Mục lục
Tù Phi Tà Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cược một lần? Hiên Viên Khanh Trần nheo mắt, hình như đối với đề nghị của Cảnh Dạ Lan thì hắn có điểm bất khả tư nghị, đồng thời nó khơi mào sự hứng thú của hắn nữa. Đôi mắt màu vàng yêu dị của sắc vẫn sât sắc như nhìn thấy hết thảy mọi thứ phía trước, vì hắn hoàn toàn hiểu rõ con mồi ngay trước mắt mình nên chỉ cần chờ đợi một thời cơ thích hợp mà thôi. - Vương gia có dám cược một lần không? – cằm Cảnh Dạ Lan hơi hơi nhắc lên khiêu khích nhìn hắn, đôi mắt linh động mà sâu thúy, lãnh liệt, tất cả đều thu hết vào tầm mắt của Hiên Viên Khanh Trần. Hắn vẫn còn nhớ rõ một lần nàng vụng về quyến rũ khiến hắn thiếu chút nữa cầm giữ không được, cuối cùng thì hắn đã để nàng nắm được thời cơ chủ động. Tuy rằng nhất cử nhất động của nàng đều nằm trong dự đoán của hắn nhưng hắn vẫn không thoát khỏi sự rung động từ những hành động lớn mật của nàng. Sự tự tin của nàng, sự gan dạ, sáng suốt và dùng từ của nàng, còn có cả thứ quyết tâm muốn trốn thoát nữa, chúng đều làm cho Hiên Viên Khanh Trần phải nhìn nàng với ánh mắt khác xưa. - Ngươi đúng là một nữ nhân kỳ quái và thú vị, vượt qua cả sự hiểu biết của cô vương về ngươi! – hắn ôm nàng, nằm xuống bên mép giường rồi nghiêng mặt nhìn đôi mắt Cảnh Dạ Lan. Thân thể Cảnh Dạ Lan bị kiềm hãm, theo bản năng muốn lui về sau nhưng lại bị cánh tay của hắn vây chặt lại. Bàn tay to rộng ấm áp của hắn dán vào sau lưng nàng khiến cho thân mình đơn bạc mảnh khảnh của nàng cảm nhận được một tia nóng; nhưng khi nghĩ tới bàn tay của hắn nhuốm đầy máu của Tiểu Khả và đứa nhỏ thì nàng lại sinh ra chán ghét, ghê tởm vì bị hắn chạm tới. Nàng cảm giác như vết máu kia đang dính lên lưng mình khiến cho thân thể vốn đau đớn của nàng càng thêm khó chịu và thêm đau. - Ta đang nói chuyện nghiêm túc với vương gia, ngươi… – nàng căng cứng thân thể, gắng gượng chống đỡ không chịu gần gũi đụng chạm tới tấm ngực rộng lớn, mạnh mẽ của hắn. Hiên Viên Khanh Trần lập tức hiểu được ý của nàng, khẽ ôm chặt lấy bờ vai vì độc phát mà lạnh run lên: - Bây giờ là thời điểm ngươi bị độc phát, bộ dáng của ngươi còn chưa làm cho cô vương lưu luyến được; cô vương đối với nữ nhân ốm yếu không có hứng thú chút nào! – nhìn ánh mắt chán ghét của nàng thì hắn lại ác miệng nói tiếp. – Nhưng mà thực ra cơ thể của ngươi đối với phần đông những nữ nhân bên cạnh cô vương thì khiến cho cô vương rất hài lòng! Cảnh Dạ Lan tức giận hừ lạnh một tiếng: - Ta chỉ hỏi vương gia có can đảm cược hay không! - Vì sao lại không? – hắn biết nàng đang cố chọc giận, khiêu khích mình nhưng nếu đó là cuộc đánh cược với nàng thì hắn nhất định phải tiếp rồi. - Được, vậy lần này phải xem cô vương liệu có được vận khí tốt như lần trước hay không. – khóe miệng Cảnh Dạ Lan gợi lên một ý cười tươi. Chỉ cần có một cơ hội thì nàng tuyệt đối không ngoan ngoãn bị ép vào khuôn khổ, không thể vì kẻ khác mà hy sinh chính mình được, đó cũng chẳng phải là tác phong trước sau như một của Cảnh Dạ Lan nàng! - Ngươi muốn đánh cược cái gì? – tay hắn như trêu chọc lướt qua hai má nàng. Nàng so với trước kia gầy đi rất nhiều, gương mặt bầu bĩnh trước kia nay đã trông nhỏ đi nhiều. - Nếu, là ta đang nói nếu.. – nàng bình tĩnh nhìn Hiên Viên Khanh Trần. – Thu Thủy hết bệnh thì thỉnh vương gia thả ta đi! Thả nàng đi?! Nữ nhân đúng là chưa có một khắc nào từ bỏ giấc mộng này! Nàng tình nguyện đi Lan Lăng với Tô Vân Phong chứ không chịu ở bên cạnh hắn. Hắn vì nàng mà làm hết thảy, vượt quá những gì mà hắn đối đãi với những nữ nhân khác thế mà nàng vẫn… - Không bàn nữa, tốt nhất là ngươi đừng có mong muốn, mơ mộng nữa! – hắn quả quyết cự tuyệt. – Ngươi là vương phi của cô vương, nói chính xác thì ngươi chính là nô lệ của cô vương, ngươi không xứng để nói tới chuyện xin cô vương thả ngươi đi! Đã sớm đoán được câu trả lời của tên nam nhân này, Cảnh Dạ Lan cười nhạt: - Ta biết ngươi hận ta, đáng tiếc là ta đã quên mọi chuyện trước kia, đối với những chuyện mà ngươi làm thì ta sẽ không chịu đựng hay là yên lặng chấp nhận đâu. Điều ta có thể làm chính là… – nàng tạm dừng một chút rồi nói tiếp. – Chính là dùng hết toàn lực mà hận ngươi! – ánh mắt nàng lạnh như băng đá. Hiên Viên Khanh Trần biến sắc, đúng thế, Hoa Mị Nô vì bị đoạt đi ngôi vị hoàng hậu rồi được tứ hôn cho hắn, sau khi nhận được thánh chỉ thì lập tức tìm tới cái chết! Sau khi cứu sống lại thì nàng hoàn toàn thay đổi thành một con người khác, lần nào hắn cũng để nữ nhân này thành công trong việc chọc ngoáy mớ cảm xúc hỗn độn, phức tạp của mình. - Ngươi có thể hận cô vương, cô vương cũng chỉ biết đem ngươi nhốt lại bên người, cho dù tới chết thì hồn phách của ngươi cũng chỉ có thể nằm trong tay của cô vương! – ánh mắt lạnh lùng của hắn chạm vào tầm mắt Cảnh Dạ Lan, hai người không có ai chịu nhường nhịn, thoái lui. - Nếu ta là vương gia thì sẽ không làm như vậy! - Ồ, ngươi sẽ không làm giống cô vương chuyện gì? - Ngươi hận ta, tra tấn cơ thể ta, hại nha đầu hầu hạ ta và cả con của ta, tất cả những điều đó đủ để khiến ta hận ngươi, cho dù ngươi làm gì thì đều khiến cho ta ghi nhớ kỹ những thương tổn và nhục nhã! – nàng gằn nói từng chữ, trước khi hắn kịp phát hỏa thì nàng nhanh chóng tiếp một câu. – Nếu ngươi làm cho ta yêu thương ngươi rồi quay lại hủy diệt ta, ngươi không hề phát hiện rằng thương tổn trái tim một người so với những vết thương về thân thể và nhục nhã thì còn thống khoái, thỏa mãn hơn rất nhiều sao?! - Ngươi ám chỉ cô vương sẽ yêu thương ngươi, sau đó sẽ vì ngươi mà bị hủy diệt? - Hết thảy mọi chuyện không thể đoán trước được! – Cảnh Dạ Lan thản nhiên nói. Hắn nhìn nàng không chớp mắt, thật lâu sau mới cười lạnh nói: - Vì sao ngươi dám khẳng định như vậy, sap không phải là ngươi sẽ yêu thương cô vương chứ? – đồng mâu hắn vẫn nhìn chằm chằm nàng như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ của nàng. – Nhưng mà, nếu ngươi yêu thương cô vương thì lại sống không bằng chết! - Chúng ta có thể mở mắt mà nhìn xem! – nàng nói lại một lần. Hiên Viên Khanh Trần, ta tuyệt đối sẽ không yêu thương ngươi! Tận đáy lòng Cảnh Dạ Lan cười lạnh, đến cuối cùng để xem ai yêu ai, ai quy lụy ai, ai sống không bằng chết? Tất cả đều là một con số bí mật, không một ai biết trước. Nhưng Hiên Viên Khanh Trần ngươi làm sao biết được ngươi có thể mãi mãi là người nắm chắc thắng lợi được sao? Hắn vươn ngón tay bị nàng cắn thương kìm ở môi nàng: - Hoa Mị Nô, cô vương đồng ý đánh cược với ngươi nhưng mà cô vương muốn có thêm một điều kiện! - Điều kiện gì? – nàng biết là tên khốn này không bao giờ nói chuyện đơn giản, tốt đẹp được. - Ngươi nói là cần một kỳ hạn, cô vương định thời gian là sáu tháng cho tới cuối năm, nếu ngươi thật sự có thể khiến cho cô vương yêu ngươi thì tất cả mọi chuyện đều làm theo quyết định của ngươi. - Nếu ta thua thì tùy ý ngươi xử trí! – Cảnh Dạ Lan thản nhiên nói. - Nhưng trước đó ngươi không được cự tuyệt bất cứ yêu cầu gì của cô vương! – hắn cúi người, loáng cái cắn lên vành tai nàng. – Bao gồm cả trách nhiệm là một vương phi của ngươi! – hơi thở nóng rực phả lên cổ khiến cho thân thể Cảnh Dạ Lan tê tái như bị điện giật vậy. Đúng quà một điều kiện xấu xa, đê tiện! Nàng cong người, để mặc hắn ôm vào ngực: - Ta đồng ý với ngươi, nhưng ngươi không thể ép buộc ta, bằng không chính ngươi tự động nhận thua đi! - Cô vương chưa bao giờ thất bại dưới bất cứ kẻ nào! - Còn có một chuyện nữa! – Cảnh Dạ Lan cẩn trọng nói. -Chuyện gì? – hắn thì thầm. - Ta không cần đứa nhỏ, ta không cần có con của ngươi! – nàng đột nhiên quay sang, đối mặt với Hiên Viên Khanh Trần.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK