Mục lục
Tù Phi Tà Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một tiếng Mị Nô làm cho lòng Cảnh Dạ Lan động, mày hơi nhướng lên. Cái tên này đã lâu không có người nào gọi tới, thời khắc nàng quyết định rời khỏi Hiên Viên Khanh Trần thì đã quyết định quên đi nó.

- Vương gia, Hoa Mị Nô đã chết rồi, người cần gì phải nhắc lại. – nàng thản nhiên nói.

- Nàng còn nhớ rõ những lời mà nàng nói với ta không? – Tô Vân Phong từ từ hỏi. Đúng vậy, Hoa Mị Nô đã chết, nữ nhân trước mắt này chính là người mới sống lại – A Cảnh.

- Vương gia muốn nói tới câu gì?

Tô Vân Phong yên lặng không nói, lấy từ trong ống tay áo ra một thứ rồi đưa tới trước mặt Cảnh Dạ Lan. Một thanh trủy thủ nhỏ gọn sắc bén nằm trong tay hắn, trên lưỡi đao còn dính lại vết máu đã khô cứng thâm đen, ẩn hiện có đốm màu lục.

Cảnh Dạ Lan giật mình, bật thốt:

- Vương gia vẫn còn giữ? – nàng làm sao quên được thứ này, nó suýt chút nữa đã cướp đi tính mạng của nàng nhưng nàng không ngờ là Tô Vân Phong còn giữ nó.

- Đúng vậy, ta vẫn còn giữ. – Tô Vân Phong cười chua sót, cúi đầu nhìn xuống. Hắn và nàng ở chung gần nửa năm trời cho tới tận bây giờ e chỉ có thứ này là giữ lại được.

Không muốn mắc thêm một sai lầm nào, hắn âm thầm nhớ tới nàng và nàng không biết hắn đã vượt qua những ngày tháng đó như thế nào. Mạng của nàng như sợi chỉ mành, hắn đã mời hết tất cả danh y trong Lan Lăng, ngay cả ngự y trong hoàng cung cũng kéo đến chẩn trị cho nàng; dù không biết bao nhiêu dược liệu trân quý đã được tìm và sử dụng, hắn cũng muốn cứu lại nàng.

A Cảnh, ta có thể cho nàng những thứ mà Hiên Viên Khanh Trần cho nàng, cũng có thể yêu nàng không thua Hiên Viên Khanh Trần, nhưng vì sao nàng luôn từ chối? Nếu nàng muốn cắt đứt thì vì sao phải cự tuyệt một sự khởi đầu mới?

Vẻ mặt Cảnh Dạ Lan biến đổi, nhẹ giọng nói:

- Ân cứu mạng của vương gia A Cảnh vĩnh viễn sẽ nhớ kỹ. Nếu sau này vương gia cần tới A Cảnh thì nhất định A Cảnh sẽ dốc toàn lực vì vương gia. – nàng chỉ có thể báo đáp Tô Vân Phong được như vậy mà thôi.

- Nàng muốn đi? – Tô Vân Phong nâng mắt lên, vội vàng hỏi. – Đã quyết định rồi sao? Khi nào chứ?

- Đúng vậy, ta đã ở đây quá lâu rồi, gần đây còn mang phiền toái đến cho vương gia, ta không muốn…

- Nàng chưa bao giờ là phiền toái cả, ta cũng không quan tâm những gì nàng làm.

- Vương gia, ta không thể ở lại.

- Nàng muốn trở về cùng Hiên Viên Khanh Trần?

- Ta… – Cảnh Dạ Lan ngây ra một lúc, không khỏi lắc đầu và cũng không thể nào xác định. – Ta không biết, mọi chuyện từ nay về sau ta còn chưa có nghĩ tới. – rời khỏi nơi này rồi thực sự nàng chưa biết sẽ đi về đâu. Nếu rời đi không có mục đích thì nhất định người kia sẽ tiếp tục đuổi theo nàng; nếu trở về cùng hắn thì sẽ làm ngược lại ước nguyện ban đầu.

Một hồi trầm mặc, cuối cùng Tô Vân Phong cũng mở miệng:

- Nàng còn chưa trả lời ta, nàng còn nhớ rõ những lời đã nói với ta không?

- Vương gia… – Cảnh Dạ Lan than nhẹ một tiếng, trả lời có chút khó khăn. – Ta xin lỗi. – nàng biết ba chữ này không có tý sức nặng nào nhưng nàng không tìm ra được lời nào thích hợp hơn.

Tô Vân Phong cũng cười, điều mà hắn muốn không phải thế này.

- Nàng đã nói là muốn quên đi Hiên Viên Khanh Trần, bắt đầu lại một lần.. ta đã nghĩ là mình có cơ hội. Cho dù nàng có tiếp tục lùi về sau thì ta vẫn luôn chờ đợi nàng. Bây giờ nàng lại vì hắn mà muốn rời đi, với ta mà nói thì.. điều này đã làm ta bị thương tổn quá lớn. – nụ cười thật cô đơn, trên gương mặt ôn hòa của Tô Vân Phong biểu lộ đau đớn khiến cho Cảnh Dạ Lan không đành lòng nhìn.

Một người ôn nhuận, ôn nhu như hắn thực sự nàng không muốn thương tổn nhất.

- Làm vương gia bị thương thật sự không phải là điều ta mong muốn, mong vương gia tha thứ. – nếu không thể báo đáp hắn thứ gì thì Cảnh Dạ Lan tuyệt đối không cho mình một phút mềm lòng. Cho dù kết cục có như thế nào thì nàng cũng không muốn hắn bị thương quá sâu.

- Nàng muốn đi thì ta cũng không thể giữ nàng lại nhưng vụ đánh cược giữa ta và Hiên Viên Khanh Trần thì không thể hủy bỏ.

Đánh cuộc? Cảnh Dạ Lan sực nhớ lại, đúng là sắp tới còn có vụ đánh cuộc giữa hai người họ.

- Ta có thể hỏi là kết quả cuối cùng là gì không? – nàng không khỏi lên tiếng hỏi.

- Không được, nhưng nếu nàng ở lại thì tự mình sẽ biết được. – Tô Vân Phong nắm lấy thanh trủy thủ trong tay, khôi phục lại thái độ bình thường, nụ cười nhàn nhạt như trước. – Nàng đi xuống trước đi, lát nữa còn một số chuyện trong quân cần nàng xử lý.

- Dạ, vương gia. – Cảnh Dạ Lan biết là hắn không muốn nói thêm cái gì nên cũng không hỏi thêm, sau đó nàng xoay người đi ra khỏi quân trướng.

Thân ảnh kiều nhỏ tinh tế dần đi xa, Tô Vân Phong vô lực ngồi phịch xuống ghế. Rốt cuộc thì cũng có lúc hắn cảm thấy lực bất tòng tâm.

A Cảnh, hoàng thượng đã hạ thánh chỉ, bất kỳ lúc nào cũng sẽ liên thủ tấn công Bắc An, còn hiện tại Hách Liên Quyền vừa vặn chết trong tay Hiên Viên Khanh Trần, nàng nói ta phải làm sao bây giờ?

Đem mặt chôn thật sâu vào lòng bàn tay, Tô Vân Phong thở dài mạnh một tiếng. Hắn không thể thua được, lúc này dù luận về công hay về tư thì hắn cũng không thể thua được!

Trong lòng tràn ngập bất an, tuy nàng không hiểu lắm nhưng cũng biết là Hiên Viên Khanh Trần đã gây ra một phiền toái lớn, Hách Liên Quyền chết làm sao giải quyết một cách dễ dàng được.

- Cảnh công tử? – thanh âm quen thuộc vang lên phía sau.

- Sao ngươi lại ở đây?

- Gặp ta khiến người không vui vậy sao? – y chậm rãi đi tới cạnh Cảnh Dạ Lan. – Vương phi, lâu rồi không gặp.

- Hãy thôi đi, những việc mà ngươi và Hiên Viên Khanh Trần làm ta còn chưa tính sổ! – nhớ tới vụ nàng bị lừa một vố thê thảm mà vẫn còn lo lắng cho thương thế của cái tên chết bầm kia, người ngu ngốc nhất là nàng mới đúng. Căn bản là nàng đã rơi vào cái lưới mà bọn chúng giăng sẵn rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK