Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1696:

Đường Hàn Vũ ngây người!

Trịnh Khánh Vân ngây người!

Chung Thanh Tùng ngây người!

Uông Khải Trạch ngây người!

Ngay cả Uông Linh Đan tự mình mở con bài chưa lật ra, cũng mang vẻ mặt đờ đẫn, thật lâu không nói nên lời.

Bọn họ đều nhìn vào mặt bàn một cách ngơ ngác, gần như không dám tin tất cả những chuyện này là sự thật.

Ánh mắt của mọi người rơi lên người Bùi Nguyên Minh. Bọn họ hoàn toàn không cách nào tin được anh có thể tùy tiện áp đảo Uông Linh Đan trong một ván.

Việc này chắc chắn không thể dùng vận may bình thường để hình dung nữa rồi!

Nếu kiên quyết muốn nói đây là vận may, vậy đây chắc chắn là vận may số một thế giới.

Uông Linh Đan hít một hơi thật sâu, cuối cùng bắt đầu đánh giá lại Bùi Nguyên Minh từ trên xuống dưới, trong con mắt tràn đầy vẻ kỳ lạ.

Ngay từ lúc đầu tiếp xúc với anh, cô ta đã cảm thấy anh không giống người bình thường.

Nhưng cô ta không ngờ, Bùi Nguyên Minh lại có thể giả heo ăn thịt hổ như vậy.

Uông Linh Đan cô đã thua rồi, thua một cách không cam tâm và bất đắc dĩ.

“Cô thua rồi, cô chuẩn bị thêm hai ván nữa mới nhận thua. Hay là chuẩn bị bắt đầu làm người phụ nữ của tôi ngay từ bây giờ đây?”

Bùi Nguyên Minh phá vỡ sự im lặng, quan sát Uông Linh Đan một cách hơi hưng trí.

Nhìn thấy vẻ mặt hoàn toàn vô hại đó của anh, trong lúc nhất thời Uông Linh Đan không biết nên nói gì mới phải.

Mà đám người Chung Thanh Tùng thì lại cảm thấy Bùi Nguyên Minh quá khoa trương, quá ngông cuồng. Hành động như vậy của anh, không sợ sẽ đắc tội với toàn bộ giới thượng lưu ở thủ đô một lần hay sao?

Một tên bảo vệ nho nhỏ, mà lại cho rằng mình là nhân vật to lớn gì thật hay sao?

“Họ Bùi kia, anh có gì hay mà lại kiêu ngạo thế, anh có bản lĩnh thì làm thêm ván nữa với cô Uông đi!” Chung Thanh Tùng mở miệng đầu tiên.

“Tôi không tin anh lại có vận may tốt như vậy, lần nào cũng có thể mèo mù vớ được cá rán!”

Bùi Nguyên Minh thản nhiên đáp: “Thôi đi”

“Không phải anh muốn tiên cược sao?”

Chung Thanh Tùng nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Minh, lạnh lùng mở miệng: “Vậy anh và cô Uông tiếp tục đi! Nếu anh thẳng thì ân oán giữa tôi và anh xóa sạch. Tôi xin thê với trời, tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho anh nữa. Còn nếu thua, thì phải hủy bỏ tiên cược giữa anh và cô Uông vừa rồi!”

Hiển nhiên, Chung Thanh Tùng muốn bán một ơn huệ cho Uông Linh Đan, và cũng bán một ân huệ cho Chân Vũ Long, có thể nói là một mũi tên trúng hai đích!

Bên cạnh, Đường Hàn Vũ cũng mở miệng phụ họa: “Không sai, mau thêm một ván nữa đi, tôi không tin anh lại có vận may cứt chó tốt như vậy!

“Tôi không có hứng thú cược với anh, đương nhiên, nếu anh kiên quyết muốn cược, vậy thì mang cái đầu chó của anh ra để cược đi! Nếu tôi thắng, thì anh phải chặt cái đầu chó của anh xuống! Còn nếu tôi thua, thì tiền cược vừa rồi với Uông Linh Đan sẽ được hủy bỏ! Anh dám không?”

Bùi Nguyên Minh mở miệng với vẻ cười như không cười.

“Anh…” Chung Thanh Tùng chỉ vào Bùi Nguyên Minh, không dám mở miệng. Bởi vì anh ta không dám mang mạng mình ra cược.

Bùi Nguyên Minh cũng chẳng thèm nhìn anh †a, mà tầm mắt lại rơi lên người Uông Linh Đan, cười: “Rốt cuộc ván này có tính hay không đây?

Nếu Linh Đan cô nói không tính, vậy cũng được thôi. Cô hôn tôi một cái thì tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra”

Linh Đan?

Hôn một cái sao?

Đây là cái tên mà anh có thể gọi được sao?

Đây là việc mà anh có thể yêu cầu được sao?

Đám người Đường Hàn Vũ suýt chút nữa thì hộc máu.

“Nếu đã cược với anh, vậy thua thì phải nhận”

Uông Linh Đan nhìn Bùi Nguyên Minh một cách lạnh lùng: “Dựa theo giao ước, thì trong thời gian anh ở thủ đô, tôi chính là bạn gái của anh. Chỉ cần anh không làm ra chuyện quá đáng, vậy ăn cơm, dạo phố, đi xem phim, tôi đều có thể thỏa mãn anh hết!”

Lúc này, Uông Linh Đan vẫn duy trì dáng vẻ kiên cường bất khuất, nhưng gương mặt xinh đẹp thì lại đỏ ửng. Cô ta là cô cả của nhà họ Uông, chưa bao giờ từng có người yêu. Bây giờ mặc kệ là vì tiền cược hay là gì đi chăng nữa, nhưng Bùi Nguyên Minh lại là “mối tình đầu” của cô ta, khiến một người kiên cường như Uông Linh Đan cũng có chút ngại ngùng.

“Rất thẳng thắn!”

Bùi Nguyên Minh võ tay, nhìn tất cả mọi người rồi nói: “Hôm nay là sinh nhật của bạn gái tôi, cũng là ngày đầu tiên chúng tôi bên nhau, mọi người cứ ăn uống thoải mái đi!”

Nói xong, anh bước lên, trực tiếp ôm cái eo nhỏ của Uông Linh Đan, rồi mỉm cười nói: “Nào, tôi kính một người một ly!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK