Mục lục
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két!
Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ.

“Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!”
“Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!”
Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt.

Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi.

Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác.

Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ.

“Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu.

Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!”
“Sau khi mẹ đi, con phải rời khỏi thủ đô.

Mẹ đã liên hệ trước cho con rồi, rời thủ đô, con đi thẳng tới nhà họ Phương ở Hoài Bắc, ở rể tại đó.

Sau đấy con cứ giả ngây giả ngốc, sống cho thật tốt, như thế mới khiến nhà họ Trương không còn đề phòng con nữa, tránh được họa sát thân!”
“Nhưng mẹ ơi…”
“Không nhưng nhị gì hết! Trần Nhi, con nhất định phải hứa với mẹ, nếu không mẹ chết không nhắm mắt! Ba năm, ít nhất là trong vòng ba năm đầu tiên, con không được quay về thủ đô!”
Vì thế, Trương Trần tuân theo di ngôn của mẹ, rời khỏi thủ đô, trở thành con rể ở rể tại nhà họ Phương đất Hoài Bắc.

Ba năm nay.

Trương Trần chưa hề đặt chân tới thủ đô.

Cũng vì hôm nay mãn tang ba năm, Trương Trần mới lặng lẽ quay về chốn cũ.


Ba năm qua, Trương Trần làm con rể ở nhà họ Phương, giả ngây giả ngốc, hứng chịu mọi lời chế nhạo châm chọc.

Nhưng Trương Trần chưa từng cảm thấy tủi hờn, bởi vì anh biết, mình có tủi có nhục đến đâu cũng không bằng nỗi oan ức của mẹ mình.

Chính vì sợ thu hút sự chú ý của đám người nhà họ Trương để rồi họ tiêu diệt thằng con riêng không quyền không thế này.

Vì vậy, ba năm qua, mẹ anh chỉ có thể nằm trong hũ tro cốt này, đến cả một ngôi mộ đàng hoàng cũng không có.

Trương Trần căm hận lắm!
Thân là con trai nhưng không thể giúp mẹ mồ yên mả đẹp sau khi chết.

Quả thật quá bất hiếu.

Nhưng anh còn hận nhà họ Trương hơn!
Nếu không phải vì nhà họ Trương, làm sao anh và mẹ phải âm dương cách biệt!
Nhưng Trương Trần biết, tất cả mọi thứ sẽ nhanh chóng qua đi.

Anh của ngày hôm nay đã không còn là thiếu niên non nớt năm ấy, càng không sợ nhà họ Trương nữa.

“Mẹ, sớm muộn sẽ có một ngày con tìm tới nhà họ Trương, đòi lại công bằng cho mẹ! Để đám người nhà đó phải hối hận!”
Trương Trần siết chặt nắm đấm, tự thề với lòng.

Đột nhiên, âm thanh cánh cửa bị đẩy ra kéo dòng suy nghĩ của Trương Trần trở về!
Đôi mắt anh chỉ có vẻ lạnh lùng hướng thẳng về hai vị khách không mời tự ý xông vào nhà mình!
Khi nhìn qua đó, anh thấy một ông lão với một cô gái, ông lão mặt mũi tái nhợt, trên mặt hằn rõ dấu vết của tuổi tác, nghe nhịp thở của ông cụ rối loạn, hiển nhiên đã bị thương.

Còn cô gái có một đôi mắt đẹp nhưng tràn đầy vẻ khiếp sợ, gương mặt trái xoan xinh đẹp sợ đến tái mét!
Khi Trương Trần đánh giá họ, họ cũng đang quan sát anh!
Từ ánh mắt kinh ngạc của hai người là biết họ không ngờ có người sống ở nơi như thế này.


Nhìn góc tường giăng đầy mạng nhện, Mạc Phi Nhi không kịp nghĩ nhiều.

Bây giờ họ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa!
Trong lúc hoảng loạn, họ chọn bừa một khu nhà trông có vẻ không bắt mắt, nào ngờ bên trong có chủ!
“Hãy rời khỏi nơi này!”, giọng nói của Trương Trần gần như máy móc, không có chút tình cảm nào.

Ba năm nay, đây là lần đầu tiên anh tới nơi này thăm mẹ mình, không muốn bị ai khác quấy rầy!
“Anh ơi, cầu xin anh, phía sau có người truy sát chúng tôi, chúng tôi vô tình mạo phạm, xin anh cho tôi và ông nội lánh nhờ một lát!”, Mạc Phi Nhi đỡ ông lão, nghe câu nói của cô thì ông lão khí chất phi phàm này chính ông nội cô!
Trương Trần không hề nhúc nhích.

Nếu là lúc khác, có lẽ anh giúp được đến đâu sẽ giúp đến đấy, nhưng bây giờ anh chỉ muốn yên tĩnh ở bên cạnh mẹ mình.

“Phi Nhi, thôi cháu, sống chết có số, ông cũng ngần này tuổi rồi.

Cháu nhất định phải trốn đi, biết chưa hả!”, ông cụ bất lực xua xua tay, nhưng Mạc Phi Nhi đâu thể nghe lời của ông nội chứ!
Bên ngoài có ít nhất mười mấy người đang vây bắt họ, bây giờ mà ra ngoài thì chỉ có chết!
Ánh mắt cô đảo quanh khung cảnh của nơi này, suy ngẫm một lát rồi lập tức lên tiếng: “Anh bạn gì ơi, chúng tôi là người nhà họ Mạc ở thủ đô.

Sau này nếu anh muốn, nhà họ Mạc sẽ cho anh có được một vùng trời riêng ở thủ đô! Xe sang bạc triệu, nhà đẹp bạc tỷ đều không thành vấn đề, chỉ cầu xin anh có thể cho chúng tôi trốn ở đây một lát!”
Thế nhưng, Trương Trần vẫn không hề nhúc nhích, như một người gỗ, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai ông cháu kia!
“Tôi không muốn nói một câu quá hai lần!”, Trương Trần lạnh lùng lên tiếng.

“Anh gì đó ơi, lẽ nào anh thật sự tuyệt tình đến mức thấy chết mà không cứu sao?”, Mạc Phi Nhi cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng, cô vừa mới dứt lời, bên ngoài đã vang lên những tràng cười đắc ý!
“Ha ha, các anh em, lão già với con khốn kia ở trong đây nè!”
Ngay sau đó, vô số lời đáp lại vang lên, ngay sau đó, cánh cửa gỗ vốn đã bị tông ra chính thức kết thúc cuộc đời, rơi rụng đầy nền đất!

Mười mấy gã đàn ông lăm lăm dao găm sáng loáng trên tay, ánh mặt trời rọi xuống thông qua những kẽ hở của rừng cây, một thứ sát khí khiến người ta ngạt thở dần dần lan tỏa!
Tất cả bọn họ đều mặc quần áo màu đen, dường như sợ bại lộ thân phận nên ai cũng bịt khăn đen!
“Thằng Tư, không cần gây động tĩnh quá lớn, cứ tiễn hai ông cháu nhà này đi gặp Mạnh Bà thôi!”
Người được gọi là “thằng Tư” gật gật đầu, bấy giờ mới thu bàn tay đang chạm lên thắt lưng.

Hóa ra, ban đầu gã còn định dùng súng luôn cơ!
“Phi Nhi, lùi ra sau!”, ông cụ hét lên, cố gắng dồn sức bảo vệ cháu gái của mình ở sau lưng: “Cháu nhất định phải trốn được ra ngoài…”
“Ông nội!”, gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Phi Nhi giàn giụa nước mắt, sau đó cô nhìn về phía Trương Trần với vẻ mặt cầu xin khẩn khoản!
Tuy rằng cô không nghĩ một mình Trương Trần có thể đối phó với mười mấy người được trang bị đầy đủ vũ trang này, nhưng bây giờ còn nước thì còn tát!
Với suy nghĩ thêm người thêm hi vọng, Mạc Phi Nhi quỳ ngay xuống trước mặt Trương Trần.

“Anh gì ơi, chỉ cần anh có thể cứu ông nội tôi thoát khỏi biển khổ, Mạc Phi Nhi này ngày sau làm trâu làm ngựa cho anh cũng không hề oán thán!”, bây giờ tình thế nguy cấp, cô cũng chỉ có thể dùng bản thân mình ra đánh cược thôi!
Mười mấy người kẻ đang chuẩn bị ra tay dừng khựng lại, tên cầm đầu khẽ nhíu mày.

Gã tiến lại gần, giọng nói lạnh như băng truyền ra.

“Giết hai người cũng là giết, giết ba người cũng là giết! Tránh cho nảy sinh biến cố, tiện thể giết luôn thằng nhãi này đi.

Có trách thì trách số nó đen đủi, muốn khóc tang ở đâu chẳng được, cứ phải ôm hộp tro cốt ở chỗ này cơ chứ!”
Ngay sau đó, đám đông nhào tới, bấy giờ Trương Trần mới đưa mắt nhìn chúng.

“Dám xúc phạm mẹ tao, chết đi!”, âm thanh lãnh đạm thoát ra từ miệng Trương Trần, ngay lập tức, mười mấy cây kim vàng đột nhiên xuất hiện trước mắt anh.

Trương Trần phất tay một cái, chỗ kim châm kia lóe lên ánh sáng chói mắt, giống như hàng loạt con rắn độc lao vọt ra, lấy mạng người ta.

Vài tiếng sạt sạt khe khẽ vang lên, mười mấy kẻ ban nãy còn hung hăng giống như bị dùng thuật định thân, đứng ở đó bất động.

Đợi khi bàn tay của Trương Trần thả xuống, chúng mới đổ ầm ra đất!
“Hoa Vũ Thủ?”
Nhìn đám người ngã xuống nền đất, ông cụ kinh ngạc thốt lên, quên cả vết thương của mình!
“Muốn sử dụng Hoa Vũ Thủ thì y thuật phải đạt tới trình độ đỉnh cao, phụ thuộc vào nhận thức đối với thủ pháp và huyệt vị mới làm được, mà đây chỉ là căn bản…”
Ông cụ kinh ngạc nhìn Trương Trần, chàng thiếu niên mà ông vô tình gặp được trong lúc trốn chạy, rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
“Khụ khụ!”, ông cụ đột nhiên phát ra tiếng ho nặng nhọc, máu tươi trào ra từ khóe miệng, vết thương bộc phát đã kéo suy nghĩ của ông trở về.

“Ông nội!”, Mạc Phi Nhi kinh ngạc hô lên, đang định xông tới đỡ thì ông cụ đã không kiên trì nổi nữa, đổ thẳng ra phía sau!

“Ông nội, ông gắng lên, người trong nhà sắp tới rồi!”
“Ông Vương không ở đây, nếu ông ấy ở đây, chắc chắn sẽ cứu được ông!”
Nước mắt của Mạc Phi Nhi như thể chảy mãi không hết, tí tách nhỏ xuống sàn, ngay sau đó, dường như nhớ tới điều gì, ánh mắt đột nhiên hướng về phía Trương Trần!
“Ban nãy nghe ông nội nhắc đến Hoa Vũ Thủ.

Tôi biết Hoa Vũ Thủ là gì, chắc chắn anh biết y thuật, cầu xin anh cứu ông nội tôi với!”
“Ban nãy tôi cũng nghe thấy anh nhìn hũ tro cốt rồi gọi mẹ, chắc hẳn anh cũng là người con hiếu thuận.

Tôi cầu xin anh, tôi không muốn mất ông nội!”
Cô gái ban nãy vẫn đối mặt với mười mấy người truy sát vẫn bình tĩnh dùng tiền bạc và quyền lợi cùng địa vị để đàm phán với Trương Trần, nhưng bây giờ lại hèn mọn như bùn đất, dáng vẻ khóc lóc như hoa lê trong mưa chắc hẳn có thể khơi dậy ý muốn bảo vệ của bất cứ người đàn ông nào!
Trương Trần buồn bực nhìn Mạc Phi Nhi, cô gái này trông cũng khá xinh xắn, thậm chí còn tám lạng nửa cân với người vợ hiện tại của anh, nhưng vẫn không phải lý do để anh ra tay!
“Tôi nói lại lần nữa, đừng quấy rầy mẹ tôi!”
Lời nói lãnh đạm thốt ra từ miệng Trương Trần, đồng thời, sát khí trên người anh lập tức xuất hiện.

Khác biệt ở chỗ, ban nãy sát khí này nhắm vào đám người sỉ nhục mẹ anh, còn bây giờ nhắm vào Mạc Phi Nhi!
Mạc Phi Nhi cảm thấy cơ thể lạnh toát như đứng giữa ngày đông tháng Chạp, cô nhìn ánh mắt không có chút tình cảm nào của Trương Trần như nhìn thấy một con rối biết đi, cô tuyệt vọng rồi!
Đột nhiên, ánh mắt cô hướng tới hũ tro cốt bên cạnh Trương Trần cùng chỗ giấy tiền chưa đốt hết, quyết định dồn hết tất cả vào ván cược cuối cùng!
Cô không hề biết về thân phận cùng quá khứ của Trương Trần, nhưng cô dám chắc rằng, người đàn ông trước mặt là một người hiếu thuận!
Quả nhiên, cô chú ý thấy ánh mắt Trương Trần nhìn hũ tro cốt trở nên dịu dàng hơn hẳn, ánh mắt đó như ánh mặt trời tháng Tư, trái ngược hoàn toàn với thái độ lạnh như băng ban nãy!
“Anh ơi, Phi Nhi cầu xin anh! Phi Nhi sẽ giúp anh xây cất cho dì một ngôi mộ tại khu nghĩa trang của thủ đô, sẽ tuyệt thực ba ngày mặc áo tang khóc dì, chỉ cần anh có thể ra tay cứu giúp ông nội tôi…”
“Phi Nhi cầu xin anh!”
“Mặc áo tang thì không cần đâu!”, cuối cùng Trương Trần cũng thấy động lòng.

Thủ đô vốn là cố hương của anh và mẹ, nhưng anh thậm chí không thể cho mẹ mình một ngôi mộ!
Ánh mắt lướt tới ông cụ ngã vật ra đất, cây kim vàng trong tay Trương Trần lại xuất hiện, đâm vào huyệt Bách Giao trước ngực ông cụ!
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt lo lắng của Mạc Phi Nhi biến thành vui mừng, cô nhìn thấy đôi mắt của ông nội đã mở ra rồi.

“Mẹ ơi, Trương Trần bất hiếu, ngày khác sẽ đến thăm mẹ…”
Không để tâm tới ông cụ đã mở mắt, Trương Trần nặng nề khấu đầu ba cái trước hũ tro cốt, rồi đặt số điện thoại của mình sang một bên.

“Tôi đã điểm ba huyệt vị chính của ông ấy, bảo vệ được động mạch của ông ấy, nhanh chóng đưa tới bệnh viện rồi tĩnh dưỡng một thời gian sẽ không có gì đáng ngại nữa!”
“Hi vọng cô nói được làm được, đúng giờ, gửi địa chỉ tới điện thoại của tôi là được!”
“Ân nhân, xin hỏi cậu là…”, ông cụ yếu ớt đang định hỏi thông tin khác của Trương Trần, nhưng bóng dáng anh đâu còn ở đây nữa..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang