Mục lục
Nghịch Ngợm Cổ Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Long Phù Nguyệt có chút trợn mắt há hốc mồm, này, lão nhân này tại sao lại giống như Lão Ngoan Đồng? Ngay cả xe lăn cho người tàn tật ngồi ông ta cũng coi là vật hiếm.


Bất quá vụ mua bán này thật ra rất có lời. Long Phù Nguyệt gật gật đầu, cố ý đưa cái chân đang băng bó lên, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn: "Vốn đây là do vãn bối độc quyền phát minh, không nên đem ra ngoài. Nhưng nhìn đến tiền bối thích như vậy, vậy vãn bối cũng chỉ cố gắng nhịn đau bỏ những thứ yêu thích."


Lão nhân kia mừng rỡ, bay vút lên lật ra hai cái liền té ngã: "Ha ha, tốt! Vẫn là nha đâu này ngoan biết nhu thuận nghe lời."


Hắn vững vàng ngồi ở xe lăn, xếp bằng ngồi xuống, thuận tay nhặt trái nho để vào trong miệng: "Tiểu Vũ mao, nói đi. Ngươi gấp gáp dùng bồ câu đưa tin, đem ta từ ngoại thành tám trăm dặm mời đến, còn viết ba chữ "Gấp", thật to rốt cuộc ngươi có chuyện gì nôn nóng muốn Đại gia hỗ trợ a?


Phượng Thiên Vũ mỉm cười, cũng ngồi xuống. Thản nhiên nói: "Đệ tử thương nhớ sư phụ, cho nên thỉnh sư phụ đến tệ phủ ngồi một chút."


"Cái gì?!" Dưới mông lão nhân kia giống như có gắn lò xo, nhất thời nhảy dựng lên, một phát bắt được cổ áo Phượng Thiên Vũ: "Xú tiểu tử, ngươi đùa bỡn ta phải không?! Ngươi có biết Đại gia còn một lò thuốc đang luyện đến thời điểm quan trọng hay không? Mẹ nó, tiểu tử ngươi viết cái chữ "Gấp" thật to như vậy, Đại gia còn tưởng rằng ngươi chờ Đại gia tới nhặt xác ngươi ở đâu, thế nên mới bỏ qua chuyện luyện thành công thuốc của ta, cấp tốc chạy về, ngươi nhớ ta? Nhớ cái rắm!"


Long Phù Nguyệt nhìn thấy một đôi sư đồ quái dị, nghe lão nhân kia nhịn không được bạo phát nói tục, bộ râu trắng như tuyết phất phơ bộ dáng hổn hển. Mà khóe môi Phượng Thiên Vũ lại mỉm cười, một chút sợ hãi áy náy trên mặt cũng không có.


Nàng không khỏi bật cười, thầm nghĩ: "Trách không được Phượng Thiên Vũ có đôi khi hoàn toàn không giống một Vương gia, ngược lại giống một giang hồ lãng tử, nguyên nhân là bởi vì có một sư phụ dở hơi như vậy a...."


Nàng nở nụ cười như chẳng có việc gì, mắt lão nhân kia hiện lên tinh quang bắn ra bốn phía, con ngươi lại chuyển đến trên người của nàng, nhìn nhìn cái chân bị gãy của nàng, bộ dạng bỗng nhiên hiện lên vẻ mặt bừng tỉnh: "Xú tiểu tử, không phải ngươi là vì muốn Đại gia chữa bệnh cho nha đầu này, mới vô cùng vội vã mời Đại gia đến sao?"


Phượng Thiên Vũ cười ha hả: "Chữa bệnh cho nha đầu này chỉ là chuyện thuận tiện. Chủ yếu vẫn là đệ tử có chút nhớ nhung sư phụ, nhiều năm như vậy, thực sự muốn nhìn thấy lão nhân gia ngài một lần, không biết còn có khỏe mạnh không, biết sư phụ thích ăn thịt bồ câu, cho nên mới dùng bồ cầu đưa tin cho ngươi, thế nào thịt Tuyết Ưng ăn ngon chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK