Đương nhiên Cố Thư Di biết "bồi thường" này có nghĩa là gì, chỉ là nghĩ đến việc ngày mai là ngày đầu tiên đi làm chính thức nên cô hơi do dự, lẩm bẩm nói: "... Em còn phải đi làm mà."
Bùi Cận Bạch đã luồn bàn tay nghịch ngợm vào từ phía sau, ở nơi không ai nhìn thấy mà làm những động tác quen thuộc. Anh quan sát biểu cảm của cô, trên mặt vẫn nở nụ cười, chỉ là khóe mắt đã pha lẫn sự mê hoặc và phóng túng: "Chỉ muốn đi làm thôi sao?"
"... Không muốn ‘ở trên’ anh à?"
Cố Thư Di nghe xong ngây người nhìn dáng vẻ quyến rũ của anh.
Có lẽ vì trước đây khi xác định mối quan hệ thì thời gian thực tập của cô cũng sắp kết thúc. Vì vậy mặc dù ở bên nhau lâu như vậy nhưng lúc này đây, dường như cô mới đột nhiên nhận ra thân phận khác của anh.
Là Tiểu Bạch, là người yêu hay là chồng sắp cưới, còn có...
Cố Thư Di nhớ lại hình ảnh Bùi Cận Bạch ở công ty.
Cô thực tập ở văn phòng tổng giám đốc trong vài tháng, môi trường làm việc gần như không có cơ hội giao tiếp với anh, thậm chí ngay cả cơ hội gặp anh cũng đếm trên đầu ngón tay.
Con người là một loại sinh vật bẩm sinh luôn có một số tính xấu không thể nói ra.
Thích nhìn người ngây ngô mà phóng túng, lại thích nhìn kẻ săn mồi mà dịu dàng, luôn thích nhìn những sự đối lập và trái ngược nhất. Đối với Cố Thư Di, lúc này đây, có lẽ cô đã nhìn thấy người đàn ông luôn cao xa vời vợi, lạnh lùng biến thành một con người khác.
Chỉ có cô mới thấy được, không có lối thoát.
Điều này khiến Cố Thư Di không thể cưỡng lại, ngồi lên người Bùi Cận Bạch.
Cuối cùng cô cũng trả lời câu hỏi trước đó.
"Em đều muốn."
…
Ngày hôm sau, hai người thức dậy cùng lúc.
Cố Thư Di mặc chiếc áo sơ mi trắng mà Bùi Cận Bạch đã chọn tối qua ở bên trong, thêm một chiếc áo len, bên ngoài khoác áo vest màu nâu hạt dẻ thường ngày, cuối cùng nhìn thời gian còn dư dả, cô vội vàng dùng máy uốn tóc tạo kiểu xoăn lọn to.
Chuẩn bị xong xuôi, Bùi Cận Bạch nhìn thấy chiếc nhẫn bạc trắng trên ngón giữa của Cố Thư Di khi cô đang uốn tóc.
Ngoài nhẫn kim cương đính hôn, hai người còn có một cặp nhẫn trơn đơn giản để đeo hàng ngày.
Sau khi đính hôn, anh luôn đeo nhẫn, nhưng Cố Thư Di lại không quen đeo nhẫn và ít khi đeo, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên đi làm ở công ty, cô lại đeo nó.
Bùi Cận Bạch khẽ nhếch môi cười.
Hai người không đi cùng nhau đến công ty, Bùi Cận Bạch vẫn như thường lệ có tài xế riêng, Cố Thư Di tự bắt taxi, dự định sau khi quen thuộc sẽ tự lái xe đi làm.
Dù sao đi nữa, người được hưởng lợi cũng phải thừa nhận lợi ích mình nhận được này. Hiện giờ cô không có bất kỳ áp lực kinh tế nào, quả thực không cần phải chen lấn tàu điện ngầm đi làm nữa.
Vì năm ngoái tuyển ít người, lần này không có chương trình đào tạo giới thiệu thống nhất, Cố Thư Di đi thẳng đến đến tổ intuit.
Đồng nghiệp tổ intuit tiếp đón cô tên là chị Thanh. Chị Thanh nhìn thấy Cố Thư Di vừa định trêu chọc rằng tuyển dụng năm nay sao lại tuyển theo nhan sắc, lại nhìn thấy chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản trên tay cô.
"Ồ." Chị Thanh cúi đầu nhìn vào năm sinh trên hồ sơ của Cố Thư Di: "Chị tưởng em mới ra trường còn trẻ, không ngờ đã giải quyết xong chuyện chung thân đại sự rồi sao?"
Cố Thư Di nghe vậy thì sờ sờ chiếc nhẫn trên tay, mỉm cười: "Năm ngoái em đã đính hôn rồi ạ."
Chị Thanh: "Chàng trai nào may mắn vậy, bạn học chung à?"
Cố Thư Di lại mỉm cười, lảng tránh không trả lời.
…
Cố Thư Di đeo nhẫn đính hôn hàng ngày khi đi làm. Hai ngày đầu tiên cô thực sự không quen, lúc nào cũng cảm thấy có thứ gì đó trên ngón tay. Sau đó, dần dần cô cũng quen.
Tại nơi làm việc, mọi người đều có ý thức về ranh giới, không cần phải đề cập đến chuyện riêng tư, một chiếc nhẫn trên tay là lời giải thích tốt nhất.
Vì intuit là phần mềm tài chính thuộc sở hữu của Hòa Quang nên cần sử dụng rất nhiều kiến thức liên quan đến tài chính trong công việc. Trong các cuộc họp, mọi người không thể giải đáp hết những chỗ còn thiếu sót của nhân viên mới, vì vậy Cố Thư Di chỉ có thể về nhà ôn tập vào buổi tối.
Sự thật đã chứng minh rằng mặc dù Hòa Quang không cuồng công việc, nhưng môi trường làm việc đề cao hiệu quả tổng thể sẽ không ngừng thúc ép bạn tiến bộ.
May mắn thay, chuyên ngành chính của Bùi Cận Bạch ở đại học là tài chính, tốt nghiệp loại giỏi, những gì cô không hiểu có thể hỏi anh.
Những ngày đầu tiên có thể nói là khá bận rộn. Hơn một tháng làm việc tại intuit, công việc của Cố Thư Di mới bắt đầu đi vào nề nếp. Chính thức đi làm cũng khác với thực tập, trong thời gian đó do cô không quen việc nên mắc lỗi nhỏ còn bị trưởng nhóm khiển trách.
Trước đây, khi Cố Thư Di thực tập luôn có biểu hiện rất tốt. Lần này mới đi làm lần đầu bị cấp trên phê bình, tuy nhiên do lỗi của cô nên cô cúi đầu xin lỗi.
Không ai có thể luôn thuận buồm xuôi gió. Cô không muốn công khai mối quan hệ với Bùi Cận Bạch, đây chính là lựa chọn tất yếu trên con đường trưởng thành.
Hơn một tháng sau khi đi làm, Cố Thư Di mới gặp Bùi Cận Bạch lần đầu tiên trong tòa nhà Hòa Quang.
Cô và một số đồng nghiệp đi thang máy lên một bộ phận khác trên lầu để họp, khi cửa thang máy tầng giữa mở ra, lại có thêm vài người bước vào.
Các đồng nghiệp trong thang máy đều ngớ ra khi nhìn thấy những người bước vào.
Cố Thư Di nhìn thấy đó là Bùi Cận Bạch, Trần Lê và một trợ lý mới.
“Chào tổng giám đốc Bùi.”
“Tổng giám đốc Bùi ạ.”
Các nhân viên thi nhau chào hỏi Bùi Cận Bạch, người tình cờ cùng đi thang máy với họ hôm nay. Trong lòng họ đều cảm thán hôm nay thật may mắn khi gặp được CEO. Nhìn gần, anh còn đẹp hơn trên màn hình lớn của hội nghị thường niên hàng trăm lần. Không phải bàn nhiều, chỉ riêng chiều cao và khuôn mặt này, cái nào cũng là cực phẩm.
Bùi Cận Bạch gật đầu đáp lại lời chào hỏi của nhân viên, vào trong mới nhìn thấy Cố Thư Di cũng đang ở trong thang máy, thậm chí còn nghe thấy Cố Thư Di cũng gọi theo một tiếng "Chào tổng giám đốc Bùi".
Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch trao đổi ánh mắt với nhau.
Sau đó, cô lập tức nhìn đi chỗ khác. Trước đây cô không cảm thấy gì, nhưng bây giờ đột nhiên lại cảm thấy kỳ quặc khi gặp Bùi Cận Bạch ở công ty.
Vì nhóm người Bùi Cận Bạch phải đến tầng cao hơn, nên sau khi vào thang máy, họ đã đứng vào phía trong.
Thế là không biết là cố ý hay vô ý, Bùi Cận Bạch đã đứng cạnh Cố Thư Di vốn đã ở trong thang máy.
Đối với hành động của ông chủ nhà mình, Trần Lê không hề tỏ ra biểu cảm gì.
Cố Thư Di cảm nhận được Bùi Cận Bạch đứng cạnh mình, dường như cũng không thể trốn tránh, vì vậy cô ôm tài liệu vào lòng nhìn thẳng về phía trước, lưng thẳng tắp, dường như sợ bị người khác phát hiện ra cô và Bùi Cận Bạch có gì đó mờ ám khó nói.
Thang máy lên cao đều đặn.
Cố Thư Di căng thẳng một hồi, lại cảm thấy như có một ánh mắt nào đó đang nhìn mình.
Nhưng rõ ràng mọi người đều im lặng đứng yên, không ai nhìn cô, rồi Cố Thư Di quay đầu lại, phát hiện ra đó là Bùi Cận Bạch đang nhìn cô qua gương phản chiếu trong thang máy.
Hai ánh mắt lại một lần nữa giao nhau qua gương thang máy.
Cách nhìn nhau qua gương như vậy khó bị phát hiện hơn.
Cố Thư Di thấy hình như Bùi Cận Bạch nhoẻn môi cười với cô.
Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ bản thân hãy tiếp tục giữ bình tĩnh, lại thấy anh đang dùng khẩu hình miệng nói không thành tiếng: "Không quen anh à?"
Ở đây đương nhiên là không thể quen anh rồi.
Cố Thư Di không đáp lại, tiếp tục ưỡn ngực ngẩng cao đầu, cho đến khi tiếng chuông thang máy vang lên báo hiệu đã đến tầng, Bùi Cận Bạch buộc phải đi ra.
Sau khi Bùi Cận Bạch đi, các đồng nghiệp trong thang máy mới bắt đầu nói chuyện về việc năm ngoái công ty tổ chức hội nghị thường niên, có một nữ thực tập sinh rút thăm trúng giải thưởng bí mật, được CEO sắp xếp đi xem mắt, không biết sau này thế nào rồi, rồi lại bàn tán về việc tổng giám đốc Bùi đẹp trai đến mức khiến người ta mềm nhũn cả chân.
Cố Thư Di im lặng lắng nghe, không tiện nói rằng mình chính là nữ thực tập sinh may mắn trúng giải thưởng bí mật đó.
Cô và các đồng nghiệp lên một bộ phận khác họp suốt buổi sáng, họp xong đã đến giờ ăn trưa.
Mọi người đang bàn tán về việc trưa nay sẽ ăn gì, Cố Thư Di nhìn vào điện thoại thì thấy Bùi Cận Bạch đã nhắn tin cho mình.
Anh bảo cô trưa nay đến phòng nghỉ 3205.
Vì vậy, Cố Thư Di đặt điện thoại xuống, nói với các đồng nghiệp rằng trưa nay cô sẽ không đi ăn trưa ở căng tin với mọi người, lý do là gần đây cô muốn thử nghiệm phương pháp ăn kiêng nửa chừng đang hot trên mạng.
Các đồng nghiệp đi ăn trưa, Cố Thư Di lên tầng 32.
Tầng này là khu vực nghỉ ngơi của nhân viên, vào buổi trưa nhân viên có thể đến đây để nằm ngủ trưa hoặc massage, nhưng cần phải đặt lịch trước. Phòng 05 nằm ở vị trí bên trong, Cố Thư Di thấy nó được đặt bằng thông tin của mình.
Vừa đẩy cửa ra, Bùi Cận Bạch đã ở bên trong.
Anh không đến phòng nghỉ ở văn phòng CEO cũng là vì việc ra vào của cô ở đó có phần bất tiện.
"Anh gọi em đến đây làm gì?" Cố Thư Di quay lại đóng cửa phòng, lúc này trong không gian chỉ có hai người họ, vì vậy họ nói chuyện lớn tiếng hơn nhiều.
"Đến đây ăn trưa." Bùi Cận Bạch chỉ vào hộp cơm trên bàn.
Cố Thư Di thấy trong hộp cơm toàn là những món ăn yêu thích của mình.
"Chỉ để ăn trưa thôi à?" Cô xem xong quay đầu hỏi.
Bùi Cận Bạch lúc này mới kéo người vào lòng, nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc giả vờ không quen mình vào sáng nay trong thang máy lại thấy có chút buồn cười.
Anh cúi đầu hôn lên đôi môi mà anh đã mong nhớ suốt buổi sáng sau khi gặp nhau, khe khẽ nói: "Tìm một nơi khác để tranh thủ hôn một lúc."