• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 30: Trang Điểm




Edit: Lan Anh
Châu Châu đương nhiên biết dì Vưu là ai, mỗi ngày sau khi Tỉnh Hành ra khỏi cửa, bà ấy sẽ đến dọn dẹp trong phòng. Tỉnh Hành vào những lúc này không thích nói chuyện, nhưng bản thân lúc quét dọn rất thích nói, vừa nói liền nói rất nhiều, nói thầm không dừng được, như một lão đạo sĩ niệm kinh.
Nghĩ đến bà mỗi ngày đến chà vỏ, thay nước cho mình ăn, cùng cô nói chuyện, Châu Châu đối với bà vẫn có chút tình cảm không giống. Tuy rằng Châu Châu biết Tỉnh Hành là chủ nhân của cô, nhưng bình thường chăm sóc nuôi nấng của cô là dì Vưu, cho nên cô gật đầu nói: "Thích."
Mà Tỉnh Hành hỏi có thích hay không này chỉ là làm nền, làm nền được rồi, anh tự nhiên nói tiếp mặt sau, "Bây giờ trong nhà công việc nội trợ nhiều lắm, trong phòng quá loạn, tôi một người có chút ăn không tiêu, cho nên chúng ta tìm dì Vưu trở về, có được hay không?"
Châu Châu quay đầu nhìn tình huống trong phòng, trên ghế sa lon trên mặt đất đều có của đồ chơi mao nhung của cô và búp bê Barbie, tập tranh nhận thức đồ vật sách truyện trước khi ngủ cũng nhưng để khắp mọi nơi, bút sáp màu đủ mọi màu sắc để tán loạn trên bàn trà, lớp vỏ bị cởi ra vứt khắp nơi.
Những món đồ chơi lung tung khác đều có, mấy ngày gần đây Tỉnh Hành mua không ít thứ cho cô. Mỗi lần mang cô đi ra ngoài, đều không phải đi siêu thị cửa hàng thì chính là sân chơi, không quan tâm đi nơi nào, luôn có thể thuận tiện mang một đống đồ chơi trở về.
Bản thân Châu Châu cũng biết dọn dẹp mấy thứ này mệt, bởi vì cô đã từng bị Tỉnh Hành buộc dọn dẹp, vừa dọn vừa muốn khóc. Nhưng dù cho dọn dẹp những thứ này mệt, cũng không gây khó khăn cho cô mỗi lần lấy ra chơi nữa, cũng như cũ vẫn là chơi cái này ném cái kia, bày ra sô pha thảm phòng sách chỗ nào cũng có.
Châu Châu nghĩ thầm, nếu như dì Vưu ở đây, công việc nhà thì sẽ có người giúp Tỉnh Hành làm, Tỉnh Hành có thể có nhiều thời gian hơn chơi với cô, hơn nữa cô hiện tại cũng không sợ tiếp xúc nói chuyện với người nhiều hơn, tự nhiên gật đầu nói: "Tốt, gọi dì Vưu trở về đi."
Thương lượng với người có tâm trí thấp rất đơn giản, thích chính là thích, muốn chính là muốn, không có cái gì khác quanh co luẩn quẩn. Châu Châu đối với chuyện này không có ý kiến gì khác, hoàn toàn phối hợp với dự định của anh, cũng để cho Tỉnh Hành suy nghĩ dễ dàng không ít.
Thương lượng với Châu Châu xong, Tỉnh Hành cũng không có ý định ở đây kéo thêm chuyện, nghĩ sớm một chút đem lão Phùng và dì Vưu gọi trở về, để cho mình thoát ra khỏi những công việc vặt nhà. Nhưng trước khi gọi trở về, anh còn có lời muốn nói với Châu Châu.
Anh nói với Châu Châu: "Sau khi dì Vưu và ông Phùng trở về, tôi nói cho bọn họ biết, cô là bạn bè tôi gửi nhờ ở đây để tôi chăm sóc. Nếu như bọn họ hỏi cô tình huống trong nhà, ba mẹ các loại, cô không trả lời, đều nói đã quên rồi. Sau đó, mặc kệ bọn họ có ở trước mặt hay không, cô đều không thể lại tùy ý sử dụng pháp lực, cũng không thể nói với bọn họ cô biết pháp lực, hay nói cô không phải người. Cô nhất định phải nhớ kỹ, cô bây giờ là nhân, gọi là Châu Châu."
Châu Châu cảm giác mình ở phương diện này đều làm được rất tốt, bởi gì mấy ngày vừa qua đi rất nhiều nơi, ra ngoài gặp rất nhiều người, cô hòa nhập vào tương đối thuận lợi. Biết có một số việc lộ ra sẽ mang đến phiền phức cho mình, thậm chí có khả năng ở thế giới loài người không có đất dung thân, cho nên cô thật thà đồng ý lại chăm chú, "Tôi biết rồi, tôi là con người, tôi là Châu Châu."
Cô ở nhà tạo ra vỏ bọc làm ồn ào những đều không thể nói ra, Tỉnh Hành không cảm thấy có vấn đề gì quá lớn, đều có thể tìm ra lý do giải thích. Anh duy nhất không yên tâm, chính là vấn đề thân phận của Châu Châu. Chỉ cần chuyện cô là yêu chuyện này phải bảo đảm che giấu, anh liền không có lo lắng gì khác.
Đương nhiên, biểu hiện của Châu Châu mấy ngày nay cho anh lòng tin như vậy, cho nên anh mới có thể đưa dì Vưu trở về. Nếu như Châu Châu vẫn là không hiểu nguy hiểm trong này cũng không có ý thức giấu giếm, vậy anh chắc chắn là sẽ không gọi, quá mạo hiểm.
Sau khi cùng thương lượng xong chuyện này với Châu Châu, Tỉnh Hành liền trở về phòng sách gọi điện thoại cho dì Vưu và lão Phùng. Lão Phùng lớn tuổi, anh trước gọi cho lão Phùng, hai ba câu liền nói xong, cúp máy lại gọi cho dì Vưu.
Gọi điện cho dì Vưu đến hai ba lần nhưng bên kia không có ai nghe máy. Anh nghĩ dì Vưu có thể là đang bận, cũng liền không có tiếp tục gọi, mà là đặt điện thoại di dộng xuống đợi bà gọi lại.
Mà trong mấy phút gọi điện không có người tiếp này, trong lòng Tỉnh Hành đều không ổn, nếu như dì Vưu lợi dụng mấy ngày nay tìm được chỗ đi làm khác tốt hơn, hướng anh từ chức không làm, vậy anh phải phiền phức tìm một dì mới.
Kỳ thực anh là không muốn về đến công ty quản lý gia đình đẻ tìm một người mới, phiền phức không nói, thì cho dù tìm được rồi, vậy cũng còn phải có một thời gian để thích ứng quen thuộc. Hơn nữa biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ai biết người lần đầu tiên nhìn thấy, có thực sự tốt hay không?
Tỉnh Hành và dì Vưu coi như là tương đối quen, dì Vưu cũng là người được mẹ Tỉnh công nhận, từ lúc đến chỗ này của anh, chưa từng làm ra chuyện gì sai. Làm việc tỉ mỉ kiên định, tay chân cũng sạch sẽ, chưa bao giờ đụng lung tung đồ đạc trong phòng gì.
Chủ yếu nhất chính là, bà nói cũng rất ít, ngoại trừ làm việc cái gì cũng không quan tâm nhiều, không quấy nhiễu đến cuộc sống riêng tư của anh, sẽ không để cho anh khó chịu.
Đương nhiên, dì Vưu không tiếp điện thoại của Tỉnh Hành cũng không phải là tìm được nhà tốt không muốn làm. Chỉ là nhưng cô hiện đang làm việc trong xưởng quá bận, trước bởi vì xem điện thoại di động đã bị chửi vài lần, hiện tại cô lúc làm việc liền trực tiếp để điện thoại di động chế độ yên tĩnh.
Mãi cho đến gần tối tan tầm cởi quần áo lao động, muốn đi tới phòng ăn, dì Vưu mới có thời gian xem điện thoại di động. Điện thoại di động nhất móc ra thấy ba cuộc gọi nhỡ của "Tỉnh tiên sinh", cô vui mừng muốn rơi nước mắt.
Một giây đồng hồ này cũng không có kéo dài, dì Vưu trực tiếp gọi lại cho Tỉnh Hành. Điện thoại di động đặt ở bên lỗ tai, mắt ướt hít mũi chờ nối máy. Sai khi nghe thấy giọng của Tỉnh Hành, bà càng kích động đến không được, thanh âm khàn khàn hỏi: "Tiên sinh, cậu tìm tôi sao?"
Tỉnh Hành còn không biết tình huống gì bên này của bà, dựa theo một chút hiểu biết của bản thân đối với bà, cùng bà nói: "Đúng, muốn nói với dì ngày nghỉ kết thúc sớm hơn, ngày mai có thể đi làm lại. Dì bây giờ là tìm được công việc mới rồi hả? Hay là quay về quê?"
Dì Vưu xóa khóe mắt một chút cười một cái, giọng mũi có chút nặng: "Không có, tôi chưa đi chỗ nào cả, tôi đang ở Mộng Thành, cũng không có công việc mới, tôi ngày mai sẽ trở về."
Như vậy là không có vấn đề gì rồi, Tỉnh Hành nói trước khi cúp điện thoại: "Được, vậy ngày mai gặp."
Điện thoại cúp, dì Vưu để điện thoại di động xuống lại nhìn vài lần, mới tắt điện thoại di động cất vào trong túi. Bà kích động và vui vẻ đều là thật, muốn khóc cũng là thật, bởi vì ở xưởng này làm việc thực sự quá mệt người. Bà đã quen làm người giúp việc ở nhà người có tiền, loại cuộc sống này đương nhiên đều là cắn răng làm.
Hiện tại ổn rồi, ngày nghỉ của bà kết thúc sớm, bà có thể vui vẻ đi tới từ chức với tiểu tổ trưởng phân xưởng. Bà vốn chính là tới làm thuê ngắn hạn, tiền lương tính theo ngày, lúc nào muốn chạy đều có thể, từ chức cũng rất thuận lợi.
Mặt mày vui vẻ như vậy giằng co một vòng, cơm tối cũng không ăn, cơm trong phòng ăn không có, bà liền ở trong siêu thị ngay cửa chính của nhà máy cửa mua mì gói, quay về ký túc xá nhân viên nấu nước nóng rót tô mì.
Bà ở ký túc xá tập thể này một tuần với mười người, cũng không có cái gì luyến tiếc. So với ở đây, bà vẫn là thích ở phòng nhỏ ở góc đông bắc trong sân nhà của Tỉnh. Bản thân một người một giường, có buồng vệ sinh phòng tắm, ăn cơm nồi cơm điện nấu, yên tĩnh lại thoải mái.
Dì Vưu ở ký túc xá tập thể một đêm cuối cùng, lại nghe người ngủ bên cạnh cả đêm ngáy khò khè, rất khuya mới ngủ được. Sáng ngày thứ hai thức dậy cũng rất sớm, đánh răng rửa mặt rồi hảo đầu, mang cái bọc thu dọn trong đêm qua trên lưng, tay niết mấy đồng xu, phải đi rồi.
Bởi vì nhà máy đều tập trung ở vùng ngoại ô thành phố, mất thời gian rất dài mới có thể đi tới nội thành. Dì Vưu đi xe buýt rồi tàu điện ngầm như thế qua lại mới đến nơi, lúc đến nhà Tỉnh Hành, cũng đã hơn mười giờ sắp đến trưa rồi. Mặt trời treo cao, bà cũng nóng đến toát một thân mồ hôi.
Mặt bà đỏ ửng lưng đeo cái bao đi tới nhấn chuông ngoài cửa lớn sân ngoài, phát hiện lão Phùng đã ở đó. Lão Phùng đi ra cười ha hả mở rộng cửa chào đón bà, đứng cùng bà nói vài câu, giống như người một nhà.
Thấy bà muốn đi vào, còn không quên "đe dọa" bà, "Bà mau đi đi, nhưng có chút bận rộn, tôi xem qua, đã như vậy vài ngày, nhà này đều mọc cỏ hoang. Bà trong phòng, không cần thiết đừng đi nơi nào, không biết làm khổ bà thành dạng gì đó."
Dì Vưu cười cười, hoàn toàn không hoảng hốt, "Ông đừng lo lắng cho tôi, cậu Tỉnh là một người rất thích sạch sẽ, trong phòng loạn được đến đâu. Ông bên này nếu như công việc làm không xong, ông đến nói tôi một tiếng, tôi giúp ông cùng nhau thu dọn."
Lão Phùng đối với lòng nhiệt tình của dì Vưu thế nhưng rất hiểu rõ, biết bà đều không phải nói lời khách sáo, nhưng vẫn là nói: "Trước đừng quan tâm tôi, bà trước đi gặp cậu Tỉnh, thong thả rồi tới giúp tôi, tôi đây đều không vội vàng, chậm rãi làm là được."
Dì Vưu đáp một tiếng, liền như vậy tiến vào sân, lưng đeo cái bao trước tiên tới phòng nhỏ của mình đem đồ cất đi, tiến vào toilet rửa cái mặt, dùng lược dính nước chải đầu mấy cái. Dáng vẻ chuẩn bị sạch sẽ gọn gàng, mới đi tìm Tỉnh Hành.
Bà làm người giúp việc cho Tỉnh Hành trong thời gian không ngắn, đối với tính tình và tập tính sinh hoạt của Tỉnh Hành đều hiểu rõ, bà nhưng cho tới bây giờ không có lo lắng sau khi bản thân đi, phòng của anh sẽ biến thành hình dạng gì không thể gặp người. Nghĩ nhiều lắm là góc xó không có ai lau sạch sẽ, nhưng không ảnh hưởng đến toàn thể.
Nhưng khi dì Vưu nhấn chuông cửa, sau khi bà đi theo Tỉnh Hành bước vào cửa, bà trong nháy mắt há hốc mồm lờ mờ. Sau khi bà đi qua cửa đen bà không cử động nữa, cả người như hóa đá. Bà nhìn chằm chằm đống hỗn độn trong phòng, cảm giác mình có đúng hay không đi lộn chỗ?
Để xác định mình không phải là đang xuất hiện ảo giác, dì Vưu hóa đá sau khi nhắm mắt lại, bản thân ám chỉ một chút mở mắt ra, kết quả tình cảnh cũng không có thay đổi, hay loạn đển hỏng bét, thật nhiều đồ chơi mao nhung, ngay cả trên sô pha đều có thắt lưng thỏ chân dài tai dài.
Sau đó ánh mắt bà chậm rãi khẽ động, thấy trên sô pha có giày cao gót, trên mặt đất rơi lả tả các loại sách truyện nhiều màu sắc, trên bàn trà đống bút sáp nhiều màu, còn có mặt mũi búp bê bị bôi sáp màu, dáng vẻ trông vô cùng thê thảm.
Dì Vưu thực sự thiếu chút nữa trực tiếp không có trì hoãn nhiều đầu cúi xuống, hoàn hảo là ổn định, nuốt nước bọt một cái thật là lớn, khó khăn quay đầu nhìn về phía Tỉnh Hành, hoàn toàn không biết rõ trạng huống địa ra: "Tiên sinh, cậu đây là..."
Tỉnh Hành lại rất bình tĩnh, "Đây chỉ là phòng khách, còn có phòng sách, nhà bếp, phòng ăn, phòng ngủ, phòng chứa quần áo..."
Anh nghĩ mấy cái muốn vứt đi ở trong nhà toàn bộ các phòng đều đếm xong, vì vậy ngừng lại nói thẳng: "Mỗi nơi đều có cách làm loạn đặc biệt riêng, dì trước tiên tìm hiểu một chút, tôi thực sự không giải quyết được, chỉ có thể cho dì sớm kết thúc ngày nghỉ, xin lỗi."
Dì Vưu đối với việc kết thúc ngày nghỉ sớm hoàn toàn không có ý kiến, chỉ là vẫn là không có quá bối rối, trong nhà rốt cuộc làm sao lại thành như vậy, này hoàn toàn đều không phải do Tỉnh Hành có thể làm ra. Hơn nữa mấy thứ này, hình như đều là của con gái? Cho nên, trong nhà có người con gái khác tới?
Không muốn dì Vưu hỏi câu này, cô gái tạo toàn bộ những thứ này tự động lộ đầu ra từ sô pha. Cô tóc dài xõa vai, nằm ở trên tay vịn sô pha, nhìn dì Vưu một cái, sau đó đứng dậy, ngoan ngoãn kêu một câu: "Chào dì Vưu ạ."
Dì Vưu nhìn cô gái trước mắt đột nhiên nhảy ra, khuôn mặt tinh xảo như từ bức tranh đi ra, mặc một bộ quần áo liền lụa mỏng màu xanh nhạt, đẹp đến mức không giống người phàm, bà càng lờ mờ đến một câu nói cũng nói không nên lời.
Trong đầu giống như một đống bông vải bỏ vào tương hồ mà khuấy, bà nhìn cô gái này, lại nhìn Tỉnh Hành, đầu lưỡi thắt, nửa ngày mới nói ra hai chữ: "Đây là..."
Tỉnh Hành đã sớm sắp xếp thân thế đơn giản cho Châu Châu, liền giời thiệu với dì Vưu, "Đây là Châu Châu, con của bạn tôi, trong nhà xảy ra chút việc, không có nơi nào để đi, giao phó ở chỗ này, để tôi chăm sóc một thời gian."
Lúc dì Vưu nghe được hai chữ "Châu Châu" biểu tình khẽ biến một chút, dường như tên này khiến cho bà rất mẫn cảm. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, bà đã thu lại biểu tình, sau khi nghe xong chậm một chút gật đầu, và Châu Châu chào hỏi, "Châu Châu xin chào."
Châu Châu vẫn là câu kia: "Chào dì Vưu ạ."
Chạm mặt với Châu Châu, phần lớn người ánh mắt đầu tiên có thể chỉ chú ý đến vẻ ngoài và tính tình của cô, nhưng chỉ cần tiếp xúc nhiều mấy phút là có thể biết, Châu Châu thoạt nhìn là người trưởng thành, nhưng tâm trí là một đứa trẻ con, hoàn toàn không hiểu chuyện.
Tỉnh Hành cũng không có ý định để dì Vưu có thời gian đi phân tích phương diện này của Châu Châu, đồng thời anh cũng bịa ra một câu chuyện tốt. Anh để Châu Châu ở phòng khách xem tivi tự mình chơi, gọi dì Vưu vào phòng sách, liền cùng bà nói việc này.
Anh rất nghiêm túc nói với dì Vưu, "Châu Châu bởi vì xảy ra tai nạn, tổn thương tới đại não, cho nên bây giờ có chỉ số thông minh của một đứa trẻ, dì không cần ngạc nhiên. Dì hẳn là cũng nhìn thấy, phòng khách còn có phòng sách này, rất nhiều thứ của trẻ con dùng. Tôi giúp bạn bè chăm sóc cô ấy, mong muốn cô ấy có thể học tập, chậm rãi khôi phục lại chỉ số thông minh của người trưởng thành."
Dì Vưu nghe xong lời này, vô thức quay đầu lại nhìn phương hướng phòng khách một chút, sắc mặt trở nên nặng nề. Bà từ trước đến nay là người hiền lành mềm lòng, nhất là thích bé gái, càng chưa nói đến tên cô bé này còn để cho bà cảm thấy thân thiết không gì sánh được, cho nên vừa nghe thân thế của Châu Châu bi thảm như thế, trong mắt đều là yêu thương và đồng cảm.
Bà đau lòng nghĩ, cô bé đáng yêu xinh đẹp như vậy, đáng lẽ cuộc sống vô cùng tốt đẹp, nhưng trong nhà lại xảy ra chuyện không có nơi để đi, bản thân đầu óc còn bị trở thành như vậy, nói dễ nghe một chút là đứa trẻ, nói khó nghe, kia không phải ngốc hay sao? Thật là làm cho người khó chịu lại thổn thức.
Tỉnh Hành nói chuyện này cho dì Vưu, khiến cho dì Vưu thực sự động chân tình, bản thân kia nhưng mặt trong toàn bộ quá trình vẫn bình tĩnh, đuôi lông mày khóe mắt ngay cả một chút biểu tình cũng không có, tiếp tục nói với dì Vưu: "Tôi năng lực cá nhân có hạn, vừa không có kinh nghiệm về phương diện này, cho nên phải làm phiền dì nhiều, giúp tôi cùng nhau chia sẻ một chút, tôi có thể tăng lương cho dì."
Tăng tiền lương cũng không cần, tiền lương ban đầu của bà cũng không thấp, làm thêm việc chăm sóc một người, tiền lương cũng là hợp tình hợp lý, hơn nữa bà cũng muốn gần gũi hơn với Tỉnh Hành, cho nên dì Vưu khoát khoát tay mở miệng: "Tăng tiền lương cũng không cần, cũng không có rắc rối gì nhiều, tôi thuận lợi liền làm. Châu Châu nếu như thích chơi với tôi, vậy tôi có thêm người bạn."
Tỉnh Hành thấy dì Vưu nói tốt như vậy, tự nhiên thở phào nhẹ nhõm yên tâm lại. Chỉ sợ khó mà nói, tính toán chi ly đều cùng với bà tính toán rõ ràng hơn, một chút thiệt thòi cũng không thể ăn, chỉ sợ là sẽ đối với Châu Châu không tốt, có lẽ sẽ làm Châu Châu chịu oan ức.
Nói như vậy là được rồi, dì Vưu ra khỏi phòng sách, Tỉnh Hành đi theo phía sau bà. Dì Vưu cũng không coi mình là người ngoài, bình thường phát huy đặc điểm tay chân chịu khó, trực tiếp quay đầu lại nói với Tỉnh Hành: "Tiên sinh cậu trước nghỉ một lát, tôi thu dọn một chút, lập tức làm bữa trưa."
Tỉnh Hành rốt cuộc được rỗi rãnh, nhưng anh cũng không có thực sự rảnh rỗi nằm trên ghế sa lon co quắp, lúc dì Vưu thu dọn phòng khách, anh quay lại phòng sách, bản thân dọn phòng sách một lần, sách vở xếp ngay ngắn, sô pha kéo đến bên cửa sổ sát đất.
Dì Vưu ở trong xưởng ăn mấy ngày khổ, nấu ăn có chút cực khổ, hiện tại rốt cục đã trở về, tự nhiên là người đầy nhiệt tình, vô cùng vui vẻ thu dọn phòng khách, đối với Châu Châu cũng biểu hiện thân thiết rất tự nhiên và yêu thích, mặc dù có chút giống như yêu thích trẻ con thiểu năng.
Châu Châu đối dì Vưu rất quen thuộc, cho nên cũng không có bởi vì sự xuất hiện của bà, biểu hiện ra không được tự nhiên gì. Cô vẫn như vậy tự do ngồi trên đất xem ti vi, coi mệt mỏi thì ghé bên bàn trà ngồi vẽ một chút.
Ở trên bức tranh vẽ lung tung đều là chuyện nhỏ, hung tàn nhất chính là cô “trang điểm cho búp bê Barbie, tô vẽ mặt búp bê đầy những vòng tuyến trắng còn chưa tính, còn tô cái miệng nhỏ anh đào thành cái chậu máu.
Dì Vưu qua nhặt giày cao gót bên mép sô pha, thấy cô ở nghiêm túc tô vẽ búp bê, liền nhìn chằm chằm gò má của cô một hồi, xác định cô gái xinh đẹp không có quan hệ gì với mình, không suy nghĩ nhiều, chỉ nhẹ giọng dỗ cô một câu: "Châu Châu giỏi như vậy, còn trang điểm cho búp bê?"
Châu Châu nghe nói như thế quay đầu, “Dạ, dì biết trang điểm hả? Tỉnh Hành anh ấy không biết."
Dì Vưu thính cô trực tiếp gọi tên đầy đủ của Tỉnh Hành, nghe còn rất dễ thương, tự nhiên cười cười, nói với cô: “Đàn ông đều không biết trang điểm, đàn ông đều không thích trang điểm, phụ nữ mới thích trang điểm, dì và Châu Châu đều là phụ nữ, cho nên dì biết."
Châu Châu chớp hai cái mắt, " Dì... Dì có thể dạy con trang điểm không?"
Trang điểm này chỉ là chuyện nhỏ, dì Vưu cũng là người ở thành phố lớn lăn lộn đã nhiều năm, đã biết không ít cuộc sống của người giàu có, trang điểm đương nhiên biết, đương nhiên đồng ý với Châu Châu: "Có thể, Châu Châu không có việc gì thì đi tìm dì là được rồi."
Tìm dì?
Châu Châu suy nghĩ một chút, "Dì đang ở đâu?"
Dì Vưu chỉ ngón tay về phía đông bắc, "Dì ở cái phòng nhỏ bên ngoài kia, con cứ hướng bên kia đi thẳng, là có thể thấy được. Dì không ở trong phòng này, chính là ở phòng kia."
Châu Châu đã hiểu, gật đầu, nhỏ giọng nhắc lại, "Không ở trong phòng này, chính là ở trong phòng kia..."
Dì Vưu vừa nói chuyện với Châu Châu, vừa dọn dẹp phòng khách. Những món đồ chơi kia, phần lớn đều được lau sạch sẽ cất đi, cuối cùng chỉ giữ lại cho Châu Châu một con voi và một con hươu cao cổ, nói với cô: "Ngày hôm nay chơi voi và hươu cao cổ, để món đồ chơi khác nghỉ ngơi một chút, có được hay không?"
Châu Châu nhìn voi và hươu cao cổ bên cạnh, gật đầu, "Được... Ngày hôm nay chơi voi và hươu cao cổ..."
Tỉnh Hành lúc này dọn dẹp xong phòng sách đang đứng ở cửa phòng sách, thấy Châu Châu rất nghe lời dì Vưu, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Suy nghĩ lại một chút, phương pháp kia của dì Vưu rất tốt, nói với cô ngày hôm nay chơi cái gì, những thứ khác đều cất, trong nhà cũng sẽ không bị làm cho rối loạn như vậy.
Ở phương diện dỗ trẻ con này, dì Vưu là người có kinh nghiệm, đương nhiên so với Tỉnh Hành làm tốt hơn. Bà cơ bản dọn dẹp trong nhà qua một lần, những góc xó nhỏ, dự định đợi tới buổi chiều lại dọn sau, hiện tại trước đi tới tủ lạnh lấy đồ ăn ra nấu cơm.
Dì Vưu nấu cơm nhanh hơn so với Tỉnh Hành, cho dù là thái rau hay xào rau đều rất nhanh, lưỡi dao chạm cái thớt gỗ kêu lộc cộc. Làm xong vài món ăn một món canh, thoạt nhìn rất đẹp, mùi vị cũng rất ngon.
Dì Vưu ở trong nhà Tỉnh Hành làm người giúp việc lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng cùng Tỉnh Hành ăn cơm. Không có cái thói quen này, cũng thực sự không được tự nhiên mà ăn cơm, dì Vưu không có ý định này, hiện tại đương nhiên cũng không ngồi vào bàn cùng ăn cơm.
Lúc Châu Châu và Tỉnh Hành ăn cơm, bà đi phòng mặt trời nhìn một chút. Trong ao nước có chút bẩn, bà là không muốn thấy nước bẩn, liền trực tiếp bắt đầu thay nước. Lúc thay nước muốn nhìn con trai sông một chút, không biết bà đi mấy ngày nay, nó thế nào.
Sau đó dì Vưu đem phía trong phía ngoài cái ao, cây cỏ thật giả ở mọi nơi đều tìm qua, dưới lá sen xanh biếc la, lật một lần lại một lần, chỉ thiếu chút đem toàn bộ cát vân vệ một lần, cũng không có tìm được con trai sông.
Không biết tình huống gì, bà mệt mỏi thở phì phò hỗn hễn, vừa lúc thấy Tỉnh Hành và Châu Châu vừa ăn cơm xong, liền hỏi Tỉnh Hành một câu: "Tiên sinh, con trai sông đâu?"
Vừa nhắc tới con trai sông, Châu Châu chột dạ hạ thấp mắt. Tỉnh Hành lại hoàn toàn bình tĩnh, giải thích cho dì Vưu: "Có một người bạn tới chơi, thấy con trai sông sống lâu như vậy, rất thích rất muốn, tôi đã tặng cho cậu ta."
Dì Vưu vừa nghe liền kêu "Trời ơi" một tiếng, "Sẽ không cần vứt bỏ con trai sông đi? Đều nói trân châu trong con trai sông rất đẹp."
Không nuôi qua nên không có tình cảm thì thôi đi, nuôi thời gian dài như vậy, mỗi ngày đều cho nó ăn, thay nước, chà vỏ, lại nghĩ tới nếu như bị giết, thậm chí làm thành một món ăn trên bàn tiệc, vậy vẫn là rất khó chịu.
Tỉnh Hành không thường nói dối, tóm lại không tự nhiên như vậy, cũng may anh mặt lạnh nói dối cũng nhìn không ra, hắng giọng nói: "Sẽ không, bạn của tôi đều không phải là người như vậy."
Nói như vậy cũng yên tâm, dì Vưu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng bà lại nghĩ, sau này con trai sông kia cũng không để bà chăm sóc nữa, uổng phí tấm lòng này, quay về với chính nghĩa chết sống đều nhìn không thấy, này không đi càng nắm lòng này.
Bà trở về phòng bếp rửa tay chính xới cơm ăn, liền ăn phần thức ăn mà mình đã chừa lại làm bữa trưa. Ăn xong thù dọn dẹp phòng bếp phòng ăn, đối với bà mà nói đều là sống rất nhẹ nhàng, một hồi thì làm xong, hơn nữa làm rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Tỉnh Hành và Châu Châu yếu nghỉ ngơi một lát, dì Vưu cũng liền không có ở nơi của Tỉnh Hành lâu, trở lại trong phòng mình nằm nghỉ ngơi. Vừa mới thoát ra từ cuộc sống trong nhà xưởng, cả người giống như được thư giãn.
Bởi vì mỗi đêm trong túc xá đều có người ngủ ngáy, dì Vưu thế nào cũng không thể ngủ ngon, sáng nay thức dậy cũng sớm, cho nên nằm ở trên giường xoa nhẹ vài cái thắt lưng, liền nhắm mắt lại ngủ.
Bà trước khi ngủ không có đồng hồ báo thức, giấc ngủ này rất sâu. Lúc muốn tỉnh nhưng không tỉnh được đầu óc mê man, ngủ nhiều thần trí không rõ ràng, sau đó liền như vậy mê mang trợn mắt, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một đầu người, ánh mắt yên lặng chính nhìn bà chằm chằm.
Dì Vưu bị cảnh tượng này sợ đến hút một bụng hoảng sợ, thiếu chút nữa lật người từ trên giường lăn xuống đất, mãi cho đến khi đường nhìn rõ ràng, thấy người ghé vào bên giường bà nhìn bà chằm chằm người là Châu Châu, bà mới che ngực thở phào.
Giọng điệu nhẹ nhàng, dì Vưu lên tiến, "Châu Châu à... Là con à..."
Châu Châu thấy bà bị chính mình dọa sợ đến té ngồi ở một đầu khác của giường, dáng vẻ tức cười, chọc cho chính mình cười khanh khách, cười một lúc rồi trả lời dì Vưu, "Là con, cái dáng vẻ kia của dì là đang làm gì vậy?"
Dì Vưu thả tay từ trên ngực xuống, "Dì bị con dọa sợ."
Châu Châu vẫn cười, "Dì thật hài hước."
Dì Vưu phát cáu, "Con vui vẻ là được rồi."
Mà Châu Châu đột nhiên chạy tới đây tìm dì Vưu là có mục đích, cô đem những lời dì Vưu nói lúc sáng nhớ kỹ, tìm đến bà dạy trang điểm. Trẻ con tâm tính cứ như vậy, một việc ghi tạc trong đầu, từng giây từng phút muốn đi làm việc này, đâu chờ được?
Châu Châu ngồi trên giường, nhìn dì Vưu, "Dì tỉnh ngủ rồi sao? Dì tới dạy con trang điểm đi?"
Dì Vưu chưa tỉnh cũng sớm bị cô dọa cho tỉnh, bà hút hút mũi, cảm thấy không thông khí, còn có chút giọng mũi, nói với Châu Châu: "Được, con chờ dì một chút a, dì đi rửa cái mặt, trở lại dạy con."
Châu Châu ngồi ở trên giường chờ bà, "Dì đi rửa mặt đi."
Tổng cộng số nơi dì Vưu ở không nhiều lắm, bà tiến vào toilet rửa mặt chải lại tóc, đi chưa được bước lại trở về bên giường. Đầu giường của bà có một bàn trang điểm, vừa vặn có thể ngồi trang điểm.
Dì Vưu nơi này có không ít đồ trang điểm, toàn bộ đều do bà chủ trước cho, đương nhiên đồ tốt một chút đều đưa cho Tiêu Vũ Cần dùng, còn lại không tốt đều chính mình giữ lại. Tiêu Vũ Cần tự mình mua đồ trang điểm không muốn dùng, cũng sẽ cho bà.
Bà dạy Châu Châu trang điểm, để Châu Châu ngồi ở trước bàn trang điểm, lại nhéo nhéo mặt Châu Châu rồi nói: "Châu Châu khuôn mặt nhỏ tròn của cô trắng mềm, cái gì cũng không cần trang điểm, so với người đã trang điểm còn đẹp hơn."
Bà nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua cô bé nào có da mềm như vậy, chính xác gọi nước làm. Nói khoa trương một chút, đều vượt qua những con búp bê mấy tuổi kia. Trẻ con bởi vì mới ra sinh, không có trải qua cái gì là gió thổi phơi nắng, da dẻ không quan tâm đen hay không, ngược lại đều mềm.
Châu Châu đâu quan tâm những cái này, cô hiện tại đầu đều là muốn học trang điểm, cô không biết trang điểm, cho nên để dì Vưu trước trang điểm cho cô. Cô đoan đoan chính chính ngồi ở trước gương, làm nũng với dì Vưu, "Dì trang điểm cho con đi."
Dì Vưu nhìn cô cười cười, đem những đồ trang điểm để riêng ra, lau chùi mặt cô, Châu Châu cũng vậy cứ muốn hỏi —— "Đây là cái gì nha?", "Cái này lại là cái gì?", "Cái này nữa?" ...
Hỏi xong, bản thân lại nhắc lại lời dì Vưu nói ——
"À, đây là phấn BB..."
"Đây là má hồng..."
"Đây là son môi ..."
Dì Vưu tỉ mỉ trang điểm một lần cho cô, thực ra cũng không có trang điểm gì, kẻ lông mi một chút là được, ngũ quan của cô không trang điểm đã nổi bật hơn người khác. Trên môi bôi son môi, màu đỏ không thay đổi nhiều, cái này là cái Châu Châu thích nhất.
Trang điểm xong, chủ yếu là môi hồng nổi bật hơn lộ ra đã trang điểm, dì Vưu lấy một hộp dây gân từ trong ngăn kéo ra, tết tóc cho Châu Châu, nói cho cô cách tết tóc công chúa.
Châu Châu hỏi cô: "Tết tóc đẹp chính là công chúa sao?"
Dì Vưu gật đầu, "Đúng vậy."
Châu Châu vui vẻ, ngồi duyên dáng để dì Vưu thắt, một chút cũng không ngại ngồi không có ý nghĩa. Vẫn chờ dì Vưu tết tóc đẹp cho cô, cô ở trong gương nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, hài lòng nói: "Oa... Thật xinh đẹp ..."
Cô cảm thấy thoả mãn, dì Vưu cũng vui vẻ.
Nhưng Châu Châu chuyện cần làm không chỉ như vậy, cô tới được mục đích chủ yếu cô còn nhớ, cô muốn dì Vưu dạy trang điểm, muốn cô tự mình trang điểm được. Những thứ như bút kẻ mi má hồng son môi cô đều biết, đương nhiên muốn dùng.
Nói chung là muốn dùng trên mặt, phòng này cũng không có người thứ ba, vậy cũng chỉ có thể dì Vưu đem mặt mình cống hiến ra. Sau đó bà ngồi ở trước gương để Châu Châu xóa lung tung, hoàn toàn bình tĩnh, một dáng vẻ trải qua sóng to gió lớn căn bản không đem chút chuyện nhỏ này coi ra gì.
Mà Châu Châu căn bản không biết trang điểm, cầm bút kẻ mày đều không phải vẽ chân mày lá liễu, mà là bút sáp mầu kẻ lông mi nhỏ. Hai hàng lông mày thô thô vẽ xong, vẽ rất chăm chú, sau đó lại bôi son môi cho dì Vưu, trực tiếp tô thành chị Thạch Lựu*.
*Chị Thạch Lựu là một nhân vật trong phim “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương” của Châu Tinh Trì do Uyển Quỳnh Đan đóng.
Trang điểm xong rồi, cô vui vẻ hỏi dì Vưu: "Có đẹp hay không?"
Dì Vưu nhìn bản thân trong gương vô cùng thê thảm, thực sự không đành lòng nhìn thẳng, nhìn thẳng sẽ bật cười. Nhưng bà cuối cùng vẫn dỗ trẻ con vui vẻ, giọng nói khẳng định: "Châu Châu trang điểm rất đẹp ."
Châu Châu được bà khen thổi phồng lên, son môi cầm trong tay hỏi dì Vưu: "Cái này cho con mượn chơi chút được không?"
Dì Vưu không biết cô muốn làm gì, cũng không hỏi nhiều, nhưng cô muốn chơi liền để cô chơi. Thấy cô cầm son môi muốn đi, dì Vưu lại dặn cô một câu: "Chỉ có thể bôi môi, không thể vẽ trên tường trên sô pha trên quần áo hay những thứ khác."
Lúc Châu Châu đang chơi bút kẻ mày Tỉnh Hành cũng đã nói những lời này, cho nên trực tiếp trả lời dì Vưu, "Con biết rồi, con sẽ không vẽ ở nơi khác, con chỉ bôi ở ngoài miệng."
Dì Vưu yên tâm, "Vậy con đi đi, dì phải quét dọn vệ sinh."
Vừa vui vẻ vừa thổi phồng, Châu Châu cầm son môi chạy trước, một đường chạy chậm quay về nơi ở của Tỉnh Hành, ấn vân tay mở rộng cửa, trở về cũng biết thay đôi dép mèo dễ thương của cô, sau đó đạp dép trực tiếp chạy đi phòng sách.
Mở cửa đưa đầu đi vào, thấy Tỉnh Hành ngồi ở bên bàn học, cô hỏi anh: "Tôi có thể vào không?"
Tỉnh Hành đóng lại máy vi tính, "Vào đi."
Châu Châu liền đẩy cửa tiến vào, sau khi bước vào hai bước nghĩ tới cái gì, xoay người rời đi. Sau đó, cô lại chạy tới phòng sách, trong tay có thêm một cái gương nhỏ.
Tỉnh Hành không biết cô muốn làm gì, hỏi cô: “Cái gương này làm cái gì?"
Châu Châu "Hắc hắc" cười rộ lên, nụ cười này làm cho ngực Tỉnh Hành sinh ra dự cảm không tốt. Sau đó anh liền nhìn Châu Châu cầm cái gương đến bên bàn học, chen vào trong ngực anh, chen lên cái ghế anh ngồi, hơi nghiêng thân thể quay đầu nói với anh: "Tôi trang điểm cho anh."
Tỉnh Hành: "? ? ?"
Bối rối một lúc, anh mở miệng: "Đàn ông không trang điểm."
Châu Châu mặc kệ, "Tôi trang điểm cho anh."
Tỉnh Hành nhẹ hút khí, "Chúng ta chơi cái khác có được hay không?"
Châu Châu quả quyết không nể tình, "Không được."
Thấy Châu Châu cầm son môi trong tay, Tỉnh Hành thực sự không thể tiếp nhận được tô cái này trên môi, đây thực sự là đang khiêu chiến ranh giới cuối cùng của anh. Anh tiếp tục suy nghĩ, ánh mắt quét đến tóc Châu Châu, liền mau nói: "Ai tết tóc cho cô, xinh đẹp như vậy?"
Được khen mái tóc đẹp, Châu Châu ngực vô cùng vui, trả lời anh: "Dì Vưu tết, dì nói tôi là công chúa nhỏ."
Tỉnh Hành thuận theo nói: "Công chúa nhỏ đều là rất nghe lời."
Châu Châu không hiểu, "Tôi rất nghe lời nha."
Tỉnh Hành tự nhiên tẩy não cô, "Nghe lời chính là không thể muốn trang điểm cho tôi."
Châu Châu suy nghĩ một chút, hoàn toàn không hiểu, "Còn muốn trang điểm."
Tỉnh Hành: "..."
Hai người như vậy qua lại mấy hiệp, cuối cùng mắt thấy Châu Châu muốn cau mày khóc to như mưa, Tỉnh Hành không thể làm gì khác hơn là đầu hàng, dáng vẻ chấp nhận số phận dỗ cô nói: "Được rồi được rồi, không được khóc, tôi cho cô trang điểm."
Nghe nói như thế, Châu Châu trong nháy mắt liền đem nước mắt thu lại, lần thứ hai "Hắc hắc" cười rộ lên, mở son môi trong tay, vặn lên. Vặn được rồi, cô quay cái gương liền hướng miệng của bản thân, bởi vì khống chế không tốt, tự nhiên cũng vẽ ra ngoài môi, kia giống điên khùng.
Tỉnh Hành điều không hiểu lắm hành động logic này của cô, thấy cô đem mình tô thành như vậy, chỉ cảm thấy buồn cười, hỏi cô: "Không phải trang điểm cho tôi sao?"
"Là muốn trang điểm cho anh." Châu Châu giọng điệu người lớn nói, đồ được rồi bóp son ở trong tay, hơi nhếch môi, tô miệng bản thân, còn một bộ dạng "Tôi là người đẹp nhất thế giới ", nói với Tỉnh Hành: "Anh không được cử động."
Tỉnh Hành cũng thật không dám động, thấy cô cầm bút điên cuồng, đã biết mình sắp sửa biến thành dạng gì. Không có biện pháp, nguyên tắc và khuôn mặt chỉ có thể đều từ bỏ hoàn toàn, anh nói với Châu Châu: "Tôi chuẩn bị xong rồi, cô trang điểm đi."
Châu Châu quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tỉnh Hành một lát.
Tỉnh Hành cũng nhìn cô, sớm đã ngừng giãy dụa, chính là đợi cô cầm son tới vẽ cho bản thân.
Nhưng Châu Châu cũng không có giống như trong dự đoán của anh, cầm son môi đi tới vẽ trên môi anh, mà là đột nhiên hướng đến trước mặt anh chạm đầu, cũng không anh chuẩn bị tâm lý một chút, trực tiếp đem môi của mình đặt ở trên bờ môi của anh.
Cử động hoàn toàn bất ngờ, khiến Tỉnh Hành có chút bối rối.
Mặt của Châu Châu phóng đại ở trước mắt anh, trên miệng bị đè ép trong mềm mại ấm áp ẩm ướt, mùi thơm tràn đầy trong mũi. Anh đã quên hô hấp, thậm chí tim đập vào lúc này cũng lạc đường, cả người cứng ngắc như hòn đá. Không đúng, môi thật mềm.
Không biết quá trình này dài bao lâu, Châu Châu áp lên môi Tỉnh Hành, suy nghĩ trở về, một chút cũng không biết mình làm ra dạng việc gì, còn chăm chú nhìn bờ môi của anh một chút, hài lòng nói: "Được rồi."
Mà Tỉnh Hành như cũ không nhúc nhích, chỉ là bộ dạng thuận theo nhìn cô, hoàn toàn không có cách nào khác từ tình huống vừa nãy rút ra tinh thần, bên tai cái gì cũng không có, chỉ có tiếng tim đập của bản thân mạnh như đánh trống...
:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK