Mục lục
Vương Phi Của Bạo Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy bóng dáng Lí ma ma đã rời khỏi, hai a hoàn lôi Vân Nhi cũng thở phào nhẹ nhõng, chỉ vì mệnh lệnh của Lí ma ma hai a hoàn ấy mới không dám động không đến Vân Nhi, nhưng mà họ không muốn vì nguyên nhân vậy mà cả nhà bị mất mạng.

Vậy nên khi họ thấy Lí ma ma rời đi, liền thả ngay Vân Nhi ra theo sau Lí ma ma rời khỏi tẩm phòng.

Vân Nhi được tự do, nhanh chóng bò đến bên Ưu Vô Song, khóc nói: “tiểu thư.”

Ưu Vô Song vỗ nhẹ vai nàng ta, an ủi nói: “ổn rồi, ổn rồi, đừng khóc nữa, không phải không có viêc gì rồi sao?”

Nói vậy, nàng không an ủi còn tốt, hễ an ủi, Vân Nhi càng òa khóc, uất ức khóc lớn hơn, nức nở nói: “tiểu thư, người sao có thể kinh suất như thế? Bất kể là nô tì đắc tội với Lí ma ma, người cũng không nên coi nhẹ mạng mình, người là vương phi mà, là thiên kim chi thể, nô tì nô tì không đáng để người làm như vậy.”

Ưu Vô Song thở nhẹ một tiếng, đôi tay lướt qua mái tóc của Vân Nhi, nói: “Vân Nhi, ngươi tuy là nô tì, nhưng cũng là người, sao lại không đáng? Ngươi xem, ngoài ngươi ra, bên cạnh ta còn có ai? Ai không khinh thường vương phi ngốc như ta?”

Vân Nhi thút thít nói: “tiểu thư không ngốc, nô tì biết, tiểu thư bây giờ đã khỏi rồi.”

Ưu Vô Song khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ vai Vân Nhi, nói: “được rồi, bây giờ ngay thay áo cho ta đi, ta sắp bị lạnh chết rồi đây! Hôm nay, tiểu thư và ngươi như nhau rồi, có lẽ còn thấp hèn hơn ngươi một bậc nữa, bây giờ ta đã là thô sứ a hoàn rồi!”

Vân Nhi “a” một tiếng, nhanh chóng lui rời lòng Ưu Vô Song, lau vội nước mắt, tay chân bấn loạn lấy y phục cho nàng.

Qua một hồi lâu, Vân Nhi quái lạ nhìn Ưu Vô Song, nói: “tiểu thư, nô tì đi lấy nước cho người rửa mặt.”

Ưu Vô Song sờ sờ mặt mình mới nhớ là vì lãnh cung không có nước nóng, cho nên, hôm qua vì lạnh nên nàng chỉ lau sơ mặt rồi ngủ, nhớ lại những vết dơ trên mặt còn chưa lau, khó trách lão yêu bà nói nàng xấu xí!

Rất nhanh, Vân Nhi đã đem đến thau nước sạch, Ưu Vô Song vừa định đưa tay lấy khăn lông rửa mặt thì đột nhiên dừng lại.

Vân Nhi thấy nàng đột nhiên khựng lại, bất giác có chút nghi hoặc: “tiểu thư, người sao vậy?”

Nàng buông khăn xuống và nói: “ta không rửa, cứ như thế này được rồi.”

Vân Nhi nhìn khuôn mặt đầy bụi dơ của Ưu Vô Song, bất giác cảm thấy kì lạ hỏi: “tiểu thư, bộ dạng người như vậy ra ngoài sẽ bị người ta cười đấy!”

Ưu Vô Song cười nói: “nếu như ta như vậy, Vân Nhi, ngươi nghĩ xem, tên yêu nghiệt quý vương gia ấy trong phủ ngoài vương phi như ta, hắn còn bao nhiêu nữ nhân nữa? Bây giờ thất sủng, nếu bị họ biết tiểu thư ngươi xinh đẹp như vậy, họ sẽ thế nào?”

Vân Nhi sửng sốt: “tiểu thư, việc này nô tì chưa nghĩ qua.”

Nàng cười nhẹ, vỗ vai Vân Nhi, nói: “vậy ngươi từ từ nghĩ đi nhé! Được rồi, ta phải đi thôi, nếu không lão yêu bà ấy không phải sẽ có cơ hội để phát uy nữa.”

Dứt lời, Ưu Vô Song không để tâm đến Vân Nhi đang lặng người tại chỗ, quay người bước ra ngoài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK