• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 27: Mặc Nội Y




Editor: Huyền Phi
Tỉnh Hành không có biện pháp nào với Châu Châu, nếu đã không dỗ dành được, khẳng định cô muốn vào thì vào, một cánh cửa căn bản không ngăn được cô.
Ngón tay cọ vào trán hai cái, anh còn đang nổ lực nhịn cười, một lát sau buông tay quay đầu, rũ mi nhìn Châu Châu, cô đang ôm đồ chơi đầy lông cười hắc hắc nhìn anh, không biết là chạm phải cái gì.
Tỉnh Hành không còn sức lực nào để dỗ dành, nhưng cũng không thuyết phục được bản thân phải cùng Châu Châu ngủ chung một cái giường, chung một tấm chăn, ôm người ôn hương nhuyễn ngọc vào trong ngực, này cũng quá khảo nghiệm nhân tính rồi. Suy nghĩ một lát, anh xuống giường cầm thêm một tấm chăn tới.
Mở chăn ra, anh nói hiến pháp tạm thời với Châu Châu:
“Có thể cho cô ngủ cùng tôi, nhưng chúng ta mỗi người một cái chăn, cô đắp của cô, tôi đắp của tôi, ai cũng không được đoạt chăn của đối phương, được không?”
Châu Châu nghiêm túc nghe xong, ý tứ đại khái cũng có thể hiểu, vì phân biệt rõ ràng, cô nhìn nhìn tấm chăn trên người mình, lại nhìn nhìn cái Tỉnh Hành đang cầm, sau đó nhắc tấm chăn trên người mình lên, hỏi:
“Cái này của tôi?”
Tỉnh Hành gật đầu:
"Nếu cô thích cái này, cũng có thể đổi cho cô.”
Châu Châu suy nghĩ một chút:
“Tôi muốn cái này.”
Ở trên có hương vị trên người Tỉnh Hành.
Tỉnh Hành bày tỏ không sao cả, dù sao đều là chăn của anh, chỉ cần có thể dỗ dành Châu Châu không đắp chung một cái chăn với anh là được.
Cứ như vậy phân xong, Tỉnh Hành thở phào nhẹ nhõm nói câu “ngủ”, sau đó duỗi tay tắt đi đèn, kéo chăn lên nằm bên cạnh Châu Châu. Dựa không xa không gần, giữa hai người có một khoảng cách ước chừng một bả vai.
Không cùng Châu Châu đắp chung chăn, áp lực trong lòng anh nhỏ lại không ít, nhưng vẫn bởi vì ngủ cùng phòng cùng giường với Châu Châu mà không thể thả lỏng, cho nên cũng không dễ ngủ.
Trong căn phòng tối đen không lọt chút gió, một nam một nữ sóng vai nằm, cực kì khiêu khích lý trí và thần kinh, có đôi khi chỉ một chút hương thơm, một vài tiếng hít thở cũng đủ khiến cho lý trí bị đánh bay, chỉ còn lại bản năng.
Nhưng Châu Châu không hiểu biết về phương diện này, cho nên khó chịu cũng chỉ có thần kinh của Tỉnh Hành. Anh khống chế bản thân không suy nghĩ bừa bãi, khống chế một lát lại không chịu nổi, cưỡng bách bản thân xem Châu Châu nằm bên cạnh là một con trai sông lớn.
Siy nghĩ miên man một hồi, chợt nghe Châu Châu ở bên cạnh lôi kéo chăn vài cái, sau đó lại nghe cô nói:
“Ngủ không được, kể chuyện cổ tích cho tôi có được không?”
Tỉnh Hành ngẩng đầu lên trời, suy nghĩ bị đánh gãy, ánh mắt liếc sang bên cạnh một chút, không có cự tuyệt, hỏi Châu Châu:
“Muốn nghe chuyện gì?”
Châu Châu nào biết mấy thể loại gì gì đó, hôm nay cô chỉ mới tiếp xúc với truyện hoàng tử và công chúa, còn có một ít truyện thần thoại, cho nên cô vẫn chọn loại bản thân không biết:
“Hoàng tử và công chúa!”
Có được đáp án xác định, Tỉnh Hành nghĩ nghĩ, phối hợp với hoàn cảnh đêm tối, khe khẽ mở miệng: “Thế tôi kể cô nghe truyện 《hoàng tử ếch》, thế nào?”
Lúc Tỉnh Hành kể chuyển vẫn cứ ngẩng mặt lên trời, không có nằm nghiêng, cũng không có quay đầu nhìn Châu Châu. Mà Châu Châu vẫn cứ nằm nghiêng nhìn sườn mặt của anh, nghe đến phi thường nghiêm túc, hơn nữa cảm xúc còn phập phồng biến hóa theo cốt truyệnp, thỉnh thoảng tiếp một câu:
“Sau đó thế nào?”
Bóng đêm càng ngày càng tối, trong phòng an an tỉnh tỉnh, chỉ có giọng nam trầm thấp nhẹ nhàng kể chuyện cổ tích, ngẫu nhiên toát ra giọng nữ nói một câu thanh thúy —— “Sau đó thì sao?” “Sau lại thế nào?"
......
Sau khi Châu Châu nghe kể chuyện đến ngủ thiếp đi, Tỉnh Hành nhẹ nhàng kéo chăn lên cho cô, chính mình xoay người, giống như tối hôm qua đưa lưng về phía cô, nhắm mắt niệm kinh mà ngủ.
Nhưng mà sáng sớm khi vừa mới tỉnh lại, anh vẫn không thể bảo trì phương hướng và tư thế này.
Không biết ban đêm đã ngủ như thế nào, buổi sáng anh vừa mở mắt đã phát hiện Châu Châu lại lăn vào lồng ngực anh, bị anh dùng cánh tay ôm lấy. Nhưng hôm nay còn ổn hơn hôm qua rất nhiều, hai người bọc hai cái chăn, giữa hai làn da có một tầng bảo hộ, anh đỡ phải chịu tra tấn.
Hôm nay Châu Châu không thức sớm như Tỉnh Hành, sau khi Tỉnh Hành thức cũng không ở trên giường lâu, nhẹ nhàng xốc chăn lên xa khỏi phòng. Đi ra ngoài rửa mặt một phen, lấy quần áo tối hôm qua ra bỏ vào máy giặt, lại đi phòng bếp làm bữa sáng đơn giản.
Một người trạng thái thoải mái ở trong phòng bếp leng keng leng keng một hồi, nướng bánh mì chiên trứng lại hấp cái lạp xưởng. Bữa sáng đã hoàn thành đặt lên bàn ăn, Châu Châu còn chưa chịu tỉnh. Tỉnh Hành nhìn nhìn thời gian, đành phải về phòng gọi cô dậy.
Mà gọi dậy không có biện pháp nào tốt, sau khi Tỉnh Hành vào phòng, trực tiếp đến bên cạnh cửa sổ kéo rèm cho ánh nắng chiếu vào, sau đó lại đến mép giường kêu Châu Châu:
“Lên đánh răng ăn cơm sáng.”
Châu Châu bị ánh sáng đâm vào mắt, kéo chăn lên che mặt, mơ hồ nói:
“Tôi muốn ngủ thêm một chút"
Tỉnh Hành nhẹ giọng từ tốn:
“Ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Châu Châu chôn đầu trong chăn không lên tiếng, không biết là tiếp tục ngủ hay đang thanh tỉnh đầu óc. Một trận qua đi, vào lúc Tỉnh Hành định gọi cô lần nữa, cô đột nhiên kéo chăn xuống, dùng tay che mắt lại, giọng mũi hơi nghiêm trọng nói với Tỉnh Hành:
“Anh hôn tôi.”
Tỉnh Hành sửng sốt một chút, cho rằng chính mình nghe lầm:
“Cô nói cái gì?”
Châu Châu nằm thẳng tắp, hai tay trắng nõn che lại đôi mắt:
“Hiện tại tôi là công chúa ngủ trong rừng, tôi ngủ rồi, anh phải hôn hôn tôi mới có thể tỉnh lại.”
Tỉnh Hành: “……”
Đây chẳng lẽ là bị ép ăn đậu hủ trong truyền thuyết??
Tỉnh Hành ngốc một hồi, khó xử nói:
“Nghe lời, hôm nay cho cô ăn bánh mì, thêm mứt xoài.”
Hiện tại tâm tư Châu Châu không đặt trên đồ ăn, còn đang đắm chìm trong mấy cảnh tượng cổ tích, hoàn toàn không bị bánh mì dụ hoặc, tiếp tục che đôi mắt lại, giống như sợ đôi mắt sẽ tự mình mở ra, lại lần nữa “bá đạo” yêu cầu:
“Anh mau hôn tôi!”
Tỉnh Hành cảm thấy bản thân tức ngực khó thở muốn ngất xỉu, hít một hơi bình tĩnh lại. Trên lý trí cảm thấy không thích hợp, nhưng anh nhìn bộ dạng nghiêm túc vui vẻ của Châu Châu, lại cảm thấy nếu không bồi cô chơi thì cô sẽ không vui, mới sáng sớm đã mang tâm trạng không ổn.
Không đành lòng để Châu Châu mang theo tâm trạng kém cỏi rời giường, Tỉnh Hành đành phải hít một hơi thật sâu, bắt bản thân thích ứng, loại tình huống này không cần phải nghĩ nhiều, cúi người đến trước mặt Châu Châu, hôn lên trán cô một cái, sau đó nói với cô:
“Tiểu công chúa ngủ trong rừng, chịu thức chưa?”
Châu Châu vừa lòng, hai tay đang che mắt lại đồng thời mở ra, cười vui vẻ nói:
“Vâng vâng ~ tiểu công chúa ngủ trong rừng của anh tỉnh rồi……”
Sau khi nói xong lời này, Châu Châu trực tiếp xốc chăn lên nhào lên ôm cổ Tỉnh Hành:
“Mau ôm tôi.”
Tỉnh Hành biết chính mình căn bản không cự tuyệt nổi, nuôi con tiểu yêu này, toàn bộ cơ thể đều bị cô quấn lấy, cho nên thuận thế dựng thẳng người ôm Châu Châu lên, đi ra ngoài.
Châu Châu ôm Tỉnh Hành, cả người treo trên eo anh, lại nghĩ đến ăn uống, nói:
“Tôi muốn ăn bánh mì, cái loại màu vàng nhạt, thơm thơm giòn giòn ấy.”
Tỉnh Hành ôm cô qua phòng tắm:
“Được, hôm nay đổi thành mứt xoài cho cô.”
Châu Châu gật đầu:
“Ừm, hôm nay ăn mứt xoài.”
Tỉnh Hành cứ như vậy một bên dùng ngữ khí dỗ dành nói chuyện với cô, một bên ôm cô vào phòng tắm, đến truóce bồn rửa mặt mới thả cô xuống. Chờ cô ổn rồi mớiaays kem đánh răng cho cô, sau đó một bên đọc lại các bước thực hiện, một bên nhìn cô tự bôi kem đánh răng lên bàn chải.
Bản chải quét vài lần qua răng, Châu Châu nghe Tỉnh Hành đọc thôi cũng có thể tự mình đánh răng, đánh còn khá kiên nhẫn cẩn thận.
Xong rồi, Tỉnh Hành lại cầm dây thun tới giúp Châu Châu cột tóc.
Tóc Châu Châu vừa dài vừa mềm mại, vốn dĩ đã không dễ cột, hơn nữa Tỉnh Hành căn bản cũng chưa từng cột tóc cho ai, cho nên chỉ có thể lung tung túm lại lung tung cột lên. Chỉnh tề là không có khả năng, tóc không bị rớt xuống dưới đã là thành công lớn.
Tỉnh Hành phí sức của chín trâu hai hổ, cột mái tóc của Châu Châu thành một cái đuôi ngựa xiêu vẹo, sau đó lại dùng ánh mắt hối thúc cô, để cô nhanh đi rửa mặt. Rửa sạch lau khô, mang theo cô qua phòng bếp ăn sáng.
Hôm nay bữa sáng vẫn cứ không phong phú, vẫn chỉ có vài món đơn giản có thể lấp đầy bụng, muốn tinh xảo cũng khó. Nhưng đối với Châu Châu, bữa sáng như vậy cũng rất đủ rồi, bởi vì cô chưa từng ăn qua cái gì phong phú hơn cả.
Vì lòng hiếu kì và cảm giác mới mẻ, Châu Châu rất nhiều chuyện cũng thích tự mình làm, đặc biệt là mấy chuyện chưa làm bao giờ. Tỷ như hôm nay cô không muốn Tỉnh Hành hổ trợ, mà tự mình cầm lấy bánh mì, học theo Tỉnh Hành quết mứt. Tuy rằng động tác lung tung rối loạn, nhưng cũng may còn có thể ăn.
Bữa cơm này ăn khá thuận lợi, bởi vì Châu Châu cơ bản cũng xem như thích ứng được với chuyện ăn uống, cũng có thể tự mình ăn. Tỉnh Hành định để cô ăn bằng muỗng vài ngày, sau đó mới dạy cô dùng đũa.
Thân là một yêu đất Trung Quốc, lại muốn làm người Trung Quốc, nhất định phải biết dùng đũa.
Châu Châu ăn cơm xong cũng có mấy chuyện muốn tự mình làm, đó là muốn xem TV. Tối hôm qua Tỉnh Hành đã dạy cô dùng điều khiển từ xa, cô đều nhớ rất rõ, vì thế nói một tiếng với Tỉnh Hành xong lập tức mở TV tìm tiết mục yêu thích.
Cầm điều khiển từ xa lật tới lật lui, từ phim truyền hình đến điện ảnh, từ điện ảnh đến nghệ thuật, cuối cùng vẫn dừng ở kênh thiếu nhi, tìm được một phim búp bê Barbie đang chơi đùa thay quần áo trang điểm, liền khịt mũi xem.
Tỉnh Hành không nhàn rỗi như cô, sau khi ăn xong thì đi làm việc nhà. Sau đó trong lúc Châu Châu xem TV, anh qua thư phòng vội làm công việc của mình.
Châu Châu cứ như không nhìn thấy anh không yên tâm nổi, TV cũng không hoàn toàn hấp dẫn cô, thỉnh thoảng chạy đến cửa thư phòng, thăm dò liếc anh một cái.
Nhưng cô cũng không quấy rầy anh, mỗi lần đến chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức trở lại phòng khách.
Cứ tới tới lui lui như vậy đến gần giữa trưa, Châu Châu xem TV cũng có chút chán, liền lấy điều khiển từ xa ấn tạm dừng, màn hình dừng lại trên khuôn mặt của Barbie. Ném điều khiển từ xa lên sofa, cô muốn đọc sách, tìm một vòng trong phòng khách không thấy sách đâu, lại chạy tới thư phòng tìm Tỉnh Hành.
Tới ngoài cửa, cô vẫn chưa tiến vào, chỉ vói đầu vào kẹt cửa, ra tiếng hỏi Tỉnh Hành:
“Sách của tôi đâu?”
Tỉnh Hành nghe thấy giọng cô thì hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về phía cửa:
“Cô muốn đọc sách?”
Châu Châu gật gật đầu:
“Tôi muốn đọc sách.”
Hiếm khi cô có thể tách khỏi TV, Tỉnh Hành không do dự, trực tiếp buông quyển sách trong tay ra, đứng dậy đến cạnh kệ sách lấy mấy cuốn tập vẽ của cô xuống, đưa về phía cô lắc lắc:
“Vào đi.”
Châu Châu được cho phép liền tung tăng đi vào, biểu tình ngọt ngào đi theo Tỉnh Hành đến cạnh cửa sổ sát đất, trực tiếp ngồi xuống sofa, ôm mấy cuốn sách trong tay Tỉnh Hành vào lồng ngực, nói với anh:
“Để tôi tự mình đọc.”
Tỉnh Hành nhìn bộ dạng của cô, giống như một vị đại nhân, chỉ tiếc ánh mắt cùng giọng nói đã bán đứng cô. Nhưng anh cũng không nói gì, phối hợp với Châu Châu nói:
“Vậy cô tự mình đọc đi, có cái gì không hiểu thì hỏi tôi.”
Châu Châu gật gật đầu:
“Được.”
Để Châu Châu ôm mấy cuốn tập vẽ ở lại cửa sổ sát đất, Tỉnh Hành quay lại phía sau bàn ngồi xuống, vội vàng làm chuyển của bản thân. Bởi vì bị làm phiền nên cũng không có được trạng thái như vừa rồi. Nhìn thời gian đã sắp đến giữa trưa, cần phải nấu cơm, càng không chuyên tâm.
Sau đó cứ như vậy chưa đến năm phút, Châu Châu liền cầm một quyển sách chạy đến cạnh anh, động tác tự nhiên và thành thạo chen vào lồng ngực anh, ngồi lên chân trái của anh, quay đầu nhìn anh nói:
“Anh dạy tôi đi, được không?”
Tỉnh Hành không quen cũng bị bức thành quen, anh đón nhận ánh mắt của Châu Châu, lại không dám nhìn nhiều, thực mau dời ánh mắt đến quyển sách trong tay cô. Anh duỗi tay cầm sách lên, mở ra trang thứ nhất, ngoài miệng lại nói:
“Ở nhà tôi trông cô, cùng cô hồ nháo. Nhưng sau khi rời khỏi đây, cô không được để nam sinh khác ôm cô, không được ngồi lên đùi nam sinh khác, cũng không được để nam sinh khác hôn cô, càng không được ngủ cùng nam sinh khác, có thể nghe hiểu không?"
Châu Châu phản ứng một hồi, gật gật đầu:
“Hiểu rồi.”
Tỉnh Hành lại cường điệu:
“Nghe hiểu rồi cũng phải nhớ kĩ.”
Châu Châu gật gật đầu:
“Được, nhớ kỹ rồi.”
Tỉnh Hành cũng không biết cô nhớ thật hay nhớ giả, nhưng biết mấy quan nuêmj nàu muốn hình thành cũng phải có thời gian, cho nên cũng không vội, dục tốc bất đạt không phải biện pháp hay. Có chút chuyện cô không tiêu hóa được, không thể tự hình thánh ý thức, dạy dỗ nhiều cũng vô dụng.
Vì thế anh cũng không nhắc lại, cầm sách dạy Châu Châu đếm số, dạy không nhiều lắm, từ 1 tới 30 thôi. Một bên dạy một bên lấy giấy bút viết xuống, xếp thành một hàng.
Dạy mấy lần có cảm giác Châu Châu đã nhớ kĩ, Tỉnh Hành liền cầm dãy số đã được xếp xong đặt trước mặt cô:
“Được rồi, giờ cô đọc từ đầu tới đuôi một lần xem nào.”
Châu Châu đã định liệu trước, hạ giọng nói, thanh âm thanh thúy lại rất có lực mở miệng:
“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, hai mươi hai, hai mươi ba, hai mươi lăm……”
Tỉnh Hành nhịn cười, ngữ khí một chút đều không nghiêm khắc nổi, hỏi cô:
“Cô vội đi ăn cơm đấy à? Mười một đến hai mươi mốt đâu?”
Châu Châu không biết mười một chạy đâu mất rồi, cô thực nghiêm túc mà quay đầu lại nhìn Tỉnh Hành:
"Muốn ăn cơm, tôi đói bụng……”
Tỉnh Hành không nhịn được, vẫn cười ra tới……
-
Cơm trưa vẫn là Tỉnh Hành tự mình nấu, sau đó tìm video dạy làm vài món đơn giản. Trong nhà chỉ có anh và Châu Châu hai người, tùy tiện làm một chút là đủ rồi. Trước mắt anh cũng không thấy Châu Châu kén ăn, mấy thứ anh làm ra cô đều ăn.
Ăn cơm dọn dẹp xong, Tỉnh Hành nghỉ ngơi chờ tới giờ, bởi vì hôm nay có việc, phải đúng giờ xuất phát đi qua trường học.
Anh dọn dẹp xong phòng bếp, qua phòng khách ngồi xuống, nhớ ra hình như Châu Châu còn chưa biết, liền cùng Châu Châu nói việc này, cũng cùng cô thương lượng:
“Chiều nay tôi phải đến trường, cô ở nhà ngoan ngoãn chờ tôi trở lại, được không?”
Châu Châu nghe anh nói phải ra ngoài, rũ mắt xuống, hỏi anh:
“Tôi không thể đi cùng sao?”
Hiện tại mang cô ra ngoài ăn một bữa cơm bình thường anh còn không dám, đi qua trường học lại càng không thể, hơn nữa anh phải đi học không thể tùy thời tùy lúc trông nom cô, vạn nhất gặp rắc rối phải làm sao bây giờ? Trình độ hiểu biết của cô hiện tại, cái gì cũng không nói trước được.
Nhưng Tỉnh Hành cũng biết không thể cùng cô nói đạo lý, cô nghe không hiểu, liền chỉ đơn giản nói:
“Không thể đi, không thể nhất định cho cô theo.”
Biểu tình trên mặt Châu Châu trầm xuống, cúi đầu:
“Nhưng tôi muốn đi……”
Một hồi lại ngẩng đầu nhìn về phía Tỉnh Hành:
“Tôi biến thành chuỗi hạt trên tay anh, không nói lời nào cả được không?”
Tỉnh Hành nhìn biểu tình của cô, không hiểu sao lại thấy không đành lòng. Đại khái là quen nhìn cô có chỉ số thông minh thấp, vô tim vô phổi lúc nào cũng tươi cười hớn hở, cho nên thấy cô như bây giờ, liền cảm thấy thật không dễ chịu.
Nhất định phải dùng cách này mang cô theo sao?
Tỉnh Hành suy nghĩ một hồi, hỏi cô:
“Thật sự có thể không phát ra tiếng?”
Châu Châu vội vàng gật đầu:
“Tôi biết mà, biến thành chuỗi hạt, không có giỏi đến mức có thể nói chuyện. Nhưng tôi có thể nghe được có người hay không.”
Tỉnh Hành nghi hoặc một chút:
“Đều có thể nghe được?”
“Ừm” Châu Châu gật đầu:
“Cái gì cũng có thể nghe được.”
Tỉnh Hành phân tích lời này của cô, lại hỏi:
“Có thể nghe rất xa?”
Châu Châu không biết rất xa là khái niệm gì, lung tung gật đầu:
“Đúng vậy.”
Kỳ thật phạm vi thính lực của cô không bao xa, tỷ như ở nhà, ngoài căn nhà thì không nghe được nữa, nhưng ở trong phạm vi thính lực của cô, thanh âm gì cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Hơn nữa nghe nhiều lần, cô còn phân biệt được tiếng bước chân.
Tỉnh Hành nghe cô nói như vậy, thần kinh bỗng dưng khẩn trương, sau đó lập tức hồi tưởng một lần từ lúc nuôi cô tới giờ, chính mình có ở nhà làm ra tiếng động gì không thể nghe không, nghĩ lại có phải đac từng nói câu gì không thể để người khác nghe.
Nhớ một lát lại nghĩ đến cô căn bản nghe không hiểu, hắng giọng, chậm rãi thả lỏng.
Mấy chuyển không cần nói nhiều thì không nên nói nhiều, Tỉnh Hành hắng giọng xong kéo suy nghĩ trở về, quay lại vấn đề có nên mang cô đến trường hay không. Lại tự hỏi một lát, mở miệng nói với Châu Châu:
“Thế này, bây giờ vẫn còn thời gian, tôi dạy cô cách mặc quần áo mang giày, cô học xong thì có thể đi theo tôi.”
Chỉ cần cho cô đi theo là được, Châu Châu lập tức cao hứng lên, biểu tình thay đổi nhanh chóng, gấp không chờ nổi nói:
“Vậy anh mau dạy tôi đi.”
Thấy cô cao hứng như vậy, mục đích của Tỉnh Hành cũng đã đạt được. Lợi dụng cơ hội này đốc xúc cô học cách mặc quần áo, nhẹ nhàng hơn so với mạnh mẽ lôi kéo cô học nhiều. Nếu không có tâm trạng muốn học, thì học cái gì cũng không có hiệu quả.
Nói xong, Tỉnh Hành trực tiếp cầm lấy điều khiển từ xa tắt TV, dẫn Châu Châu đến phòng thay đồ. Đặt cô xuống trước tủ quần áo của cô, trước tiên để cô phân loại quần áo.
Bộ đầu tiên mặc tương đối dễ dàng, nói một chút là làm được, không cần dạy nhiều. Còn mấy loại khác, trước tiên phải dạy cách khoác qua vai, choàng qua tay, sau đó là dạy cách thắt nút, kéo khóa. Mấy cái này đều dạy xong, chỉ còn lại váy liền và nội y.
Váy liền áo đều tương đối dài, hơn nữa khóa kéo không phải ở phía sau mà là ở bên hông, cho nên khá khó mặc, đến Tỉnh Hành cũng cảm thấy khó. Nhưng Châu Châu thích mặc váy dài phồng phềnh kiểu tiên nữ, anh chỉ có thể căng da đầu dạy, vừa lúc mặc một bộ, đợi lát nữa trực tiếp đi ra ngoài.
Dựa theo suy nghĩ như vậy, thì trước khi mặc váy phải dạy cô mặc nội y.
Đây là cái mà Tỉnh Hành không muốn dạy nhất, nhưng cũng không thể không dạy. Vì thế anh ổn định biểu tình, nhìn mấy tấm ảnh, sau đó cầm nội y khoa tay múa chân đặt lên người Châu Châu, vẫn để cô mặc váy ngủ, không có cởi ra, trực tiếp đặt nội y lên người cô.
Anh vừa làm vừa cố gắng bình tĩnh: “Nhớ cho kỹ, tôi chỉ dạy một lần, hai bên đai khoác qua vai, lại đem hai dây này choàng ra sau, gài lại…… gài……gài……”
Xong đời……
Ngoài miệng cùng trên tay đều gài nửa ngày, cũng không gài nút được……
Tỉnh Hành lớn như vậy còn chưa từng bị làm khó thế này, thật sự chỉ muốn nhắm mắt hít thở. Nhưng bỏ dở nửa chừng không phải tính cách của anh, cho nên anh ngừng tay hít một hơi thật sâu, lại cẩn thận nhìn một chút, sau đó để sát vào, thập phần gian nan mà gài lại.
Rốt cuộc cũng xong, anh như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra, hỏi Châu Châu:
“Biết chưa?”
Châu Châu nhìn quần áo kỳ quái trên người, hoàn toàn không biết mặc thứ này để làm gì, nói câu “biết”, lại ngẩng đầu nhìn về phía Tỉnh Hành nói:
“Có thể không cần mặc cái này hay không? Khó chịu.”
Tỉnh Hành phỏng đoán khả năng cô chưa từng mặc qua loại quần áo này, cả giày vớ cũng chưa từng mang, cho nên mới cảm thấy khó chịu. Nhưng thứ này nhất định phải mặc, sau này cô cũng không thể chân không ra cửa, cho nên anh lắc đầu:
“Không thể.”
Châu Châu ngẫm lại, chỉ cần cho cô ra ngoài là được, mặc thì mặc, nói:
“Vậy tôi mặc cái này.”
“Ừm.”
Tỉnh Hành gật gật đầu, lại cầm váy dài lên, nghiên cứu một chút xem mặc như thế nào, lại tay cầm tay dạy cho Châu Châu. Cũng không có để cô mặc vào, bởi vì trực tiếp mặc ngoài lớp váy ngủ thì không ổn lắm, chỉ là để cô biết cách mặc.
Đều đã dạy xong, Châu Châu cũng nói đã học xong. Tỉnh Hành giơ tay lau mồ hôi, càng là một bộ như vừa trút được gánh nặng, hướng Châu Châu nói:
“Thế tôi đi ra ngoài, tự cô ở lại đây, trước tiên cởi váy ngủ ra, mặc nội y vào, lại mặc váy vào, có thể chứ?”
Châu Châu trong lòng nhớ thương muốn cùng Tỉnh Hành đi ra ngoài, phối hợp gật đầu:
“Có thể.”
Tỉnh Hành này liền xoay người ra khỏi phòng, để không gian nhỏ này lại cho một mình Châu Châu. Anh đứng ở bên ngoài đợi, cũng không chờ lâu lắm, liền nghe được Châu Châu ở bên trong kêu:
“Cái này quá khó rồi, gài không được.”
Tỉnh Hành vừa nghe lời này, nghĩ thầm không xong. Vừa rồi anh gài hơn nửa ngày mới được, Châu Châu gài không được cũng đúng. Anh không trả lời ngay, đứng bên ngoài nghĩ nghĩ, nghĩ một lát nói vọng vào: “Trước tiên đừng gài, trực tiếp mặc váy vào.”
Châu Châu ở bên trong theo tiếng:
“Được.”
Tỉnh Hành cứ như vậy đợi ở bên ngoài một hồi, cuối cùng cũng đợi được Châu Châu mặc xong quần áo ra ngoài. Vừa thấy cô anh đã có cảm giác vui mừng sâu sắc, bởi vì quần áo trên người Châu Châu mặc rất ổn. Nhưng khi Châu Châu vừa xoay người, anh nháy mắt phát ngốc, chỉ muốn nhắm mắt.
Phía trước thoạt nhìn là mặc khá tốt, nhưng mặt sau hoàn toàn là một cảnh tượng khác aaa.
Châu Châu cũng là không có biện pháp nào, đưa lưng về phía Tỉnh Hành nói:
“Anh giúp tôi đi.”
Tỉnh Hành biết anh không giúp cũng không còn cách nào, đành phải ngừng thở duỗi tay lên. Thời điểm tay vừa đưa lên, rồi lại có chút không xuống tay được. Nút thắt không gài, khóa kéo cũng không kéo, thứ anh nhìn được chỉ là một mảng trắng xóa.
Vẫn còn do dự, do dự một hồi lâu, Tỉnh Hành mới hít sâu một hơi, giống như đang làm một chuyện vô cùng bình thường, duỗi tay gài nút thắt lại, lại kéo khóa váy lên.
Xong xuôi, tay anh giống như bị bỏng, vội vàng rụt trở về.
Châu Châu còn đang đưa lưng về phía anh, hỏi:
“Được chưa?”
Tỉnh Hành thanh âm hơi thấp: “Được rồi.”
Rốt cuộc cũng mặc xong, Châu Châu cao hứng, xoay người lại nhìn Tỉnh Hành:
“Oh yeah, tôi đã học xong, có thể mang tôi ra ngoài chưa?”
Độ ấm trên đầu ngón tay còn chưa tan hết, Tỉnh Hành còn thấy hơi khó thở. Anh kéo khóe miệng:
“Có thể.”
Trong lòng lại nhịn không được nghĩ —— “Oh yeah” lại là học ở đâu vậy.
:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK