Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ưu Vô Song không biết việc Tiêu Tịch rời khỏi, nàng vì bị Lãnh Như Tuyết bắt nhốt trong Vô Trần điện, trong lòng nhớ con trai, tâm trạng cực kì nóng giận, từ ngày bắt đầu ở đây, nàng đã bắt đầu chiến tranh lạnh với Lãnh Như Tuyết.

Nàng nhìn thấy trong mắt Lãnh Như Tuyết, nhìn thấy sự hối hận và tình yêu của hắn đối với nàng, biết hắn yêu nàng thật lòng, nhưng mà như vậy không có nghĩa nàng có thể tha thứ cho việc hắn bắt ép nàng và con trai xa cách!

Nàng giận hắn nhốt sự tự do của nàng, giận hắn nhốt nàng ở đây, cho tuy mỗi ngày Lãnh Như Tuyết đều đến thăm nàng, nhưng nàng lại không để hắn thấy sắc mặt tốt, thậm chí một câu cũng không nói!

Không sai, nàng chính là giận hờn hắn, cộng thêm nàng thật sự nhớ con trai, cho nên, nàng càng không đối tốt với hắn.

Từ khi con trai ra đời đến nay, một ngày cũng chưa từng xa nàng, trong thế giới này, người duy nhất có quan hệ huyết thống với nàng chỉ có con trai, bây giờ người nam nhân chết tiệt này nhốt nàng ở đây, không để nàng gặp mặt con trai, nàng tự khắc không cho hắn sắc mặt dễ coi! Dù cho trong lòng nàng thật sự yêu người nam nhân này, nhưng nàng vẫn là rất giận.

Nàng có từng thử qua tự mình đi ra noài, nhưng tên nam nhân chết tiệt kia cư nhiên phái Ngạo Phong đứng canh ngoài cửa, chỉ cần nàng bước ra khỏi Vô Trần điện, Ngạo Phong sẽ thước bước không rời đi theo nàng, thậm chí không để nàng đi xa.

Nàng cũng thử qua nổi giận với Ngạo Phong, nhưng Ngạo Phong cứ như khúc gỗ không có biểu cảm, mặc cho nàng có mắng chửi nổi giận thế nào, hắn ta cũng không để tâm, vẫn cứ thước bước không rời đi theo nàng!

Hễ nghĩ tới đây, Ưu Vô Song đã giận vô cùng, nhưng lại không có cách nào, trừ phi Lãnh Như Tuyết tự nguyện cho nàng rời khỏi, nếu không, nàng chỉ có thể tiếp tục bị hắn nhốt ở đây.

Nàng bị Lãnh Như Tuyết nhốt ở đây đã ba ngày rồi, Tiêu Tịch không tìm được nàng, nhất định sẽ rất lo lắng, còn có con trai, không gặp được nàng, Niệm Nhi có không lóc, có không chịu ngủ không chịu ăn cơm không?

Nhốt ở đây, Ưu Vô Song cảm thấy nàng sắp điên lên, nàng thật sự sắp điên rồi, nàng nhớ con trai, rất nhớ, nhưng mà không thể ra ngoài, cảm giác nàng, khiến nàng nổi điên!

Cửa tẩm thất, bị đẩy ra, Ưu Vô Song nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp tóm lấy chiếc gối trên giường ném qua!

Mấy ngày này, những gì trong tẩm thất có thể đập nàng đều đập hết, có thể ném cũng ném hết, mỗi ngày, nàng đều làm cho tẩm thất bừa bộn, nhưng Lãnh Như Tuyết thấy nàng như vậy, cái gì cũng không nói, chỉ sai người tiếp tục thu dọn tẩm thất.

Vì nàng như vậy, hạ nhân trong Vô Trần điện đều hễ thấy nàng là sợ hãi.

Lãnh Như Tuyết liền đưa tay đón lấy chiếc gối bay đến, ánh mắt thoáng qua tia âm nhiên, hắn lẳng lặng đi đến bên cạnh Ưu Vô Song, sau đó đặt chiếc gối về giường, nhìn nàng, trầm mặc một lúc, nói: “Song Nhi, nàng vẫn còn giận ta sao?”

Ưu Vô Song cười lạnh một tiếng, nhìn hắn giễu cợt nói: “giận ngươi? Ưu Vô Song ta là ai chứ? Sao dám giận vương gia người?”

Lãnh Như Tuyết hai mi nhíu chặt, mâu đen thâm trầm của hắn hoáng qua tia vô nại, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể nhỏ bé của nàng, nói: “Song Nhi, ta biết nàng nhớ con trai, nhưng mà nàng yên tâm, ta đảm bảo, qua một thời gian nữa, ta sẽ đón con trai về! Hãy tin ta có được không?”

Ưu Vô Song phẫn nộ đẩy hắn ra, tức giận nói: “Lãnh Như Tuyết, rốt cuộc ngươi muốn gì? Ta đã nói rồi, giữa chúng ta đã không thể nào nữa! Tại sao ngươi cứ bám lấy ta?”

Nói rồi, Ưu Vô Song tức giận chưa tan, lại phẫn nộ nói: “Lãnh Như Tuyết, ta cảnh cáo ngươi, con trai là của ta, ngươi đừng hòng giành con trai với ta, nếu không ta tuyệt đối không tha thứ cho ngươi!”

Lãnh Như Tuyết lặng lẽ nhìn dung mạo tức giận của Ưu Vô Song, qua một lúc lâu, mới nói: “Song Nhi, Niệm Nhi là con trai của ta, ta cũng như nàng, đều sẽ rất yêu thương Niệm Nhi, ta sẽ không làm ra bất kì chuyện gì tổn hại đến nàng!”

Ưu Vô Song căn bản không tin những lời của hắn, hoặc nên nói là, nàng bị hắn giam lỏng ở đây đã sắp bị ép đến điên, nên cười lạnh một tiếng, tức giận nói không lựa lời: “Lãnh Như Tuyết, ngươi im miệng cho ta! Niệm Nhi không phải là con trai ngươi, ngươi không có tư cách làm phụ thân của Niệm Nhi!”

Nhìn ánh mắt chỉ trích của Ưu Vô Song, lòng Lãnh Như Tuyết đang rỉ máu, nàng hận hắn vậy sao? Ngay cả con trai cũng không nguyện ý thừa nhận là của hắn? Không lẽ, nàng thật sự muốn đưa Niệm Nhi lưu lạc bên ngoài sao?

Không, hắn tuyệt đối không cho phép nàng làm như vậy, con trai rõ ràng là của hắn, hơn nữa giống y như lúc hắn còn nhỏ, nàng nói như vậy, chỉ là vẫn còn giận hắn, đang giận dỗi với hắn thôi!

Đối với nàng, đối với con trai, hắn cả đời này, tuyệt đối không buông tay!

Nghĩ tới đây, đôi tay Lãnh Như Tuyết đặt trên vai Ưu Vô Song, miễn cưỡng nàng nhìn mình, nói: “Song Nhi, nàng đừng ngang bướm! Bất kể nàng có thừa nhận hay không, Niệm Nhi đều là con trai của ta, điểm này, dù nàng gạt được người khác, cũng không thể gạt được chính bản thân mình.”

Nói tới đây, Lãnh Như Tuyết ngập ngừng, lại nói: “năm năm trước, lúc nàng rời khỏi, nàng đã mang thai, bây giờ Niệm Nhi đã bốn tuổi hơn, không lẽ, nàng không muốn Niệm Nhi nhận lại thân sinh phụ thân của mình sao? Không lẽ, nàng muốn Niệm Nhi cả đời này gọi Tiêu Tịch là cha?”

Trong lòng Ưu Vô Song khẽ phân vân, trong lòng nàng, đã vì lời nói của Lãnh Như Tuyết mà khẽ dao động, nhưng nàng vẫn giận dỗi nói: “ta và Tiêu Tịch đã thành thân, gọi Tiêu Tịch là cha có gì không đúng? Ta nói cho ngươi biết, Tiêu Tịch có tư cách làm phụ thân của con trai ta hơn ngươi!”

Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời nói giận dỗi của Ưu Vô Song, tuy biết rõ nàng đang chọc giận hắn, nhưng lòng hắn vẫn vì lời nói của nàng mà khẽ đau nhói! Năm ấy để nàng mang thai hài tử rời khỏi, là sự hối hận cả đời của hắn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK