Bùi Cận Bạch cảm thấy hình như cô có điều muốn nói nên nhướng mày hỏi: "Sao vậy?"

 

Tự nhiên Cố Thư Di lại không muốn nói nữa, giờ cô muốn cứ ngồi trên đùi anh như này, gần gũi anh như này hơn. Thế là cô tìm đại một lý do nói với Bùi Cận Bạch: "Em muốn chơi game."

 

Nghe vậy, người đàn ông bên cạnh cô chợt ngẩn người. Nhớ đến trò chơi lần trước đến giờ vẫn chưa qua ải, anh không khỏi hỏi dò: "... Em muốn mắng anh hả?"

 

"Hay muốn đá anh?"

 

Cố Thư Di: "..."

 

Cố Thư Di im lặng cúi đầu xuống.

 

Cô thừa nhận tính khí của mình khi chơi game không được tốt cho lắm. Cô cũng không thể hiểu nổi tại sao bình thường mình tốt tính vậy mà cứ động vào game là rất dễ nổi khủng, không kiềm chế được bản thân mà lớn tiếng với Bùi Cận Bạch. Thậm chí lần trước cô còn dùng mấy chiêu tiểu nhân như lén lút đá anh nữa.

 

"Xin lỗi anh." Bỗng nhiên Cố Thư Di nói nhỏ.

 

Thấy Cố Thư Di cúi thấp đầu, Bùi Cận Bạch đưa tay nhéo nhéo gò má trắng nõn của cô một cái. Dáng vẻ đáng thương này của cô khiến anh không đành lòng nhất.

 

Xem ra tối nay anh lại không có thu hoạch rồi.

 

"Vậy thì chơi thôi."

 

Bùi Cận Bạch vừa nói vừa ôm Cố Thư Di xuống khỏi chân mình, đứng dậy đi mở game sau đó đưa tay cầm tới cho cô.

 

Giao diện game vẫn đang dừng lại ở cửa ải lần trước bọn họ chưa qua được.

 

Cố Thư Di cầm tay cầm rồi ngẩng đầu nhìn giao diện game đang hiển thị trên màn hình.

 

Nửa người trên của cô dựa hẳn vào người Bùi Cận Bạch.

 

Có vẻ như chiều nay hai người ăn ý với nhau một cách hiếm thấy. Bùi Cận Bạch tập trung vào việc trước mắt nhưng vẫn phát hiện ra Cố Thư Di trong lòng anh không bình tĩnh cho lắm. Cô không chỉ mắc sai lầm liên tục mà ngay cả khi anh sai lầm cũng không hề bị mắng, cứ như không để ý đến tình huống trên màn hình vậy, không giống tính cách của cô chút nào.

 

Sau một lần nữa thất bại vì hai người cùng phạm sai lầm, Bùi Cận Bạch cúi đầu nhìn cô gái đang ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình kia. Cô không có vẻ gì là tức giận, vẫn im lặng như đang chờ nhân vật sống lại vậy.

 

"Em không vui hả?" Giọng của người đàn ông vang lên sau tai Cố Thư Di.

 

"Em đang nghĩ gì vậy?"

 

Cơn ngứa ở tai gọi hồn Cố Thư Di về với xác: "Làm gì có."

 

"Em có nghĩ gì đâu." Cô lại rụt vào lồng ngực anh một chút.

 

Bùi Cận Bạch nghe xong lại khẽ thở dài rồi cụp mắt nhìn phần tai và cổ trắng nõn lộ ra khi cúi đầu của Cố Thư Di.

 

Lúc bọn họ quen nhau cũng là lúc thời tiết trở lạnh. Ngày nào Cố Thư Di cũng mặc cái áo phao béo bọc mình kín mít như kén tằm, nhìn kiểu gì cũng giống một đám mây bồng bềnh.

 

Còn bây giờ nhiệt độ đang tăng dần lên, mùa hè gõ cửa nên cô cũng bắt đầu phá xác giống mấy con vật nhỏ, để lộ ra dáng vẻ thanh xuân phơi phới bên trong.

 

Nhìn từ xa đã thấy cảnh đẹp ý vui rồi chứ nói gì đến việc bây giờ cô đang nằm trong lòng anh. Sao lòng anh có thể không ngứa ngáy cho được?

 

Vậy nên Bùi Cận Bạch vứt luôn cái tay cầm sang một bên rồi ôm lấy cô gái phía trước để cô kề sát vào mình hơn chút nữa, sau đó anh đặt cằm lên vai cô cười hỏi:

 

"Vậy chúng ta chơi trò khác nhé?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK