Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vô Trần điện.

Ánh mắt Ưu Vô Song đầy sự phức tạp nhìn Lãnh Như Tuyết đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường.

Nàng còn chưa hồi phục từ sự việc đêm qua, hắn lấy mạng mình cứu nàng, điều đó là việc nàng không ngờ tới và cũng vậy khiến nàng khó chịu trong lòng.

Nhưng mà, đêm hôm qua nàng nhìn thấy Lãnh Như Tuyết toàn thân đầy máu, trong lòng thật sự rất sợ hãi, nàng sợ hắn sẽ như vậy mà chết, sợ cảm giác mất đi thứ gì đó, từ nhỏ đến lớn nàng chưa hề có cảm giác này.

Đêm hôm qua,Ngạo Phong không đưa Lãnh Như Tuyết về tẩm phòng của Lãnh Như Tuyết mà đưa Lãnh Như Tuyết đến Vô Trần điện, nàng tuy không biết Ngạo Phong tại sao lại làm vậy, nhưng mà trong lòng nàng không chút trách cứ, bởi vì, Lãnh Như Tuyết vì cứu nàng mới bị thương, nàng tuy ghét hắn nhưng xem trên phần hắn cứu nàng, cho nên nhường tẩm phòng cho hắn nàng cũng cam tâm.

Đêm hôm qua, nàng một mực bên cạnh hắn không rời khỏi, tận mắt nhìn thấy ngự y rút thanh đao sắc nhọn từ người hắn ra, máu tươi ôn nhiệt từ người hắn phun ra, dính đầy mặt nàng, nhưng nàng không quan tâm, trong lòng nàng khi ấy chỉ có một ý nghĩ, đó chính là hy vọng Lãnh Như Tuyết có thể tiếp tục sống.

Cuối cùng, cho đến khi ngự y bang bó vết thương xong, nói rằng tính mạng hắn không có gì nguy hiểm, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Dù là thế, nàng vẫn sợ hắn sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn, kiên trì bên cạnh hắn cả đêm, không rời nữa bước.

Một đêm qua đi, Lãnh Như Tuyết vẫn hôn mê bất tỉnh, còn Ưu Vô Song thì một đêm không ngủ kết quả thu được là hai viền đen quanh mắt, cộng thêm cách mỗi giây hắt xì một cái.

Cuối cùng, nàng cảm thấy đầu càng ngày càng chóng mặt, sau cùng nàng không chịu được nữa, gục đầu ngủ bên cạnh giường.

Không biết qua bao lâu, Ưu Vô Song đột nhiên cảm thấy cơ thể âm ấm, cứ như có người đắp thứ gì đó cho nàng, nhất thời thanh tỉnh, mở to mắt, thấy một khuôn mặt tuấn mĩ trắng bệt.

Chỉ thấy chủ nhân khuôn mặt đang nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm.

Ưu Vô Song khẽ sửng sốt, sau đó nở một nụ cười có chút gượng gạo, nói: “ngươi tỉnh rồi à? Có đói không? Ta bảo Vân Nhi nhanh chóng đêm đồ ăn đến……”

Dứt lời, Ưu Vô Song muốn đứng dậy, nhưng mà nàng rất nhanh lặng người, bởi vì, tay của nàng, lúc này đang bị người ta nắm chặt, khiến nàng muốn vũng vẫy cũng không dám dùng sức, chỉ còn cách nhìn khuôn mặt tuấn mĩ có chút trắng bệt kia, cười gượng.

Lãnh Như Tuyết thấy bộ dạng như thỏ con bị kinh sợ, nếu như không phải hắn thân mang trọng thương, hắn nhất định ôm nàng thật chặt vào lòng.

Tiếc là, hắn bị tên hắc y nhân đâm một đao, cơ thể chỉ cần cử động nhẹ đã đau xuyên tâm, cho nên, hắn chỉ có thể nắm lấy tay nàng, không để nàng rời đi.

Ưu Vô Song thấy hắn không có ý buông tay, chỉ cười gượng vài tiếng, nói: “cảm ơn người cứu ta, người muốn gì cứ nói với ta, ta đem lại cho người.”

Lãnh Như Tuyết lúc này yếu ớt nhắm đôi mắt lại, âm thanh có chút gian nan nói: “Ưu Vô Song…….ngươi sợ gặp ta thế sao…….?”

Ưu Vô Song liếc nhìn cánh tay bị Lãnh Như Tuyết nắm chặt, hết cách đành ngồi trở về bên cạnh giường, nói: “người hãy nghỉ ngơi đi, đại phu nói, người bây giờ không được tùy ý cử động.”

Lãnh Như Tuyết phảng phất cứ như không nghe thấy lời nàng, tự biên tự diễn nói tiếp: “đêm hôm qua, người định lén lén rời khỏi phủ, đúng không? Ưu Vô Song, người nói thật cho bổn vương biết, người thật sự chán ghét bổn vương thế sao? Thật sự không muốn bên cạnh bổn vương sao………?”

Âm thanh của Lãnh Như Tuyết nghe có vẻ cực kì yếu ớt, hơn nữa còn mang một nỗi bi thương nhói lòng.

Ưu Vô Song rất muốn như trước kia, lớn tiếng mà trả lời Lãnh Như Tuyết rằng, nàng ghét hắn, một chút cũng không muốn lưu lại đây, nhưng mà, những lời ấy giờ đây lại bị nghẹn ở cổ họng, cái gì cũng nói không ra.

Nàng thực sự không thích Lãnh Như Tuyết bởi vì hắn quá kiêu căng tự đại, trong mắt không có ai, nhưng mà, hắn dù sao cũng mới từ quỷ môn quan cứu nàn ra, hơn nữa còn chịu một đao thay nàng, cho nên, những lời đó cuối củng nàng cũng không nói ra.

Do đó, nàng do dự hồi lâu, mới đáp: “ta không phải còn chưa đi sao? Lãnh Như Tuyết, ngươi có thể nói cho ta biết không, ngươi đã không thích ta, tại sao không nguyện ý từ ta?”

Qua một lúc lâu, âm thanh yếu ớt của Lãnh Như Tuyết mới trả lời: “bổn vương có nói qua……không thích ngươi sao…….”

Ưu Vô Song khẽ nhíu mày, nàng còn muốn tiếp tục hỏi rõ, nhưng nàng đột nhiên nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ, quay đầu lại nhìn, thì ra Lãnh Như Tuyết đã ngủ mất tiêu.

Nhìn Lãnh Như Tuyết đang ngủ, trong lòng Ưu Vô Song cảm thấy buồn bực, nàng dùng tay nhéo nhéo mới phát hiện người nam nhân này đã ngủ say, nhưng mà, hắn vẫn nắm chặt tay nàng, hơn nữa không có ý định thả lỏng.

Ưu Vô Song định dùng sức giật tay lại, nhưng mà, nhìn chỉ băng dày cộm trên bụng Lãnh Như Tuyết, băng gạt còn có có vết máu, nàng chỉ còn cách từ bỏ ý định, cố gắng dựa xuống giường lần nữa.

Tuy nhiên, không lâu sau, đột nhiên ngoài cửa truyền lại một trận tiếng bước chân và tranh cãi.

Rất nhanh Ưu Vô Song nghe thấy tiếng Vân Nhi ngoài cửa nói: “mấy vị thị nhân, bây giờ vương phi và vương gia đang ở bên trong, các người không được vào.”

Tiếng của Vân Nhi cừa dứt, Ưu Vô Song nghe thấy “pa” một tiếng, sau đó là tiếng một nữ tử hét: “tiện tì nhà ngươi! Ngươi dám cản đường bổn thị nhân? Người có phải là chán sống rồi? Mau cút ra cho bổn thị nhân!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK