Mục lục
Chân Long Chí Tôn Đô Thị
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 175

“Con nhỏ sinh viên kia đâu rồi, kêu nó ra đây.”

“Cô ta kê thuốc gì đây, ba tôi bệnh nặng thì không nói, vậy mà còn lây bệnh cho chúng tôi.”

Mấy giáo viên khó khăn giải thích.

“Sinh viên Lý Tuyết Nhi đã bị trường chúng tôi đuổi học rồi, chuyện này không có liên quan gì với chúng tôi.”

“Không liên quan hả?”

Một người trẻ tuổi cầm đầu gào to nhất: “Đừng có định trốn tránh trách nhiệm, nếu như ngày hôm nay không giao con nhỏ sinh viên đó ra thì trường đại học các người chờ đợi mà lên trang nhất đi.”

Tanh tách tanh tách…

Xung quanh còn có rất nhiều phóng viên cầm máy chụp ảnh, cục diện hỗn loạn không chịu nổi.

Lý Tuyết Nhi hoảng sợ run lên một cái, không dám bước về phía trước.

Ánh mắt Vương Nhất lại phát lạnh, liếc mắt liền nhìn thấy tình huống là như thế nào.

Y náo.

Người nhà bệnh nhân dẫn một đám người đến đây gây chuyện, nói là chữa trị cho bệnh nhân bị tàn phế, yêu cầu bồi thường với cái giá trên trời.

Bên cạnh bọn họ còn có một người phụ nữ trung niên đang đứng lau nước mắt, không khó để đoán ra đó chính là người mà bọn họ mời đến khóc thương để tranh thủ sự đồng tình.

Suy nghĩ ban đầu của Vương Nhất là trước tiên đến trường học giúp Lý Tuyết Nhi đi học trở lại, sau đó đến nhà của người bệnh xem xét tình huống, nhưng mà dựa vào tình huống hiện tại, anh cần phải thay đổi chủ ý mới được.

Trong đám giáo viên có một người có ánh mắt sắc bén, vừa liếc nhìn liền thấy Lý Tuyết Nhi, hai mắt lập tức sáng lên: “Tôi tìm được rồi, cô sinh viên mà các người tìm đang ở đây.”

Vừa mới nói xong, ông ta lập tức đi đến trước mặt Lý Tuyết Nhi, nắm chặt lấy cánh tay của Lý Tuyết Nhi, cũng không quan tâm lực nắm của mình làm cô ta đau mà cứ kéo cô ta đi đến đám đông: “Cô ta đang ở đây, các người muốn tìm thì tìm cô ta đi, không có liên quan gì đến trường của chúng tôi hết.”

Vương Nhất thấy thế, anh nhanh chân dẫn Lãnh Nhan bước theo.

Người đàn ông gào to nhất còn dẫn theo người nhà bao vây bọn họ.

Lý Tuyết Nhi làm gì từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, vừa sợ lại vừa tức: “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ bồi thường cho các người mười lăm tỷ, các người còn muốn như thế nào nữa?”

Người đàn ông kia cười lên ha hả: “Bây giờ không chỉ có mười lăm tỷ đâu.”

Lý Tuyết Nhi giật mình chất vấn: “Có ý gì?”

“Mười lăm tỷ là cái giá để chữa trị cho người ba tàn tật của tôi, nhưng mà mấy ngày trước chúng tôi phát hiện anh chị em của chúng tôi cũng đã bị nhiễm bệnh cảm lạnh rất nghiêm trọng, cái này phải tính sau đây?”

Người nhà của bệnh nhân đó ác ý nhìn Lý Tuyết Nhi, nói một cách hùng hồn: “Bây giờ cô phải đưa cho bọn tôi hai mươi bốn tỷ thì chuyện này mới có thể bỏ qua.”

“Hai mươi bốn tỷ?”

Lý Tuyết Nhi tức đến nỗi run cả người: “Sao anh không đi cướp luôn đi?”

“Không đưa hả, không đưa thì gặp nhau ở tòa án vậy.”

Lúc này, Vương Nhất bước lên một bước che chắn Lý Tuyết Nhi sau lưng mình, anh híp mắt nhìn anh ta: “Cậu không phải là con trai của bác Trương đó à?”

“Anh là ai?”

Trương Lượng liếc xéo Vương Nhất, anh ta cũng không nhận ra người này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK