Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi Lãnh Như Tuyết kích động ra tay đánh Ưu Vô Song một bạt tay thì trong lòng hắn đã hối hận, lúc này nhìn gương mặt sưng đỏ đầy nước mắt của nàng, lòng hắn bất giác cảm thấy tự trách và có lỗi, hắn đưa tay định chạm vào gương mặt sưng đỏ của Ưu Vô Song, nhưng lại vì hành động tránh né của Ưu Vô Song mà sững người.

Đúng vào lúc này, cửa tẩm phòng lần nữa bị người mở ra, bóng dáng thon dài của Tiêu Tịch lần nữa xuất hiện trong tẩm phòng, y thấy Lãnh Như Tuyết không những không hành lễ mà chỉ lạnh nhạt nói: “vương gia, người không nên đối xử với cô nương ấy như vậy!”

Nghe thấy âm thanh lạnh nhạt của Tiêu Tịch, lòng Ưu Vô Song không còn đè nén được sự ủy khuất, nàng xoay người, đột nhiên bay nhanh vào lòng Tiêu Tịch, khóc trong vô thanh.

Nàng cảm thấy bản thân rất mệt rất mệt, nàng cần một nơi ấm áp, và trong lòng Tiêu Tịch nàng có cảm giác ấm áp bình yên.

Tiêu Tịch lúc này đối mặt với Lãnh Như Tuyết, thần sắc y rất bình tĩnh, y không an ủi Ưu Vô Song và cũng không đẩy nàng ra, y chỉ đứng yên ở đó, ánh mắt đạm nhiên nhìn Lãnh Như Tuyết.

Còn Lãnh Như Tuyết bởi vì đánh Ưu Vô Song mà cảm thấy ray rứt, nay nhìn thấy cảnh trước mắt, sự tự trách sớm đã thay thế bằng cơn nộ hỏa, sắc mặt hắn tái xanh, trán nổi gân xanh, hiển nhiên là trong lòng phẫn nộ vô cùng, mâu đen của hắn thoáng qua tia sát ý, lạnh lùng nhìn Tiêu Tịch, hàn giọng quát: “ngươi buông nàng ta ra!”

Đối diện với sự bạo nộ của Lãnh Như Tuyết, Tiêu Tịch từ đầu tới cuối khuôn mặt vẫn đạm nhiên, y không đẩy Ưu Vô Song ra, mà chỉ lạnh nhạt nói: “vương gia, nếu như người vì việc của tại hạ mà trách lầm vương phi vậy thì vương gia sai rồi, tại hạ và vương phi chỉ như vương phi nói, chỉ là bằng hữu thôi!”

Lãnh Như Tuyết không thèm quan tâm Tiêu Tịch, sắc mặt hắn tái xanh, nhìn chằm chằm Ưu Vô Song trong lòng Tiêu Tịch, đột nhiên hắn lớn bước đi về trước, đưa tay về phía Ưu Vô Song, tức giận nói: “ngươi buông nàng ta ra!”

Tiêu Tịch không động đậy, mà ngược lại Ưu Vô Song thấy Lãnh Như Tuyết đưa tay về phía nàng, đột nhiên buông Tiêu Tịch ra, tránh khỏi tay Lãnh Như Tuyết, rồi quay người trốn ra sau lưng Tiêu Tịch.

Nàng trốn hắn, nàng vì người nam nhân khác mà trốn hắn! Trong phút chốc, tim Lãnh Như Tuyết “bùm” một tiếng, phảng phất như có thứ gì đó bùng nổ, lòng hắn không ngừng trầm xuống, một cơn đau nhói dâng lên từ tim từ từ tràn ngập lòng hắn, tay đưa ra định bắt lấy Ưu Vô Song cũng vì động tác ấy mà cứng đờ giữa không trung.

Hắn cứ như vậy, đứng sửng sờ ở đó, nhìn Ưu Vô Song trốn sau lưng Tiêu Tịch, ánh mắt hắn thoáng qua tia thống khổ và thất vọng mà trước nay chưa từng có.

Biểu tình của Tiêu Tịch vẫn không chút thay đổi. Phảng phất như tất cả những việc này không hề liên quan đến y, nhưng  y lại đứng chính giữa, ngăn cách Ưu Vô Song và Lãnh Như Tuyết.

Ưu Vô Song sau khi nhất thời sinh khí rơi lệ, lúc này tâm trạng đã bình tĩnh lại, chỉ là nàng vẫn còn giận Lãnh Như Tuyết ra tay đánh nàng, cố tình không nhìn Lãnh Như Tuyết, cho nên nàng căn bản không thấy sắc mặt của Lãnh Như Tuyết lúc này.

Tẩm phòng nhất thời rơi vào tĩnh lặng, còn không khí trong tẩm phòng lại khiến con người ta thở không nổi, ba người đứng giữa phòng, không hề động đậy.

Cứ như vậy qua một lúc lâu, cuối cùng, Lãnh Như Tuyết từ từ thu tay lại, hắn không chút biểu tình nhìn Ưu Vô Song, động nhiên cười lớn, cười để lắp đầy đi sự đau khổ và thất vọng nói không nên lời.

Cuối cùng, hắn lạnh lùng dừng cười, nhìn Ưu Vô Song và Tiêu Tịch hai người, khàn giọng nói: “tốt, tốt lắm! Ưu Vô Song, người ngươi thích là hắn ta phải không? Được! Bổn vương sẽ thành toàn cho ngươi! Ngươi muốn lấy được hưu thư, đến lúc đó hãy về vương phủ mà lấy! Từ nay về sau, ngươi sẽ không còn là vương phi của bổn vương nữa!”

Dứt lời, Lãnh Như Tuyết phủi tay áo lạnh lùng quay người rời khỏi.

Ưu Vô Song nhìn theo bóng dáng của Lãnh Như Tuyết, trong lòng đột nhiên cảm thấy khó chịu, Lãnh Như Tuyết đồng ý cho nàng hưu thư, đợi sau khi về kinh nàng sẽ được tự do, những thứ này không phải là những gì nàng muốn sao?

Nàng nên vui mừng mới đúng chứ? Nhưng sao trong lòng nàng lại khó chịu như vậy?

Tiêu Tịch nhìn hình bóng đã đi xa của Lãnh Như Tuyết, ánh mắt thoáng qua tia biểu tình phức tạp, nhưng mà chỉ là thoáng qua, rất nhanh y đã trở lại bộ dạng lạnh nhạt, y quay người, cánh tay thon dài chạm vào gò má sưng đỏ của Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “Vô Song cô nương, xin lỗi, là tại hạ liên lụy cô nương!”

Đối diện với sự dịu dàng của Tiêu Tịch, nếu như là mấy ngày trước, có lẽ Ưu Vô Song sẽ rất vui mừng, nhưng nay trong lòng nàng thực sự không vui tí nào, chỉ miễn cưỡng nở nụ cười khó coi, nói: “không liên quan đến huynh.”

Nhìn nụ cười miễn cưỡng của Ưu Vô Song, ánh mắt bình lặng không chút dao động của Tiêu Tịch khẽ chớp chớp.

Y đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một bình bạch ngọc nhỏ, mở chiếc nắp nhỏ ra, sau đó bôi lấy ít bột phấn trong bình, cao dược mang một mùi hương dìu dịu, nhẹ nhàng thoa vào gò má sưng đỏ cho Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “đây là cao dược tại hạ tự bào chế, thoa lên vết thương sẽ giảm sưng rất nhanh.”

Cảm giác được ngón tay thon dài của Tiêu Tịch nhè nhẹ lướt qua gò má, mặt Ưu Vô Song khẽ ửng hồng: “cảm ơn.”

Tiêu Tịch khẽ mỉm cười, không nói gì, mà chỉ cẩn thận thoa dược cao cho Ưu Vô Song, sau đó đậy bình bạch ngọc lại, đặt vào tay Ưu Vô Song, nói: “cái này tặng cho cô nương, đợi khi tối trước khi ngủ, bảo Vân Nhi thoa cho cô nương một lần, ngày mai sẽ khỏi hẳn.”

Dứt lời, Tiêu Tịch không đợi Ưu Vô Song nói gì thì đã tự mình quay người rời khỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK