Cố Thư Di vốn đang cụp mắt cúi đầu, nghe xong lại chợt ngẩng phắt đầu lên, hai mắt toả sáng.
Thấy phản ứng này của cô, nhất thời cả tâm trạng và biểu cảm trên mặt Bùi Cận Bạch đều trở nên phức tạp: "Em vui đến vậy luôn hả?"
Cố Thư Di ngước lên nhìn anh rồi dùng ánh mắt thay lời muốn nói.
Bùi Cận Bạch: "..."
...
Trong phòng ngủ, Bùi Cận Bạch vốn định để Cố Thư Di ngồi xuống giường còn mình vào phòng tắm lấy khăn lông ra lau qua cho cô một cái. Ai ngờ sau khi ngồi xuống Cố Thư Di lại ngửi ống tay áo bản thân rồi bày ra vẻ chê bai người mình thúi:
"Em muốn tắm."
Bùi Cận Bạch dừng bước, ấn đường khẽ giật giật: "Em như này rồi vẫn tắm được hả?"
Cố Thư Di liếc anh: "Em như này thì sao? Sao lại không tắm được?"
Bùi Cận Bạch bó tay với cô gái đã say đến choáng váng lại còn bướng bỉnh này. Thôi, nếu cô muốn tắm thì cứ tắm đi.
Hiện tại quần áo của Cố Thư Di đều đã dọn đi cả rồi nên Bùi Cận Bạch lấy cho cô một bộ đồ ngủ của mình: "Hơi lớn nhưng thôi em mặc tạm đi."
Cố Thư Di cúi đầu sờ sờ bộ đồ ngủ trên tay mình.
Bùi Cận Bạch đưa cô tới phòng tắm rồi chỉ chỉ chỗ tắm cho cô: "Em tắm đây nhé."
Nói xong anh lại nhẹ nhàng xoa gáy cô một cái, hơi lo lắng không biết cô có tự tắm được không nên lại dặn: "Anh ở ngay bên ngoài, nếu cần gì em cứ gọi anh."
Cố Thư Di ngoan ngoãn nghe anh nói hết rồi mới ôm đồ ngủ ngơ ngác ngẩng đầu hỏi anh: "Anh không tắm hả?"
Bùi Cận Bạch: ?
Cố Thư Di: "Sao anh phải đứng bên ngoài làm gì?"
"Sao anh không vào đây?" Cô đổi một cách diễn đạt khác cho dễ hiểu.
Bùi Cận Bạch bị lời của cô chọc cho cười thành tiếng.
Anh nhìn Cố Thư Di đứng trước mặt mình rồi bắt đầu nghi ngờ rốt cuộc cô có say hay không.
Cuối cùng anh đành hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Em tắm trước đi, lát nữa anh tắm sau."
"Cố Thư Di, anh chỉ đồng ý ngủ chung với em thôi chứ có đồng ý..." Người đàn ông không khỏi nhắm mắt lại. Anh bối rối đến mức hai tai vô thức đỏ bừng lên: "Cùng vào tắm chung với em đâu."
"Em nhanh lên." Anh dứt khoát đẩy cô vào phòng tắm luôn. Đây là lần đầu tiên anh hành động một cách kích động như này, cứ như chỉ cần đứng đây thêm chốc lát nữa là anh không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì vậy.
"Được rồi." Cố Thư Di bị đẩy tiến về phía trước mấy bước chậm rãi gật đầu như cuối cùng cũng chấp nhận sự thật.
Sau đó cô cụp mắt lầu bầu một câu: "Giá cả khác nhau chứ gì."
Bùi Cận Bạch: "..."
...
Sau khi Cố Thư Di rời khỏi phòng tắm, Bùi Cận Bạch vội vội vàng vàng vọt ngay vào.
Vừa tắm xong đi ra lại đối mặt với dáng vẻ cô ngây ngô kéo kéo áo ngủ mình, Bùi Cận Bạch phải hít một hơi cực sâu để kiềm chế bản thân rồi dùng lời của Cố Thư Di để đáp lại Cố Thư Di: "Anh chỉ đồng ý ngủ với em thôi."
"Còn lại tính giá khác."
"Em không trả nổi đâu."
Cô gái chưa kịp nói gì đã bị chụp cho cái mác không trả nổi kia chỉ có thể rụt cổ, bàn tay nhỏ bé cũng lén lút rụt về.
Ngày hôm sau là thứ bảy.
Bùi Cận Bạch không thích phòng mình có mấy cái rèm cửa quá tối quá dày che hết tất cả ánh sáng, anh thích kiểu rèm có tính thấu quang nhất định để biết bầu trời bên ngoài như thế nào. Thế nên lúc Cố Thư Di tỉnh lại, mặc dù vẫn đang choáng váng nhưng cô vẫn nhận ra hình như trời đã tờ mờ sáng rồi.
Cô khẽ thò tay ra khỏi chăn rồi dụi mắt liên tục, cuối cùng mắt cũng hé ra được một khe hở nhỏ, có điều hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là mặt của một người.
Là Bùi Cận Bạch.
Cố Thư Di mở hẳn mắt ra. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ nhắm mắt ngủ say của Bùi Cận Bạch.
Mà dường như đây cũng không phải là lần đầu tiên cô trải nghiệm việc thức dậy với cơn đau đầu và ở trong một nơi xa lạ.
Cho nên phản ứng của Cố Thư Di cũng được coi như là khá bình tĩnh.
Cô quay sang nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của người đàn ông bên cạnh rồi bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua.
Tối qua cô xác định sẽ say nên đã nhờ Đường Điền đưa mình về rồi, không muốn làm phiền Bùi Cận Bạch, ai ngờ cuối cùng anh vẫn tới.
Còn cô thì vừa thấy anh đã há miệng gọi "Tiểu Bạch".
Giữa chừng thì hơi hỗn loạn nên cô không rõ lắm, có điều cô vẫn nhớ rõ câu "Tôi là người miền Nam mà, tôi muốn ngắm tuyết" trước đây của mình. Cô phát hiện ra ngoài câu này ra thì cô còn nhớ cả cảnh mình ôm lấy Bùi Cận Bạch nói "Nhưng mà em thật sự rất muốn ngủ với anh" nữa.
Đột nhiên cơ thể Cố Thư Di cứng đờ.
Cô không nhìn mặt người đàn ông bên cạnh nữa mà cúi đầu nhìn xung quanh mình, từ đồ ngủ đến chăn rồi đến giường.
Có thể nói rằng yêu cầu mà cô đưa ra là một yêu cầu rất bốc đồng, thế mà nó vẫn được đồng ý một cách khoan dung.
Da đầu Cố Thư Di tê rần.
Sau khi ý thức được tình cảnh hiện tại của bản thân, cô vô thức chột dạ muốn chạy trốn. Ai ngờ đến khi chuẩn bị hành động cô mới nhận ra cánh tay của người đàn ông kia vẫn còn đang vắt ngang eo mình.
Có lẽ là vì nhận ra người trong lồng ngực cứ nhúc nhích nghịch ngợm nên Bùi Cận Bạch đang nhắm mắt vẫn khẽ nhíu mày, cánh tay càng siết chặt hơn một chút.
Cố Thư Di cứ vậy mà bị anh nhấn vào lồng ngực ấm nóng.
Thậm chí cô còn ngửi được cả mùi sữa tắm giống nhau trên người hai người bọn họ nữa, cũng cảm nhận được bộ đồ ngủ trên người rõ ràng là quá lớn so với mình.
Đoạn ký ức liên quan đến tắm rửa chợt ùa về...
"Sao anh không vào đây?"
Nhớ đến câu này, Cố Thư Di nhắm mắt lại, cũng không dám cả thở mạnh nữa. Cô xấu hổ đến mức muốn "bùm" một phát bốc hơi khỏi thế giới này luôn.
Nhưng có lẽ là vì men say vẫn chưa tan hết nên cô chỉ mới nhắm mắt xấu hổ được chốc lát đã ngủ quên mất.
Đến khi cô tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng choang rồi.
Bùi Cận Bạch vừa rửa mặt xong đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Cố Thư Di với mái đầu rối bù như tổ quạ đang ngồi ngơ ngác giữa giường nghi ngờ nhân sinh.
Đồ ngủ của anh quá lớn so với dáng người cô, cổ áo vốn đã rộng rồi nay lại vì mới ngủ dậy mà tuột mất một cúc trên cùng nữa.
Người đàn ông nào đó chỉ có thể quay mặt đi chỗ khác hít sâu thở đều cố gắng làm lơ cảnh đẹp trước mắt rồi gọi: "Cố Thư Di."
"Dậy đi." Thời gian đã không còn sớm nữa.
Nghe anh gọi mình, da đầu Cố Thư Di lại căng ra.
Có điều cô có một đặc điểm là khi xấu hổ đến một mức độ nhất định thì sẽ đột nhiên chuyển sang chế độ mặt dày.
Hơn nữa người đối mặt với cô trong lần ngủ dậy này không phải đối tượng đang trong giai đoạn tìm hiểu, cũng không phải tổng giám đốc Bùi mà là bạn trai cô.
Nghĩ đoạn, Cố Thư Di vén chăn lên xuống giường đi dép vào. Một loạt hành động lưu loát bình tĩnh chứng tỏ cô đang rơi vào trạng thái "không còn gì để mất".
Nhưng cảnh tượng lọt vào mắt Bùi Cận Bạch lại là Cố Thư Di xỏ dép trái nhưng vẫn làm ra vẻ chẳng có chuyện gì xảy ra đi lướt qua người anh vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
Anh dựa người vào khung cửa hỏi: "Em không có gì muốn nói với anh à?"
Cố Thư Di khựng lại, sau đó cô dừng bước quay đầu lại nhìn người đàn ông đang bình tĩnh chờ câu trả lời của mình.
Khoé miệng Cố Thư Di giật giật, còn vô thức nuốt nước miếng nữa.
Trạng thái khi say rượu là dễ bại lộ bản tính nhất. Có lẽ đúng là cô nên cho anh một lời giải thích thoả đáng về hành vi của mình.
Cũng may cuối cùng người đàn ông kia phun ra câu việc khác là giá khác, em không trả nổi mới khó khăn giữ được sự trong sạch cho cô.
"Em..." Cố Thư Di phát ra một âm tiết đơn điệu. Cô nhìn Bùi Cận Bạch, vốn định nói em uống nhiều quá nên mới vậy thôi chứ thực ra em không phải người như thế đâu, có điều lời đã ra đến khoé miệng lại bị cô nuốt về, thật sự không thể nói được.
Vậy nên cuối cùng Cố Thư Di dứt khoát hít một hơi thật sâu rồi bày ra dáng vẻ vò đã mẻ không sợ sứt nữa nói: "... Thật ra em là người như vậy đấy."
Bùi Cận Bạch: "..."
...
Gần tới ngày tốt nghiệp, để đảm bảo tỷ lệ có việc làm của sinh viên sau khi ra trường, giáo viên hướng dẫn bắt đầu thống kê hướng đi cụ thể của các sinh viên cuối khoá.
Cố Thư Di đã ký hợp đồng với Hòa Quang rồi, có điều cô không còn làm ở văn phòng tổng giám đốc nữa. Dù sao thì năm nay Hòa Quang cũng không quyết định đào tạo sinh viên mới tốt nghiệp cho một bộ phận cụ thể mà trong một đến hai năm tới, các nhân viên mới này sẽ luân chuyển qua nhiều bộ phận khác nhau. Như vậy sẽ tạo thuận tiện cho nhân viên mới hiểu rõ hơn về hoạt động của từng bộ phận. Sau khi luân chuyển xong, bọn họ sẽ dễ dàng tìm được hướng đi mình tâm đắc nhất và muốn phát triển nhất.
Cố Thư Di cũng đã hoàn thành luận văn tốt nghiệp và nhận được phê duyệt từ giáo viên hướng dẫn.
Từ khi viết xong đến khi bảo vệ luận văn còn cách một thời gian nữa.
Trước đây ngày nào Cố Thư Di cũng rất bận rộn, nếu không bận đi làm thêm kiếm tiền thì là đi thực tập, đến bây giờ chuẩn bị tốt nghiệp rồi cô mới có chút thời gian thở dốc.
Đêm đó Triệu Tân Mai không lại gọi điện lại cho cô nữa mà chỉ nhắn tin WeChat nói công việc mà bà ta tìm cho cô ở quê tốt như này như kia. Thậm chí sau khi nói xong lời cuối cùng bà ta còn thêm vào một câu "Mẹ làm vậy là vì tốt cho con thôi" nữa.
Cố Thư Di nhìn mấy chữ này mà ngẩn người hồi lâu, sau đó cô nhắm mắt cười khẩy một tiếng như tự giễu rồi cất điện thoại đi.
Cuối tuần Cố Thư Di có hẹn đi thăm bà cụ Hà với Bùi Cận Bạch.
Biệt thự Thanh Sơn.
Đã khá lâu rồi hai người bọn họ không tới đây. Cố Thư Di nhìn cổng lớn biệt thự Thanh Sơn mà không khỏi mím môi, lại nhớ tới cảnh tượng lần trước mình tới.
Cô phát hiện ra khác với lần trước bị hiểu nhầm mục đích tiếp cận nên khó mà ngẩng đầu lên được, lần này cô càng căng thẳng và thấp thỏm hơn.
Bởi vì mối quan hệ giữa cô và Bùi Cận Bạch đã thay đổi.
Cảm xúc khi thích một người sẽ khác với khi không có cảm giác gì với người ta. Đối mặt với người lớn trong nhà người ta cũng sẽ có cảm xúc khác biệt.
Bùi Cận Bạch nắm tay Cố Thư Di: "Đi thôi."
Mặc dù cô biết rõ bà cụ Hà đã biết chuyện mình và Bùi Cận Bạch thành công trở thành một cặp rồi nhưng lúc đi vào gặp Hách Như Đức và bà cụ Hà rồi chợt ý thức được mình và anh đang nắm tay nhau, lòng bàn tay cô vẫn đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Thấy Cố Thư Di đã hơn nửa năm không gặp nay lại đột nhiên căng thẳng trước mặt mình như thế, bà cụ Hà không khỏi cười cười.
Bùi Cận Bạch ngồi nói chuyện phiếm vơi bà nội. Bà cụ Hà hỏi có phải tháng bảy này Cố Thư Di tốt nghiệp không.
Cố Thư Di vội vàng gật đầu. Trường cô đã ra thông báo chính thức về ngày tổ chức lễ tốt nghiệp rồi.
Có điều hình như bà ấy chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi, không hỏi thêm gì nữa. Chốc lát sau bà cụ Hà hỏi tới chuyện Bùi Linh Thư, Bùi Cận Bạch mới báo cho bà nội biết tuần sau ba mẹ mình sẽ qua Mỹ thăm em gái.
Bùi Linh Thư lọt vào trận chung kết của cuộc thi cưỡi ngựa do trường học tổ chức nên hai vợ chồng Bùi Viễn Phong và Tần Nhân qua đó cổ vũ con gái.
Nghe vậy, bà cụ Hà gật đầu một cái.
Cố Thư Di chủ yếu ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới nói vài câu.
Hai người ở lại biệt thự Thanh Sơn ăn cơm tối với bà cụ Hà rồi mới rời đi.
Buổi tối sau khi hẹn hò xong Bùi Cận Bạch lái xe đưa Cố Thư Di về trường như thường lệ.
Cố Thư Di ngồi trên ghế phụ lái. Hôm nay cô vừa tới biệt thự Thanh Sơn vừa gặp bà cụ Hà nên cô chợt nhận ra có một số giới hạn mà mình sắp quên béng mất lại đột nhiên trở nên rõ ràng hơn.
Cô nhớ đến tâm trạng của bản thân khi quyết định bắt đầu mối quan hệ này.
Tương lai là một chuyện quá xa xôi nên cô không muốn nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới.
Chỉ có hiện tại mới là thứ rõ ràng nhất, cũng là thứ cô có thể nắm bắt.
So với sợ thua cuộc và rụt rè không dám tiến lên ngay từ đầu thì cô thà ít nhất là đã từng có.
Bùi Cận Bạch có thể cảm nhận được tâm trạng của Cố Thư Di, cũng nhận ra hôm nay cô siết chặt tay anh khi bước vào biệt thự Thanh Sơn.
Nghe thấy tiếng nhắc thở có thông báo WeChat trên điện thoại của Cố Thư Di, anh liếc sang bên cạnh thì thấy cô cầm điện thoại lên nhìn rồi không trả lời mà lại bỏ điện thoại xuống.
"Có chuyện gì hả?" Anh chủ động hỏi.
Cố Thư Di quay sang nhìn Bùi Cận Bạch.
"Không có gì." Cố Thư Di phủ nhận theo bản năng, lại im lặng một hồi rồi mới bổ sung thêm một câu: "Đường Điền nhờ em bao giờ về đi ngang qua siêu thị mua cho cậu ấy mấy thứ ấy mà."
Bùi Cận Bạch gật đầu một cái: "Ừ."
"Cố Thư Di." Chốc lát sau anh bỗng nhiên mở miệng, chẳng qua ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước: "Có chuyện gì phải nói cho anh biết nhé."
Cố Thư Di ấp úng: "... Vâng."
Xe dừng lại trước cửa phía Nam đại học Sư phạm.
Cố Thư Di tháo dây an toàn trên người ra, đang định nói Bùi Cận Bạch tạm biệt ở đây là được rồi, không cần đưa cô đến dưới toà nhà ký túc xá đâu thì lại nhận ra hình như anh không có ý định xuống xe.
Người đàn ông im lặng cầm tay lái như đang nghĩ gì đó, chốc lát sau anh chợt quay sang nhìn cô.
"Em có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp không?" Anh đột nhiên hỏi.
Tự nhiên bị hỏi kế hoạch sau tốt nghiệp, Cố Thư Di hơi cứng người.
Kế hoạch của cô tất nhiên là rời khỏi ghế nhà trường, chuẩn bị một chút rồi tới Hòa Quang đi làm chính thức rồi.
Bùi Cận Bạch vẫn nhìn Cố Thư Di chằm chằm. Ánh đèn đường mờ mờ hắt vào đáy mắt khiến đôi mắt anh trở nên sâu thẳm.
Cố Thư Di vẫn chưa trả lời.
Chẳng lẽ anh đang hỏi cô tốt nghiệp xong muốn đi du lịch ở chỗ nào?
Cô đang suy nghĩ thì Bùi Cận Bạch lại hỏi:
"Hay chúng ta đính hôn cái đã nhé?"