Cố Thư Di thật lòng cảm thấy cái tên “Tiểu Bạch” này rất dễ thương.
Suốt ngày gọi là tổng giám đốc Bùi này tổng giám đốc Bùi nọ nghe quá nghiêm chỉnh, gọi là Tiểu Bạch nghe đáng yêu hơn nhiều.
Nếu như người ta đã khăng khăng bắt cô phải đổi cách gọi, vậy thì cô sẽ đổi.
Cố Thư Di gọi xong, lập tức trông thấy nụ cười trên khuôn mặt người đàn ông thoáng cứng lại trong giây lát.
Bùi Cận Bạch nhìn về phía Cố Thư Di, cô luôn luôn mang tới cho anh những niềm bất ngờ không kịp trở tay.
Bấy giờ Cố Thư Di mới phát hiện ra hình như mình đã quên cân nhắc khả năng đương sự có thể chấp nhận một biệt danh nghe dễ thương như vậy.
“Bùi Cận Bạch.” Cố Thư Di lập tức thay đổi cách gọi khác, cứ như thể cái tên “Tiểu Bạch” vừa rồi chưa từng xuất hiện.
Bùi Cận Bạch: “...”
Đối mặt với cô gái trông thì nghiêm chỉnh nhưng lại luôn thích tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi trước mặt, người đàn ông nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ còn nước buông tiếng thở dài.
Anh chấp nhận nghe theo lời cô khăng khăng bắt anh phải uống nước ấm.
...
Hai người ngồi trong căng tin chờ tới khi ngớt mưa, Cố Thư Di qua siêu thị mua một chiếc ô.
Trời mưa nên các kế hoạch hẹn hò khác đều bị hủy bỏ, hai người chạy xe về thẳng dinh thự Cảnh Nam.
Cố Thư Di qua tầng dưới cất áo trước.
Hôm nay họ không chơi game với nhau mà đổi sang xem phim.
Để đền bù cho chuyện lần trước dẫn Bùi Cận Bạch đi xem bộ phim về thảm họa thiên nhiên mà cả trong phim lẫn ngoài phim đều thảm họa trùng trùng kia, lần này Cố Thư Di cố ý chọn một bộ phim tình yêu với chủ đề du hành thời gian.
Cô điều chỉnh tivi màn hình lớn xong trở về sô pha.
Bùi Cận Bạch ngồi xem Cố Thư Di loay hoay bận rộn.
Sau khi quay lại sô pha, Cố Thư Di kéo chăn đắp lên người mình. Phim đã sắp bắt đầu rồi. Người đàn ông ngồi bên cạnh cô nói: “Lại đây ngồi đi.”
Cố Thư Di đắp chăn xong, nhìn Bùi Cận Bạch vừa lên tiếng rồi lại nhìn khoảng cách nho nhỏ giữa hai người.
Cũng đúng, hai người yêu nhau thì ngồi xa như vậy để làm gì?
Vậy là Cố Thư Di chống tay nhấc mông dịch lại chỗ Bùi Cận Bạch. Vốn dĩ cô chỉ định ngồi sát vào người anh thôi, không ngờ người đàn ông kia lại vươn cánh tay dài ra, nhấc cô ngồi lên đùi anh.
Cố Thư Di ngồi trong lòng Bùi Cận Bạch.
Cô ngửi thấy mùi hương gỗ dễ chịu trên người anh mà chỉ khi ở rất gần mới có thể ngửi thấy.
Chắc có lẽ mùi hương này được xịt vào ở bước giặt cuối cùng.
Cố Thư Di khẽ hít hà mấy hơi, sau đó cúi đầu kéo chăn đắp lên người cả hai rồi chỉnh lại một chút.
Phim đã bắt đầu.
Ngoài trời vẫn tiếp tục mưa. Bầu không khí khi trời mưa cực kỳ dễ chịu.
Cố Thư Di ngồi trong lòng Bùi Cận Bạch, nhịp tim và hơi ấm của người đàn ông khiến cô cảm cảm thấy an tâm lạ thường.
Bộ phim hôm nay họ xem kể về một đôi yêu nhau liên tục du hành thời gian để cứu rỗi lẫn nhau, mặc dù nội dung khá cũ kỹ nhưng ưu điểm là nó rất kinh điển.
Tới gần cuối phim, nam chính và nữ chính hóa giải khúc mắc với nhau, sau đó thể hiện tình yêu sâu đậm của họ bằng một đoạn phim đầy nóng bỏng.
Cố Thư Di xem mà đỏ mặt.
Khi con người cảm thấy lúng túng, chúng ta thường thực hiện một số động tác vô nghĩa. Cố Thư Di vô thức dịch người, không ngờ chỉ mới nhúc nhích một chút, Bùi Cận Bạch đã giữ chặt cánh tay cô lại.
“Động đậy gì vậy.”
Cố Thư Di đành phải dừng lại.
Vài phút sau, cuối cùng bộ phim cũng kết thúc, bài hát cuối phim vang lên, rèm cửa sổ tự động chầm chậm mở ra. Cố Thư Di trông thấy bầu trời bên ngoài cửa sổ đã tối om.
Chỉ có điều cô không nhìn rõ được là có còn mưa hay không.
Cô ngẩng đầu lên, đang định hỏi Bùi Cận Bạch xem tối nay ăn gì thì người đàn ông đã trao cô nụ hôn.
Nụ hôn của anh dịu dàng và dày đặc, anh hôn từ trán tới lông mi, gò má, chóp mũi, cuối cùng mới ngậm lấy môi cô.
Bùi Cận Bạch vừa hôn vừa điều chỉnh lại tư thế của hai người họ. Cố Thư Di vốn đang ngồi trên đùi Bùi Cận Bạch, chỉ thoáng chốc đã rơi xuống sô pha.
Một tay anh đỡ lấy gáy cô.
Cố Thư Di cảm nhận được mình đã thay đổi tư thế. Cô nhắm mắt lại. Những nơi được anh hôn lên như thể có dòng điện chạy qua.
Răng môi dần dần bị cạy mở.
Cô nhìn thấy bóng tối che khuất tầm mắt của mình, chiếc bóng của người đàn ông bao phủ trọn vẹn người cô.
Cứ như thể đây mới là đoạn kết của bộ phim tình cảm họ vừa xem.
Không biết bao lâu sau.
Khi Cố Thư Di cảm thấy hơi ngạt thở, Bùi Cận Bạch mới dừng lại.
Răng môi của hai người tách ra khỏi nhau.
Cố Thư Di mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên sô pha, một tay Bùi Cận Bạch chống xuống sô pha ngay bên người cô, hai người cách nhau rất gần.
Cánh môi vốn nhạt màu của người đàn ông đỏ lên đầy quyến rũ, trên cánh môi dưới có dấu răng mờ.
Đương nhiên chỉ có thể là do cô cắn.
Cố Thư Di ngẩn người nhìn dấu răng không biết mình đã cắn lên môi anh từ lúc nào kia, sau đó ngước lên, đối diện với ánh mắt mơ màng của người đàn ông, cảm xúc nơi đáy mắt anh dường như càng sâu thẳm hơn.
Cô nhìn vào mắt Bùi Cận Bạch, môi mấp máy như thể muốn nói điều gì đó.
Nhưng lại không nói ra.
Dường như là vì cảm thấy không an toàn, dù cho Bùi Cận Bạch luôn luôn mang tới cho cô cảm giác an toàn.
Cảm xúc thực mâu thuẫn.
Sau một hồi thấy cô chần chừ, cuối cùng Bùi Cận Bạch ôm eo Cố Thư Di, kéo cô ngồi dậy trên sô pha, trông thấy ngoài trời có vẻ đã tạnh mưa, anh nói: “Chúng ta đi ra ngoài ăn.”
...
Người đầu tiên biết tin Bùi Cận Bạch và Cố Thư Di đang yêu nhau là bà cụ Hà.
Bùi Cận Bạch tới thăm bà nội, tiện thể báo cho bà ấy biết tình trạng mối quan hệ hiện tại của anh và Cố Thư Di.
Bà cụ Hà tỏ ra điềm nhiên như không, thái độ cứ như thể từ lâu bà ấy đã chắc chắn kiểu gì rồi cũng có ngày này.
Bùi Cận Bạch không khỏi bội phục con mắt tinh đời của bà nội, bà nội đã biết trước nhất định anh sẽ thích Cố Thư Di.
Trái lại, Bùi Viễn Phong rất ngạc nhiên khi biết Bùi Cận Bạch và cô gái kia yêu nhau, lần đầu tiên hỏi xin ảnh của Cố Thư Di, lại hỏi Tần Nhân xem lúc trước gặp cô thì bà ấy cảm thấy thế nào.
Bùi Cận Bạch không mấy để tâm tới suy nghĩ của ba mẹ. Anh đã trưởng thành, độc lập từ lâu, anh chỉ nói chuyện mình hẹn hò với người nhà một tiếng mang tính chất thông báo mà thôi.
Người tiếp theo biết Bùi Cận Bạch và Cố Thư Di đã thực sự thành đôi là Trần Lê.
Khi Bùi Viễn Phong bảo Trần Lê cho xem ảnh của Cố Thư Di, Trần Lê lập tức biết ngay chỉ sau một cái tết, Cố Thư Di đã tán đổ được tổng giám đốc Bùi của anh ấy. Trần Lê choáng váng, có cảm tưởng như “địa băng sơn tồi tráng sĩ tử”* vậy.
*Địa băng sơn tồi tráng sĩ tử là một câu thơ của Lý Bạch trong bài “Thục đạo nan”, nghĩa là “đất lở, núi sập, tráng sĩ chết”, kể lại việc các tráng sĩ xẻ núi, mất mạng để xây nên con đường dẫn lên núi.
Cô sinh viên Cố Thư Di không chịu nghiêm chỉnh học hành, tìm việc làm, chỉ chăm chăm nghĩ trăm phương ngàn kế để đi đường tắt, ôm mộng hão huyền một bước lên mây, vậy mà lại thật sư đã thành công rồi ư?
Trong văn phòng tổng giám đốc, Trần Lê vừa mới xử lý xong công việc của hai dự án, đang định làm việc tiếp thì đi ngang qua cửa khu làm việc của văn phòng tổng giám đốc, kinh ngạc bắt gặp Cố Thư Di đang ngồi làm việc trước máy tính.
Hôm nay cô búi tóc củ tỏi, đeo thẻ nhân viên của Hòa Quang, khuôn mặt trắng trẻo, nhỏ xinh.
Trần Lê phải công nhận rằng nếu bỏ qua vấn đề động cơ của Cố Thư Di không trong sáng thì sau một thời gian dài làm việc chung, anh ấy cũng rất quý mến cô gái trẻ này, ngoại hình xinh xắn, tính cách lại lanh lợi, đáng tin cậy.
Thế nhưng thực sự không thể nào phớt lờ vấn đề động cơ của cô không trong sáng, hơn nữa đối tượng mà cô nhắm đến còn là Bùi Cận Bạch.
Suốt mấy năm Trần Lê làm việc cho Bùi Cận Bạch, anh ấy cũng đã từng gặp một số cô gái trẻ muốn trèo cao, hầu hết bọn họ đều tấn công trực tiếp vào Bùi Cận Bạch, chỉ cần Bùi Cận Bạch vững như bàn thạch thì chắc chắn bọn họ sẽ không thể hái được trái ngọt. Thế nhưng lại không có ai nhắm mục tiêu vào bà cụ Hà như Cố Thư Di, thậm chí cô còn lặng lẽ tiếp cận bà cụ, không quản gió mưa, kiên trì suốt hai năm.
Cho nên đây chính là ví dụ tiêu biểu cho câu thành ngữ có chí thì nên ư?
Thời gian thực tập của Cố Thư Di đã hết. Mấy ngày nay, cô bắt đầu chuyển sang giai đoạn sát hạch để được vào làm chính thức cho Hòa Quang. Hiện cô cần Trần Lê ký tên vào báo cáo tổng kết thực tập tại Hòa Quang cho mình. Vốn dĩ cô định hỏi trước xem trợ lý tổng giám đốc Trần hiện đang ở đâu, không ngờ vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy ngay Trần Lê đứng ở cửa khu làm việc.
“Trợ lý tổng giám đốc Trần.” Cố Thư Di cầm bản báo cáo của mình, mỉm cười, nhẹ nhàng chạy lại chỗ Trần Lê.
“Tôi cần anh ký tên giúp tôi vào đây.” Cô sắp xếp giấy bút gọn gàng, đưa cho Trần Lê.
Trần Lê quan sát thấy Cố Thư Di mỉm cười nhẹ nhàng, tỏ thái độ đầy kính trọng với anh ấy.
Cố Thư Di chìa giấy bút ra một lúc lâu mà không thấy Trần Lê nhận lấy chúng, đã vậy anh ấy còn nhìn cô chằm chằm, ngập ngừng như có điều gì muốn nói, cô đành phải gọi anh ấy một tiếng: “Trợ lý tổng giám đốc Trần?”
Trần Lê giật mình hoàn hồn.
Đối mặt với cách gọi “trợ lý tổng giám đốc Trần” của Cố Thư Di, rõ ràng trước đây Trần Lê đã nghe quen tai nhưng nay anh ấy lại cảm thấy bất an.
Thậm chí ngay cả cách gọi “Tiểu Cố” anh ấy cũng không gọi ra miệng được.
Nghĩ tới chuyện mình đã gọi Cố Thư Di là “Tiểu Cố”, “bạn Cố” suốt mấy tháng nay, Trần Lê hít sâu một hơi.
Nếu như Cố Thư Di là người lòng dạ hẹp hòi, cố ý nói xấu anh ấy trước mặt sếp thì tiêu.
“Cô Cố.” Trần Lê để tay đằng trước người, hai tay nắm lấy nhau. Quan sát thấy xung quanh không có ai, anh ấy lập tức cúi đầu xuống: “Sau này cô cứ gọi tôi là trợ lý Trần hoặc Tiểu Trần là được rồi.”
Cố Thư Di: “... Hả?”
Tiểu... Trần?
Sau đó Trần Lê nhận lấy giấy bút Cố Thư Di đưa, ký luôn rồi trả lại cho cô bằng cả hai tay.
Cố Thư Di thấy Trần Lê đột nhiên kính cẩn với mình như vậy thì đoán ra chắc hẳn anh ấy đã biết chuyện của cô và Bùi Cận Bạch.
“Trợ lý tổng giám đốc Trần.” Cố Thư Di hơi mất tự nhiên: “Hay là sau này anh vẫn cứ gọi tôi là Tiểu Cố đi.”
“Không không không.” Trần Lê xua tay lia lịa như muốn nói “tôi vẫn còn muốn giữ chắc chén cơm này”.
Cố Thư Di thấy thế thở dài, không tiện nói thêm gì nữa, nhận lại bản báo cáo tổng kết thực tập của mình.
Buổi chiều, cô có hẹn với Đường Điền.
Tiến độ thực tập tại công ty của Đường Điền nhanh hơn cô, cô ấy đã nhận được thư mời làm việc chính thức từ hai hôm trước nên kiên quyết phải mời Cố Thư Di đi ăn một bữa thỏa thuê để cảm ơn.
Năm ngoái, trong lúc cô ấy đang sứt đầu mẻ trán nộp hồ sơ xin việc, chính Cố Thư Di đã sửa CV cho cô ấy, lại tiến cử cô ấy với nhân viên chính thức mà cô quen khi thực tập hồi trước.
Đường Điền vốn dặn Cố Thư Di dẫn cả bạn trai đi cùng nhưng chiều nay Bùi Cận Bạch có việc phải đi công tác mấy hôm.
“Ồ, anh chàng này bận thật đấy.” Đường Điền biết tin bạn trai của Cố Thư Di đã đi công tác, lập tức khoác vai Cố Thư Di trêu ghẹo cô.
Mấy hôm trước, cuối cùng Đường Điền cũng được xem ảnh chụp đời thường ở góc mặt chính diện của bạn trai Cố Thư Di.
Đường Điền xem ảnh của Bùi Cận Bạch xong, thoạt tiên cô ấy im lặng, sau đó thắc mắc hỏi Cố Thư Di xem tại sao một người đẹp trai như vậy lại đi làm công việc làm công ăn lương để làm gì, gia nhập giới giải trí, bán rẻ tiếng cười kiếm tiền nuôi cô chẳng phải là tốt hơn nhiều hay sao?
Cố Thư Di nghe thấy cụm từ “bán rẻ tiếng cười” không khỏi giần giật hàng mày, chỉ trả lời là anh không quan tâm giới giải trí, định bụng sau này khi mối quan hệ của họ đã ổn định hơn sẽ nói kĩ hơn cho Đường Điền nghe sau.
Hai người ăn cơm xong cùng nhau đi mua sắm.
Vì là mùa xuân đến, cộng thêm tâm trạng khi yêu thực sự rất vui vẻ, cho nên Cố Thư Di và Đường Điền mỗi người mua hai bộ quần áo.
Sau khi trở về dinh thự Cảnh Nam, Cố Thư Di tắm rửa xong, leo lên giường ngồi, trông thấy tin nhắn chia sẻ vị trí mà Bùi Cận Bạch gửi cho cô cách đây mười phút, báo tin anh đã tới khách sạn.
Cố Thư Di mím môi nhìn tin nhắn của Bùi Cận Bạch, sau đó bấm gọi video cho anh.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Trên màn hình điện thoại của cô xuất hiện khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, sau lưng anh là bối cảnh trong khách sạn.
“Em đã lên giường rồi à?” Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di mặc áo ngủ bèn hỏi.
Cố Thư Di tì cằm lên đầu gối, gật đầu với màn hình: “Đúng vậy, cũng khuya rồi.”
“Em đi chơi được những gì rồi?” Bùi Cận Bạch biết tối nay Cố Thư Di có hẹn với bạn.
“Bọn em ăn cơm rồi đi dạo trung tâm thương mại mua quần áo.” Cố Thư Di nghiêm túc liệt kê từng việc một.
“Anh thì sao?” Cô lại hỏi: “Sao khuya vậy rồi mà giờ anh mới về tới khách sạn vậy?”
Cô nhớ theo kế hoạch ban đầu thì giờ máy bay hạ cánh không khuya như vậy.
Bùi Cận Bạch giải thích: “Vì lý do thời tiết nên máy bay tới trễ.”
Cố Thư Di: “Ồ.”
Nội dung nói chuyện qua video call giữa đôi lứa yêu nhau chẳng qua cũng chỉ có mấy chuyện như vậy nhưng dường như tình cảm lại càng ngày càng đậm sâu hơn.
Bùi Cận Bạch nói chuyện với Cố Thư Di cho tới khi cô ngủ thiếp đi, nghe thấy tiếng hít thở đều đặn trong ống nghe, anh mới cúp máy.
Anh nhìn độ dài của cuộc gọi này kéo dài một tiếng đồng hồ, nghĩ tới dáng vẻ của Cố Thư Di khi ngủ, khóe môi anh bất giác mỉm cười đầy dịu dàng.
Bùi Cận Bạch để điện thoại xuống, đang định đi rửa mặt rồi đi nghỉ thì lại nhìn thấy mấy tin nhắn Trần Lê gửi cho anh trong lúc anh gọi video call với Cố Thư Di.
Vì mồng một đầu năm Cố Thư Di bật khóc quay trở về nên ngay ngày đầu tiên đi làm trở lại sau kì nghỉ tết, do khi ấy anh và Cố Thư Di vẫn còn chưa xác định quan hệ nên anh đã dặn Trần Lê điều tra cặn kẽ chuyện gia đình của Cố Thư Di.
Bùi Cận Bạch biết lén lút điều tra sau lưng người khác là không nên.
Trước đây anh điều tra là vì bà nội bỗng dưng tìm bạn gái cho anh, anh muốn tìm hiểu rõ về đối phương nên chuyện điều tra khi đó hoàn toàn có thể chấp nhận được. Hiện tại hai người đã là bạn trai bạn gái, nếu anh vẫn lén lút điều tra sau lưng cô thì quả là không ổn.
Thế nhưng Trần Lê đã điều tra ra kết quả rồi.
Thậm chí xem chừng là vừa nắm được thông tin đã lập tức báo cáo lại cho anh ngay.
Bùi Cận Bạch còn chưa kịp đọc tài liệu thì đã nhìn thấy lời xin lỗi chứa chan sợ hãi của Trần Lê, xin lỗi vì trong kết quả điều tra lần trước, anh ấy đã bỏ sót không ít thông tin quan trọng.
Thậm chí dựa vào mức độ sợ hãi của Trần Lê, có thể thấy thông tin bị bỏ sót cực kỳ trí mạng.
Cho nên anh ấy mới nửa đêm nửa hôm không kịp chờ đợi, gửi ngay tài liệu cho anh.
Bùi Cận Bạch nhìn tin nhắn xin lỗi của Trần Lê, hàng mày từ từ chau lại.