Mục lục
Nghịch Ngợm Cổ Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Long Phù Nguyệt kinh hồn chưa định thần lại, nhìn chung quanh. Nơi này là một vùng quê, dưới chân cỏ khô thật cao, cách đó không xa có một cây to đã khô lá, gió thổi qua, những chiếc lá khô tung bay, những chiếc lá đầu không còn lại chút gì.


Long Phù Nguyệt sững sờ một chút.


Mùa thu?


Nàng nhớ rõ lúc rời đi đúng là mùa xuân, mà nàng ở hiện đại cũng chưa đến ba tháng, sao nơi này hình như đã qua nửa năm?


Chẳng lẽ là —— Xuyên lầm? Xuyên sai niên đại rồi?


Vậy nàng đã đến chỗ nào thế này?


Nàng vội vàng nhìn quanh bốn phía, xa xa hình như có có một tòa thành trì. Vội vã chạy nhanh về hướng đó.


Nàng đối với khổi thân thể này thao túng không được linh hoạt như thân thể trước kia, khinh công mười thành không sử dụng được hai thành.


Hoa Bão Nguyệt tay áo tung bay, ung dung theo sát nàng, vẫn không quên trêu chọc nàng: "Tiểu nha đầu, muội nháo cái gì? Cũng đã chờ nhiều tháng rồi, cũng không nên gấp gáp nhất thời."


Long Phù Nguyệt mặc kệ hắn, nhìn thấy nàng cứ chyaj không để ý đến mình, Hoa Bão Nguyệt lại không sợ chết nói một câu: "Muội mặc như vậy vào thành à? Không sợ dân chúng ở đây xem muội là tà ma thiêu cháy ngươi sao?”


Một câu thành công làm ngưng bặt bước chân của Long Phù Nguyệt.


Nàng nhìn bộ khu ma phục bó sát người, lộ tay lộ chân, trang phục này ở hiện đại đó là y phục bình thường, Ở thời đại này thì lại có thể bị xem là dâm đãng.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt thoáng chốc đen một nửa, tội nghiệp nhìn Hoa Bão Nguyệt: "Ta vào thành như thế nào? Huynh có thể biến ra bộ nữ trang cho ta không?"


Hoa Bão Nguyệt hừ một tiếng: "Muội nghĩ rằng ta là vạn năng à? Có thể tay không biến ra này nọ?"


Long Phù Nguyệt dừng lại, không sợ chết nói: "Huynh —— Huynh không phải hồ ly thượng tiên sao? Lại là tiền bối của Hoa Đậu Đậu, Hoa Đậu Đậu cũng có thể tay không biến ra được này nọ, sao huynh lại làm không được chứ? Không phải huynh cũng vừa mới thay đổi y phục sao?"


Hoa Bão Nguyệt trừng mắt liếc nhìn nàng: "Tay không biến ra được đồ vật chẳng qua đó là sử dụng Chướng Nhãn pháp, kỳ thật đồ vật thực chất không thay đổi. Bản thân ta là có thể đem tảng đá biến thành quần áo, nhưng muội mặc ở trên người, thì vẫn y như mang tảng đá kia mà thôi, muội muốn mặc không? Quần áo trên người của ta bất quá là dùng lông hồ ly của ta biến ra, ta đương nhiên không ngại."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK