Chương 30
Nhìn hai cô bạn thân thiết liên tục nhìn trộm Lôi Tuấn, Thương Lam vừa thấy vui mừng, lại vừa thấy mất mát.
Vui mừng là vì chồng mình đẹp trai quá mà!
Mất mát là vì, ngoài cái mã đẹp trai thì anh ta chẳng còn gì hết… “Sao cậu lại dẫn anh ta theo?, Bạch Tiểu Khê hỏi nhỏ.
“Biết sao được, anh ấy lo cho tớ”. Thương Lam đáp.
“Coi đó, thương cậu ghê còn gì!”
“Tiếc là anh ta quá vô tích sự, không manly tí nào”, Thương Lam bất giác liếc qua Lôi Tuấn.
Lúc này Lôi Tuấn đang mời Tư Đồ Lạc hút thuốc lá.
Nhưng mà điếu thuốc bình dân của anh thì Tư Đồ Lạc đời nào lại để vào mắt chứ.
Lôi Tuấn bị từ chối cũng chẳng để bụng, tự mình móc điện thoại di động ra nghịch.
“Anh ta vẫn ăn không ngồi rồi thế à?”, Tôn Vũ hỏi.
“Dù ai nói gì anh ta vẫn cứ trơ ra, căn bản là không chịu đi làm”.
Cứ nghĩ tới chuyện chồng mình là kẻ ăn bám, Thương Lam lại thoáng thấy tủi thân.
“Đàn em à, anh thật sự cảm thấy tiếc cho em”.
Tư Đồ Lạc liếc Lôi Tuấn một cái, sau đó quay sang Thương Lam: “Em từng là hoa khôi giảng đường, lại còn thông minh nhạy bén, thế mà lại chịu khổ vì loại đàn ông này”.
“Đàn anh à, em vẫn ổn mà”, Thương Lam lí nhí.
“Tôi nói… anh Lôi này”.
Tư Đồ Lạc khinh thường hất mặt với Lôi Tuấn: “Anh không có công ăn việc làm, nể mặt Thương Lam, tôi có thể cho anh một công việc đơn giản cũng được, anh đến công ty làm trợ lý cho tôi, lương tháng 5000 tệ , sao nào?”
“Thật sao ạ?”, Thương Lam vui mừng.
Cô biết Tư Đồ Lạc làm vậy là vì muốn lấy lòng mình, nhưng dù sao đây cũng là một cơ hội.
Một tháng 5000 tệ tuy chẳng bõ bèn, nhưng tốt xấu gì cũng là một công việc, huống chi, còn có thể học hỏi được nhiều thứ.
“Vì em, anh bằng lòng làm tất cả mọi chuyện”.
Tư Đồ Lạc nhìn Thương Lam, ánh mắt đưa tình giấu giếm vụng về.
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu”, Lôi Tuấn cười ha hả thay cho câu trả lời.
“Lôi Tuấn, anh không thể dẹp bớt tự ái của anh được sao?”, Thương Lam bất mãn.
“Bà xã à”.
Lôi Tuấn cười nói: “Anh đã nói rồi, em đợi anh một tháng thôi, sau đó anh nuôi em cả đời”.
“Haiii”
…”
Thương Lam chỉ còn biết cạn lời, không biết phải nói gì, lắc đầu chán chường.
“Đồ không biết điều”.
Tư Đồ Lạc lại nói: “Nếu không phải nể mặt Thương Lam thì cái thứ ăn bám như anh có xin đi gác cổng tôi cũng chẳng thèm mướn. Anh vốn chẳng đáng mặt đàn ông, càng không xứng đáng cưới cô ấy làm vợ”.
“Chuyện của tôi ai mượn cậu xen vào?”
Lôi Tuấn bất thình lình ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Tư Đồ Lạc.
“Phì…”
Tư Đồ Lạc đột nhiên cảm thấy không khí đang hít thở lạnh ngắt.
Sao lại thế này? Vầy là sao?
Thằng ở rể bám váy vợ thôi mà, sao lại có ánh mắt lạnh như băng đó?
Tư Đồ Lạc dù gì cũng là con nhà phú quý hạng hai, hiểu biết không phải ít.
Nhưng hắn sống đến từng tuổi này đã bao giờ nhìn thấy ánh mắt khiến người ta lạnh sống lưng như vậy.
“Anh Tư Đồ, đừng nói nữa”.
Bạch Tiểu Khê vội vàng dàn hòa: “Chuyện nhà người ta, anh cũng đừng áp đặt như vậy’.
“Đúng vậy đó ạ”.
Tôn Vũ cũng khuyên nhủ: “Hôm nay anh đến đây không phải để giúp Thương Lam bàn chuyện làm ăn sao?”
Thương Lam lúc này đang vỗ vỗ vào tay của Lôi Tuấn.
Bởi vì cô cũng phát hiện ánh mắt của Lôi Tuấn có gì đó không đúng lắm.