Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1718:

Trong lúc đám người Chung Thanh Tùng và Đinh Nam Hành đang nghiên cứu làm thế nào để đối phó với Bùi Nguyên Minh.

Bên ngoài khu biệt thự Hương Sơn, một người mặc đồ công sở nữ tính đang cản Bùi Nguyên Minh lại, lịch sự lễ phép hỏi: “Cậu chủ Bùi, phó hội trưởng Uông muốn gặp cậu.”

Đây là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, trang điểm tinh tế, dáng người yểu điệu, nhưng mà trên người lại có vài phần sắc bén: “Phó hội trưởng Uông nói, muốn nói chuyện với ngài về chuyện ngày hôm qua”

“Mong là cậu chủ Bùi có thể bớt chút thời gian đến”

“Chuyện ngày hôm qua?” Bùi Nguyên Minh nở nụ cười: “Ý cô là đang nói về chuyện của võ đạo quán Long Môn sao?”

“Nhưng mà cả quá trình tôi chỉ đứng xem kịch, không hề ra tay, chuyện này không hề liên quan đến tôi mà?”

Người phụ nữ thản nhiên nói: “Cậu chủ Bùi, mời đi là ý của phó hội trưởng Uông, còn về chuyện gì thì anh có giải thích với tôi cũng vô dụng.”

Bùi Nguyên Minh suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng không từ chối mà đi theo chân của người phụ nữ lên một chiếc Toyota Alpha.

Chiếc xe tỉnh tế lao như điên trên đường, rất nhanh đã đến võ đạo quán Long Môn.

Mà lần này người phụ nữ không hề lịch sự đưa Bùi Nguyên Minh vào bằng cửa chính mà đi từ cửa bên hông và phía sau võ đạo.

quán.

Kiến trúc của hậu viện đã tu sửa lại thì phải, vẻ cổ điển kết hợp với phong cách hiện đại tạo nên sự thú vị.

Đi vào trong một phòng làm việc rộng lớn, bên trong đâu đâu cũng là những vật dụng được chế tác tinh tế từ gỗ Huỳnh Đàn.

Không cần nói nhiều, những vật dụng này đã có giá trị rất lớn rồi.

Mà ở ghế cao nhất trên bàn làm việc là một ông lão nhìn có vẻ tiên phong đạo cốt đang ngồi xếp bằng Trên người ông ta mặc áo võ đạo cổ xưa, cả người nhìn có vẻ tinh thần phấn chấn, vẻ ngoài có vẻ nho nhã, cũng có một khí thế khó tả.

Bùi Nguyên Minh nhìn vị phó hội trưởng Long Môn của thủ đô này.

Không thể không thừa nhận vị này đúng là vẫn có vài phần sức hút, ít nhất thì nhìn ông ta có vẻ khiêm tốn hơn Sở Văn Trung.

Nhưng mà Bùi Nguyên Minh cũng biết vị này không hề thờ ơ với Long Môn như bề ngoài Ít nhất thì lúc này ông ta vẫn chưa biết Sở Văn Trung là bị mình phế bỏ.

Nhưng mà chuyện này cũng là bình thường, hẳn là Uông Vĩ Thành muốn lên chức nên ước gì Sở Văn Trung chết, thậm chí cái chết của Sở Văn Trung có liên quan rất nhiều đến ông ta Trong tình huống như vậy, sao ông ta còn rảnh quan tâm đến rốt cuộc là ai đã phế đi Sở Văn Trung ở Dương Thành cách đây ngàn dặm chứ?

Nhìn từ góc độ này, toàn bộ phân hội Long Môn thủ đô thật ra chỉ có mỗi mình Tân Ý Hàm là có chút tình người.

rãi nói: Lúc này người phụ nữ kia chật “Phó hội trưởng Uông, người đã đất Vào lúc này Uông Vĩ Thành vừa ngồi thiền xong, ông ta đứng lên nheo mắt nhìn Bùi Nguyên Minh, nói: “Cậu chính là Bùi Nguyên Minh, cậu khá lắm”

“Chuyện cậu làm ở Bách Lạc Môn, tôi đã nghe con gái nói.”

“Đúng là anh hùng không đợi tuổi mà”

Bùi Nguyên Minh cười cười: “Phó hội trưởng Uông khách sáo rồi”

Bùi Nguyên Minh cố gắng nhấn mạnh chữ phó, vẻ mặt bình tĩnh.

Ánh mắt Uông Vĩ Thành hơi lóe, sau đó ra hiệu xin mời, ý bảo Bùi Nguyên Minh ngồi xuống: “Một chàng thanh niên có thân thủ như vậy lại còn không kiêu ngạo không nóng nảy, tôi không thể không thừa nhận cậu thật sự rất khá.”

“Đứa con gái kia của tôi tuy cũng đã là nhân tài rồi, nhưng mà vẫn thua cậu, kém rất xa”

Bùi Nguyên Minh từ chối cho ý kiến nói “Cảm ơn phó hội trưởng Uông đã khen ngợi”

Mặc dù anh đang cảm ơn nhưng mà trên gương mặt cũng không có biểu cảm gì nhiều.

Trừ việc anh không quan tâm đến vinh nhục ra, càng là vì anh cảm giác được Uông Vĩ Thành không thật sự đề cao anh mà là đang dò xét anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK