Mục lục
Chân Long Chí Tôn Đô Thị
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 361

Đó cũng chính là nơi Kim Thành Vũ và Tôn Kiều đang ôm nhau nhảy.

Thấy Vương Nhất và Phương Huệ cùng bước về phía này, trên mặt Tôn Kiều không kiềm được mà để lộ nụ cười chế giễu.

“Đường đường là Phương tổng mà cũng dẫn trai tới nhảy nhót sao?”

Tạm dừng vài giây, sau đó Tôn Kiều liếc mắt nhìn Vương Nhất, buông lời mỉa mai: “Người bạn nhảy mà cô chọn có biết khiêu vũ không đó? Đừng tới làm trò cười cho thiên hạ đấy.”

Phương Huệ nổi giận, đang tính nói gì đó thì nhìn thấy Vương Nhất lắc đầu.

Trong tiếng nhạc dịu êm, Vương Nhất nhẹ nhàng ôm lấy eo Phương Huệ, kéo cô ta vào lòng mình.

Phương Huệ tức khắc trợn trừng hai mắt, mùi đàn ông nồng đậm đập vào mặt khiến cô ta mặt đỏ tim đập mạnh, toàn thân lập tức trở nên cứng đờ.

Thế nhưng Vương Nhất rất biết chừng mực, không có tiến xa thêm, biểu hiện rõ sự phong độ cũng như ga – lăng, Phương Huệ vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa cảm thấy hơi thất vọng.

Dưới sân khấu, một đôi mắt tràn ngập sự oán độc nhìn chòng chọc Vương Nhất và Phương Huệ.

Chính là Văn Thái.

Mặt mày anh ta trở nên vặn vẹo rất khó coi, tức đến run rẩy cả người run.

Một người đàn ông ở trước mặt mọi người mời một cô gái nhảy điệu đã đủ để chứng minh tâm ý của anh ta, nhưng Phương Huệ lại lạnh lùng từ chối lời mời của anh ta!

Nếu chỉ có vậy thì thôi, nhưng cô ta còn chủ động ngỏ lời với một tên phế vật vô dụng, sự chênh lệch tâm lý quá lớn như lòng sông với mặt biển khiến Văn Thái nhất thời không chấp nhận nổi.

“Ả đàn bà hạ tiện này…”

Văn Thái tức giận hít sâu một hơi, bây giờ các ông chủ của tập đoàn ở khắp bốn phía đều đã có bạn nhảy, trái lại chỉ còn mình anh ta một thân một mình đầy cô độc.

“Anh Văn Thái, em sai rồi, mong anh sẽ tha thứ cho em.” Sau lưng truyền tới giọng nói của Lý Mộng Đình.

Tuy cô ta không biết mình đã làm sai điều gì mà khiến Văn Thái không chịu nhảy với cô ta, nhưng cứ xin lỗi trước đã rồi tính.

Nhìn Lý Mộng Đình đứng bên cạnh, lại nhìn Phương Huệ trong lòng Vương Nhất, hai người một bên tựa trời một bên tựa đất, điều này nhất thời khiến Văn Thái càng thêm tức giận.

Anh ta đường đường là cậu chủ nhà họ Văn, đã bao giờ phải chịu nhục nhã như thế này?

Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn thôi chứ biết làm gì được.

Văn Thái trên mặt cố nặn ra vẻ tươi cười, đối Lý Mộng Đình nói: “Mộng Đình, chuyện mới nãy, thành thật xin lỗi em.”

“Không sao đâu. “

Lý Mộng Đình trực tiếp lắc đầu, nhỏ giọng trả lời: “Chỉ cần anh Văn Thái chịu tha thứ cho em, em tình nguyện làm bất cứ điều gì vì anh. “

Thấy Lý Mộng Đình ngoan ngoãn nghe theo như vậy, trong mắt Văn Thái loé lên một tia sáng.

Không chừng trong tương lai, ả đàn bà này vẫn còn chỗ có thể lợi dụng được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK