Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1266: Gần đây bọn họ đã vắt kiệt sức để mà bôi nhọ vị này.

Danh xưng Vua ăn bám Dương Thành chính là do bọn họ chế tạo ra.

Trong tưởng tượng của bọn họ thì lúc này hẳn là Bùi Nguyên Minh sẽ giống như chuột chạy qua đường, trốn ở một góc nào đó run rẩy, bất kỳ lúc nào cũng có thể rời khỏi Dương Thành.

Nhưng mà tại sao bây giờ Bùi Nguyên Minh lại có thể ở Trung tâm triển lãm chứ?

Hơn nữa, còn đứng chung một chỗ với ông lớn phó hiệu trưởng?

Dây thần kinh não của Lâm Sa Sa có hơi ngắn, lúc này cô ta khẽ la lên theo bản năng: “Bùi Nguyên Minh, một tên vô dụng như anh thì đến đây để làm gì? Đây là chỗ mà anh muốn đến thì đến à?”

Giọng hét chói tai của cô ta vừa phát ra thì toàn bộ hiện trường yên lặng như tờ.

Nhân viên công tác ở bốn phía đều ngẩng đầu nhìn Lâm Sa Sa với ánh mắt không thể tin được, giống như cô ta đã làm một việc gì đó phản nghịch trái đạo đức. Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của những người xung quanh, Lâm Sa Sa thấy sởn hết cả gai ốc lên.

Một suy nghĩ tuyệt đối không có khả năng xảy ra xuất hiện trong lòng của cô ta!

Ngay lúc này, một nhân viên công tác bước vội tới bên cạnh cô ta rôi nhỏ giọng nói: “Đại biểu Sa Sa, cô nổi điên cái gì vậy? Vị kia chính là lãnh đạo thật sự đấy…!”

“Cô chỉ thẳng mặt gọi tên mắng anh ta, cô muốn chết sao?”

“Lãnh đạo?”

“Không thể nào! Không phải anh ta chính là Vua ăn bám Dương Thành, Bùi Nguyên Minh hay sao?”

“Đúng vậy! Bây giờ ở Dương Thành ai cũng biết chuyện anh ta ăn bám cả!”

“Loại người này thì nên trục xuất ra khỏi Dương Thành đi chứ!”

“Sao lại có thể để cho anh ta đứng ở chỗ đói”

Vẻ mặt của Lâm Sa Sa và những tên liếm cẩu của cô ta đều không thể tin nổi.

Một lát sau, bọn họ đều mở miệng nói theo bản năng.

“Bốp..”“

Châu Kiến Bình căn bản là không quen biết Lâm Sa Sa, giờ phút này nghe người ta sỉ nhục lãnh đạo như thể, anh ta trực tiếp bước lên tát cho Lâm Sa Sa một bạt tai, đánh đến mức cô ta lờ mờ cả đi.

Sau khi tát xong thì Châu Kiến Bình mới tức giận nhìn Lâm Sa Sa, nói một cách lạnh lùng: “Cô là ai? Vậy mà lại có gan sỉ nhục lãnh đạo ư?”

“Cô có biết đây là đâu không?”

Vừa dứt lời, Châu Kiến Bình liếc nhìn Lý Chính Bình: “Lý Chính Bình, ông thật sự rất được đấy!”

“Phó hiệu trưởng Đại học Thủ Đô thì tài giỏi lắm phải không? Lại dám sỉ nhục ngay mặt Cố vấn Minh! Đại học Thủ Đô mấy người muốn chết phải không?”

“Ầm ầm..”

Lời nói của Châu Kiến Bình như sét đánh giữa trời quang, trực tiếp đánh cho Lâm Sa Sa và những tên liếm cẩu của cô ta lảo đảo sắp ngã.

Bọn họ nghe hiểu rồi!

Bùi Nguyên Minh chính là Cố vấn Minh trong truyền thuyết!

Chính là người đàn ông sẽ phụ trách tất cả công việc của Đại hội chiêu gọi đầu tư lần này!

Mà bọn họ đã hoàn toàn đắc tội người này rồi!

Toàn bộ đám người Lâm Sa Sa sợ đến mức chỉ biết ngây ngốc đứng ở tại chỏ, đầu óc trống rỗng, giống như một kẻ ngốc không có ý thức Mà lúc này đây, Lý Chính Bình mới kịp phản ứng, ngay lập tức phía sau lưng ông ta ướt đâm mồ hồi.

Ông ta cũng bị Lâm Sa Sa dọa cho sợ chết khiếp Ông ta ngàn tính vạn tính cũng không thể ngờ được rằng người phụ nữ ngu ngốc Lâm Sa Sa này lại có thể nhục mạ Cố vấn Minh.

Đúng lúc này, Bùi Nguyên Minh cười cười rồi nói: “Lý Chính Bình, cách giáo dục của trường Đại học Thủ Đô mấy người cũng không tệ lắm, xem ra hình như các người không thèm đặt Cố vấn cơ quan hành chính Dương Thành như tôi đây vào trong mặt đúng không Nghe thấy Bùi Nguyên Minh nói như vậy, Lý Chính Bình sợ đến mức run lên.

Mặc dù ông ta có quyền cao chức trọng ở Đại học Thủ Đô, nhưng mà dù sao đi nữa thì ông ta cũng chỉ là phó hiệu trưởng mà thôi.

Ông ta biết, một cố vấn cơ quan hành chính thì có lực lượng mạnh đến cỡ nào.

Nói khó nghe hơn chút thì cho dù bây giờ anh có trực tiếp khiến một người bốc hơi, bảo đảm cũng chẳng có ai truy cứu cả.

Lúc này, Lý Chính Bình nói chuyện một cách khó khăn: “Cố vấn Minh, đây không phải là ý của tôi, đây không phải là ý của tôi… Xin ngài cho tôi một cơ hội để tôi giải quyết chuyện này..”

Dứt lời, Lý Chính Bình đi lên trước, đạp Lâm Sa Sa ngã lăn quay ra đất.

Ông ta vừa đạp vừa nói một cách căm giận: “Ả đàn bà đê tiện! Mày lại dám hại tao! Mày lại dám hại tao!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK