Mục lục
Nghịch Ngợm Cổ Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Long Phù Nguyệt hừ một tiếng: "Yên tâm! Căn phòng trọ rách nát này có mời ta đến, ta cũng không thèm đến. Ta ăn no sẽ đi ngay."


Lão bản kia nương yên tâm mà đi.


Long Phù Nguyệt ăn cơm no, liền đi ra khỏi phòng trọ.


Ra đến bên ngoài nàng mới biết được, nơi này hoàn toàn là không phải trong thành, mà là vùng ngoại thành.


Hỏi một người đi đường mới biết được, nơi này cách thành ước chừng có hơn mười dặm đường.


Long Phù Nguyệt nhất thời đầu đầy hắc tuyến.


Nha, đại Vũ Mao dám đem nàng ném ra xa như vậy!


Xem ra là thật sự không muốn cho nàng đi trở về.


Nếu thân thể của nàng tốt, thì mười dặm đường này không là gì cả,


Nhưng hiện tại nàng là sản phụ đẻ non vừa mới một ngày a, thân mình rất suy yếu.


Đi hơn mười dặm đường này thật đúng là muốn lấy mạng của nàng mà.


Vừa mới đi được ba bốn dặm, nàng liền mệt thở không ra hơi.


Chân mềm nhũn giống như bông gòn.


Không được, hôm nay cho dù bò ta cũng muốn bò đến Vương Phủ!


Không thấy đại Vũ Mao ta thề không bỏ qua!


Tín niệm này đã giúp nàng kiên trì nhích từng bước một......


Lộ trình vốn dĩ chỉ cần nửa canh giờ liền có thể tới, nàng lê bước đi gần hai canh giờ.


Rất xa, thấy bờ tường thành màu xanh cao lớn kia, đầu óc Long Phù Nguyệt lại toát ra một câu như vầy: "Đại Vũ Mao, Hồ Hán Tam ta đã trở lại! Ngươi chờ tiếp chiêu đi!"


Lại run lẩy bẩy đi vào thành, cũng may nàng nhớ rất rõ đường đi, không bao lâu đã đến trước cửa vân Vương Phủ.


Giờ phút này Vân Vương Phủ đã thay đổi biển hiệu thành ‘ sắc phong phủ thái tử ’, những chữ vàng sáng lấp lánh.


Bốn người canh cửa nay đã trở thành sáu người.


Mấy người này vẻ mặt tràn đầy vui mừng, đang ở đó cười cười nói nói.


Cũng may —— Sáu người này nàng quen hết bốn.


Hai năm trước nàng cùng mấy người bọn họ rất thân thiết, nàng không hề làm ra vẻ Vương Phi cao ngạo gì đó, nên mấy người canh cửa này cũng rất thích nàng.


Nàng thở ra một hơi, vù! Cuối cùng là đã trở lại. Cảm giác được về nhà thật tốt.


Trên mặt nàng lộ ra vẻ tươi cười, cười híp mắt đi đến trước mặt bọn họ, giơ lên một bàn tay chào hỏi: "Hi! Các ngươi khỏe không."


Mấy người canh cửa đó sửng sờ một chút, bộ dáng tựa như thấy quỷ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK