Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1674:

Lúc này trên mặt đất còn có hơn hai mươi người nằm, xương của cả đám bị gãy, có người thậm chí thở ra thì nhiều hít vào thì ít.

Có thể nói tiếng kêu than dậy khắp trời đất, vô cùng thê thảm.

Lâm Khang Dụ được mười mấy hộ vệ che chở, nhưng gương mặt ông ta vẫn tái nhợt nói: “Không được dùng vũ khí có tính sát thương, đừng làm vợ tôi bị thương!”

Rất rõ ràng, ông ta không muốn thấy vợ mình bị thương.

Lúc này Lâm Mạn Ni bước nhanh tới, nhỏ giọng nói: “Ba nuôi, cậu Bùi tới rồi!”

“Cậu Bùi!”

Nghe thấy thế, Lâm Khang Dụ vội vàng đi tới, nhỏ giọng nói: “Rất xin lỗi, tôi sai rồi, tôi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn!”

“Mọi chuyện đúng y như lời cậu nói, bây giờ đã có chút không thể vãn hồi!”

“Mong cậu Bùi người lớn không chấp nhặt trẻ nhỏ, giúp tôi cứu vợ mình một lân!”

“Sau khi xong chuyện, bất kể cậu có yêu cầu gì, tôi đều có thể đồng ý, cho dù muốn cái mạng này của tôi cũng không vấn đề gì!”

Lúc này Lâm Khang Dụ đã hối hận không kịp, Bùi Nguyên Minh có thể nói ra tình hình của vợ ông ta vào giữa trưa, thực ra đã nói lên vấn đề rồi.

Khi nói chuyện, ông ta “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Cậu Bùi, mong cậu ra tay giúp đỡI”

cũng là người tôi muốn tìm trong chuyến đi tới thủ đô lần này”

“Cho nên về tình về lý, tôi đều nên giải quyết chuyện này”

“Người cậu muốn tìm? Người nào thế?” Lâm Khang Dụ nói theo bản năng.

Bùi Nguyên Minh thản nhiên nói: “Ông Lâm, ông đừng nên biết chuyện này thì hơn, đối với ông không có chỗ tốt gì”

“Nhưng mà ông yên tâm đi, cứu vợ ông không có vấn đề gì lớn, hơn nữa hôm nay tôi còn phải giải quyết hoàn toàn vấn đề bên cạnh ông!”

Lâm Khang Dụ hít sâu một hơi, nói: “Đại ân này không biết cảm ơn thế nào, nếu cậu Bùi có thể giải quyết chuyện này, từ nay về sau ở thủ đô, chuyện của cậu là chuyện của tôi!”

“Có người nào ra tay với cậu, phải bước qua xác tôi trước đã!”

Vẻ mặt Lâm Mạn Ni ngạc nhiên, không ngờ tới ba nuôi sẽ ưng thuận hứa hẹn này.

Lời nói của ba nuôi đáng giá ngàn vàng, đợi chuyện này qua đi, địa vị của Bùi Nguyên Minh ở thủ đô, trên cơ bản là dưới một người trên vạn người!

“Những lời này nói sau đi.”

Bùi Nguyên Minh từ chối cho ý kiến, nói thật, người đứng đầu ở thủ đô, ở trong mắt anh địa vị không tính là cao.

Nhưng mà ở thủ đô anh không thể để lộ thân phận, bắt tay với người đứng đầu thủ đô, rất nhiều chuyện sẽ đơn giản hơn.

“Tôi đi giải quyết vấn đề trước!”

Bùi Nguyên Minh tùy ý cầm một con dao gọt trái cây trên bàn lên, sau đó ra hiệu cho Lâm Mạn Ni dẫn đường.

Rất nhanh, hai người tới phòng ngủ ở sân sau.

Lúc này bà Lâm mặc đồ ngủ, mắt mũi miệng tai đều chảy máu, đang ra tay với một đám vệ sĩ.

Thực lực của bà ta rất mạnh, nhìn giống như con rối, nhưng từng chiêu thức đánh ra lại ẩn chứa chiêu thức Không Thủ Đạo của Đảo Quốc.

Vệ sĩ bình thường căn bản không địch lại được bà ta, chỉ một chiêu đã phế đi một người.

Mà đám vệ sĩ không dám làm bà ta bị thương, cho nên lúc ra tay bó tay bó chân, vô cùng bị động.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
T
Taile27 Tháng mười, 2022 22:37
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK