Mục lục
Chân Long Chí Tôn Đô Thị
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 179

Bảy trăm hai mươi huyệt vị ở trên người đều bị ngân châm đâm vào, những ngân châm này sẽ loại trừ các loại bệnh nhẹ trong cơ thể của bệnh nhân, nhưng mà bệnh nhân cũng sẽ cảm nhận một loại cảm giác như vạn tiễn xuyên tâm, bởi vì quá tàn khốc, cho nên từ đó đông y mới bị cấm…

Trong lúc nhất thời, ánh mắt Lý Tuyết Nhi nhìn bóng lưng Vương Nhất trở nên hoảng hốt, chẳng lẽ là anh ta biết?

Người sử dụng châm phạt cần có yêu cầu kỹ thuật rất cao, không chỉ tinh thông huyệt vị toàn thân mà còn phải hạ châm đủ nhanh, hung ác, chuẩn xác, không có nhiều người biết đến nó.

Người không biết thì không sợ, người thanh niên này vừa nhìn thoáng qua cây ngân châm mảnh mai, trong lòng hạ quyết tâm không phải chỉ là châm thôi sao, có cái gì để sợ chứ?

Anh ta cắn răng, tằng hắng một tiếng: “Khụ khụ… tôi không biết anh đang nói cái gì…”

“A…”

Còn chưa dứt lời thì anh ta đã thảm thiết kêu lên một tiếng, ngân châm ở trong tay Vương Nhất đã đâm vào người anh ta.

Ngay lập tức, mồ hôi anh ta chảy như suối, trong chớp mắt này anh ta cảm thấy thân thể mình như bị một thanh kiếm bén nhọn đâm xuyên qua.

“Cậu còn ba mươi giây.”

Vương Nhất lại không nhanh không chậm rút ra một cây ngân châm, hờ hững nói.

“…”

Người thanh niên gầy gò cắn chặt răng, mồ hôi đã thấm ướt quần áo, anh ta nhìn giống như là mới vừa được vớt lên từ dưới sông.

Nhưng mà anh ta vẫn mạnh miệng: “Giết người, đây là đang giết người… khụ khụ, mau báo cảnh sát đi…”

Ánh mắt Vương Nhất trở lên lạnh lẽo, cong ngón tay một phát liền búng ra.

Xoạt…

Ngâm châm mang theo tiếng xé gió lại cắm vào cơ thể anh ta.

“A!”

Người thanh niên gầy gò phát ra một tiếng hét như tiếng heo kêu.

Lần này, trạng thái tinh thần của anh ta rốt cuộc cũng đã hỏng mất, lớn tiếng khóc.

Vừa khóc vừa mắng chửi: “Trương Lượng mẹ nó chứ, mày dám chơi ông đây, ông mày không làm nữa.”

“Tôi căn bản không bị cảm lạnh, tất cả đều là do cái tên này kêu tôi giả vờ.”

Anh ta vừa khóc bù lu bù loa vừa mắng chửi: “Anh ta đưa cho tôi một khoản tiền, kêu tôi giả vờ làm bệnh nhân bị cảm nặng, nói là sẽ có một cô gái nhiều tiền ngu ngốc đưa cho anh ta mười mấy tỷ, đến lúc đó chúng tôi chia đều.”

Mọi người đều hoàn toàn choáng váng, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Trương Lượng.

Lý Tuyết Nhi tức giận đến nỗi toàn thân phát run, hóa ra từ đầu đến cuối chính là một kế hoạch nhằm vào cô ta.

Sắc mặt của Trương Lượng lúc đỏ lúc trắng, vô cùng khó coi.

Vương Nhất lại thỏa mãn nở nụ cười, giống như cười mà không phải cười nhìn chằm chằm vào người thanh niên đó: “Có thật không? Nhưng mà tôi lại có thể nhìn ra cậu bị bệnh không nhẹ nha.”

Người thanh niên gầy gò nghe xong liền bị dọa mất hồn mất vía: “Đại ca à, anh tha cho tôi đi, tôi thật sự không bị bệnh mà.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK