Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 752

“Mẹ! Anh cả!”

Thanh Linh mừng như khóc, sau bao nhiêu năm rời xa nhà họ Thanh cuối cùng cũng có thể trở về.

Trịnh Tuấn cũng rất hào hứng, vào lúc này muốn bước tới để chào hỏi.

Nhất là khi nhìn thấy Thanh Khánh, ánh mắt của ông ta sáng ngời.

Nếu kết thân được với người này thì không ai có thể lay chuyển được vị trí của ông ta trong nhà họ Trịnh.

Kết quả là Trịnh Tuấn chưa kịp nói gì thì Thanh Khánh đã thản nhiên gật đầu.

Còn bà cụ Thanh lại hừ lạnh, nhìn từ trên xuống dưới gia đình Trịnh Tuyết Dương rồi nhắm hai mắt lại.

Trịnh Tuấn và Thanh Linh hơi ngẩn ra.

Mặt nóng, mông lạnh thì ra là như vậy! Mình nhiệt tình bắt chuyện mà người ta lại lạnh nhạt hờ hững.

Thật xấu hổ, quả thật là xấu hổ!

Thanh Linh liếc nhìn Thanh Khánh, xem thái độ của ông ta là biết rồi. Rõ ràng là người anh cả này nên miễn cưỡng nhìn nhận mình, về phần mẹ mình, bà cần thêm một thời gian để chấp nhận mình.

Dù không có buổi thọ yến hôm nay thì e rằng bà ta cũng đã trở mặt rồi.

Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Thanh Linh trở về nhà mẹ đẻ sau hơn hai mươi năm nay.

Lúc này, Thanh Nhã bước tới hòa giải nói: “Mẹ, mẹ không phải đang nói về chị gái của Khánh Vân, Tuyết Dương sao? Mau nhìn cô ấy đi, có xinh đẹp như lúc nhỏ không!”

Trong khi nói chuyện, Thanh Nhã ra hiệu Trịnh Tuyết Dương bước tới. “Bà ngoại!” “Cậu!”

Trịnh Tuyết Dương lần đầu tiên gặp hai người thân này, hiện tại rất thận trọng, chỉ có thể cứng ngắc cúi đầu chào hỏi.

Trên mặt Thanh Khánh nở một nụ cười, ông ta nói: “Nghe nói Tuyết Dương đang xây dựng khu nghỉ dưỡng núi Bạch Vân. Đây là một dự án lớn, làm rất tốt!”

Bà cụ Thanh cũng gật đầu nói: “Không tệ, rất xinh đẹp, lại rất có năng lực.”

Rõ ràng là họ vẫn có thể chấp nhận đứa cháu gái này.

Trịnh Tuấn lúc này mới liếc mắt nhìn Bùi Nguyên Minh, nói nhỏ: “Cậu làm sao vậy! Sao không đi qua chào hỏi đi?”

Bùi Nguyên Minh bước tới, cười nói: “Chào bà ngoại! Chào cậu! Cháu là chồng của Tuyết Dương, Bùi Nguyên Minh!”

Thanh Khánh lúc này mới liếc mắt nhìn Bùi

Nguyên Minh.

Một lúc sau, ông ta trầm ngâm nói: “Bùi Nguyên Minh, có ai từng nói cậu giống một nhân vật lớn trong truyền thuyết không?”

Nghe vậy, Trịnh Tuấn giải thích: “Anh cả, Bùi Nguyên Minh trông hơi giống với huấn luyện viên trưởng huyền thoại Đường Đao Doanh!” “Tuy nhiên, nếu ai đó có thậm chí một phần trăm kỹ năng của người ta cũng sẽ không bị lưu lạc đến nông nỗi này!”

Thanh Khánh có vẻ trầm ngâm, cũng có lần nhìn thấy qua ảnh chụp của huấn luyện viên trưởng, nhưng Bùi Nguyên Minh tuy có vẻ ngoài giống nhau, lại không bộc lộ khí chất tài năng như vậy, chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Còn bà cụ Thanh thì chợt cau mày nói: “Nghe nói ba năm trước cậu được Tuyết Dương rước về làm con rể nhà họ Trịnh?”

Rõ ràng, tuy ngoài mặt bà ta thờ ơ với gia đình Trịnh Tuyết Dương, nhưng thật ra căn bản bà ta biết rất rõ sự tình. “Đúng vậy, bà ngoại.”

Bùi Nguyên Minh thành thật trả lời. “Sau đó, cậu định sẽ làm gì tiếp theo? Hoặc là, kế hoạch nghề nghiệp của cậu là gì?”

Bà cụ Thanh trông rất cứng rắn, thực ra bà ta cũng rất xem trọng Trịnh Tuyết Dương, hy vọng chồng của cô có thể có tiền đồ hơn một chút.

Không thể tưởng tượng được, Bùi Nguyên Minh lại mở miệng nói: “Vợ cháu bây giờ phát triển tốt thế này, cháu chỉ cần ở bên chăm sóc cô ấy, để có thể cho cô ấy một tương lai huy hoàng!”

Vẻ mặt đương nhiên của Bùi Nguyên Minh trực tiếp làm bầu không khí trở nên ngưng đọng lại.

Đó là lần đầu tiên nhìn thấy một người nào đó ăn bám, còn dịu dàng bày tỏ tình cảm hiên ngang lẫm liệt như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK