Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song không kể toàn thân đầy thương tích, nói với Vân Nhi: “có gương không? Đi lấy cho ta cái gương lại đây!”

Vân Nhi nhất thời lặng đứng, hỏi: “tiểu thư người nói là gương đồng phải không? Có lẽ là có, tiểu thư đừng vội, nô tì sẽ đi tìm ngay.”

Nhìn theo bước chân của Vân Nhi rời khỏi phòng, Ưu Vô Song thở phào, dùng đôi tay đầy vết thương lau nhẹ trán, còn may, tên nam nhân đáng chết kia khi đánh nàng không đánh trúng mặt. Nếu không thì dù là đại mĩ nhân cũng bị hắn hủy đi dung nhan!

Ưu Vô Song nàng khi còn ở thế kỉ 21, vốn là trân trọng dung mạo bản thân nhất, nếu không nàng cũng không trở thành đại mĩ nhân nổi tiếng của thành phố A.

Tên nam nhân kia! Ta quyết không tha cho ngươi, nhưng mà trước khi báo thù, ta phải nhanh chóng tịnh dưỡng, không thôi kẻo một trận đòn nữa thì chắc ta đến chỗ Diêm Vương báo danh mất.

Vân Nhi quay lại rất nhanh, trong tay cầm theo một thứ xem ra rất cũ, đi đến trước mặt nàng, đưa vật trong tay cho Ưu Vô Song.

Ưu Vô Song có chút bất ngờ nhận lấy món đồ từ tay Vân Nhi: “Ta bảo ngươi đi lấy gương, ngươi đưa ta thứ này làm gì?”

Vân Nhi ngờ hoặc nhìn Ưu Vô Song, nói: “Tiểu thư, không phải người cần gương đồng? Chính là nó đấy!”

Dứt lời nàng ta cúi đầu khẽ nói: “Đây là lãnh cung, không có các gương đồng khác, tấm gương này nô tì khó khắn lắm mới tìm được đó.”

Ưu Vô Song nhìn chằm chằm vật dính đầy màu xanh trong tay mình, vật rỉ sét này còn rọi được hình người nữa không?

Như thể hiểu được điều Ưu Vô Song đang nghĩ, Vân Nhi cười và nói: “Tiểu thư, người để ngược rồi, người xoay qua bên này, tuy là không rõ lắm nhưng vẫn thấy được!”

Ưu Vô Song lật lại tấm gương đồng, quả nhiên là nàng để ngược rồi! Nàng ngại ngùng cười nhẹ với Vân Nhi, sau đó nhìn kĩ bóng người trong gương.

Tấm gương này tuy đã cũ lắm rồi nhưng vẫn còn có thể nhìn rõ được dung mạo của người trong gương.

Ưu Vô Song nhìn vào, tấm gương trên tay nàng suýt nữa rơi xuống đất! Yêu quái gương kia là ai? Không phải là nàng đó chứ?

Ưu Vô Song khóc không ra nước mắt, nữ tử trong gương quá xấu! Hai quầng mắt đen xì, không biết thoa lên thứ gì, một đôi tay còn thô hơn cả các bà lão, gương mặt vốn nhìn không ra được màu da mà còn bị thoa lên lớp phấn trắng và má hồng. Ắt hẳn vì bị tạt nước lạnh mà giờ đây đông một mảng đỏ tây một mảng trắng. Chỉ có mũi nhìn khá nhỏ và cao, nhưng bên dưới là đôi môi đỏ chót! Nhìn thật khủng khiếp!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK