• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nụ hôn tối nay lại khác với nụ hôn đêm ấy.

 

Hơi thở của người đàn ông bắt đầu mang theo tính xâm lược, bao trùm lấy cô. Một tay anh ôm eo cô, tay kia đặt ở sau gáy, Cố Thư Di nhắm mắt lại, cảm nhận được gò má mình đang nóng lên.

 

Bản năng thôi thúc khiến người ta không thể nào thỏa mãn chỉ với một cái chạm môi đơn giản. Bùi Cận Bạch khẽ cắn lên môi dưới của Cố Thư Di, chờ đến khi cô mở miệng ra, đầu lưỡi anh đẩy hàm răng, tiến vào.

 

Ngón tay của Cố Thư Di nắm chặt góc áo ngủ của người đàn ông.

 

Không gian lặng yên, bầu không khí xung quanh hai người dường như cũng trở nên mập mờ và đặc quánh lại, nhiệt độ cũng dần tăng lên.

 

Đến khi tất cả kết thúc, Cố Thư Di choáng váng, không còn phân biệt được đêm nay là đêm nào.

 

Trên môi cô vẫn còn vệt nước ướt át, đứng im thở dốc.

 

Sau đó lúc Cố Thư Di ngước mắt đối diện với ánh mắt của người đàn ông, cô nhận ra dường như mình bắt đầu hiểu cảm giác của những đôi tình nhân lưu luyến chia tay dưới cổng ký túc xá rồi.

 

"Vậy em đi trước đây." Cố Thư Di lặng lẽ buông góc áo ngủ đã bị cô nắm đến nhăn nhúm của Bùi Cận Bạch ra.

 

Bùi Cận Bạch điều chỉnh hơi thở, nghe Cố Thư Di nói vậy, lúc này mới cúi đầu nhìn góc áo ngủ nhăn nhúm của mình.

 

Anh có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Cố Thư Di nhưng không ngờ cô lại căng thẳng đến mức này.

 

Sau khi buông ra rồi, Cố Thư Di còn kéo áo của Bùi Cận Bạch xuống sửa lại tượng trưng nhưng đáng tiếc tay nắm chặt quá lâu, mức độ nhăn này phải là mới thẳng lại được.

 

Ngay khi cô định mở miệng nói lời "xin lỗi", Bùi Cận Bạch nhìn góc áo nhăn nhúm của mình, bỗng nhiên cười khẽ: "Cố Thư Di."

 

"Em đền đi."

 

Cố Thư Di: "..."

 

...

 

Sau tết, một tuần nữa trôi qua, thời gian thực tập ở Hòa Quang chỉ còn lại một tháng cuối cùng.

 

Từ thực tập chuyển sang chính thức ở Hòa Quang không phải chỉ cần đánh giá tốt từ đồng nghiệp và lãnh đạo là được mà còn phải qua một quá trình đánh giá và kiểm tra phỏng vấn rất chuẩn mực.

 

Cố Thư Di đã bắt đầu chuẩn bị, đồng thời cũng phải bắt đầu làm luận văn tốt nghiệp, vì vậy ngày nào cũng rất bận rộn.

 

Về chuyện ảnh của Bùi Cận Bạch, Cố Thư Di giữ lời hứa, lén chụp một tấm gửi cho Đường Điền.

 

Đường Điền: [...?]

 

[Đây là góc chụp lén gì vậy?]

 

[Nói thật là ảnh chụp lén trai đẹp trên tàu điện ngầm của mình đều là loại này.]

 

Cố Thư Di muốn nói rằng bức ảnh này thực sự là cô chụp lén.

 

Chủ yếu là vì mối quan hệ vừa mới bắt đầu, cô còn chưa quen với chuyện yêu đương, nhất thời không tiện xin ảnh trực tiếp, cũng không thể chạy đến nói thẳng là em muốn chụp ảnh anh cho nên đành phải lén chụp khi anh không để ý, góc chụp đúng là hơi kỳ cục, lại còn hơi mờ.

 

Cố Thư Di do dự không biết giải thích thế nào, Đường Điền gửi một biểu cảm sờ cằm suy ngẫm sang:

 

[Nhưng mà có thể đỡ được góc chụp chết chóc của cậu, bản lĩnh của thanh niên này không đùa được đâu.]

 

[Đáng để bắt lấy!!]

 

Cố Thư Di ngạc nhiên trước từ "thanh niên" của Đường Điền.

 

Đường Điền: [Lúc nào dẫn về cho tớ gặp mặt nhé, hì hì.]

 

...

 

Cuối tuần, Bùi Cận Bạch biết Cố Thư Di gần đây bận rộn với việc lên chính thức và làm luận văn tốt nghiệp cho nên cả tuần hai người không có nhiều thời gian ở bên nhau, đến chủ nhật mới có thời gian rảnh cùng nhau ra ngoài.

 

Chỉ là Bùi Cận Bạch hơi khó hiểu, rõ ràng Cố Thư Di đã "xử gọn" được anh rồi, sao còn phải bận tâm đến offer lên chính thức của Hòa Quang.

 

Nhưng giống như lúc phỏng vấn thực tập, anh không can thiệp vào.

 

Mục đích chính của buổi đi chơi hôm nay cũng không phải chỉ để hẹn hò mà còn vì mùa đông dần qua đi, thời tiết ấm áp trở lại, Cố Thư Di muốn về ký túc xá lấy một ít quần áo mỏng.

 

Lúc trước khi đến dinh thự Cảnh Nam, cô chỉ toàn mang theo quần áo mùa đông.

 

Quần áo của Cố Thư Di không nhiều, quần áo mùa xuân cũng không có bao nhiêu, cho nên chỉ mang theo một cái vali nhỏ.

 

Buổi chiều Bùi Cận Bạch trở lại trường với Cố Thư Di.

 

Cuối tuần, khuôn viên trường đại học Sư phạm không có cảnh sinh viên vội vã ôm sách đi từ tòa nhà này sang tòa nhà khác để kịp giờ học, cộng thêm áp lực thi cử cũng đã kết thúc cho nên dọc đường đi, bầu không khí tương đối nhàn nhã thoải mái.

 

Dưới ký túc xá, Cố Thư Di kéo vali quay sang nhìn cánh cổng ký túc xá rồi lại quay sang Bùi Cận Bạch: "Vậy anh đợi em ở đây một lát nhé."

 

Bùi Cận Bạch gật đầu: "Đi đi."

 

Cố Thư Di kéo vali, quẹt thẻ qua cổng, lên lầu.

 

Lúc cô trở về, phòng ký túc xá 6203 không có ai.

 

Cô biết hôm nay Đường Điền đi tham gia buổi họp mặt đồng hương, học kỳ này Chu Tư Kỳ không ở ký túc xá, Tào Tiểu Vi hình như cũng bận việc gì đó không có ở đây.

 

Cố Thư Di mở vali, mở tủ quần áo ở ký túc xá của mình ra, nhìn lướt qua, sau đó chỉ bỏ mấy bộ quần áo dùng cho tháng tới vào.

 

Cô quyết định sau khi kết thúc thực tập ở Hòa Quang sẽ dọn trở về ký túc xá.

 

Một là ở trong trường sẽ thuận tiện hơn cho việc viết luận văn, hai là sau khi xác định quan hệ với Bùi Cận Bạch, hình như Cố Thư Di bắt đầu để ý đến nhiều chuyện hơn.

 

Căn hộ ở tầng mười tám của dinh thự Cảnh Nam là chỗ ở mà nhà họ Bùi, người lớn trong nhà Bùi Cận Bạch âm thầm sắp xếp cho cô vợ sắp cưới nghèo khó của anh nhưng cô không muốn lấy thân phận đó đứng trước mặt anh nữa, cô muốn mình chỉ đơn thuần là Cố Thư Di mà thôi.

 

Bùi Cận Bạch vẫn đang chờ ở bên dưới cho nên Cố Thư Di nhanh chóng thu dọn đồ đạc xong rồi đi xuống lầu.

 

Mấy ngày trước cánh cửa giữ ấm vừa dày vừa nặng ở lối vào ký túc xá đã được dỡ bỏ, Cố Thư Di bước ra khỏi cánh cổng, nhìn thấy người đàn ông đang đợi bên vành đai xanh hóa.

 

Hôm nay Bùi Cận Bạch mặc một chiếc áo khoác gió màu xám, trông anh cao lớn mạnh mẽ, chỉ cần đứng đó, mấy cái cây và cảnh vật xung quanh dường như cũng trở nên đắt giá hơn không ít.

 

Bên dưới ký túc xá nữ thường có các chàng trai đứng đợi bạn gái nhưng trước đây đi ngang qua, Cố Thư Di chưa bao giờ để ý đến bọn họ, cho đến hôm nay, cô mới nhận ra cảm giác đó thật kỳ diệu.

 

Bùi Cận Bạch chờ đến khi Cố Thư Di từ ký túc xá đi ra, anh lập tức vươn tay nhận lấy vali của cô, nhấc mới phát hiện nó rất nhẹ.

 

"Em chỉ mang bấy nhiêu quần áo thôi sao?" Anh thậm chí còn cảm nhận được quần áo bên trong đang chuyển động vì vali quá trống.

 

Cố Thư Di vốn dĩ còn định nói số quần áo này đã đủ, cô không ở lại lâu, chỉ là lời đến khóe miệng rồi lại biến thành: "Mùa xuân vốn dĩ cũng đâu cần nhiều quần áo."

 

Bùi Cận Bạch đồng ý với chuyện đó.

 

Mùa xuân và mùa thu ở thành phố B vốn ngắn ngủi như một cơn gió.

 

Vì vậy, anh một tay kéo vali, một tay nắm lấy tay Cố Thư Di: "Đi thôi."

 

Trên thế giới này có rất nhiều đôi tình nhân nắm tay nhau, trong trường học cũng vậy.

 

Cố Thư Di cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của người đàn ông, khẽ cong khóe môi, hai người vừa bước đi được vài bước đã nghe thấy một tiếng gọi khẽ thăm dò: "Thư Di?"

 

Bùi Cận Bạch dừng lại.

 

Cố Thư Di nhìn thấy đối diện là Tào Tiểu Vi đang ôm vài quyển sách.

 

Tào Tiểu Vi có vẻ đang định trở về ký túc xá, trên đường gặp Cố Thư Di và người đàn ông trẻ tuổi đang nắm tay cô, miệng mở to, biểu cảm ngạc nhiên sửng sốt.

 

Đối diện với biểu cảm ngạc nhiên của Tào Tiểu Vi, bàn tay đang nắm lấy tay Bùi Cận Bạch của Cố Thư Di không khỏi siết chặt.

 

Dù vậy nhưng bị bạn cùng phòng bắt gặp vẫn hơi xấu hổ, Cố Thư Di mỉm cười với Tào Tiểu Vi, sau đó giới thiệu cho Bùi Cận Bạch: "Bạn cùng phòng của em."

 

Cố Thư Di lại quay sang đối mặt với Tào Tiểu Vi, thẳng thắn giới thiệu: "Tiểu Vi, đây là bạn trai tôi."

 

Bùi Cận Bạch lịch sự gật đầu với cô gái đối diện là bạn cùng phòng của Cố Thư Di.

 

Tào Tiểu Vi nghe Cố Thư Di giới thiệu là bạn trai cô thì lại quay sang nhìn Bùi Cận Bạch, dường như không ngờ rằng Cố Thư Di cũng có bạn trai rồi, cho đến khi Bùi Cận Bạch gật đầu với cô ta, Tào Tiểu Vi mới quay lại nhìn Cố Thư Di.

 

Cố Thư Di giải thích: "Tôi về ký túc xá lấy ít đồ."

 

Tào Tiểu Vi "à" một tiếng, sau khi Cố Thư Di nói lời tạm biệt, cô ta lại quay đầu nhìn bóng lưng hai người.

 

...

 

Bãi đỗ xe trong trường.

 

Bùi Cận Bạch đặt vali vào cốp xe, buổi chiều bọn họ vẫn chưa có kế hoạch gì.

 

Cơ mà thật ra trong lòng Cố Thư Di đã có kế hoạch trước cho buổi chiều hôm nay rồi, cô nghiêng đầu nói: "Hay là em dẫn anh đi dạo quanh trường em nhé?"

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di rất nhiệt tình: "Được."

 

Khuôn viên trường đại học Sư phạm tuy không tính là lớn nhưng dù sao cũng là một ngôi trường có lịch sử hơn trăm năm cho nên có khá nhiều nơi đáng để đi dạo và giới thiệu.

 

Tuy nói là trường cũ của bà nội nhưng từ nhỏ đến lớn Bùi Cận Bạch chưa từng có cơ hội đến đây.

 

Trước đây Cố Thư Di từng làm tình nguyện viên cho lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập của trường đại học Sư phạm, nhiệm vụ của cô lúc đó là dẫn các khách mời đến từ đủ mọi tầng lớp xã hội tham quan khuôn viên trường và giới thiệu các cảnh quan trong trường cho bọn họ, bây giờ mặc dù thời gian đã trôi qua lâu rồi nhưng phần lớn lời giới thiệu cô vẫn còn nhớ.

 

Sau đó Cố Thư Di vừa mở miệng là không nhịn được mà nhập vai tình nguyện viên năm xưa, đi lùi lại kể cho Bùi Cận Bạch nghe về nguồn gốc của tấm bia đá được một danh nhân đề chữ trong trường.

 

Nghe những lời giới thiệu tiêu chuẩn này, Bùi Cận Bạch chợt nhớ đến bức ảnh mà bà nội từng cho anh xem khi giới thiệu về Cố Thư Di.

 

Đó chính là bức ảnh được chụp trong lễ kỷ niệm thành lập trường năm ấy, cô mặc chiếc áo phông của tình nguyện viên buổi lễ kỷ niệm, trên người đeo dải băng đỏ "Chúc mừng 100 năm thành lập trường đại học Sư phạm", buộc tóc đuôi ngựa tràn đầy sức sống.

 

Dáng vẻ tích cực tiến về phía trước, vừa xinh đẹp vừa rực rỡ như vậy, bảo sao bà nội lại thích cô.

 

Sau đó, sự thật chứng minh rằng chính anh cũng thích cô.

 

Hai người đi dạo quanh trường, Bùi Cận Bạch chăm chú lắng nghe phần giới thiệu khuôn viên trường của Cố Thư Di.

 

Đại học Sư phạm là một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, những sinh viên có thể thi đậu vào trường này đều rất giỏi, nhất là Bùi Cận Bạch còn nhớ Cố Thư Di đến từ một trong những tỉnh có kỳ thi tuyển sinh đại học có độ khó cao nhất.

 

Trong tài liệu mà Trần Lê đưa lần trước, năm đó Cố Thư Di hình như còn là thủ khoa kỳ thi đại học ở quê bọn họ.

 

"Tại sao em lại chọn đại học Sư phạm?" Bùi Cận Bạch nghe xong phần giới thiệu thì hỏi một câu.

 

Lý do mình chọn đại học Sư phạm mà Cố Thư Di đưa ra hiển nhiên không khác nhiều lắm với phần lớn học sinh trong nước: "Điểm vừa đủ để đỗ vào trường này nên em đăng ký thôi."

 

Cô nhớ năm đó sau khi kết quả thi của mình được công bố, cô đã rất vui mừng, vui vì điểm số này đủ để cô có thể đi học đại học ở bất cứ địa phương xa xôi nào trên cả nước.

 

Là thủ khoa nên đương nhiên việc cô chọn trường đại học nào được nhà trường và cả sở giáo dục địa phương quan tâm nhưng Triệu Tân Mai không thể thuyết phục cô thay đổi nguyện vọng ở lại trong tỉnh như những gì bà ta mong muốn.

 

Cái giá phải trả là tất cả học bổng mà Cố Thư Di nhận được từ trường học, chính phủ và một số cá nhân trong xã hội sau khi đạt thủ khoa đều bị bà ta lấy đi và trong suốt bốn năm đại học, cô đã bị bà ta cắt đứt mọi trợ cấp sinh hoạt.

 

Tuy nhiên sự thật đã chứng minh rằng dù vẫn còn đang đi học nhưng sinh viên cũng được coi là một người trưởng thành có năng lực hành động, chỉ cần dựa vào bản thân cô vẫn có thể sống tốt.

 

Bùi Cận Bạch nghe lý do Cố Thư Di chọn đại học Sư phạm thì gật đầu.

 

Cố Thư Di vốn còn định dẫn Bùi Cận Bạch đến bảo tàng trong trường đi dạo, kết quả vừa đi được nửa đường, trên đỉnh đầu bỗng cảm nhận được những giọt nước mưa rơi xuống.

 

Còn chưa kịp phản ứng, những vết nước mưa sậm màu chi chít trên mặt đất đã nhanh chóng kết thành một mảng.

 

Mưa xuân luôn đến nhanh chóng và lạnh lẽo như vậy, thích nhất là khiến người không mang ô trở tay không kịp.

 

Những sinh viên chạy trên đường, người cầm sách thì đội sách trên đầu, người đeo ba lô thì đội ba lô, người đạp xe cũng nhanh chân tăng tốc độ.

 

Cố Thư Di nhận ra mình và Bùi Cận Bạch đều không mang theo sách hay ba lô, vừa hay nơi bọn họ muốn đến lại cách khá xa các tòa nhà.

 

Cô chỉ có thể dùng một tay nắm lấy tay người đàn ông, một tay che trên đầu mình, định dẫn anh chạy về phía nhà ăn gần nhất nhưng giây tiếp theo trên đỉnh đầu cô bỗng nhiên tối sầm.

 

Bùi Cận Bạch đã cởi áo khoác của mình che lên đầu Cố Thư Di.

 

Sau đó anh nhìn qua màn mưa, hỏi Cố Thư Di, người quen thuộc đường xá hơn: "Mình đi đâu đây?"

 

Cố Thư Di ló mặt ra khỏi áo khoác của anh, lúc này cũng không kịp từ chối, lại nắm chặt tay anh: "Đi theo em, nhanh lên."

 

Hai người vừa đến nhà ăn chưa được mấy giây thì bên ngoài trời đã mưa như trút nước, còn kèm theo tiếng sấm mùa xuân vang lên ầm ầm.

 

Lúc này không phải giờ ăn nhưng trong nhà ăn vẫn có khá nhiều sinh viên vào trú mưa.

 

Cố Thư Di nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, lấy chiếc áo khoác trên đầu xuống, sau đó nhìn thấy tóc Bùi Cận Bạch đã ướt một nửa, trên áo len còn dính không ít nước.

 

Áo len của anh màu đen, nhất thời không nhìn ra đã ướt bao nhiêu.

 

Bùi Cận Bạch nhận lại áo khoác của mình từ tay Cố Thư Di, thấy tóc cô vẫn khô, trên người cũng không bị ướt mưa nhiều lắm thì yên tâm.

 

Cố Thư Di đưa tay phủi đi những giọt nước trên áo len của Bùi Cận Bạch rồi lại nhìn áo khoác của anh, những lời chưa kịp nói lúc nãy bây giờ có thể nói ra: "Sao anh không che áo khoác cùng với em?"

 

Bùi Cận Bạch vỗ nước dính trên áo khoác của mình, nghe Cố Thư Di hỏi tại sao không cùng nhau che, không nhịn được mà thở dài lại buồn cười: "Cố Thư Di, chúng ta không phải đang quay quảng cáo hay đóng phim truyền hình."

 

Hai người cùng che một chiếc áo khoác chạy dưới cơn mưa, cuối cùng khả năng cao là cả hai đều sẽ bị ướt.

 

Cố Thư Di: "..."

 

Sau đó cô nhận ra rằng thay vì lo lắng về việc áo của Bùi Cận Bạch có bị ướt không, cô nên quan tâm đến việc bản thân anh có thể bị ướt hay không hơn.

 

Hoặc nói đúng hơn là việc bị ướt mưa là một vấn đề.

 

Mấy ngày nay hệ thống sưởi còn chưa tắt, nhà ăn cũng không quá lạnh nhưng Cố Thư Di nhớ lại lần trước Bùi Viễn Phong nằm viện mà không được để lộ ra ngoài vì sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Hòa Quang, người leo lên được vị trí này thì cơ thể càng quý giá hơn.

 

Sớm biết như vậy cô đã để mình dầm mưa, hoặc để Bùi Cận Bạch che áo của cô mà về cũng được.

 

Dù sao thì nếu cô bị cảm, ảnh hưởng lớn nhất có lẽ chỉ là tiêu hao thêm hai gói mì, khăn giấy và vài viên thuốc cảm cúm.

 

Cố Thư Di đang hối hận vì sao lúc nãy mình lại nhận lấy chiếc áo khoác đó, Bùi Cận Bạch phủi phủi nước trên người và trên áo khoác, lại hỏi: "Em có mang khăn giấy không?"

 

Anh muốn lau nước trên tóc.

 

Cố Thư Di bị hỏi thì hoàn hồn, theo phản xạ thò tay vào túi áo tìm nhưng không thấy khăn giấy, rồi cô nhớ ra là nhà ăn có siêu thị.

 

"Đợi một chút, em sẽ đi mua ngay." Cô không chờ Bùi Cận Bạch kịp phản ứng đã vội vàng chạy đi.

 

Cố Thư Di đến siêu thị, quyết định mua luôn một cái khăn lông.

 

Bùi Cận Bạch nhìn thấy Cố Thư Di quay lại với một cái khăn lông trên tay.

 

Bên ngoài mưa vẫn không ngừng rơi.

 

Hai người tìm một chỗ ngồi trong nhà ăn ngồi xuống, Bùi Cận Bạch dùng khăn lông lau nước trên tóc, đàn ông tóc ngắn, lau một chút là khô ngay.

 

Cố Thư Di còn cố ý chọn chỗ ngồi gần lò sưởi.

 

Bùi Cận Bạch ngồi đó lau tóc, lúc này mặc dù nhà ăn chưa bắt đầu bán cơm nhưng gọi một cốc nước nóng thì không thành vấn đề.

 

Bùi Cận Bạch lau tóc xong, nhìn thấy Cố Thư Di bưng một cốc nước nóng còn đang bốc hơi trở lại.

 

Cố Thư Di đặt cốc nước đầy trước mặt Bùi Cận Bạch: "Sếp Bùi uống nước nóng đi."

 

Nghe cách xưng hô và giọng điệu này, Bùi Cận Bạch không khỏi cau mày, đã có thể thừa nhận là bạn trai với bạn cùng phòng rồi, sao còn xa lạ như vậy.

 

"Em thật sự không thể đổi cách xưng hô sao?" Bùi Cận Bạch không nhịn được hỏi.

 

Nghe thấy trong giọng nói của Bùi Cận Bạch có chút không vui, Cố Thư Di dừng lại một lát.

 

Chủ yếu là trước đây đã gọi quen miệng rồi.

 

Dù anh đã từng nói "tùy em" nhưng việc xưng hô này, nếu người trong cuộc không thích nghe thì có lẽ thật sự nên thay đổi một chút.

 

Cố Thư Di lại nhìn cốc nước nóng trong tay mình, liếm môi: "Vậy em đổi cách xưng hô nhé."

 

"Anh có thể uống hết cốc nước nóng này không?"

 

Cô trước tiên đổi từ "sếp" sang "anh".

 

Bùi Cận Bạch bị điều kiện đổi cách xưng hô còn phải uống nước nóng của Cố Thư Di làm cho bật cười, thậm chí không nhịn được mà đau đầu.

 

"Em muốn đổi thành gì?" Anh hỏi trước.

 

Người thân và bạn bè thân thiết ở bên cạnh thì thường gọi thẳng tên anh, một vài người lớn trong nhà gọi anh là "Cận Bạch".

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, nghĩ cô gọi tên đầy đủ của anh hay là "Cận Bạch" đều được.

 

Cố Thư Di nhận lấy ánh mắt của Bùi Cận Bạch, hơi căng thẳng hít sâu một hơi.

 

Nhưng vì để bạn trai tổng giám đốc uống nước nóng đề phòng cảm mạo, việc xưng hô gì đó cũng đơn giản, đổi thì đổi thôi.

 

Thế là Cố Thư Di lại đẩy cốc nước nóng về phía Bùi Cận Bạch, mở miệng nói:

 

"Anh uống chút nước nóng trước đi."

 

Cô ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng thốt ra cái tên trong lòng thực ra đã âm thầm gọi từ lâu:

 

"... Tiểu Bạch."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK