Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đêm tại phân trạm cứ bình lặng mà trôi qua, Ưu Vô Song và mọi người ngày ngày lên đường, tuy trên đường không ít nơi gặp thổ phỉ làm loạn nhưng vẫn xem như có kinh không nguy mà đến được địa phận của Lăng Phong huyện.

Những việc này bề ngoài xem như thuận lợi nhưng kì thực Ưu Vô Song không hề biết nhân sinh sau này của nàng vì bức thư hàm nhận được tại Lăng Phong huyện mà thay đổi cuộc sống vốn dĩ truân chuyên của nàng.

Vào Lăng phong huyện cảnh sắc xung quanh ngày càng thê lương, cơ hồ như mọi thứ trước mắt chỉ là cánh đồng hoang vu, không có bóng người.

Thậm chí ngay cả cây cối bên đường, đều như không có tinh thần. Còn xung quanh quan đạo (đường đi), nơi nơi đều để lại dấu vết của nước hủy hoại, nghĩ lại, nơi này từng bị nước cuốn trôi, bách tính sống tại đây sớm đã dọn đi hết.

Ưu Vô Song ngồi trên xe, lẳng lặng nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ, cảnh sắc thê lương đầy bi ai khiến nàng không khỏi trầm lòng.

Nàng đột nhiên cảm thấy nàng phạm một sai lầm đó chính là tưởng rằng bản thân là người từ thế kỉ 21 xuyên không tới đây, tưởng rằng với cách trị thủy của thế kỉ 21 thì có thể dễ dàng trị được nạn thủy ở đây.

Nhưng mà bây giờ nhìn thấy tất cả thì nàng mới phát hiện thiên tai ở đây nghiêm trọng hơn nàng nghĩ nhiều.

Giờ đây mới là phạm vi của Lăng Phong huyện vốn chưa đến nơi xảy ra nạn thủy nghiêm trọng, nhưng tình hình đã tệ đến vầy, nếu như đến nơi trung tâm nạn thủy, vậy thì tình hình chắc sẽ tệ hơn gấp mấy lần.

Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song bất giác hối hận, nàng không nên vội vàng đáp ứng hoàng đế đến đây trị thủy, cho dù muốn tới cũng phải phái người tới do thám trước.

Nhưng nay nàng dù có hối hận thì cũng không còn kịp nữa, nàng không thể đến mà chưa làm được gì đã rút lui?

Nghĩ kĩ lại thì lòng nàng nhẹ nhõm hẳn, bởi vì tuy hoàn cảnh ở Lăng Phong huyện nghiêm trọng hơn nàng tưởng nhưng nếu như nàng có thể trị được nạn thủy ở đây thì nàng có thể thừa cơ hội này đề ra yêu cầu hưu phi trước mặt lão hoàng đế. Và cũng có thể được sự ân chuẩn của hoàng đế, hưu đi Lãnh Như Tuyết, nhưng mà khả năng này không cao lắm.

Nhưng mà nếu như chỉ đơn giản là việc trị thuỷ nàng vẫn chưa đạt được mục đích có thể rời khỏi thất vương phủ, vậy thì cộng thêm việc tìm bảo tàng, nàng tin rằng hoàng đế nhất định sẽ khuất phục.

Dù lão hoàng đế có yêu thương con mình nhưng trong lòng ông ta cái gì cũng không quan trọng bằng gian sơn, bây giờ ông ta không phải là đang lợi dụng đứa con dâu này sao?

Trong lúc Ưu Vô Song trầm tư, xe ngựa không ngừng tiến về trước, tuy nhiên sự chú ý của Ưu Vô Song không còn  là cảnh sắc bên ngoài nữa.

Đột nhiên, Vân Nhi ngồi bên còn lại của xe ngựa hét thất thanh,kéo Ưu Vô Song ra khỏi trầm tư, nàng quay lại nhìn Vân Nhi, nói: “Vân Nhi, ngươi sao vậy?”

Chỉ thấy Vân Nhi sắc mặt kinh hoảng, âm thanh có chút run rẩy nói: “tiểu thư, nô tì…..nô tì……hình như thấy một người chết………..!”

Người chết? Ưu Vô Song giật nảy mình, nàng thuận theo hướng chỉ của Vân Nhi mà nhìn, bây giờ xe ngựa đã cách một khoảng xa, nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy bên đường tại đám cỏ không cao, ẩn hiện một xác người đang nằm.

Nhìn thấy cảnh này Ưu Vô Song không hề kinh hoảng, bởi vì nàng dù sao đi nữa ở thế kỉ 21 vẫn là cảnh sát, trong quá trình tra án, thi thể của người bị hại không biết đã xem qua bao nhiêu lần.

Cho nên, nàng chỉ điềm tĩnh vén rèm lên, nói với một thị vệ cưỡi ngựa các không xa nói: “Chung Li, dừng lại một chút!”

Đội ngũ dừng lại, Chung Li quay đầu lại, có chút nghi hoặc nhìn Ưu Vô Song, hỏi: “đại nhân, có việc gì vậy?”

Ưu Vô Song chỉ tay về phía không xa, nói: “Chung Li, phía trước hình như có người chết, ngươi cho người đến đó xem thử.”

Tuy Ưu Vô Song chỉ bảo Chung Li cho người đi xem, nhưng Chung Li lại đích thân xuống ngựa, một lúc sau, hắn ta trở lại, nói với Ưu Vô Song: “đại nhân, đó đích thực là người chết, hơn nữa thuộc hạ đã từng gặp qua hắn ta ở phân trạm. Hắn ta chính là một trong số những thương nhân xin tá túc ở phân trạm.”

Ưu Vô Song khẽ giật mình, nhưng với thói quen nghề nghiệp nàng buộc miệng hỏi: “có nhìn ra nguyên nhân chết không?”

Chung Li khẽ giật mình, sau đó rất nhanh đáp: “đại nhân, người đó xem ra giống như bị loạn đao chém phải, sau đó thi thể bị lôi đến nơi hoang vắng này, nhưng mà như thuộc hạ biết, họ chắc là gặp phải thổ phỉ, đại nhân, chúng ta còn phải vội vàng lên đường không thể lưu lại nơi này lâu, khi nào đến Lăng Phong huyện, thì hãy giao cho tri huyện xử lí.”

Ưu Vô Song nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Chung Li, cũng biết được sự việc nghiêm trọng thế nào, tại nơi hoang vắng này, dù sao cũng có một bọn thồ phỉ hung tàn, bây giờ họ dừng lại, e là sẽ gặp nguy hiểm.

Cho nên, Ưu Vô Song trầm tư hồi lâu, quả quyết nói: “được rồi, chúng ta tiếp tục lên đường! Chung Li, nơi này cách Lăng Phong huyện còn bao xa?”

Chung Li thấy Ưu Vô Song quyết định rời đi, lòng khẽ thở phào, hắn khẽ trầm nhâm hồi lâu, nói: “ở đây cách Lăng Phong huyện khoảng tám mươi lí lộ (đơn vị tính thời xưa, 1 lí lộ = 500 mét), nếu như đi nhanh thì trước trời tối có thể tới nơi.”

Ưu Vô Song gật gật đầu, không nói tiếp gì, nhưng trong lòng nàng thật phần nặng nề, ở đây cách Lăng Phong huyện không xa, nhưng lại có người bị giết và phơi thây nơi hoang vắng, việc này nói rõ, Lăng Phong huyện này không phải là một nơi hỗn loạn thông thường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK