Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3377:

Nhưng mà đối mặt với câu hỏi của người Thiên Trúc, bác sĩ này lại cười nói: “Các vị không cần phải gấp, tôi có giấy chứng nhận.”

“Các người nhìn xem.”

Trong lúc nói chuyện, bác sĩ lấy một quyển vở từ trong xe đẩy ra, đưa cho người Thiên Trúc dẫn đội.

Nhìn thấy động tác của anh ta, những người Thiên Trúc này đều thở ra một hơi, theo bản năng cảm thấy đây là một bác sĩ chân chính.

Chỉ là khi những người Thiên Trúc này vừa mới buông lỏng cảnh giác, bác sĩ đột nhiên vung hai tay lên, các bình bình lọ lọ trên xe đẩy đã bị đập nát.

Sau đó thì có một tiếng “Đùng”, hương vị gãy mũi đã lan tràn ra ngoài.

Mấy người Thiên Trúc ở gần không kịp phản ứng, khi ngửi được mùi này thì miệng đã sùi bọt mép, xụi lơ trên mặt đất.

Sắc mặt của mười người Thiên Trúc còn lại thay đổi lớn, cả đám đều nhanh chóng lấy ra súng ống trên người.

“Không cho phép nhúc nhích!”

“Anh rốt cuộc là ai! ?”

Uy hiếp không có bất kỳ hiệu quả gì, ngược lại để cho sắc mặt của người bác sĩ này càng trở nên lạnh lùng hơn, chỉ thấy anh ta vung hai tay lên, tất cả dao giải phẫu trong tay bay thẳng ra.

“A…”

Tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền ra, những người Thiên Trúc này đều che lấy cánh tay của bản thân, hết thảm rồi xụi lơ ở trên mặt đất, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Ngay sau đó, không để ý đến những người Thiên Trúc đang bị thương này, bác sĩ đạp cửa phòng bệnh ra, sau đó đi tới trước người Phạm Lưu Tam.

“Xẹt.”

Giơ tay chém xuống, Phạm Lưu Tam đang là người thực vật nghiêng đầu một cái, chết rất triệt để.

“Thằng chó này!”

“Mày lại dám giết chết Phạm Lưu Tam.”

Thấy cảnh này, những người Thiên Trúc đang bị tê liệt ở trên mặt đất đều cố gắng đứng dậy, mặc dù bọn họ không thể sử dụng súng ống, nhưng mà người nào cũng dùng tay trái rút dao găm ở bên hông ra.

Bởi vì bọn họ rất rõ ràng, một khi Phạm Lưu Tam chết, nếu như bọn họ không có cách nào giữ lại hung thủ thì bọn họ sẽ xong đời.

Đánh nhau một lát, khuôn mặt của bác sĩ rốt cuộc đã hiện ra dưới ánh đèn.

Mà trong nháy mắt này, một người Thiên Trúc cũng đã nhận ra được.

“Bùi Nguyên Minh!”

“Là tên chó nhà mày!”

“Mày lại dám giết Phạm Lưu Tam”

Có mấy người Thiên Trúc này đã gặp qua Bùi Nguyên Minh ở quán bar.

Bây giờ nhận ra gương mặt của Bùi Nguyên Minh, bọn họ trở nên tức giận.

“Đùng đùng đùng.”

Bác sĩ không có mở miệng, mà đoạt lấy một cây súng trong tay của một người Thiên Trúc, bắn ba người Thiên Trúc chết tại chỗ, sau đó thân hình của anh ta chạy thẳng tới phía cửa sổ hành lang, sau đó nhảy một cái thì đã nhảy xuống.

Động tác này rất mượt mà, nước chảy mây trôi, nhìn có vẻ là đại cao thủ, hơn nữa còn thường xuyên làm chuyện như vậy.

“Thằng chó này!”

Mấy người Thiên Trúc còn lại lảo đảo vọt tới bên cửa sổ, còn có người dùng tay phải bóp cò súng, nhưng mà đã mất đi tác dụng.

Thân ảnh bác sĩ đã biến mất ở trong đêm tối.

“Nhanh! Nhanh lên!”

“Xem Phạm Lưu Tam còn có thể cứu hay không?”

Đám người Thiên Trúc cắn răng nghiến lợi chạy vào phòng bệnh, sau đó bọn họ thấy trên người Phạm Lưu Tam đã mất đi hơi thở của sự sống.

Chết!

Thật đã chết rồi!

Những người Thiên Trúc này đều cảm thấy lạnh cả người, vừa rồi bọn họ tức giận còn chưa kịp phản ứng.

Bây giờ phản ứng lại, bọn họ cũng hiểu rất rõ, chuyện này đã lớn rồi.

“Nhanh, báo cáo với Phạm Mục Cương, nói cho anh ta biết em trai của anh ta bị người ta giết rồi.”

Một đêm này chú định không ngủ.

Mà lúc này, bác sĩ đã đi tới bên trong ngõ hẻm ở bên ngoài bệnh viện.

Có một chiếc xe đã đậu sẵn đây chờ anh ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK